Mùa nước nổi

Chương 10

trước
tiếp

Phần 10
Trời cũng xế trưa, nắng lên gay gắt nhưng Nghĩa vẫn miệt mài dọn cỏ không dám dừng lại nghỉ, chỉ sợ đến chiều không xong. Làm suốt từ sáng đến giờ mà mới được non nửa. Cũng may ở vườn toàn loại cỏ hoang, rễ nông nên dọn cũng không mất sức nhiều lắm. Nghĩa làm cẩn thận khi tróc cả rễ cỏ để không cho nó có cơ hội mọc lại. Từng đống cỏ được Nghĩa đánh thành lùm, dự định đến cuối cùng thì bốc chuyển ra ngoài. Bỗng Nghĩa nghe từ phía sân có tiếng nói lanh lảnh vọng vào:

– Ê… cậu là ai mà ở trong nhà tôi?

Nghĩa giật thót mình dựng cái cuốc rồi quay người lại, ánh nắng chiếu vào đúng vị trí người vừa phát tiếng nói làm Nghĩa nhìn không rõ lắm, chỉ thấy đó là một người con gái còn khá trẻ, chắc chỉ ngang ngang tuổi mình mà thôi, tóc cắt ngắn, mà hình như là cắt tóc kiểu con trai thì phải, còn khuôn mặt như thế nào thì cậu nhìn không rõ. Lấy tay đặt lên lông mày để che nắng nhìn cho rõ, Nghĩa nói:

– Tôi… tôi… được bà chủ thuê dọn cái vườn này.

Rồi tiếng nói lanh lảnh ấy lại cao giọng nói thêm, kinh khỉnh kiểu coi thường ra lệnh:

– Cậu đi lại đây!

Nghĩa đặt cái cuốc ở đấy rồi len qua đống cỏ đã được dọn, cậu dọn từ ngoài vào trong. Trên người Nghĩa mồ hôi đầm đìa, cái áo bộ đội và cái quần bằng vải thô dày như thế mà ướt sũng bám vào da thịt cậu, lấy tay gạt mồ hôi trên mắt, lúc này cậu mới nhìn rõ người con gái đang nói. Cậu thoáng giật mình vì cô gái này phải nói là cực kỳ xinh đẹp, chỉ mỗi tội trông cô ta quá lạ lẫm, ai đời con gái gì mà cắt tóc như con trai, mái lệch hớt phần chân tóc, mai và gáy cũng cạo như đúng rồi. Nước da cô gái trắng ngần, mũi cao cằm nhọn, đôi môi chúm chím, đôi mắt lấp lánh bồ câu, hai cái má bụ bẫm nhìn như của trẻ con chỉ muốn bẹo cho một phát.

Cô ta mặc một bộ đồ đồng phục học sinh, nhìn trên ngực áo sơ mi trắng chỗ vú trái lồi ra có huy hiệu ghi tên: “Trường THPT Trưng Vương”, còn bên dưới là một chiếc váy quây dài gần đến đầu gối, đôi tất cao đến quá bụng chân, bên dưới là chiếc giầy vải.

Có thể nói như thế này, ngay trên thân người cô ta là một nét tương phản, trừ cái mái tóc ra là.

Nữ tính ơi là nữ tính. Còn cái mái tóc ngôi lệch cạo gáy kia thì đích thì làm nam ơi là giới rồi. Riêng cái giọng nói khinh khỉnh coi thường người khác thì thuộc phạm trù nhận thức, thuộc về tính cách rồi.

Nghe cái giọng điệu vậy, Nghĩa đã không có cảm tình với cô nàng này rồi, nhưng mà thôi cũng kệ, mình phận làm thuê hơi đâu mà đôi co với cô ta, làm xong, lấy tiền rồi về là được rồi:

– Cô chắc là con gái bà chủ phải không? Bà chủ sáng nay thuê tôi dọn cái vườn này, bà đi làm rồi chiều mới về.

