Mùa nước nổi

Chương 109

trước
tiếp

Phần 109
Những giọt nước thi nhau xả xuống từ chiếc vòi tắm hoa sen đập vào hai bầu vú trắng muốt, to như hai quả bưởi rơi xuống nền nhà, hai núm vú hơi săn săn có lẽ vì lạnh. Núm vú hồng lắm, chỉ nhu nhu cái đầu ra bên ngoài một chút, còn lại phần lớn thụt vào bên trong. Cô gái sở hữu đôi bồng đào khổng lồ này vẫn là một cô gái trinh tiết mà, bầu vú này chưa bị người khác phái nào bóp bao giờ, chỉ bị sờ nắn mỗi lần cô gái tắm mà thôi.

Đôi bàn tay cô gái nhẹ nhàng, tỉ mỉ từng li từng tí một vuốt ngược từ phía dưới lên phía trên, đã từ lâu lắm rồi, cô vẫn sợ hai vú của mình bị xệ xuống, bởi nó vì nó quá no, tự trọng của nó theo lẽ thường sẽ làm nó trĩu xuống. Không phụ sự kỳ vọng của chủ nhân, hai bầu vú ấy mặc dù rất to nhưng không bị xệ xuống chút nào, tất nhiên cũng không thể vểnh lên theo kiểu vú sừng trâu mà chĩa thẳng ra phía trước như thách thức mời gọi. Đôi bàn tay búp măng xòe rộng ra úp trực tiếp vào đỉnh vú, ấy vậy mà chỉ có thể che được một phần rất nhỏ ở đỉnh vú mà thôi, còn đa phần thịt vú vẫn tông hông thừa ra bên ngoài.

Sau khi chăm sóc xong phần vú, cô gái lấy một ít sữa tắm cho vào lòng bàn tay rồi nhẹ nhàng đưa lên đám lông mu rậm rạp của mình rồi xoáy thành từng vòng tròn nhỏ. Sữa tắm bị lông lồn vần vò tạo thành một lớp bọt trắng xóa, các sợi lông đen nhánh hòa quyện với bọt xà phòng. Rồi cô gái vớt bọt trên mu kéo trượt xuống bên dưới, cô hơi khuỳnh hai chân để hai môi lớn âm hộ mở rộng ra, đặng cho bọt xà phòng tiếp xúc trực tiếp với cửa lồn.

Cứ thế, cô miết lên miết xuống từ trên mu, miết qua hột le xuống đến cửa lồn, tiện tay cô kéo bọt xà phòng vòng xuống dưới, tới lận lỗ đít màu hồng nhạt rồi dùng đầu ngón tay trỏ hơi hơi chọc nhẹ vào trên trong hậu môn. Đó là những động tác cô thường hay rửa bộ phận kín đáo của mình, chỉ một đường thôi mà từ lông mu, âm vật, âm đạo đến lỗ hậu môn đều được rửa một cách cẩn thận, tỉ mỉ và sạch sẽ. Mà mỗi lần như vậy, cô không chỉ làm có 1, 2 lần mà làm hàng chục lần. Người nào vô tình nhìn vào thì còn tưởng là cô đang thủ dâm, bởi động tác cô đang làm giống như vậy thật.

Cô cẩn thận lắm, chăm chú lắm, bởi trong những động tác này, có một động tác rất có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng. Đó là việc rửa cửa lồn, cô nhẹ nhàng từng chút một miết lên miết xuống cửa âm đạo, cô cũng xoa nhẹ vào phía bên trong một chút, chỉ một chút xíu thôi, bởi nếu quá tay, cô rất có thể làm hại đến màng trinh ở bên trong. Thực ra mà nói, trinh tiết đối với cô không phải cái quý giá nhất, cô cũng muốn mất nó đi lắm, để khám phá những điều hấp dẫn kỳ thú trong tình dục, nhưng cô lại có tâm niệm, rằng mình phải giữ nó cho người thực sự xứng đáng. Người đó cô cũng biết là ai, nhưng sự đời lại chẳng như mình mong muốn, ấy thế nên, 24 tuổi, cô vẫn còn là gái đồng trinh.

