Một đề nghị quá bất ngờ

Chương 1

trước
tiếp

Tác giả: Why Not Me

Phần 1
Vì Ba Mẹ tôi không có điều kiện nên từ 10 tuổi tôi đã được gửi lên thành phố mà tiếp tục học trong gia đình Cậu Năm. Cậu Mợ không có con – đúng ra thì Cậu Mợ có được một đứa con nhưng tiếc thay thằng bé đã chết lúc còn trẻ do bạo bệnh – nên Cậu Mợ dồn tình thương vào tôi, xem tôi như con ruột. Cậu Mợ chăm sóc cho tôi rất chu đáo, và tôi cũng rất yêu mến họ, xem họ không khác gì Ba Mẹ tôi.

Cậu Năm là em út của Mẹ tôi và là một người đàn ông rất phóng khoáng và vui tính. Cậu là họa sĩ nên tính cách của Cậu rất là nghệ sĩ và khác người. Tôi thật sự ngưỡng mộ Cậu.

Tôi biết mình đã mang một món nợ lớn với Cậu, nhờ Cậu mà tôi có được một tiến trình học vấn tốt, nhờ Cậu mà tôi đã được học Đại Học và sau khi có được một sự nghiệp vững chắc, cũng nhờ cậu làm mai mối mà tôi đã được cưới Thủy về làm vợ. Thủy là một người phụ nữ tuyệt vời và tôi không mong mỏi gì hơn, tôi chỉ biết cảm ơn Cậu đã giúp cho tôi có được một cuộc sống lý tưởng như ngày hôm nay.

Dù đã ra riêng nhưng gần như ngày nào tôi cũng ghé thăm Cậu Mợ, đôi khi chỉ trong chốc lát nhưng cũng có khi tôi mời được Cậu đi uống ly cà – phê hay đi dạo đâu đó.

Dạo sau này, Cậu không còn được khỏe như xưa làm tôi và Mợ có phần nào lo lắng. Cậu đã 50 rồi chứ đâu còn trẻ gì! Mợ thì ít tuổi hơn Cậu một chút…

Nhắc đến Mợ thì tôi phải nói là Cậu Mợ có một mối liên hệ rất đặc biệt: Cậu Năm hoạt bát bao nhiêu thì Mợ Năm lại ít nói bấy nhiêu. Mợ nhạt nhòa như một cái bóng bên cạnh Cậu. Trong gần 20 năm sống trong gia đình Cậu Mợ, tôi chưa bao giờ thấy Mợ chống đối lại Cậu dù một lần, bất cứ Cậu nói gì thì Mợ cũng gật đầu cười mà nghe theo… làm đôi lúc tôi không biết là Mợ có một bản tính riêng cho mình hay không? Cũng vì lý do đó mà tôi gần gũi với Cậu hơn là với Mợ. Tôi kính nể Mợ vì Mợ là vợ của Cậu Năm chứ không vì cá nhân của Mợ.

Lần đó ngồi nhâm nhi bên ly cà – phê, tôi báo cho Cậu biết là vợ tôi đã mang bầu.

Cậu mừng lắm và vui vẻ chúc tôi mọi điều.

Tôi chắp tay xá Cậu mà cười:

– Tất cả cũng nhờ có Cậu. Con mang ơn Cậu suốt đời, bây giờ Cậu biểu con nhảy vào lửa thì con cũng nghe lời ngay lập tức!

Cậu nhảy đổng lên, cười ha hả:

– Cái thằng này! Vợ mày mang bầu… lại nói là nhờ có tao? Ai mà nghe được sẽ dễ nghỉ lầm đó nhe!

Hai cậu cháu được một phen hỉ hả vui nhộn.

Sau một lúc, Cậu trở nên trầm ngâm làm tôi tò mò:

– Cậu có sao không? Con có nói gì làm cậu không hài lòng?

Cậu khoát tay:

– Không có đâu… có điều vừa nhắc đến chuyện vợ con có bầu, mà con lại vừa nói muốn trả ơn cho cậu… làm Cậu nghĩ mông lung…

– Vậy là sao hả Cậu?

