Mùa anh đào năm ấy

Chương 5

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 5
“Dạ con xin lỗi,” con nhỏ lí nhí trong miệng rồi chạy ù xuống nhà, chui vô bếp sửa soạn cái bếp than bưng ra ngoài đàng trước. Mặt đỏ bừng vừa làm vừa thở dồn dập. Trước giờ nó vẫn mang đồ qua bên này bán nhưng chưa bao giờ dám lên lầu.

Căn nhà này thiết kế rất lạ. Bên dưới có đủ hết, bộ bàn ghế đá, bếp, nhà vệ sinh. Nhưng tất cả đều lạnh lùng giống như để cho người ngoài xài mà thôi, như mấy chỗ công cộng ở chùa lúc vắng khách vậy. Còn ở trên lầu mà lúc nãy nó nhìn thoáng qua thì đúng là có hơi người sinh sống.

Rồi cái chuyện kia nữa. Nó cũng bán đồ cho nhiều nhà khác hai bên con sông này. Nhưng mà người ta dân quê, đều tự đi bắt được. Chỉ khi nào có đám tiệc gì thì mới đặt nó trước. Hay có mấy ông già thích dê, lâu lâu kêu nó mang đồ tới rồi tranh thủ sờ mó chút đỉnh đỡ thèm. Mấy cái vụ đó hồi nhỏ bán vé số nó cũng biết hết rồi. Còn ông Tuấn này thì khác lắm. Mua đồ đúng là mua đồ. Hỏng có trả giá gì hết trơn á. Ít ít thì đưa hai chục ngàn. Nhiều nhiều thì năm chục. Lần này cũng hỏi nó đủ chưa, chứ không kỳ kèo trả giá như mấy bà kia, cũng không lợi dụng đưa có năm mười ngàn rồi bóp mông vuốt lưng hay len lén sờ vú như mấy ông nọ. Cho nên cứ ba bữa một tuần là nó qua.

“Có bịch chè Thái ba màu nè, lấy đá trong tủ trộn vô đi,” ông Tuấn đã mặc bộ đồ lụa mềm vô, cầm bịch chè trên nhà xuống.

Mắt con Dung sáng rỡ. Lần trước nói thèm đồ ngoài quán chè bên hông chợ mà ổng nhớ mua cho. Nội bịch chè này cũng bảy ngàn rồi, quá cha tiền con chuột với mớ ốc. “Vậy bữa nay chú khỏi trả tiền con đi, coi như con mời chú.” Nó cũng hỏng biết tại sao lại nói vậy, kiểu như không muốn ở kèo dưới nữa mà bữa nay muốn chơi ngang hàng một bữa coi sao.

“Ô – kê,” Tuấn cười sảng khoái. “Nhưng mà vậy thì phải ở lại nhậu một bữa cho công bằng.”

“Dạ,” nó chịu liền.

“Vậy mang hết lên nhà trên.”

Chu choa ơi nhà gì mà sang dã man. Cũng giống như Hường, con Dung mắt tròn mắt dẹt nhìn nội thất bên trên. Cái nhà này nó cũng lạ lùng như chủ nhân của nó vậy. Sang trọng. Nhưng mà lại rất bình thường. Mấy đại gia mới nổi kiểu trưởng giả học làm sang trong nhà kiểu gì cũng phải đồ gỗ kềnh càng. Còn ở đây toàn ván ép đơn giản, nhưng là cái thứ chất liệu không có ở Việt Nam, tức là chắc chắn phải là đồ ngoại nhập. Gạch men bình thường, không có gì là bóng bẩy màu mè hoa lá hẹ, nhưng lắp ghép tinh tế đường nào ra đường nấy, còn hơn người ta lát đá hoa hương mà méo xẹo miếng cao miếng thấp tùm lum. Mà cái bếp ở trên này mới thật là… hết biết tả kiểu gì luôn.

“Tôm trứng Hồng Hải, sò New Zealand, heo Yorkshire, bò Hàn Quốc, nhiêu đây chắc đủ đồ mặn,” Tuấn nói. “Trong kia có bánh hỏi khô và bánh tráng nữa, lặt thêm mớ rau nữa là đủ để cuốn rồi.”

“Dạ để con làm nước mắm,” con Dung nhanh miệng. Một phần là phận sự của nó, nhưng phần chính là tại nó thích cái bếp này. Bản năng đàn bà thường muốn chiếm hữu cái mình yêu.

