Mùa nước nổi

Chương 14

trước
tiếp

Phần 14
Đến buổi chiều theo như lời hẹn với cô Cẩm Tú từ ngày hôm qua, Nghĩa đi bộ đến trước cổng nhà cô, nhìn thấy cảnh cổng sắt rộng lớn có in nổi hình hoa sen vẫn khóa cửa bên ngoài, đoán là chưa có ai ở nhà nên Nghĩa ngồi ở trên bục của một cây hoa sữa chờ người về, mùi hoa sữa thoang thoảng đập vào mũi, nhìn quanh cả dãy phố thì Nghĩa mới thấy hầu như trước cửa nhà nào cũng có một cây. Mới chớm vào thu nên hoa sữa chưa nở rộ, chỉ thỉnh thoảng mới có một nụ hoa trắng trắng điểm tô, chỉ cỡ độ 1 tháng nữa thôi là mùa hoa sữa nở rộ, lúc đó cái mùi thoang thoảng đến nao lòng người này sẽ trở nên nồng nàn.

Người về nhà đầu tiên không phải là cô Cẩm Tú mà là một người mà Nghĩa không muốn gặp nhất, đặc biệt là trong hoàn cảnh này, đó chính là Thủy Tiên, chiếc xe dream không lắp gương đỗ xịch trước cổng, kèm theo đó là ánh mắt nhìn sắc như dao cạo vào Nghĩa, từ hôm qua đến nay, cô vẫn nghĩ cái tát của mẹ tất cả đều bắt nguồn từ thằng nhà quê làm vườn mà cô không biết tên. Được dịp nhìn thấy Nghĩa, cơn đau từ má lại ùa về, Thủy Tiên hất hàm:

– Ngồi đây làm gì?

Nghĩa đứng dậy, thoáng trong mắt cậu lướt qua một lượt bề ngoài của Thủy Tiên, cô ta hôm nay mặc một chiếc quần bò dài tới tận gót chân, nhưng điểm đặc biệt của cái quần bò này là nó bị rách te tua, xẻ ngang, xẻ dọc, đặc biệt là ở phần đùi làm lập lờ hiện ra mảng da đùi trắng nõn trắng nà. Nghĩa trôm nghĩ nhanh trong đầu: “Nhà có nghèo đâu mà sao ăn mặc rách rưới thế nhỉ?”.

Còn ở phía trên, Thủy Tiên mặc một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, cúc thì không cài hết, chỉ cài độ 3 hàng cúc ở trên cùng, còn mấy cá 3 cái cúc ở phía dưới thì không cài mà buộc túm hai bên gấu áo lại với nhau, nhìn không ra làm sao cả. Phía trên cao nhất, ngoài khuôn mặt bầu bĩnh trắng múp xinh đẹp ra thì mái tóc ngôi lệch cạo gáy cạo mai được che đi bởi một chiếc mũ lưỡi trai có vành mũ được uốn cong lại. Nói chung tổng thể mà nói, đối với Nghĩa, Thủy Tiên ăn mặc thực sự là kỳ cục, không giống ai, nói có phần bã mồm theo ngôn ngữ địa phương thì là ăn mặc như một con dở hơi.

– Tôi… tôi chờ gặp… cô Cẩm Tú…

Chưa kịp trình bày lý do đến gặp thì Thủy Tiên đã cắt lời:

– Gặp làm gì? Có phải…

Nhưng Nghĩa cũng cắt lời lại cô ta, cậu không đoán biết được cô ta định nói gì nhưng có thể khẳng định chắc chắn không tốt đẹp gì cả:

– ‘Cô gái’ này, tôi không phải như cô nghĩ đâu’, Nghĩa không biết tên, cũng không biết tuổi nên đành dùng danh xưng là ‘cô gái’ theo nghĩa đơn giản nhất của từ mà cậu dùng.

Thủy Tiên trợn tròn đôi mắt, con ngươi đen lánh như muốn lòi ra ngoài bởi vì cái tên nhà quê vừa rồi gọi mình là ‘cô gái’, cái từ mà chửa bao giờ cô được nghe thấy, cũng không biết rằng nó có thể dùng làm một danh xưng, nghĩ đến đó lại càng thấy hắn quê càng thêm quê. Nhưng Thủy Tiên mới chỉ kịp nghĩ đến chuyện hắn gọi mình là ‘cô gái’ thôi thì Nghĩa đã nói thêm rồi:

– Tôi không biết mình đã làm gì để ‘cô gái’ ghét tôi, nhưng nếu tôi đã trót làm gì thì ‘cô gái’ nói cho tôi biết để còn sửa.