Cậu nhìn tôi mỉm cười:

– Cậu hỏi điều này… giữa đàn ông với nhau… con… khỏe trong chuyện… chăn gối hay không?

Tôi không ngạc nhiên vì tính Cậu Năm rất thoáng, Cậu thường có dịp đề cập với tôi về nhiều đề tài nhạy cảm như vậy.

Tôi thản nhiên trả lời:

– Con thuộc dạng… cao thủ đó nhe! Vợ con cứ khen con hoài về chuyện đó.

– Vậy sao?

Tôi không huênh hoang chút nào khi nói như vậy: Lúc Thủy về với tôi thì nàng vẫn còn trinh. Tôi đã dạy cho nàng biết tất cả về tình dục và bây giờ thì tôi rất hài lòng vì dâm tính của nàng được phát huy tối đa và rất hợp với tôi.

Cậu Năm im lặng một lúc rồi nói:

– Con hãy hưởng thụ điều đó đi… sau này già nếu mà như… Cậu… thì đành chịu thôi.

Tôi giật mình:

– Cậu nói như vậy…

Cậu thở dài:

– Nói thật cho con nghe… vì lý do nào đó không biết… mà dạo sau này Cậu… không làm chuyện vợ chồng được như xưa!

– Vậy là…

– Ừ… không những Cậu không nứng được mà… Cậu lại không còn thấy hứng thú trong chuyện đụ đéo nữa.

Cả hai im lặng… tôi rón rén:

– Cậu có thử dùng thuốc cường dương hay không?

– Đã nói là Cậu không còn thấy hứng thú mà!

– Mà… Cậu có thấy… buồn hay không?

– Thật ra thì Cậu cũng không đặt nặng vấn đề cho lắm… có điều…

Thấy Cậu bỏ lửng, tôi hỏi dồn:

– Có điều… sao hả Cậu?

– Có điều… khi Cậu nghĩ đến… Mợ thì Cậu không khỏi áy náy cho bả.

Tôi cúi đầu không dám nhìn Cậu…

Lúc nào tôi cũng nghĩ đến Mợ như một người bề trên tôn kính… hôm nay tự nhiên Cậu lại cho tôi nhìn vào một khía cạnh riêng tư của vợ chồng Cậu làm tôi hơi bất ngờ và lúng túng.

Cậu lại tiếp:

– Mợ con là một người phụ nữ còn tràn đầy sinh lực và nhu cầu…

Tôi không khỏi suy nghĩ mông lung… tôi cứ quen nhìn Mợ Năm như một người đàn bà nhạt nhòa, không có nét gì đặc sắc… vậy mà bây giờ Cậu lại cho tôi biết là người đàn bà đó lại rất ham thích chuyện tình dục! Tôi lắc đầu khó tin…

Cậu cười nhỏ:

– Ừ Cậu biết là con khó tin nhưng thật vậy… Mợ của con bề ngoài xem im ắng như vậy… chứ trong phòng the thì lại… khác hẳn.

Tôi cười ngượng ngùng, không biết phải nói gì.

Cậu lại đắn đo một lúc rồi tiếp:

– Phần Cậu thì tình trạng gần như liệt dương này không làm Cậu buồn chút nào. Cậu chấp nhận chuyện này cho chính Cậu. Cậu chỉ áy náy cho Mợ… Đôi lúc, nói thiệt với con… Cậu cũng mong là Mợ có được một người đàn ông nào đó để thỏa mãn những nhu cầu cho bả…

Tôi trố mắt:

– Cậu nói thiệt không đó?

– Con biết mà… Cậu không hề biết ghen tuông. Cậu chỉ nghĩ đến hạnh phúc của Mợ mà thôi. Mợ đã chăm sóc hết mình cho Cậu từ bao lâu nay… Cậu mong muốn bả được hạnh phúc hoài hoài… Mợ mà vui là Cậu hài lòng rồi.

