Mùa nước nổi

Chương 48

trước
tiếp

Phần 48
Mẹ con Cẩm Tú – Thủy Tiên và bác Quân ra về nhưng không khí tại xóm trọ đâu có bớt huyên náo chút nào. Trừ 3 người là Nghĩa và vợ chồng anh Cung ở trong phòng, thì hầu như tất cả mọi người trọ trong xóm đều túm tụm tại cửa phòng của Nghĩa mà bán tán xôn xao. Xóm trọ lâu lắm rồi mới có một vụ scandal đáng để bàn ra tán vào như bây giờ. Tất cả mọi người hiểu câu chuyện như sau: Nghĩa đi làm vườn thuê cho nhà người ta, lấy trộm 10 triệu mang về cất vào trong ba lô, công an đến tận phòng trọ lục soát, chủ tha tội không truy cứu vì còn trẻ. Đấy là những gì họ nhìn thấy, nghe thấy và cảm nhận thấy ở đây, vào giờ phút này.

Còn sau này khi họ kể lại theo kiểu lấy câu chuyện làm quà thì không biết là sự việc sẽ đi đến đâu. Có thể lắm à nha, sự việc sẽ diễn ra như thế này: Nghĩa đi làm vườn thuê cho nhà người ta, thấy mẹ con bà chủ xinh đẹp nên nẩy tà ý hiếp dâm cả mẹ lẫn con, lúc đầu thì lần lượt hiếp mẹ trước sau đó hiếp con, rồi thì hiếp cả hai người cùng một lúc, thỏa mãn thú tính xong thì còn cướp toàn bộ tài sản gồm 100 (một trăm) triệu tiền mặt và vàng bạc đá quý mang về phòng trọ cất giấu, người ta kéo cả đồn công an đến lục soát, người bị hiếp tha cho vì không muốn sự việc hiếp dâm được nhiều người biết ảnh hưởng đến danh dự dòng họ, vì thế mà Nghĩa mới được tự do. Rồi v. V. Và. V. V.

Ngược lại với không khí ồn ào ngoài cửa, ở trong phòng im lặng đến đáng sợ. Nghĩa sau khi hét lên gọi mẹ thì ngồi phịch xuống giường. Trong lúc này, đầu óc cậu bấn loạn chỉ muốn phát điên lên. Nếu bảo cậu thực sự là thủ phạm lại đi một nhẽ, bởi kẻ có gan làm ắt có gan chịu. Nhưng đằng này cậu hoàn toàn không biết bất cứ một thứ gì liên quan đến cục tiền mười triệu kia. Có cãi cũng không thể cãi được vì sự việc sờ sờ ra trước mắt, cục tiền vô duyên vô cớ nằm trong đáy balo, được lôi ra trước sự chứng kiến của rất nhiều người, trong đó có chính mình.

Nhìn Nghĩa vò đầu bứt tai, đôi mắt đỏ hoe muốn khóc mà không khóc được vì nước mắt không chảy ra thành giọt. Anh Cung và chị Mận thương em lắm. Sống ở làng, không ai là không biết đến hai đứa Nghĩa và Trang ở bên xóm Bãi. Đặc biệt là Nghĩa, nhà thì nghèo, bố lại say xỉn suốt ngày nhưng học giỏi nhất huyện, lại siêng năng lao động sớm khuya giúp mẹ chuyện đồng áng, tối học xong còn đi đánh cá kiếm thêm tới tận đêm mới về, chưa bao giờ biết tơ hào cái kim sợi chỉ nào của ai bao giờ.

Mười nhà có con thì cả mười nhà đều dùng gương của Nghĩa, của Trang để giáo huấn cho con cái của mình. Mùa nước năm ngoái lên cao ngập nhà, bố bệnh liệt giường, gia cảnh lâm vào cảnh khó khăn quá sức chịu đựng nên mới phải bỏ dở học hành khăn gói lên Hà Nội làm cái nghề mà người quê vẫn hay gọi là thợ đụng, đụng đâu làm đấy.

Anh Cung vỗ vai em, anh mộc mạc lắm chẳng biết an ủi em thế nào, chỉ có bàn tay anh ấm áp truyền nhiệt vào lưng em như muốn nói bao điều, nhưng miệng anh chỉ vỏn vẹn nói ra được mấy từ:

– Bình tĩnh đi Nghĩa, anh chị tin em mà.

