Mùa anh đào năm ấy

Chương 13

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 13
Tỉnh dậy thì con Dung vội vàng qua bên cồn báo cho mấy bà mấy cô bên đó biết tin vui. Còn Tuấn chờ con Đào về thay đồ thì lấy chiếc Wave của con Dung chở nó ra ngoài thị xã đặt mua thùng phuy và ống nhựa trong về làm cái đầu chặn khí chuyên dụng cho bình ủ rượu.

Không phải chờ tới chừng con Đào hiến kế làm rượu thì Tuấn mới nghĩ tới. Thời sinh viên đã lăn lộn bao mùa hè trên các cánh đồng để kiếm tiền bằng sức vận động, ông đã trải qua hết những cánh đồng nho nước Pháp cho tới khoai tây Đức và tự tay thao tác các hệ thống máy từ ủ rượu cho tới tinh chế cồn. Quá trình lên men rượu đơn giản là sự sinh sôi nảy nở của loài vi sinh mà ông chủ hãng bia Calsberg nổi tiếng bên Đan Mạch từng khám phá ra. Môi trường có thể là bất cứ thứ gì có chứa đường bên trong, như lúa mạch làm bia, nho làm rượu vang, khoai tây làm vodka bên châu Âu hay Soju bên Hàn Quốc, gạo nếp làm sake và khoai lang cũng ủ thành sake được luôn. Mỗi loại có một thứ mùi vị khác nhau tùy thuộc vào khẩu vị của mỗi nền văn hóa văn minh khác nhau. Ví dụ sake Nhật khó uống hơn đế Gò Đen vì hơi chua chua. Nhưng rượu Việt Nam sau này chủ yếu là pha cồn công nghiệp vô cho tăng nồng độ cho nên người ta bắt đầu sợ và chỉ uống rượu ngoại cho bảo đảm chất lượng. Nếu tạo ra được một sản phẩm có uy tín và biết pha chế thì đảm bảo không cần quảng cáo cũng tiêu thụ ngon lành cả ngàn lít trong mùa Tết đến.

Tuấn nheo mắt nhìn con nhỏ chân nhún nhảy cầm 5 triệu vô trong chợ mua sắm quần áo, rồi chạy qua chỗ hẹn với Hường. Cân nhà này tính luôn sân thượng là 5 tầng lầu. View thật là đẹp. Vậy mà chủ nhà kêu giá 800 trịệu chờ hoài cũng chưa có người tới mua. Người trả cao nhất cũng chỉ tới 650 rồi thôi, bất kể bên hông nhà và đằng sau còn thêm một miếng đất rộng nữa rồi mới tới bờ kênh và ruộng lúa của bên hợp tác xã. Phía trước thì nhìn qua một dãy nhà vườn trồng hoa đang chuẩn bị xuất hàng lên Sài Gòn bán Tết. Mai mốt ghe thuyền sẽ tấp nập dưới mé sông kia. Thật là một địa điểm đẹp để mở khách sạn cho dân du lịch và bên trên làm chỗ đờn ca tài tử ngắm tranh phong cảnh.

Tại bên dưới này người ta không có biết tính toán kiểu như vậy. Ví dụ như ông bà chủ nhà này. Bán nhà để lên trên Sài Gòn chăm cháu nội. Thầng con nuôi bao nhiêu công giờ mua được căn hộ trả góp trong chung cư, chưa phải cao cấp mà đã 2 tỷ rồi. Nhưng mà suy đi cũng phải tính lại. Nó học xong không về dưới này này đất đai nhà cửa để làm gì chứ. Hồi đó trúng mấy vụ lúa liền nên có tiền dựng cột bê tông lên luôn 5 tầng rồi tính sau này con cháu tới đâu thì xây tới đó. Nhưng gái lớn theo chồng còn con trai thì muốn ba mẹ lên Sài Gòn nên cũng phải bỏ đó thôi. Mà dưới này thì ai cũng có đất rồi dựng nhà, mắc mớ gì phải mua nhà xây sẵn chi cho mắc. Bự quá như vầy, mà nằm xa lắc xa lơ, thì dân nơi khác về mua làm cửa hàng hay văn phòng gì cũng không được.