Đêm qua, Nghĩa cũng nghĩ về cô con gái của bà chủ, cậu nghĩ rằng mình nếu đã nhận lời làm việc lâu dài thì chẳng ít thì nhiều cũng sẽ ra vào chạm mặt với cô nàng này, chi bằng hỏi cho ra đầu ra đuôi luôn từ đầu, biết đâu hai người sẽ tìm được tiếng nói chung.

Nghe Nghĩa hỏi như vậy, Thủy Tiên ú ớ suy nghĩ tìm lý do mình ghét hắn nhưng tìm mãi không ra được lý do gì có thể nói ra miệng, chẳng lẽ lại xổ toẹt ra là cô nghi ngờ hắn có tình ý với mẹ mình, rằng vật chứng cô đã nhìn thấy rõ nơi háng của hắn lúc chiều hôm qua. Cái miệng nhỏ xinh xinh Thủy Tiên uốn uốn đưa môi dưới vào giữa hai hàm răng ra chiều suy nghĩ, nhưng mãi mới ấp úng được câu chửi nửa chừng:

– Cái đồ… cái đồ…

Nghĩa đỡ lời nàng:

– Nhà quê phải không? ‘Cô gái’ nói đúng rồi đấy, tôi nhà quê thật, nhưng tôi không xin xỏ gì của ‘cô gái’ đâu. ‘Cô gái’ cứ yên tâm.

Cứ tự nhiên như như vậy, Nghĩa lặp đi lặp lại từ ‘cô gái’ đến 3 lần làm Thủy Tiên há hốc mồm, hàm răng trắng tinh đều như hạt bắp lộ ra, chiếc lưỡi hồng hồng cũng vì thế mà thụt ra thụt vào, hai má Thủy Tiên đỏ lựng lên, mũi thở phì phì ra chiều như đang tức giận gì đó, Thủy Tiên giậm chân đành đạch:

– Cái đồ… đáng ghét!

Nói xong Thủy Tiên mở thật nhanh cánh cửa cổng rồi nhanh chóng nổ máy rèn rèn rồi phi thẳng vào trong sân, xe máy chưa kịp tắt thì cô đã ra đóng cái đến ‘rầm’ một cái, trước khi cánh cửa đóng lại vẫn kịp đưa ánh mắt hình viên đạn nhìn vào khuôn mặt vuông vức nhưng đang nhăn nhở như khỉ của Nghĩa.

Nghĩa cũng nhìn lại ánh mắt ấy thật nhanh trước khi cánh cổng khép lại.

Hoa sữa vẫn thoang thoảng theo cơn gió chiều lao xao quẩn quanh khắp khu phố.

Thủy Tiên vào nhà được tầm 15 phút thì người Nghĩa chờ cũng đã về, cô Cẩm Tú trên chiếc xe Spacy màu trắng, tóc bồng bềnh uốn lượn tung bang trong gió. Chiếc váy dài có phần gấu xòe ra dài đến bụng chân màu trắng có in điểm những đóa hoa nhỏ li ti làm Nghĩa ngẩn ngơ trong giây lát, trông cô như một cô người mẫu mà Nghĩa vẫn thấy trên các trang báo hoa học trò.

Cô nở một nụ cười tươi rói khi nhìn thấy Nghĩa đợi mình ở trước cổng, hình ảnh cái dương vật đặc biệt của Nghĩa loáng thoáng hiện lên trong đầu cô:

– Đến rồi hả Nghĩa, chờ cô lâu chưa?

Nghĩa bước lại gần cô nhưng khi còn cách khoảng 1 mét thì dừng lại không dám tiến sát hơn, nhưng ở khoảng cách này cũng đủ để cậu ngửi thấy mùi nước hoa trên người cô ập vào mũi:

– Cháu cũng vừa mới đến cô ạ.

Cẩm Tú nhìn nhanh thấy cửa ngoài không khóa, cũng đoán là con gái Thủy Tiên đã về nhà, thở dài một cái vì chuyện mâu thuẫn giữa 2 mẹ con, từ chiều hôm qua đến giờ hai mẹ con chưa nói với nhau câu nào. Đêm hôm qua, Cẩm Tú cứ trằn trọc mãi không ngủ được, nghĩ về cái tát mình dành cho con, nửa ân hận nữa không? Vừa thương vừa xót con nhưng cũng nghĩ rằng đó là một việc làm cần thiết của một người mẹ dành cho đứa con ngỗ ngược của mình.

– Vào nhà đi cháu, vào nhà rồi nói chuyện.

– “Vâng!”, Lần này Nghĩa chủ động qua dắt xe cho Cẩm Tú, “cô để cháu dắt xe cho”

Cẩm Tú mỉm cười hài lòng vì thái độ lịch sự, ga lăng của Nghĩa.