Chị Mận không giống như chồng, lúc thường chị hiền và dịu thật đấy, nhưng khi gặp chuyện chị cũng đanh đá lắm, ấy thế nên ở cái xóm trọ này có ai dám bắt nạt vợ chồng chị đâu. Nghe tiếng lèo nhèo bàn tán không hay của đám người ngoài cửa, chị đứng phắt dậy rồi mở toang cánh cửa ra, một tay chị chống nạnh, miệng chị mở to phừ phừ như con rắn hổ mang bành chiến đấu với con đại bàng muốn ăn cắp trứng của nó, một tay chị chỉ tay thẳng ra cửa:

– Sự việc còn chưa ngã ngũ, các người mồm loa mép giải cái gì? Đồng hương đồng khói được thì đồng, không đồng được thì cút hết đi để cho em tôi được yên. Tôi truyền hồn báo danh cho mấy người, từng người từng người ở đây tôi nhớ mặt thuộc tên, biết tám ti ba đời nhà các người, chuyện hôm nay mà đồn về quê, tôi tìm từng người một. Lúc đó đừng trách con Mận này không nể tình.

Mọi người biết là không thể đốp lại Mận được, đành dần dần thoái lui tản mát về phòng của mình. Tất nhiên, về đến phòng thì câu chuyện mà họ vừa chứng kiến vẫn tiếp tục được mổ xẻ, phân tích, phán đoán. V. V. Chứ chưa dừng ngay được. Đối với những người trong xóm trọ, chúng ta cũng cần có cái nhìn thấu đáo. Bản chất họ không xấu, chuyện bàn tán cũng không phải có ác ý gì đối với Nghĩa cả, đây chẳng qua chỉ là bản năng của con người, thấy việc khác thường thì bàn tán thôi, nhất là đối với những người xuất thân ở vùng quê, câu chuyện làm quà như họ.

Đóng cửa phòng lại, Mận trở vào trong ngồi cạnh Nghĩa, anh Cung ở phía bên kia. Từ khi mấy người kia rời khỏi phòng, Mận cũng chửa động viên em câu nào, chỉ có anh Cung nói được một câu. Không phải là cô không muốn nói, cô muốn lắm được động viên an ủi em nhưng chưa biết nói ra thế nào. Trước mặt chồng nhưng Mận không ngần ngại cầm lấy bàn tay mới nhú những vết chai sạn của Nghĩa, cái cầm tay lúc này hoàn toàn không có động cơ tình dục, chỉ thuần là cái cầm tay của một người chị gái dành cho đứa em trai của mình mà thôi:

– Anh Cung nói đúng đấy em. Anh chị tin em là đủ rồi. Người khác nói gì mặc người ta.

Nghĩa nức lên một phát, lúc này đây nếu không có anh chị ở bên, cậu cũng chẳng biết là mình còn có thể ngồi vững được không nữa. Mọi thứ xung quanh cứ tối mờ, liêu xiêu như muốn sụp đổ đi.

– Em thực sự… hức hức… không… lấy tiền của người ta… đâu mà.

Siết chặt tay Nghĩa, Mận chụp thêm bàn tay còn lại lên tay em:

– Thôi đừng khóc nữa, anh chị biết rồi. Anh chị tin lời em nói. Bây giờ chị cần em thật bình tĩnh để xem xét lại mọi thứ. Chứ cứ như thế này mọi chuyện càng rối tung lên mất.

Anh Cung đế thêm vào lời vợ:

– Phải đấy Nghĩa, cứ bình tĩnh kể lại mọi việc cho anh chị nghe.

– Hức… Hức… Em có biết gì đâu mà kể chứ.

Mận bắt đầu xâu chuỗi lại sự việc theo kiểu thám tử, mà cô nói cũng có lý phết nhớ, giống y như mấy anh trên Truyensex.Tv:

– Tiền người ta tìm thấy trong balo thì rõ rồi, tất cả mọi người đều chứng kiến. Tiền thì đương nhiên không có chân, cũng chẳng có cánh mà chạy từ nhà kia về đây được.