Cô gái nữ sinh nhìn Nghĩa một lượt từ đầu tới cuối rồi thè lưỡi ra đánh thượt một cái tỏ vẻ khinh bỉ:

– Có thật không? Hay là đến đây ăn trộm ăn cắp. Thời buổi này không biết đâu mà lần được.

Nghĩa cau mày và nhướng mắt lên nhìn thẳng vào người vừa nói vì bị xúc phạm danh dự nhưng cũng thật nhanh nghĩ lại rằng không nên đôi co với cô ta, chỉ thiệt vào thân mình, cậu trùng giọng xuống:

– Tôi không phải là người như thế, mong cô đừng nói như vậy. Tôi ở quê ra nhưng cũng có lòng tự trọng. Cô nhìn xem vườn tôi đang dọn được một nửa rồi, có ai vào đây ăn trộm rồi dọn vườn không cô?

Cô gái nhỏ xinh bĩu môi:

– Nhà quê còn đòi lý sự. Làm tiếp đi.

Nghĩa cũng không thèm tranh cãi thêm nữa, vừa nghe xong là cậu quay ngoắt người lại đi về phía vườn tiếp tục công việc của mình. Cậu thầm nghĩ trong lòng: “Người thành phố họ khinh người nhà quê mình như vậy sao? Nhưng vừa nãy bà chủ, mẹ cái cô gái này đâu có thái độ như vậy nhỉ, đúng rồi, ở đâu cũng có người này người nọ thôi”.

Đấy! Ấn tượng đầu tiên của Nghĩa về cô gái có tên Thủy Tiên, con bà Cẩm Tú là như vậy đấy. Tất nhiên là không tốt đẹp gì rồi.

Đã sát giờ ngọ, tức là khoảng 12 giờ trưa đó, trời nắng chang chang gay gắt, mặc dù thời tiết bây giờ không phải chính hè mà đã mấp máy sang thu rồi nhưng giữa nắng không một bóng mát như vậy cũng làm cho Nghĩa cảm thấy thấm mệt, bụng cũng lâm thâm đói. Cũng định nghỉ trưa ăn gói xôi mua từ sáng để dành đến trưa rồi nghỉ một lát sẽ làm tiếp một mạch đến chiều. Ngó đầu lên nhìn trời, Nghĩa thở phì phì, miệng khô khốc há ra đớp đớp như muốn tìm những giọt nước mưa giữa trời nắng này.

Ở trên tầng 3 của ngôi biệt thự cổ, Thủy Tiên mơ màng mở cửa sổ ngó xuống. Vừa nãy đi học về, cô mở cửa rồi lạ lẫm nhìn vào một thanh niên đang làm gì đó ở trong vườn nhà mình. Cuộc sống đối với cô là chuỗi ngày dài chán ngắt, cô đơn và lẻ loi.

Nhà chỉ có hai mẹ con, bố cô chưa chết nhưng bao nhiêu năm nay ông không về nhà. Mỗi lần Thủy Tiên nhắc đến bố là đều bị mắng như tát nước vào mặt, cách đây lâu lắm rồi, mẹ có nhắc một lần là bố đi nhập hàng bên Trung Quốc rồi ở bên đó lấy vợ sinh con luôn không về nhà từ bấy đến nay. Có lẽ bố là một nỗi đau không thể phai mờ trong trái tim mẹ.

‘Nhưng mẹ giận bố thì giận cớ sao giận lây sang cả mình, theo lý, mẹ và con gái thì phải gần gũi nhau giống như vài đứa bạn ít ỏi của mình mới phải chứ. Đằng này mình và mẹ hầu như không nói chuyện bao giờ, có nói chuyện thì câu trước câu sau là mắng là chửi. Mà mình có làm gì đâu cơ chứ. Ừ thì mình học thuộc loại dốt nhất lớp đi chăng nữa, nhưng mà việc học có quan trọng gì đâu, học có cao đến mấy cũng là chỉ để kiếm tiền nuôi thân.