Vậy là khi ông bà chủ nhà muốn lên tới 700 là Tuấn gật đầu luôn cái rụp. Bấm điện thoại chuyển 100 triệu tiền cọc vô tài khoản của anh con trai trên Sài Gòn rồi viết giấy tay chờ sáng mai lên phòng công chứng giao sổ đỏ. Tháng sau trả đủ. Không chỉ ông bà già chủ nhà giật mình với vụ mua bán cả mắy trâm triệu mà mau lẹ như vậy, mà tới lượt Hường muốn té xỉu khi ông Tuấn kêu mình mai mang giấy tờ đi làm thủ tục sang tên.

Thật ra thì Tuấn cũng không phải hào hiệp hay mê gái gì mà mua nhà cho tình nhân. Tiền chuyển từ ai qua ai thời nay đều ghi lại trong sao kế ngân hàng. Hường đứng tên căn nhà này thật ra chỉ là chủ nợ với ngân hàng mà thôi. Tất nhiên, nếu chăm chỉ làm ăn thì sau này cũng sẽ là chủ thiệt. Nhưng từ giờ tới đó thì không thể mua bán gì. Tuấn đã có sẵn kế hoạch kinh doanh nhà nghỉ cho căn nhà này, nộp vô là thằng đệ tử cũ bên ngân hàng phát triển đầu tư thông qua luôn cho vay toàn bộ vốn, vì ngân hàng sẽ giữ sổ đỏ để thế chấp. Chỉ có điều là nếu hàng tháng không kiếm ra tiền thì Tuấn sẽ phải trích thu nhập ra trả góp thôi. Nhưng mỗi cuối tuần chỉ cần một phòng cho khách trên Sài Gòn xuống thuê là đủ rồi. Nhà rẻ thì tiền góp cũng rẻ và chi phí cũng thấp. Nếu chịu khó ngồi thu tiền phòng theo giờ cho mấy đôi đi xe máy từ nơi khác về đây chơi ban ngày thì chỉ vài năm là trả xong hết nợ ngân hàng. Hường ôm cánh tay Tuấn ép vô bộ ngực mềm mại của mình nói khẽ vào tai: “Để mai em góp luôn 3 ngàn đô hôm bữa con Huyền gửi về nha. Vay ngân hàng càng ít càng đỡ mệt gánh trả nợ.”

Tuấn mỉm cười dõi mắt ra xa nhìn ráng chiều từ từ chìm khuất sau đường chân trời. Những đàn chim én chao lượn ngoài xa xa. Cái lồng dơi thu phân bên dưới kia khiến Tuấn chợt nhớ chắc cũng làm một cái như vậy cho vườn của mình để diệt muỗi và sâu bọ. Bên dưới kia thì Hường đã ngồi thụp xuống ngậm con sâu béo ú của Tuấn vô trong miệng. Bao khăn giấy ướt mang theo đã làm sạch để cho giờ đây cái lưỡi gai gai tha hồ liếm láp kích động thằng nhỏ trỗi dậy trước phong cảnh hữu tình sau phi vụ làm ăn hiệu quả.

Kéo cái quần xuống, một chân vẫn đứng nguyên dưới đất, người ngả ra sau trên cái tấm đan cao ngang mặt bàn. Chân kia gác lên vai người tình, Hường chờ đợi được con cặc ấm nóng đang cương cứng trong lòng bàn tay chui sâu vào trong. Một tiếng ú ớ kìm nén trong cổ họng đón nhận cái sự sung sướng đang bắt đầu trào dâng. Ông bà chủ nhà đã xuống dưới từ nãy giờ, chắc không còn sức mà trở ngược lên. Cũng không dám làm phiền hai vị khách giờ đây coi như đã là chủ căn nhà này, đang tính toán coi chỗ nào sửa lại cái gì.