Hết lồn, đến đít. Ngoảnh mông lại phía vòi hoa sen để cho nước xối xả vào đôi mông của mình, cô hơi khom người để chĩa đít ra đằng sau. Cô chổng mông thế nhưng đỉnh đít vẫn giữ nguyên hình bầu bầu, không tạo thành điểm nhọn. Nói như vậy để thấy là đít cô cũng hài hòa với ngực, chúng đều rất to, có lẽ mọi thứ nhạy cảm trên thân thể đàn bà của cô đều to, chỉ có vòng eo là nhỏ mà thôi.

Với mông, cô gái cũng cẩn thận xoa xà phòng lên rồi mát xa tỉ mỉ, cô luôn chăm sóc mọi thứ trên cơ thể tỉ mỉ như vậy đó. Người đàn bà nói chung mà nói, thứ quý giá nhất mà họ sở hữu không phải là tiền bạc, không phải là chồng, không phải là sự nghiệp, không phải là những thứ vật chất tầm thường, chính là tấm thân của mình.

Ngắm mình trong gương, cô gái chớp chớp đôi mắt khó hiểu, xen lẫn sự tự hào về bản thân là một chút gì đó buồn buồn. Những người bạn cùng trang lứa, đứa nào đứa ấy đều có đã có người yêu, nhiều đứa có chồng có con rồi. Ấy thế nhưng cô chưa một lần thực sự sống trong cái gọi là tình yêu như quan niệm thông thường, cô mới chỉ yêu đơn phương, trong suy nghĩ của cô, đó cũng là một dạng tình yêu. Có lẽ cô bị ảnh hưởng bởi những nhân vật và cô yêu thích trong các cuốn tiểu thuyết. Mà đã là tiểu thuyết thì đâu có phải là thực tế cuộc sống. Tình yêu tóm lại vẫn là sự kết hợp giữa âm và dương, giữa nam và nữ. Thiếu một trong hai chẳng thể gọi là tình yêu.

Cô gái nhẹ nhàng dùng cái khăn bông lau những giọt nước còn sót lại trên thân thể, cô cố tình làm thật chậm như chỉ sợ da thịt mình bị đau, bị xước. Bởi trên người cô, ngoài một vết sẹo nhỏ ở bắp tay do tiêm phòng lúc nhỏ, không hề có bất kỳ một vết tích nào cả. Từ bé, cô vẫn được bố mẹ cưng chiều như ngọc như ngà, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

Đang làm thì ở ngoài cửa phòng tắm có bóng người, rồi có tiếng gõ nhẹ vào cửa phòng giục giã:

– Tiểu thư, nhanh lên con. Muộn rồi. Bố đang chờ kia kìa.

Vâng, cô gái trong phòng tắm chính là Tuyết “tiểu thư” của chúng ta. Tuyết “tiểu thư” có thói quen tắm vào mỗi buổi sáng, lúc mới ngủ dậy cô thường tắm rất kỹ, kỹ hơn lúc buổi tối. Hôm nay cô lại tắm kỹ hơn mọi ngày, bởi sau đây, cô có một công việc quan trọng, gặp lại một người bạn rất đặc biệt của mình:

– Vâng, con ra ngay đây.

Quấn khăn bông ngang bầu vú rồi thắt nút lại phía trước ngực, Tuyết “tiểu thư” bước ra khỏi phòng tắm. Cô chẳng ngại ngùng gì vì người chờ mình phía ngoài chẳng phải ai xa lạ, là mẹ của cô.