Mà nhà mình thì có thiếu gì tiền đâu, không kể ngôi biệt thự trong khu phố cổ này giá trị to lớn không đếm xuể, thì cái sạp quần áo ở chợ Đồng Xuân của mẹ mỗi ngày cũng làm cho thu nhập vài triệu đút túi, cả đời ăn tiêu thả phanh cũng chẳng bao giờ lo hết tiền. Vậy học để làm gì. Mình chỉ cần ráng học cho nốt cái năm cuối cấp này rồi tính chuyện làm ăn thôi. Gái phố cổ hàng bao nhiêu đời nay chẳng phải biết buôn bán từ lúc biết đi biết nói hay sao.

Ừ thì mình có nghịch ngợm tí xíu, thỉnh thoảng đua đòi theo đám thằng Bắc bên phố Hàng Cân đi bar, đi nhảy qua đêm đến tờ mờ sáng làm vài vòng đánh lửa quanh hồ Gươm rồi mới về nhà lấy cặp đi học. Rồi thì thỉnh thoảng mình có bỏ học dăm bữa đi bụi tận ngoài tỉnh cho thay đổi không khí thôi. Nhưng đó chỉ là nghịch ngợm chút xíu của tuổi trẻ, vài năm nữa khi lớn hẳn, vú to hẳn, lông lồn mỏng hết thì mình tu cũng có chết ai.

Vậy sao mẹ cứ gặp là mắng, gặp là mắng. Mẹ không biết rằng, mình chơi với bọn nó chỉ là để tìm vui thôi, chứ mình không xa đà giống chúng nó. Mình đâu có hút hít chích giống chúng nó đâu, rồi chúng nói còn… địt nhau như gà suốt ngày… mà mình thì vẫn… còn trinh. Cũng chả biết giữ trinh được đến bao giờ, mà giữ để làm gì nhỉ, trinh thì trước sau gì chả mất, không mất cho thằng này thì mất cho thằng khác. Bọn bạn chơi cứ gạ địt mình suốt mà mình thì cứ khất lần, hẹn bọn nó hết lần này đến lần khác. Thôi thì để nghĩ thêm tẹo đã rồi có cho chúng nó phập thì cho. Mất trinh rồi dễ sống hơn.

Nhưng mà, địt mẹ cái cuộc đời này. Sao mình cô đơn thế. Nhiều lúc mình chẳng biết mình sống để làm gì nữa, sống trên đời này có ích gì. Cái nhà này rộng thì rộng thật, một mình mình trên cái tầng 3 rộng thênh thang, trong nhà cũng chẳng thiếu một thứ gì, nhưng mình có cảm giác giống như một ngôi nhà ma, lạnh lẽo, âm u. Nhiều khi mình nghĩ có khi sống trong một túp lều mà cả nhà quây quần đầm ấm bên nhau có khi còn thích hơn là ở đây.

Đi chơi mãi cũng chán, mà về nhà thì cái địt mẹ nó, càng chán hơn. Chẳng có ai để nói chuyện cả, có mỗi mẹ nhưng có nói được câu nào đâu, bà ấy chỉ biết có tiền, cứ nghĩ là cho mình tiền học, tiền ăn, tiền chơi là coi như xong nhiệm vụ. Còn nhớ cái lần mình bị hành kinh cách đây 3 năm, cái địt mẹ nó chứ, tự nhiên thấy lồn mình chảy máu sợ không tả nổi, tưởng bị làm sao, đéo biết hỏi ai. Nghĩ mà nhục thật.

Còn đám bạn, nghỉ đi thì chơi với chúng nó kể cũng vui, nhưng ngẫm lại thì cái địt mẹ nhà chúng nó. Bọn con gái thì muốn chơi với mình cho có bầy, để còn góp tiền chơi được nhiều lần hơn. Bọn con trai thì mắt trước mắt sau chục thằng như một chỉ muốn lột truồng mình ra mà địt. Đấy, hôm nọ thằng Bắc còn nói thẳng luôn là muốn địt mình, cái địt mẹ cái thằng đấy, bọn con gái trong nhóm có đứa nào mà nó chưa sực đâu, thiếu thốn đéo gì mà còn đòi ăn cả mình. Mà mình thì nhiều lúc cũng thèm thèm cho biết cái mùi tình dục nó thế nào, nhưng sao mình vẫn lăn tăn chuyện ấy thế nhỉ. Thôi kệ mẹ nó đi. Đời mà, biết đâu mà lần.