Phải. Họ đang sửa lại tư thế cho sát hơn. Tay Tuấn luồn vô trong áo mà Hường lúc nãy đã vòng ra đàng sau tháo chốt áo lót, vò nặn bầu vú to bự đầy khoái cảm. Tay kia kéo mông cô gái vô cho mỗi lần đẩy vô là sát hết vô trong. Rồi dồn sức bắn tinh thành hai ba đợt nhòe nhoẹt. Miệng cười sung mãn bỏ chân người tình xuống. Xoay thân lại. Một tay vẫn tiếp tục bóp vú. Tay kia cho xuống dưới kích kích cái mồng đốc cho Hường tiếp tục giật giật lưu giữ tình trạng lên đỉnh, muốn té đái cùng với dòng tinh trùng pha dâm thủy đang chảy thành dòng xuống ướt hết một bên đùi.

Đâu đó trong xóm, bên mé vườn hoa có người đang ôm cây đờn kìm độc tấu bản Lưu Thủy Trường, vừa mày mò tập vừa cảm âm và biến chế, nghe thật là tình tứ. Mỗi lần tiếng đàn gảy lên đúng cái nhịp ngón tay của Tuấn là Hường lại thót hết cả người lại để trào dâng thêm một lần nữa.

Tuồng như đã đủ. Tuấn buông Hường ra. Hôn nhẹ vô cổ. Người đàn bà quay lại nhìn. Hai người như hợp ý nhau ở chỗ cái tiếng đàn. Khách thành phố về đây thuê phòng ngủ là muốn được hưởng thụ không phải là tiện nghi đô thị mà là môi trường sống dân dã. Tiếng đàn này mắc gấp trăm lần tiếng nhạc loa thùng ngoài quán cà phê trên đó.

Âm nhạc, như đã nói, không phải là tiếng đàn lời ca mà là âm thanh của cuộc sống. Những tiếng đàn réo rắt của người mới biết chơi guitar tài tử chỉ là thứ ăm thanh của bọn trẻ con mới tập tành bước vào đời. Tiếng đàn của một người đã qua đủ mọi kiểu làm tình ghi lại được hơi thở của cô gái lúc ban đầu, khi lên đỉnh, và cả sau đó nữa. Cùng là chữ a do miệng phát ra, nhưng a a kéo dài, hay ợ ợ, rồi ớ ớ, hay ớ ơ, rồi hờ hờ. Mỗi một chút thay đổi là một trạng thái khác nhau. Người nhạc sĩ tài năng biết dồn hết kinh nghiệm nghe nhìn của mình vô câu rao đầu tiên. Cùng là một nốt nhạc nhưng phát thành nhiều chữ khác nhau là do vậy.

Hai người đi xuống nhà hẹn giờ cho sáng hôm sau, rồi Tuấn thả Hường xuống đầu nhà trọ rồi chạy ra chỗ siêu thị đón Đào.

“Em mua được mấy bộ đồ ngủ đẹp lắm. Để chút nữa về mặc thử cho ông coi nha.” Con bé nói. Tuấn bên ngoài thì gật đầu nhưng bên trong chưa bao giờ nghĩ tới chuyện cho con nhỏ mặc đồ, bất kể là ở trong nhà hay ngoài vườn, để thỏa chí nhìn ngắm khấp cái cơ thể không một tì vết của nó. Kể cả hoa hậu thì ngồi lâu trên xe cũng bị ngấn đen ở khúc dưới mông đít, hay đùi chảy xệ phải tập luyện. Con Đào đi bộ nhiều nên chân đẹp, mông săn chắc, không dấu vết gì. Cao quá như hoa hậu cũng không hay. Chỉ là lên hình thì đẹp thôi, chứ lên giường làm sao bằng mấy đứa thấp hơn nhưng mọng hơn như Yến Vy được. Mà Anh Đào so với Yến Vy thì thật là một chín một mười.

Về tới nơi con Đào chạy ù về nhà mang bộ quần áo mai đi học cùng sách vở qua bên này. “Ba em qua Châu Đốc hát mấy bữa mới về. Tối nay ông cho em ngủ chung nha.”