Ngắm nhìn con gái mình từ trong phòng tắm bước ra, đôi vai trần, đôi chân trần trắng muốt, cô Hồng tự hào lắm, con gái cô rất đẹp, đẹp ngay cả trong đôi mắt của phụ nữ như cô. Mỉm cười nhìn con, cô nói:

– Mặc quần áo nhanh đi con. Bố và dì Hằng đang đợi, xe cũng đến rồi.

Tuyết “tiểu thư” lững thững đi về phía tủ quần áo của mình, rồi lấy ra một cái váy màu tím, cô ướm lên người rồi hỏi mẹ:

– Con mặc bộ này được không hả mẹ?

Với cô Hồng, con gái mặc bất kỳ cái gì cũng đều đẹp cả, người đẹp, khuôn mặt đẹp thì mấy thứ quần áo chỉ là làm nền mà thôi:

– Đẹp, đẹp. Nhanh lên con.

Ấy vậy nhưng Tuyết lại cất cái váy đó đi, mà lấy cái váy khác ra, màu hồng nhạt rồi ướm ướm lên người thử nhìn vào trong gương, cô kết luận:

– Thôi, con mặc cái này, cái màu tím kia sợ không hợp.

Cô Hồng thở dài ngao ngán:

– Tiểu thư của tôi ơi, có cần phải kỹ lưỡng như vậy không? Chỉ là đi dự buổi lễ nhỏ thôi mà.

Tuyết nhón chân xỏ cái quần lót lọt khe hàng hiệu của mình vào, nó màu hồng, trùng với màu váy mà cô dự định mặc, vừa kéo lên đến háng, chiếc quần chỉ vừa che đủ khe bướm và chùm lông phía trên, Tuyết phải vén mấy sợi lông vào bên trong, còn phía sau, toàn bộ mông đít hở ra, bởi đằng sau chỉ là một cái dây. Nàng bĩu môi nói với mẹ:

– Kệ con! Với mẹ thì nhỏ, với con thì to. Hihihihi!!!

Cô Hồng thở dài thương cho số phận của con, mà nghĩ lại cũng thấy có chút gì đó may mắn, chứ nếu con gái mà đến được với người nó yêu, cô Hồng sẽ gặp phải cảnh dở khóc dở cười, “mẹ con chung chồng”:

– Hây zà! Mẹ cũng chẳng thấy ai như con. Một lòng một dạ với nó, ấy vậy mà…

Giờ đến cái áo lót đồng bộ với cái quần, Tuyết mặc vào, nhỏ xíu à, chỉ che rộng hơn cái núm vú có một tẹo. Nhìn cô mặc bộ đồ lót này, nếu ai yếu mắt thì sẽ tưởng là cô không mặc gì. Xong đâu đó, Tuyết mặc váy rồi nhờ mẹ kéo khóa đằng sau:

– Kệ con! Mẹ không hiểu đâu. Hi hi hi!!!

– “Roẹt!”, Khóa chiếc váy được mẹ kéo lên, Tuyết “tiểu thư” xoay một vòng trước gương, hài lòng với sự phối đồ của mình. Cô mặc kệ lời mẹ nói, mặc kệ tất cả, bởi đơn giản, triết lý về tình yêu của cô khác với tất cả mọi người. Với cô, yêu không nhất thiết là phải đến với nhau, yêu, đơn giản là làm cho người mình yêu hạnh phúc. Thế là đủ.

– Mẹ! Mình đi thôi. Nhanh không bố và dì đợi.

Xóm Bãi hôm nay như một ngày hội, ngày hội thực sự của tất cả mọi người. Hôm nay là một ngày đặc biệt, sau bao nhiêu ngày tháng vất vả với đồng ruộng, hôm nay là ngày đầu tiên thu được thành quả. Hợp tác xã nông nghiệp sạch Thủy Tiên hôm nay làm lễ xuất đi chuyến hàng đầu tiên. Nơi tổ chức buổi lễ này chính là trụ sở của Hợp tác xã, nhà của Nghĩa.