Bên hiên nhà, Cẩm Tú bắt chéo chân để hai đùi gác lên nhau, cô và Nghĩa ngồi trên bậc thềm bằng đá. Nghĩa lấy trong túi áo ra một tờ giấy thếp học sinh:

– Cô xem, cháu đã phác họa ra khu vườn của cô như thế này.

Nói đoạn Nghĩa trải tờ giấy ra ngay trên mặt sàn, cô Cẩm Tú nghiêng người ngó ra, hai cô cháu gần như chụm đầu vào nhau cùng nhìn về phía tờ giấy, bất giác vô tình, qua khe hở của cổ áo, Nghĩa nhìn thấy bầu vú của cô, tất nhiên là cô có mặc áo lót nên Nghĩa không nhìn thấy núm vú, nhưng như thế cũng làm Nghĩa ngẩn ngơ, bởi phần lộ ra cũng đủ cho Nghĩa thấy hai bầu vú căng mọng trắng tinh. Giật mình Nghĩa không dám nhìn nữa, cậu không biết rằng khuôn mặt mình đã đỏ ửng lên như kiểu đi nắng, mặc dù bây giờ đã là cuối chiều, trời chạng vạng tối sớm:

– Diện tích khu vườn mình khoảng 300 m2, cháu dự định trích ra khoảng 50 m2 làm đường đi dạo trong vườn, đường đi dạo này lát gạch, đá, hoặc rải sỏi. 100 m2 cháu dự định trồng các loại hoa dạng khóm nhiều màu sắc đan xen với nhau, chỗ này trồng hoa hồng, chỗ này trồng hoa Lay ơn, chỗ này trồng Hướng dương, chỗ này trồng hoa Thanh tú, chỗ này trồng hoa Mười giờ, chỗ này trồng hoa Thạch Thảo, chỗ rộng này trồng hoa hoa Thủy tiên.

Nghỉ một hơi lấy sức, Nghĩa lại tiếp tục chỉ vào bản vẽ:

– Đan xen những lùm hoa và ở các góc vườn này ta sẽ trồng một số loại cây ăn quả theo mùa như: Bưởi Diễn, ổi găng, hồng xiêm Xuân Đỉnh, nhót.

Cẩm Tú nghĩ đến quả nhót bất giác nuốt nước bọt một cái khi nhớ hồi chửa Thủy Tiên, cô nghén đồ chua, đặc biệt thích những quả nhót đỏ hồng, trên đó là li ti những bụi phấn bám kín trên mặt quả mà khi ăn phải cọ cọ vào quần cho hết bụi phấn mới ăn được.

Còn Nghĩa thì lại thao thao bất tuyệt tiếp:

– Còn ở phía trung tâm của vườn này, cháu dự định trồng một loại hoa leo giàn là Lan tiêu, hoa này có màu đỏ, cuống hoa màu vàng nhìn rất đẹp, lại vừa cho bóng mát. Vì vậy ở dưới giàn hoa cháu sẽ đặt một chiếc xích đu, có đèn điện dưới mặt đất phát sáng lên, buổi tối có thể ra ngồi ở đây chơi hóng mát.

Trong đầu Nghĩa đang tưởng tưởng, chính cô Cẩm Tú mặc chiếc váy xòe này đung đưa trên chiếc xích đu màu trắng, lúc đó trông cô chắc là đẹp lắm. Lại nghĩ ngợi quá óc một chút, rằng ‘cô gái’ đầu mái lệch cũng sẽ ngồi chơi trên đó, nhưng chắc là với tính cách của ta thì sẽ đưa cả hai chân lên xích đu mà nghịch chứ không thướt tha như mẹ được.

Chưa dừng lại ở đó, Nghĩa nói thêm:

– Cháu cũng sẽ lắp một hệ thống tưới nước tự động nhưng làm theo kiểu thủ công, khi muốn tưới nước cho hoa trong vườn chỉ cần vặn vòi trung tâm một cái là nước sẽ bung ra, như vậy rất tiết kiệm thời gian và công sức. Cô xem như vậy có được không hả.

Khỏi phải nói, chỉ Nghĩa miêu tả như vậy thôi là Cẩm Tú đã muốn ngay lập tức ngày mai có khu vườn này rồi. Vẫn chưa ngẩng mặt lên khỏi tờ giấy, không biết có phải cố tình muốn khoe cặp ngực không, Cẩm Tú chỉ gật gù nói thật nhanh:

– Được đấy, được đấy. Triển khai luôn đi cháu.