Để mặc hai người đàn bà bận rộn với hai lãnh địa mà nước sông không phạm vào nước giếng, Tuấn lên tầng trên hái rau. Phải. Vườn rau nằm trên tầng thượng, đón toàn bộ nắng để sản sinh ra tối đa dưỡng chất cho người biết trồng và chăm sóc chúng. Xà lách trong ống thủy canh, rau thơm trong khay thứ nào ra thứ đấy, mà nhiều thứ kể cả dân sành điệu ở Việt Nam cũng chưa từng được nếm thử, như rau tên lửa – rocket leaves hay xà lách giòn iceberg salad. Nói cho cùng thì các loại rau thơm ở Việt Nam, đa số, như thì là nấu canh cá, cũng đều du nhập từ nước ngoài vào mà thôi. Rau tươi và ngon tới nỗi hầu như không cần phải rửa cũng ăn được luôn. Vậy mới xứng với những thứ đồ sang trọng chứ.

Tuấn đứng dõi mắt bao quát hết miếng đất. To không phải là to, mà nhỏ thì cũng không phải là nhỏ. Của ông già để lại cho nên không được bán. Trước thì mỗi lần về anh đều đem mộ̣t thứ giống cây gì đó về trồng, cho nên giờ có đủ loại hết. Mà cũng tại vậy nên sắp tới đây mới xảy ra cái chuyện mùa hoa anh đào như tựa đề cuốn tiểu thuyết này. Và cũng tại dịch Covid cúm Tàu mà Tuấn kẹt lại bên Việt Nam, nên mới cất căn nhà này mà ở. Chỉ thuê nhóm thợ giỏi trên Sài Gòn về đúc bê tông rồi lắp đặt mấy thứ đồ nặng nhọc, còn thì tự mình hoàn thiệt hết.

Vodka Nga nhưng sản xuất bên Mỹ rồi xuất về Việt Nam là Smirnoff Ice làm cho hai người đàn bà má đỏ hây hây bên lò than hồng dưới ánh trăng đêm rằm. Người ta hay nói là tâm lý đàn bà, hay con người nói chung, cũng bị mặt trăng làm cho ảnh hưởng giống như thủy triều vậy. Hường thì từ trưa tới giờ vẫn chưa nổ được phát súng nào. Còn Dung thì đang hận thằng chồng bỏ nhà theo con mụ nhà giàu ngoài thị xã thừa tiền bao kép hát.

Nhưng mà cuộc chơi cũng phải tới lúc nghỉ giữa hiệp. Con gái Hường tới rước, và Dung ra xuồng trở ngược qua bên kia sông.

Tuấn đưa cả hai ra hướng cổng chính, mà kế đó cũng là cái cổng nhỏ xuống bến sông. Chờ tiếng xe máy khuất ngoài đường lớn rồi quay trở vô nhà thì nghe dưới sông một tiếng “chủm”.

“Chết mẹ rồi,” ông giật mình lẩm bẩm. “Không biết con nhỏ có sao không.”

Nó không sao. Chỉ là bước hụt chân nên không lên xuồng mà đạp xuống dưới sình.

“Thôi để chú đưa về cho an toàn, nước đang lớn.” Tuấn quay vô kéo cái xuồng phao gắn máy ra, cột chiếc kia vô kéo theo.

Con xuồng chắc chắn, nhưng nhỏ xíu. Con nhỏ ngồi đối diện, gần kề, tóc bay lòa xòa dưới ánh trăng khêu gợi, khiến con cu ông già giật giật vì nghĩ tới một cảnh đêm trăng hôm bữa được nhìn qua kính viễn vọng.

“Ủa thằng Dũng đi đâu mà nhà cửa tối thui vậy?” Tuấn thắc mắc lúc cập bến, cuốn dây xuồng quanh cây cột…

“Nó bỏ con rồi,” cô gái nói giọng lạnh tanh, nhưng trên mặt thoáng lộ vẻ đáng thương vô cùng, một tay bất thần xoa quanh bụng.

“Trời, thôi để qua lo cho hai mẹ con.” Tuấn đang lom khom vừa lo đỡ bà bầu bước lên bờ, vừa không để con cu ngổng không lộ ra trong cái quần không mặc sịp, xốc hai tay ôm lấy như muốn nhấc bổng cô gái lên, tấn vô gốc dừa.

Bốn mắt gặp nhau. Ngưng tròng lệ trao thân. Tay thả lỏng, dựa lưng chờ đợi. Tay giật cái quần bà ba xuống, kéo chân lên lột cái ống qua, tiện thể gác luôn lên quắp lấy hông mình, rồi lôi con cu đang căng thẳng hết mực ra đâm vào. Mà chính xác là đâm ngược lên nghe một tiếng “ót” khiến ai cũng phải rùng mình, miệng há hốc. Con nhỏ không còn biết mình đang kiễng cái chân còn lại hay đang treo người trên cái chân đang quặp chặt, rần rần tận hưởng. Răng cắn vào môi tới đau điếng đặng đừng la chài bải cho cả cái khúc sông này phải thức dậy hết. Một dòng tinh dịch ấm nóng bắn thẳng từ bên dưới ngược lên chui sâu vào trong âm đạo. Con bé trong bụng bị đè cấn cấn quẫy đạp đánh thức đôi tình nhân đêm trăng.