Tuấn gật đầu. Ngồi nhìn con nhỏ thoân thoất dọn dẹp rồi mở tủ ra tính nấu ân nhưng ngơ ngác vì không biết làm món gì hết trơn. Tuấn bỏ gói pasta cùng khay thịt bò băm ra, rồi kéo nó lên tầng trên hái rau. Gia vị của Ý trồng trên này nhiều lắm. Còn một tủ lạnh chuyên để ươm các loài cây cần độ lạnh. Ví dụ như tỏi đó. Nếu lúc nảy mầm không ở trong nhiệt độ lạnh thì tép tỏi không có chia ra nhiều nhánh mà chỉ có một tép như tỏi Lý Sơn đó. Tuấn trồng tỏi vì củ chỉ chiên xào là ok thôi, còn muốn nấu mì xào Ý phải có lá tỏi tươi. Trên này quanh năm lúc nào cũng có củ tỏi, thân tỏi, lẫn hoa tỏi và hạt tỏi để mang xuống dưới bếp nấu ăn. Người Ý hễ xây nhà là phải có một khu vườn gia vị – herb garden kiểu như vậy.

Chỉ con Đào lấy cái kéo nhỏ cẩn thận cắt từng loại lá. Tuấn đứng đằng sao áp cu vô cái khe giữa hai mông nó cà cạ. Xuống tới dưới nhà thì cả hai cái quần đều bị lột bỏ để cho da thịt chạm vô nhau.

Chỉ con Đào luộc mì, rồi chiên thịt và đổ chai gia vị pha sẵn vô. Tuấn lòn tay từ dưới lên xoa xoa quanh cái bầu vú tròn căng của con nhỏ. Ăn món khai vị bằng những giọt vang trắng ướp lạnh từ cái ly vừa cho nó nếm một miếng rồi mút từ trong miệng nó ra, lại vừa. Đổ lên cổ nó liếm, thật là kích thích. Con Đào cũng thích cái trò chơi thiệt vô cùng là lạ lùng này, mà chắc không có ai khác biết dẫn dắt nó lúc đầu đời như vậy.

Thật ra chỉ cần coi bộ phim cái gì mà vị đắng tình yêu quay bên Paris là biết. Hình như cũng al Pacino đóng, kể về một ông người Mỹ gặp một cô người Pháp trốn vé trên xe buýt, rồi kéo nhau về nhà làm tình trong bếp.

Nhưng mà hai người này không làm tình trong bếp. Chỉ có khởi động bên trong đó thôi. Dù rằng cái bếp này rất đẹp, đúng là để làm tình hơn là nấu nướng. Bếp không quay vô tường mà là một cái bàn ở giữa nhà. Con Đào trần truồng nằm trên miếng đá cẩm thạch mát lạnh, vừa ăn từng khúc nui ống – penne trộn với mì xoắn spiralli nhiều màu sắc vừa đút cho tình nhân đang ngồi trên chiếc ghế cao nhâm nhi liếm láp từng hớp rựợu tràn trên chiếc bụng thon của cô gái trẻ. Có lúc cái lưỡi lại chạy tuộ́t xuống dưới liếm vô giữa cái khe đang căng đầy nhựa sống, làm con nhỏ vật ngửa ra ưỡn ngực vì thèm muốn.

Tới phần desert tráng miệng rồi. Tuấn bế con nhỏ vô phòng khách. Đặt nó ngồi trên người mình. Xoay lưng lại áp vô ngực mình. Từ từ banh háng nó ra. Đặt khúc gân của mình vô đúng cái lỗ vừa lộ ra. Nhè nhẹ nhét vô. Miệng ngậm vô cổ. Tay bóp vú. Làm cho con nhỏ tê tái đê mê xoay xoay mông cho cây xương rồng không có gai nhưng xù xì gân guốc bên dưới kia chạy tuốt vô bên trong, rồi lại chui ra, rồi lại chạy vô. Sướng rợn gai ốc luôn.

“Em yêu ông.” Đào quay qua hôn rồi nói với người tình.

“Và tôi cũng yêu em.” Tuấn đáp lại không một phút nghĩ suy, như lời bài hát nổi tiếng của Đức Huy. Liếm quanh cái dái tai của con nhỏ, làm nó sướng run lên lẩy bẩy. Bên dưới vẫn không ngừng lúc lắc nhấp nhô.