Biết đâu mình sẽ chết. Nhiều lúc cũng muốn nhảy con mẹ nó từ đây xuống vườn cho chết mẹ cái cuộc đời này đi, sống như thế này thì sống làm gì.’

Thủy Tiên vừa lên trên phòng là nhìn xuống dưới vườn qua ô cửa sổ xuống nơi Nghĩa đang cặm cụi làm việc vừa nghĩ ngợi lung tung như vậy. Người thanh niên trạc tuổi mình vừa rồi quê mùa một cục nhưng nét mặt và ánh mắt anh ta lại cương nghị chính trực, đối đáp gọn gàng khúc triết không giống như những kẻ thất học khác. Rồi thì mới có trạc tuổi mình, tuổi ăn, tuổi lớn, tuổi học thôi mà đã phải bỏ quê ra đây kiếm miếng cơm, chính suy nghĩ đó đã thu hút Thủy Tiên. Thấy Nghĩa mồ hôi đầm đìa ướt sũng cả cái áo, lại đang ngửa mặt lên trời thở dốc, cô đoán là cậu ta đang rất mệt và khát rồi. Tự trong lòng mình cũng mơn mởn khởi phát lên một chút lòng thương, cô quay trở mặt vào trong nhìn khắp căn phòng một lượt.

Căn phòng ngủ của Thủy Tiên rộng thênh thang, mái tóc của Thủy Tiên và cách bài trí cùng với gam màu trong căn phòng là hai trường phái hoàn toàn đối nghịch nhau. Nếu chỉ nhìn riêng mái tóc lệch cạo gáy cạo mai thì không ai nghĩ Thủy Tiên là con gái, nhưng căn phòng lại đặc sệt thiếu nữ. Nó được phối hai tông màu chủ đạo là trắng và phớt hồng, màu của loài hoa thủy dưới sân nhà.

Bốn bức tường màu trắng tinh khiết được điểm màu hồng nhạt bởi lớp sơn của cánh cửa phòng và trên cách cánh tủ quần áo bốn buồng. Chiếc giường 1,8m rộng thênh thang có bộ ga gối chăn được xếp gọn gàng tỉ mỉ màu hồng, còn thành giường có hoa văn cầu kỳ kiểu Pháp cổ lại được sơn màu trắng. Chiếc bàn học màu hồng ở phía cuối phòng, trên đó bày một vài quyển sách và rất ngăn nắp chứng tỏ chủ nhân của nó ít khi ngồi vào đây. Tất cả hai loại màu được phối với nhau rất hài hòa, không màu nào lấn át màu nào. Trong phòng, một mùi hương thơm dịu nhẹ từ thứ nước hoa nhập ngoại thoang thoảng. Đây chẳng phải là mẫu phòng ngủ điển hình cho các tiểu thư đài các cao sang đó sao.

Vẫn mặc trên người bộ quần áo đồng phục học sinh, Thủy Tiên vươn vai một cái rồi từ từ đưa tay lên lằn khuy áo tháo từng nút một. Chiếc áo có vẻ chật so với thân hình đang tuổi lớn của cô hay sao ấy mà hàng cúc căng ra như muốn đứt. Khi chiếc khuy cuối cùng được tháo ra, Thủy Tiên thở hắt ra một cái như thoải mái lắm, Thủy Tiên tự ngắm nhìn bản thân mình trong chiếc gương dài gắn vào một cánh cửa tủ quần áo.