Mặc dù chưa đến giờ tổ chức, nhưng bà con xã viên đã tề tựu đông đủ, ai ai cũng mặc bộ quần áo đẹp nhất của mình, khuôn mặt hớn hở, tươi cười, nói chuyện ríu ra ríu rít không ngừng. Vụ mùa đầu tiên sản xuất theo mô hình mới, năng suất thực tế chưa đạt được như kỳ vọng ban đầu nhưng cũng mười phần cũng đạt được đến 8, và cái quan trọng nhất, sản phẩm làm ra đã được mang đi kiểm nghiệm và đạt được tất cả các chỉ số an toàn vệ sinh thực phẩm, được dán tem nhãn mác trên từng loại quả, loại cây, loại rau.

Ở ngoài cổng nhà Nghĩa, 2 chiếc xe tải thùng kín đông lạnh đỗ hiên ngang, trên thân xe có dòng chữ nổi bật “Hợp tác xã nông nghiệp sạch Thủy Tiên – Xe chở sản phẩm rau an toàn”. Bà con đang xếp thành một hàng dài, chuyền tay nhau từng bó sản phẩm từ trong khu nhà bảo quản lên xe. Nhìn cách họ cầm mớ rau, quả bầu mới thấy sản phẩm được nâng niu như thế nào. Cũng bởi, để sản xuất ra được nhưng loại quả, loại rau này, họ đã một nắng hai sương, không quản tiếc công ngày đêm chăm bón, quý và trân trọng cũng là phải thôi.

Chúng ta thử nhìn kỹ xem anh chàng Nghĩa của Mùa Nước Nổi hôm nay ăn mặc như thế nào nhé. Chúng ta vẫn quen nhìn Nghĩa ăn mặc đơn giản, thiên về những bộ quần áo lao động dầy cộp phải không nào? Mấy năm rồi vẫn thế còn gì. Nhưng hôm nay khác, Nghĩa mặc quần vải dài, đi giày da màu nâu, đôi giày này cậu mới mua ngày hôm qua để gọi là chuẩn bị tươm tất cho ngày hôm nay.

Áo sơ mi trắng, tất nhiên không phải là cái ao sơ mi đồng phục học sinh mà thỉnh thoảng cậu vẫn lôi ra mặc, cái áo mới này là chị Nhài mang về ngày hôm qua, nói là mua tặng em, nhưng giọng nói của chị không được tự tin lắm làm Nghĩa nghi ngờ chiếc áo này không phải là của chị mua mà do ai đó nhờ chị mang về hộ.

Trong không khí vui tươi của tất cả bà con xã viên, ấy vậy mà anh chàng Nghĩa có nét mặt không hẳn là vui, tất nhiên cũng chẳng dám làm cái khuôn mặt buồn. Nghĩa cứ ra ngóng vào trông, thỉnh thoảng lại ngó mặt ra phía cổng, cậu chờ đợi một cái gì đó rất khó tả. Trước buổi lễ quan trọng đánh dấu bước trưởng thành đầu tiên trong sự nghiệp nông nghiệp địa phương, Nghĩa có mời những người mà cậu cho là quan trọng, góp phần vào thành công ngày hôm nay.

Về phía địa phương đương nhiên là có đầy đủ các ban bệ, từ chú Khôi chủ tịch đến tất cả các cơ quan dân chính đảng, họ đã có mặt ở đây đầy đủ. Anh chị Mận Cung cũng bỏ việc về từ tối hôm qua, giờ đang quanh quẩn trong nhà nói chuyện với cô Tươi.

Người tiếp theo là vợ chồng bác Tập, Nghĩa về tận nơi mời vợ chồng bác. Nếu không có hai bác Tập và cô Hồng, sẽ không có một chủ nhiệm hợp tác xã nông nghiệp sạch ngày hôm nay. Không chỉ trong quãng thời gian Nghĩa làm trên Hà Nội rồi học nghệ ở vườn ươm, mà con cả trong giai đoạn Nghĩa đã về quê. Bí chỗ nào, khó chỗ nào kêu bác, bác đều nhiệt tình giúp đỡ, còn cùng với cán bộ giáo viên, chuyên gia về tận nơi mấy bận để cầm tay chỉ việc cùng bà con nông dân. Ơn bác giời biển không sao kể siết.