Anh Cung gật gù ra chiều đồng ý, anh đăm chiêu suy ngẫm những lời vợ vừa nói. Bảo anh tính xem cái nhà này xây cần bao nhiêu gạch, bao nhiêu xi, bao nhiêu sắt anh nhẩm mồm cũng ra chứ những chuyện xã hội như này anh cũng gà vịt y như Nghĩa vậy. Mận nhìn chồng gật gù thì có thêm động lực nói tiếp:

– Vậy chắc chắn phải có người cầm nó nhét vào đây. Tức là phải có người vào phòng này. Em thử nhớ lại xem, mấy ngày gần đây có cho ai vào phòng không?

Nói đến đây, Mận như chợt nhớ ra điều gì đó, cô giãy nảy lên như bắt gặp được cái gì quan trọng trong suy nghĩ của mình. Mận đứng phắt dậy nhìn cả hai anh em:

– Chị nhớ rồi, hình như chiều hôm qua có người đến tìm em. Lúc chị đang nấu cơm nghe thấy có người ở xóm trọ mình chỉ phòng cho người đó vào phòng em. Lúc đó chị đang nấu dở nên không ngó ra xem.

Nghĩa choàng tỉnh, đôi mắt cậu sáng lên trông thấy như kẻ lang thang giữa sa mạc gặp giếng nước khơi, như kẻ lạc trong hang động tối mù nhìn thấy ánh sáng ở cuối đường hầm, như kẻ đang thủ dâm nhìn thấy lồn thật:

– Anh Ba!

Cả Mận và anh Cung đều đồng thanh:

– Ba là ai?

Nghĩa nhìn cả hai đôi mắt mở to của anh chị rồi kể tóm tắt mối quan hệ của mình với anh Ba như sau, cậu cố tình giấu một đoạn quan trọng mà nếu người làm trong nghề có thể từ đó mà tìm ra được động cơ gây án, bởi đó liên quan đến lời hứa mà cậu đã hứa với anh Ba:

– Hồi em mới lên đây, ra đứng ở chợ người thì gặp anh Ba cũng làm ở đó. Anh ấy chỉ việc giúp em rất nhiều. Rồi sau đó anh Ba không làm ở chợ người nữa mà đi bán hàng ở shop quần áo cho cô Cẩm Tú, chính là cái người em kể cho anh chị là cho em cái xe đạp này này.

Nghĩa chỉ tay vào cái xe đạp thồ dựng sát mép tường phía đối diện giường ngủ của cậu, rồi nói tiếp:

– “Hôm qua anh ấy đến biếu em một gói quà Tết”, Nghĩa lại chỉ tay vào gói quà Tết màu đỏ bằng bìa cứng mà vừa rồi bác công an gì đó lôi ra từ trong tủ vải, giờ nằm chỏng lơ cạnh đó.

Mận đi bước vài bước về phía tủ vải, cô lần lần tay kiểm tra lại một lần nữa những món đồ trong đó, vừa nãy ông công an có lấy từng thứ một ra rồi nhưng cô không để ý kỹ lắm vì nghĩ là quà Tết Nghĩa mua để mang về quê:

– Túi quà này cũng đắt tiền đấy. Chắc chắn thằng Ba này là người giáng họa cho em rồi. Chưa biết nó làm thế vì mục đích gì, có thể là tranh việc với em. Chị chả lạ những loại người như thế. Đi. Đi luôn bây giờ.

Nghĩa ngẩng mặt lên ngu ngơ hỏi:

– Đi đâu ạ?

Anh Cung cũng có ý hỏi như vậy nhưng không kịp nói thì Nghĩa đã nói trước rồi.

– Đi đến nhà chị Cẩm… Cẩm gì ấy nhỉ. Cẩm Tú chứ còn đi đâu. Phải đi vạch mặt cái thằng Ba ấy ra. Nếu cần thì mình báo công an luôn.

Anh Cung cho là phải, ủng hộ luôn:

– Đúng đây! Đi luôn đi. Để anh chở đi.

Mận chen vào, cô đang tức sôi cả máu vì thằng em cô bị đổ oan, giờ đã có manh mối:

– Không, anh để em đi cùng Nghĩa. Đàn bà con gái dễ nói chuyện với nhau hơn.

Chưa để Nghĩa phản ứng gì thì chị Mận đã kéo xệch xệch Nghĩa ra khỏi phòng. Chị về phòng mình khoác thêm cái áo rét rồi dắt con Cup 50 ra, đạp nổ rồi hối Nghĩa lên xe. Hai chị phóng vọt ra khỏi cổng xóm trọ để lại anh Cung ở nhà trong trạng thái lo lắng khôn cùng.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Tại MwHentai.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x