Rồi cô thò tay ra đằng sau tháo móc chiếc áo lót màu hồng, thêm một hơi thở hắt ra nữa, có lẽ bầu vú mới lớn được giải phóng làm cho nhịp thở của cô được dễ dàng hơn. Rồi đến chiếc váy rơi tự do xuống dưới góc chân sau khi Thủy Tiên khéo chiếc khóa ở bên sườn, chiếc quần lót màu hồng nhỏ nhỏ xinh xinh hiện ra. Chưa dừng ở đó, Thủy Tiên lại tiếp tục chọc hai ngón tay cái vào hai bên hông chỗ cạp quần rồi từ từ kéo nó xuống đến tận gót chân.

Thủy Tiên đứng thẳng người dậy, cô nhìn bản thân mình một lượt từ trên xuống dưới. Trước tiên là mái tóc, cô lắc đầu vì cô chẳng ưa mái tóc đàn ông của mình, thậm chí là ghét nó nữa là đằng khác, nhưng cũng không hiểu sao nhất định cô phải cắt kiểu tóc này mặc dù bị mắng cho liên tục, chỉ có cô mới hiểu, cô muốn để kiểu tóc này để che đi con người thực sự của mình. Chơi với đám bạn cô hồn đua đòi nghịch ngợm của mình, cô không thể không tạo cho mình một bức mành che dấu, và cũng là để mình giống bọn chúng đôi chút.

Rồi Thủy Tiên kéo mắt đưa xuống nhìn bầu vú của mình, nói nhỏ nó không nhỏ, nhưng nói to cũng không phải to, dù sao Thủy Tiên mới có 17 tuổi đầu, chưa phải là hoàn toàn phát triển hết, hai bầu vú cứng cáp vểnh lên trên một chút, to chỉ cỡ độ quả táo tàu, quả lê mà thôi. Hai núm vú mới nhú ra một chút bằng đầu đũa màu hồng tươi thắm, nước da hai bầu vú cũng giống với nước da trên thân thể cô, nó trắng tinh như màu trắng của sứ, căng và mịn màng.

Tiếp xuống là cái bụng với vòng eo thắt lại, điểm nhấn trên cái bụng là lỗ rốn hơi hõm vào ở chính giữa bụng, nhìn xa thì không nhìn thấy lỗ, chỉ nhìn thấy một khoảng hõm lại mà thôi.

Lia mắt xuống bên dưới là cái mu lồn, nó vun cao lên vời vợi, đám lông lồn đen nháy xoăn tít mườn mượt mọc lưa thưa trên mu. Thủy Tiên vẫn chưa cho rằng lông lồn mình đã mọc hết, chẳng biết tại sao, cô lại muốn mình có nhiều lông lồn, càng nhiều, càng rậm, càng dài, càng đen thì càng tốt.

Thế rồi, Thủy Tiên lại xoay người lại rồi nhìn vào trong gương, đôi mông đít căng đét, trắng phau đến nỗi còn nhìn rõ chằng chịt các mạch máu đỏ li ti khắp mặt mông. Hơi cúi người xuống rồi ốp hai bàn tay vào mông banh ra một chút, lỗ hậu môn đỏ hồng lấp ló giữa hai khe mông. Thủy Tiên hơi nhíu nhíu cơ một chút làm cái lỗ đít ấy co thắt vào rồi lại nở ra nhìn rất đẹp mắt.

Ngắm chán đít mình rồi thì Thủy Tiên lại quay người lại, co khum khum hai cái đầu gối xuống một chút rồi hơi ưỡn người ra sau, cái bướm nhỏ xinh xinh không một sợi lông nào hiện ra. Hai mép lồn lớn màu hơi hơi đỏ đỏ úp trọn vào nhau bao bọc lấy cái lồn trinh nguyên. Thủy Tiên dùng hai tay hai bên đặt lên hai lá lồn lớn rồi từ banh ra, cô nhìn vào trong gương để thấy kỹ cái lồn của mình, phía trên cao là đầu lồn mới nhú ra có một tẹo nhọn hoắt màu đỏ tươi, rồi đến cái môi bé mọc hai bên cửa lỗ lồn cũng úp vào với nhau chỉ để lộ ra một chút cái gọi là cửa lồn. Cửa lồn Thủy Tiên bé lắm các bạn ạ, nếu nhìn kỹ thì chỉ nhìn thấy một vòng tròn mờ mờ to bằng đầu đũa mà thôi, còn nếu nhìn qua thì còn không phân biệt được đâu là cửa lồn nữa cơ. Tại sao lại như vậy? Đơn giản thôi mà, đó là một cái lồn còn trinh. Một cái lồn non đỏ au.