Rồi Cẩm Tú nhìn vào một khoảng đất khoanh tròn ở đằng sau chỗ xích đu, những chỗ khác đều có ghi chú trồng loại cây gì, duy chỉ có chỗ đấy là bỏ trống, cô chỉ tay vào chỗ đó rồi ngước mắt lên một chút nhìn Nghĩa rồi cụp ngay mắt xuống khi thấy Nghĩa hình như vừa rời mắt khỏi ngực áo mình:

– Thế chỗ này trồng gì? Sao cô thấy cháu bỏ trống.

Nghĩa đứng dậy, cậu trở nên ấp úng, thực tâm là trong đầu cậu đã có ý định trồng loại hoa gì vào đây rồi, nhưng không dám ghi vào vì còn sợ cô chủ nhà không đồng ý:

– Cái này… cái cháu định… nhưng nếu cô không đồng ý thì thôi.

Thấy thái độ thay đổi của Nghĩa, Cẩm Tú chợt đánh mắt lên nhìn, tự tính tò mò nổi dậy, Cẩm Tú cũng đứng dậy theo, Cẩm Tú thấy mình cao đến mang tai Nghĩa:

– Là cây gì?

– Là hoa… Cẩm Tú cầu.

Nghe Nghĩa nhắc tên loài hoa này, trong đầu Cẩm Tú như vừa có một tiếng nổ. Đó là loại hoa mà cô thích nhất, thích từ hồi bé đến tận bây giờ vẫn chưa hết. Nhưng đã không trồng loại hoa này cả chục năm nay rồi. Cô bất ngờ khi nghe Nghĩa muốn trồng loại hoa này, rõ ràng trong đợt hội thoại buổi sáng hôm qua, Nghĩa cũng đã tinh tế nhận ra loại hoa mình thích, chợt thấy thẹn thùng như một cô gái mới lớn đứng trước chàng trai mình yêu, đôi má Cẩm Tú đỏ ửng lên, hai tay bám vào nhau bối rối, Cẩm Tú nói rất khẽ nhưng có vẻ khẩn trương muốn nghe câu trả lời:

– Tại sao lại là Cẩm Tú cầu?

Đến lượt Nghĩa ấp úng:

– Vì… Vì… hoa này rất đẹp. Cháu biết là… cô thích. Nhưng cháu không biết tại sao cô lại không trồng nó. Nhưng… nhưng theo cháu thì… mình thích thì mình trồng thôi. Cái gì qua rồi… thì để cho nó qua đi cô ạ.

Cẩm Tú không ngờ lời nói vừa rồi lại được phát ra từ một người thanh niên chỉ mới 18 tuổi, trong đó thể hiện sự tinh tế, sự quan sát và cả sự quan tâm nữa. Cẩm Tú thở dài, nhưng cái thở này như trút đi được nỗi ưu tư tự sự, cái thở dài để thấy mình nhẹ nhõm hơn. Nghĩa quay lưng lại nên không thấy một nụ cười mỉm vừa nở trên môi của Cẩm Tú, cậu chỉ nghe thấy giọng nói ngọt ngào như không phải nói với một thợ làm vườn như cậu:

– Nghĩa thích trồng gì thì Nghĩa trồng. Cô cho Nghĩa toàn quyền quyết định.

Nghĩa nghe xong thì quay lại nhìn cô với khuôn mặt rạng rỡ, vậy là toàn bộ ý tưởng về vườn hoa đề được cô chấp nhận. Hai đôi mắt chạm vào nhau trong giây lát rồi cụp xuống luôn.

– Vậy ngày mai bắt đầu luôn nhé. Phải làm gì đầu tiên nào?

Cái này cũng nằm trong kế hoạch của Nghĩa rồi, cậu nói luôn:

– Vâng ạ, trước tiên là phải mua vật liệu về để làm đường đi, giàn hoa leo và đường nước tưới cây. Sau đó thì mua cây về trồng là xong ạ.

Cô Tú lấy trong cái túi xách của mình treo ở trên xe máy ra một cái bút và một quyển sổ, chắc là quyển sổ cô vẫn hay ghi hàng hóa ở chợ, ghi xong cô đưa mảnh giấy cho Nghĩa:

– Sáng mai cháu ra địa chỉ này lấy tất cả những đồ dùng mà cháu cần, bảo người ta chở về đây cho mình. Tiền cô sẽ trả sau, đây là người quen của cô. Còn hoa và cây ăn quả thì khi nào cô sẽ đưa cháu lên Hoàng Hoa Thám, cháu tha hồ chọn, ở đấy loại cây gì cũng có. Còn đây là chìa khóa cổng, nếu mai cháu đến cô không có nhà thì cứ mở cổng ra làm thôi.

Nghĩa hấp háy đôi môi:

– Vâng ạ! Mai cháu sẽ làm luôn.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Tại MwHentai.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x