– Chà… Cậu thật là không giống ai… con thật sự ngưỡng mộ Cậu đó, Cậu biết không?

– Cậu nói thật lòng đó! Cậu không phiền chút nào nếu Mợ có một người tình nhân vì Cậu biết là Mợ lúc nào cũng hết lòng với Cậu.

Tôi dè dặt nói:

– Nếu Mợ biết như vậy thì… chắc chuyện đó… cũng không khó gì mà…

Cậu cười hì hì:

– Con không biết Mợ rồi! Cho phép bả tự do thì bả cũng không thèm đâu. Bả như là con chim trong lồng, có mở cửa ra nhưng nó vẫn không bao giờ chịu bay ra. Bả rất là nghiêm túc trong đạo đức.

– Vậy thì… Cậu làm sao?

– Chỉ có một cách mà thôi. Vì là Mợ con tuyệt đối nghe lời Cậu… do đó nếu Cậu « chọn » một người đàn ông cho bả rồi biểu bả phải quan hệ với người đó thì dù bả sẽ khóc lóc năn nỉ nhưng rồi cuối cùng Cậu cũng sẽ thuyết phục được bả và bả sẽ nghe theo lời của Cậu mà thôi.

Tôi vỗ tay:

– Như vậy thì đâu còn gúc mắc gì nữa? Cậu cứ kiếm một người đàn ông nào đó đáng tin cậy, Cậu quen thiếu gì người…

– Nhưng mà không dễ gì đâu! Vì cậu muốn giữ chuyện này trong vòng kín của gia đạo nhà mình… không muốn để người ngoài xen vào.

Tôi lại cười:

– Ủa… vậy thì… cậu đã tìm ra người « lý tưởng » đó chưa?

Cậu nheo mắt nhìn tôi:

– Hình như… có… tìm ra rồi, nhưng không biết anh ta có chấp nhận hay không!

– Cậu làm con tò mò quá đi. Cậu tiết lộ cho con biết được hay không?

– Ừ… nếu con muốn nghe… người mà Cậu nhắm đến là… con đó.

Tôi chưng hửng, trân người ra đó mà nhìn Cậu. Tai tôi lùng bùng… mồ hôi lạnh toát ra…

Cậu nhìn tôi mà mỉm cười:

– Con vừa nói là con sẵn sàng làm tất cả vì cậu mà? Cả việc nhảy vào lửa cũng không từ, phải không?

Tôi lắp bắp:

– Cậu… Cậu… con… con…

– Ừ, cậu tha thiết mong con chấp nhận làm người tình nhân của Mợ… con là người mà Cậu tin tưởng nhất… nhưng Cậu không muốn ép con, nếu con không chịu thì hãy bỏ qua cuộc hàn huyên của ngày hôm nay.

Tôi ngồi thẫn thờ như pho tượng gỗ… cả đến khi Cậu đứng dậy ra về mà tôi cũng không hay.

Trời đã tối hẳn khi tôi sật sừ về nhà… vợ tôi quan tâm hỏi thì tôi trả lời qua loa cho xong chuyện rồi ra sau vườn mà ngồi tiếp tục đừ người ra đó.

Đầu óc tôi rối bời tôi không biết phải làm gì, nghĩ gì. Mọi chuyện quá đột ngột làm tôi mất hết định hướng. Cậu Năm vừa bàn với tôi một chuyện tày trời, có mơ tôi cũng không thể nào tưởng tượng được: Cậu biểu tôi phải trở thành người tình của vợ Cậu! Tôi cố moi trong trí óc để hình dung ra Mợ… và tôi nhận ra là tuy ở bên Mợ cả chục năm rồi nhưng thật sự là tôi chưa bao giờ ngắm nhìn người đàn bà này, tất cả đều mờ nhạt trong đầu tôi.