Nghĩa mời cả dì Hằng, theo Nghĩa hiểu thì là dì ruột của bạn Tuyết. Người này không mời sao được, không phải vì một lần Nghĩa đã từng vụng trộm với dì ở tại trường đâu, chuyện đó Nghĩa cất trong tâm khảm rồi. Nghĩa mời vì dì Hằng chính là một trong các khách hàng đầu tiên, chuyến hàng ngày hôm nay có một phần không nhỏ sẽ đến đúng cái trường mà dì Hằng là hiệu phó. Không những dì giúp cho sản phẩm nông nghiệp sạch của Nghĩa được bán ở trường của dì, mà còn bán cho rất nhiều trường mà dì có mối quan hệ với các cán bộ phụ trách. Mời dì là đương nhiên rồi.

Một người nữa, người này trong trái tim Nghĩa có một vị trí đặc biệt, đó là cô Cẩm Tú, là mẹ của Thủy Tiên, người mà Nghĩa luôn luôn coi là vợ của mình. Cách đây mấy hôm, dịp Nghĩa lên trường Nông nghiệp mời bác Tập có về chợ Đồng Xuân gặp cô Cẩm Tú, việc đầu tiên là mời cô tới tham dự buổi lễ này, nhân việc đó cũng có hỏi dò tin tức về Thủy Tiên. Cô nhận lời ngay chuyện về quê Nghĩa, nhưng về Thủy Tiên vẫn câu trả lời như vậy, không thay đổi.

Nghĩa còn trực tiếp gọi điện mời vợ chồng Trang – Toàn, nói là vợ chồng bởi cách đây hơn 1 tháng, 2 người đã tổ chức đám cưới rồi. Trang Toàn đang ở trong kia ngồi nói chuyện luyên thuyên với mọi người.

Anh Tiến – Chị Nhài, bé Chích Bông thì đương nhiên rồi, không cần mời thì anh chị và cháu phải có mặt, bởi đó là người nhà.

Người nữa, đó là Tuyết. Ngày hôm kia, Nghĩa nhắn tin cho Tuyết như thế này: “To lam mot buoi le nho de mung chuyen hang dau tien, cau den nhe?”. Chỉ một lát sau đã có tin nhắn trả lời của Tuyết: “Biet roi, khong moi cung den. Hihihihihi!!!”. Từ lúc hai đứa tạm biệt nhau ở cổng nhà Tuyết với nụ hôn trộm đến nay cũng một năm rưỡi rồi, Nghĩa cũng chưa từng gặp lại Tuyết bao giờ. Trong thâm tâm cậu, Tuyết luôn là một người bạn đặc biệt. Có lẽ duyên trời sắp đặt nên hai người không thể đến được với nhau. Sau nụ hôn đó, Nghĩa đã hiểu ra người mà Tuyết dành tình cảm không phải ai khác mà chính là mình. Nhưng đó là chuyện của Tuyết, còn Nghĩa thì đã dành trọn trái tim cho một người khác rồi, chỉ có điều là người đó vẫn bặt vô âm tín mà thôi.

Người đặc biệt cuối cùng mà tôi kể ra sau đây không ai khác chính là Thủy Tiên. Không một giây một phút nào mà Nghĩa có thể quên được Thủy Tiên. Một năm rưỡi, đối với cuộc đời của một người không phải là dài, thậm chí là rất ngắn ngủi, nhưng đối với hai kẻ yêu nhau thì đó là quãng thời gian vô cùng vô tận, không điểm đầu cũng chẳng điểm cuối.