Khắp căn phòng là mùi nước hoa xịt phòng nhập ngoại, nhưng len lỏi đến phảng phất là mùi thịt người, mùi thịt con gái dậy thì thơm phức, ngầy ngậy tươi roi rói. Cái mùi hương đàn bà trinh nó khác so với mùi đàn bà đã mất trinh mùi lắm, đó là thú mùi hương kích dục số 1 thế giới.

Ngắm nghía xong bản thân mình một chút, đó là thói quen của Thủy Tiên mỗi lần thay quần áo, Thủy Tiên mặc một chiếc quần sóc bò chỉ dài đến ngang đùi, bận một chiếc áo phông không cổ cộc tay trên ngực có in hình nhà lãnh đạo Cu Ba những năm 50 thế kỷ trước, Che Guevara rồi đi xuống dưới.

Nghĩa đặt mông xuống bậc thềm lát đá trước cửa chính của ngôi biệt thự, ở đây không có ánh nắng chiếu vào. Cậu thở hồng hộc vì mệt, hôm nay không phải là lần đầu tiên cậu lao động với cường độ như thế này, ở quê những bận đi làm đồng cùng mẹ còn vất vả hơn ấy chứ, làm từ lúc mặt trời còn chưa ló đến tận xế trưa mới ngừng tay, nhưng hôm nay lại là ngày cậu làm để kiếm tiền ở một nơi xa lạ. Chiếc áo ướt đẫm mồ hôi, Nghĩa lấy tay mình phẩy phẩy vài cái lấy hơi mát, rồi giở gói xôi bọc trong túi nilon màu đen ra.

Bụng thì đói đến cồn cào, nhưng Nghĩa thực sự không có hứng thú muốn ăn, bởi một điều đơn giản là cậu đang khát, khát đến khô cổ họng. Âu đây cũng là một kinh nghiệm trong khoảng thời gian lao động tự do này, đó là phải mang nước đi uống. Đang khát thì đố ai thèm ăn xôi.

Bỗng Nghĩa nghe sau lưng mình có tiếng mở cửa: ‘Cạch’.

Ngoảnh lại phía sau, thì ra đó là cô gái vừa rồi. Trông cô ta không ra làm sao cả, ăn mặc thì cụt lủn, cái quần sóc làm lộ gần hết đôi chân nhỏ trắng muốt, cái áo phông thì thùng thình, trên đó lại in hình người đàn ông tóc dài. Nhưng trên tay cô ta lại cầm cái mà Nghĩa đang thèm nhất, đó là một chai nước. Nuốt nước bọt khan đến ực một cái làm cái yết hầu chạy một đoạn từ trên xuống dưới, đôi mắt chặt vào chai nước, Nghĩa không nói gì.

Thủy Tiên cầm một chai nước 1, 5 lít đầy ự mà cô vừa lấy trong tủ lạnh ra, trên thân chai vẫn lấm tấm những giọt nước mát. Đặt nó mạnh nghe đến ‘bịch’ một cái xuống cạnh chàng trai, Thủy Tiên đanh đá nói trống không:

– Nước đây, uống đi!

Nói xong, Thủy Tiên vểnh đít gần như ngay lập tức chui lại vào trong nhà. Cánh cửa đóng lại luôn làm lời ‘cảm ơn’ từ trong cổ họng Nghĩa chưa kịp phát ra thành tiếng.

2 1 vote
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Tại MwHentai.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x