Tôi lờ mờ hình dung ra một người đàn bà đâu chừng 40 mấy tuổi, vóc dáng nhỏ nhắn… Mợ không đẹp, không xấu nhưng tôi biết Mợ rất hiền lành… Vậy thôi. Mợ thật sự không phải là tuýp người phụ nữ làm người đàn ông phải quay lại nhìn. Tuy Mợ hiền lành nhưng nơi Mợ có một cái gì đó nghiêm trang gần như lạnh lẽo. Vậy mà hôm nay Cậu lại cho tôi biết một khía cạnh khác của Mợ, một khía cạnh khó tin, theo Cậu thì Mợ rất ưa thích chuyện tình dục!

Tự nhiên tôi hình dung đến cảnh tượng Mợ đang oằn oại rên rỉ một cách dâm dật… tôi hoảng hốt cố xua đầy hình ảnh bất lịch sự đó.

Cuối cùng tôi cố tóm lược lại tình huống được đưa ra cho tôi và tất cả được gom lại bằng một câu hỏi thẳng thừng: Tôi có nên chấp nhận lời yêu cầu của Cậu hay không? Và tôi đi đến quyết định rất rõ ràng: « Phải làm ». Cậu đã cho tôi quá nhiều rồi, cuộc sống hiện tại của tôi là kết quả của sự chăm sóc của Cậu thì, cũng như tôi đã khẳng định lúc nãy, dù có phải nhảy vào lửa thì tôi cũng sẽ làm để đền ơn Cậu. Tôi thầm nghĩ: Dù Cậu có muốn tôi làm bất cứ điều gì thì tôi cũng nhắm mắt làm theo ý của Cậu, không cần phải so đo gì.

Lý thuyết căn bản đã được thông qua nhưng tôi không khỏi sợ hãi khi nghĩ tiếp đến những chi tiết: Tôi phải làm thế nào để làm vừa lòng Cậu đây? Tôi phải làm sao để trở thành người tình của Mợ? Mà Mợ có chịu hay không? Tôi có đủ khả năng hay không? Tôi lúc nào cũng coi Mợ là bề trên, vậy thì tôi có thể nào đụ được một người bề trên hay không?

Càng nghĩ tôi càng đổ mồ hôi…

Hai ngày liên tiếp tôi cứ lo lắng, không dám đến nhà Cậu.

Nhưng rồi tôi biết là mình trước sau gì rồi cũng phải đối diện với thực tế nên cuối cùng tôi cũng chạy sang nhà Cậu.

Người ra mở cửa lại là Mợ… làm tôi luống cuống một cách thảm hại.

Mợ ngạc nhiên, ôn tồn hỏi:

– Sao hôm nay Hiếu có vẻ là lạ… Hiếu có ổn hay không vậy?

Tôi nhìn Mợ trân trân. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi nhìn Mợ với một cặp mắt khác lúc bình thường, cặp mắt của một người đàn ông nhìn một người đàn bà…

Cậu móc túi đưa ra cho tôi một cái cassette nhỏ mà nói:

– Bây giờ con đã vào cuộc rồi thì con cũng phải biết những diễn biến của câu chuyện. Cái cassette này là cassette mà cậu thu âm được ngày hôm qua khi bàn đến chuyện này với Mợ. Con cứ từ từ mà nghe lại để biết hơn về Mợ.

– Dạ.

– Cậu không muốn hấp tấp chút nào, vì Cậu muốn để cho Mợ có thời gian mà chấp nhận ao ước của Cậu. Nhưng… nếu cuối cùng mà Mợ vẫn không chịu thì Cậu cũng không ép uổng gì bả đâu.

Tối đến tôi ra sau vườn kiếm chỗ kín đáo mà hồi hộp nghe lại cái cassette mà Cậu đã đưa cho tôi… thì ra đó là một cuộc hàn huyên giữa hai vợ chồng Cậu…

Tiếng Cậu bắt đầu:

– Anh thật rất ngại ngùng vì dạo sau này không làm hết được bổn phận của người chồng với em.

– Anh đừng như vậy, em chấp nhận mà!