Thật ra các tư thế làm tình dễ lắm. Chỉ ướm ướm, rồi sau đó làm sao miễn cả hai bên đều sướng thì làm. Cũng giống như chơi nhạc tài tử vậy. Không có bị áp đặt như nhạc Tây, cứ phải đánh chằn chặn giống hệt như vậy từ lần này qua lần sau. Thật ra nếu là dân Nam Bộ chơi nhạc theo kiểu phương Tây, thì cũng giống như đàn ca tài tử vây, mỗi lần đều có thể biến chế khác đi một chút xíu cho hợp với tâm trạng của mình. Chậm hay nhanh nhịp hơn xíu xiu là khác rồi. Như con Đào có học ngày nào đâu, nhưng cùng tư thế này nó biết lúc thì xoay lúc thì nhịp nhịp làm cho bạn tình càng lúc càng thêm sướng, bấu chặt tay vô ngực, rồi thèm khát vòng đầu ra đằng trước ngoạm lấy đôi vú đang cương cứng.

Đứng dậy. Tuấn siết chặt vòng tay quanh bụng con nhỏ. Dồn dập tiến công từ đằng sau. Cặp mông tròn làm vật đàn hồi đẩy người ông ra để lấy thế đâm vô trở lại. Cu vốn trong tư thế này đâm thẳng ra trước nhưng lại bị hướng ngược lên trên sẻ chà hết cỡ vô cái đường thẳng đi ngang qua điểm G của phụ nữ, làm con Đào sướng mà rên rỉ giật giật ú ớ không ngừng.

Mồ hôi túa ra. Tuấn đè con Đào chống tay vô thành ghế rồi bắn xối xả vô sâu bên trong. Con nhỏ mệt xỉu nằm bẹp xuống ghế. Còn Tuấn cũng vật ngươi sang bên cạnh. Sung mãn. Với tay châm điếu thuốc đầu lọc. Tuấn khoan khoái vuốt ve cặp mông tròn lẳn mà tận hưởng từng hơi khói bay lên cao. Mái bếp lấy độ dốc của mái tôn bên ngoài cao vút lên. Trên kia là lớp kiếng thông ra tầng trồng cây, vừa lấy ánh sáng vô nhà, vừa đặt mấy giàn cà chua bi làm cảnh. Gọi là phòng bếp phòng khách hay thậm chí phòng ngủ và phòng tắm đi nữa hầu như là liền lạc với nhau chứ không ngăn cách riêng ra, cùng với hàng hiên ngoài kia làm một khu sinh hoạt khép kín. Đây là lối thiết kế dành cho những căn penthouse trên tằng cao nhất của các tòa cao ốc condo – tel, dành cho người giàu nhất mà cũng thường là chủ của tòa nhà sống. Vốn là kỹ sư máy bay, Tuấn thiết kế tòa nhà này trong không gian thu hẹp nhứt có thể, như tầng trên của một chiếc Boeing 747 hay Airbus 380 vậy.

Từ bên ngoài nhìn vô thì chỉ tới được hàng hiên như con Đào hôm bữa phải leo lên cây mới thấy. Chứ còn thì bên trong đèn có sáng cũng không hắt ra ngoài là bao nhiêu. So với ánh đèn bên mé ruộng thanh long thì còn thua xa. Phần do các góc cạnh che bớt, phần là đám cây bao quanh như ma trận tới người nếu không được chỉ đường cũng còn lạc nữa huống hồ chi ánh sáng chỉ biết đi thẳng. Tuấn thỏa mãn ngắm nhìn con Đào trần truồng đi lại trong nhà ngó nghiêng sờ mó hết mất cây đàn treo trên tường lại tới góc giá vẽ đặt cây piano điện, bấm bấm.

“Mai mốt ông dạy em đánh piano nha.”

Tuấn gật đầu cười, nghĩ tới cảnh làm tình trong bộ phim piano nổi tiếng từng được đề cử Oscar hay hình như được luôn giải hay sao đó. Cuộc sống con người ta chỉ cần có thêm chút xíu trí tưởng tượng là sẽ thú vị thêm biết là bao nhiêu.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x