“Con nó nhận ba nó đó,” con Dung e lệ.

“Đây là con,” ông Tuấn chỉ vô bụng con Dung, rồi chỉ vô trán nó, “đây cũng là con.”

Con nhỏ sung sướng úp đầu vô cổ người đàn ông, rút cái chân còn lại lên quặp luôn vô người. Còn ông ta cứ để nguyên con cu mình nằm trong cái lồn ấm nóng ̣̣đang tiếp tục gợn sóng bóp chặt, vòng tay ôm mông con bé bế vô nhà. Cả ngày được mát – xa, cơ thể sung mãn trở lại như thời còn trẻ.

Vô tới trong chòi, Tuấn vén mùng đặt Dung xuống chiếu rồi nằm vật xuống bên cạnh, kéo quần lên cái là ngủ luôn mặc kệ trời đất với trăng sao.

Buổi sáng nơi miền quê tới rất sớm. Mà buổi sáng trong cái chòi lá này tới còn sớm hơn nữa, vì không có gì để che nắng hết. Tuấn mở mắt ra nhìn đám khói bốc lên từ đám rơm rạ đun nồi cháo trắng thơm phức hương gạo non. Trên bàn là đĩa mắm dưa gang cắt thật là khéo, với mấy con tép rang lá chanh chắc là mới xúc dưới mé sông lên. Dung ̣̣́đang băm khúc thân chuối cho đám vịt ăn. Tự nhiên Tuấn nhớ tới bộ phim The Big của Tom Hank một bữa đang là trẻ con thành người lớn được ngủ với cô gái xinh đẹp, còn mình thì đang là ông lão về hưu được hóa thành thằng nhóc chăn vịt sống với con vợ đào hát chưa gặp thời.

“Đất này của mình hay của người ta?” Tuấn bước ra ngoài vươn vai cho thẳng người.

“Dạ của mình. Người ta mần lúa từ cái chỗ này trở đi. Còn từ cái chòi này dọc theo bờ nước tới đằng kia là của mình. Đúng ra thì con mua lại của bà Bảy cái chòi này, còn chỗ đất khoanh lưới kia thì nước lớn như bữa qua thì ngập lút hết, không có trồng cấy được gì hết.”

“Vậy mai mốt gần đẻ thì dọn qua bên kia đi. Qua dựng cho cái nhà ngoài bờ sông mà ở. Chứ chỗ này tạm bợ thì được, không có điện nước tiện nghi gì hết nuôi con nít không được đâu.”

“Dạ.” Con Dung đón nhận lời đề nghị vượt quá sức mong đợi và tưởng tượng, thầm cảm ơn trời xui đất khiến mình uống chút rượu tối qua.

Thật ra thì nếu sửa soạn lên nó cũng đẹp lắm, chỉ là bản thân lúc nào cũng tự kỷ với làn da bánh mật và bộ ngực khiêm tốn mà thôi. Mà thằng chồng bỏ nó theo cháu bà Bảy cũng là tại vì như vậy, ngoài chuyện nghèo hèn. Mà người ta giàu thì mới có điều kiện sửa soạn. Giàu mới có tiền mua kem tẩy trắng, sửa ngực, nâng mũi, cắt mắt, bơm môi. Nhưng mà con Dung chưa biết rồi đây mình sẽ còn nhiều tiền hơn gấp nhiều lần như vậy nữa, như con diều bỗng gặp gió bay vút lên thoát khỏi cái chòi vịt tăm tối nhưng đầu nhục dục này.

Dung thì chưa biết, nhưng Hường thì cả đêm đã trằn trọc với những tính toán kinh doanh mà cô chắc chắn là người đàn ông này đủ sức hỗ trợ. Cái khác giữa người đàn bà đào mỏ và người đàn bà biết dựa dẫm vào đàn ông để làm ăn là ở chỗ cần thật nhiều tiền hay cần thế lực, mà trong đó tiền chỉ là một phần, của ông ta.

Hường ̣đang cùng con gái đứng trước cửa nhà Tuấn, bấm chuông, tay cầm hộp bánh tằm ăn với thịt heo quay, và bịch bánh canh giò heo. Thật ra đi một mình là được rồi, nhưng Hường vẫn muốn con Huyền theo.

“Em mang đồ ăn sáng cho anh,” Hường giơ túi đồ ăn lên lúc cái camera ngoài cửa sáng đèn. Cánh cổng sắt từ từ mở ra cho hai mẹ con chạy xe vô, cũng là lúc xuồng phao của ông Tuấn từ bên kia sông về.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x