Nghĩa chờ đợi, cứ chờ đợi một tin nhắn trả lời, một thông tin trực tiếp từ Thủy Tiên nhưng càng đời càng biệt tăm. Có đôi lúc cậu nghĩ quẩn hay là Thủy Tiên đã thực sự rời xa mình, thậm chí đã tìm được một tình yêu mới rồi cũng nên. Cô ấy xứng đáng có được hạnh phúc, xứng đáng tìm được một người đàn ông giỏi giang giàu có. Cậu nói gì thì nói cũng chỉ là một anh chàng nhà quê, tương lai bất định. Nếu thực sự điều đó xảy ra, Nghĩa sẽ không trách cô ấy một lời nào, sẽ chỉ buồn thôi.

Nhưng những giây phút ấy chỉ một chốc một lát thôi, không hiểu sao, cậu vẫn luôn luôn có một linh cảm nào đó khó nói lên lời, rằng Thủy Tiên vẫn quẩn quanh bên cuộc đời cậu, cô ấy vẫn luôn sát cánh cùng cậu vượt qua mọi khó khăn trở ngại trong cuộc sống. Rằng sự chia xa này chỉ là bước đệm thử thách lòng người, và rồi đến một lúc nào đó hai người sẽ thực sự ở bên nhau. “Thuy Tien oi! Gia ma ngay mai em co mat nhi? Do se la ngay hanh phuc nhat cua doi anh”. Rồi chiếc điện thoại im lìm cho đến tận sáng ngày hôm sau.

Cũng sắp đến giờ buổi lễ diễn ra, mọi người đã vào vị trí, Nghĩa vẫn đi đi lại lại ở ngõ nhà mình để đợi những người khách mà cậu đã mời. Tiếng chị Nhài ở đằng sau gọi:

– Nghĩa! Vào đi em, buổi lễ sắp bắt đầu rồi.

Nghĩa không trả lời chị, cậu vẫn nhìn về phía con đường trước cổng nhà mình. Thấy vậy, chị Nhài không giục nữa, chị đứng song song với Nghĩa rồi cũng hướng ánh mắt nhìn theo, chị nói khẽ:

– Chờ cái Tiên à?

Nghĩa luống cuống vì bị chị bắt trúng tâm lý của mình:

– Không… không… Em…

Rồi Nghĩa không thể nói tiếp được nữa, cậu mở to con mắt hết cỡ, chân bủn rủn đứng như trời chồng, không thể bước đi nổi, tim đập loạn nhịp như muốn nhảy tung ra khỏi lồng ngực. Một đoàn người từ chỗ ngã ba đang rẽ phải vào đây. Và người đi đầu tiên là một hình bóng vô cùng quen thuộc và thân thương, người mà cậu đã mòn mỏi chờ đợi hết ngày này qua ngày khác. Đó chính là Thủy Tiên, cô mặc váy chiếc váy hoa đẹp nhất màu tím thủy chung, trên tay là một bó hoa cẩm tú cầu màu xanh dương, bó hoa này được cắt tại chính vườn hoa trong ngôi biệt thự.

Theo sau là cô Cẩm Tú, cô cũng mặc váy hoa như cách cô làm Nghĩa si mê những ngày đầu lên Hà Nội, đầu đội một chiếc mũ rộng vành. Tay cô không có rảnh, bởi hình như cô đang đẩy một chiếc xe nôi ở phía trước.

Sau cô Cẩm Tú là hàng ngay 4 người, bác Tập đi phía ngoài cùng, cạnh bác là cô Hồng, cạnh cô Hồng là dì Hằng, còn đi sát mép phía bên kia là Tuyết, 4 người bọn họ vừa đi vừa cười vừa nói, khuôn mặt ai cũng rạng rỡ sáng ngời, vui mừng không xiết như chính họ là chủ nhân của buổi lễ ngày hôm nay.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Tại MwHentai.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x