– Em à… anh hỏi em và mong em trả lời thành thật với anh: Em có thấy hụt hẫng và thiếu vắng hay không khi anh không đem lại được cho em những gì em đòi hỏi nơi một người chồng?

Tiếng Mợ cười hì hì:

– Anh làm như em là một dâm nữ số một không bằng!

– Thì chứ gì nữa! Em dâm lắm mà.

– Anh kỳ quá nhe… mà nếu em dâm thì cũng tại anh hết trơn hết trọi.

– Em mới có 45 tuổi thì em còn có nhu cầu cao là cũng bình thường thôi. Anh trăn trở là vì mình không còn khả năng để đáp ứng những nhu cầu đó của em.

– Em đã nói… anh đừng lo cho em. Chuyện chăn gối không thật sự cần thiết cho em đâu!

Tiếng Cậu cười nhỏ:

– Không cần thiết thật sao? Vậy mà trưa hôm qua… anh biết em đã tự thủ dâm trong giường khi ngủ trưa dậy.

Mợ kêu một tiếng nhỏ rồi đập mạnh vào người Cậu:

– Trời! Ghét anh quá… anh… anh dám nhìn trộm em…

– Chỉ là tình cờ thôi, không cố ý đâu mà… nhưng mà… phải nói là anh rất thích được nhìn em tự sướng…

– Anh làm em mắc cỡ quá đi thôi…

– Tóm lại… là em vẫn còn nhiều nhu cầu, đúng không?

Mợ làm thinh không trả lời…

Một lúc sau, giọng Cậu vang lên:

– Thời xưa cũng như thời nay có thiếu gì người vợ cả kiếm vợ lẽ cho chồng, đúng không?

– Sao tự nhiên anh bắt qua chuyện khác vậy?

– Tại vì thật ra anh cũng muốn tìm một người « chồng lẽ » cho em đó.

– Anh điên rồi! Em đã nói là em không bằng lòng rồi mà!

– Anh không điên đâu, chỉ là anh thương em nên muốn mọi sự được tốt đẹp cho em đó thôi. Em biết mà, anh không hề ghen tuông đâu, ngược lại anh sẽ rất sung sướng nếu em có được một người đàn ông khác chăm sóc cho em, nhất là trong lĩnh vực mà bây giờ anh không làm được cho em…

Mợ lại làm thinh không trả lời…

Cậu dịu dàng tiếp:

– Anh không những đồng ý mà còn năn nỉ em nữa đó.

Tiếng Mợ cười khúc khích:

– Anh thật là không giống ai… chồng gì mà lại năn nỉ vợ ngủ với người đàn ông khác.

– Em cười như vậy là không phản đối những gì anh vừa nói phải không?

– Em thấy… kỳ cục quá… anh là người đàn ông duy nhất mà em biết… bây giờ tự nhiên anh biểu em… em nghỉ là em không làm được đâu!

– Anh đâu có biểu em phải ra đứng đường đâu mà sợ. Anh muốn chính anh sẽ tìm người chồng đó cho em.

– Thôi… em sợ lắm… em không đủ tự tin…

– Nhưng mà…

– Thôi, anh đừng nói nữa… em không muốn nghe đâu.

Nghe xong đoạn thu âm, tôi nghe lòng rộn ràng… cuộc nói chuyện thầm kín của vợ chồng Cậu Năm giúp tôi khám phá ra thêm một khía cạnh kín của Mợ… Bây giờ Mợ không còn là người đàn bà « kín cổng cao tường » mà tôi kính nể nữa… tôi rùng mình hình dung Mợ đang kín đáo tự thủ dâm… Mợ trở thành một người đàn bà với cái phần dâm tính làm tôi hứng tình. Cặc tôi bắt đầu cương lên… nhưng tôi vẫn chưa bỏ được thói quen xưa, thói quen kính trọng Mợ như một bề trên bất khả xâm phạm, thói quen được vun đắp từ gần 15 năm nay… nên tôi hốt hoảng tự trách mình khi thấy mình nứng cặc vì nghĩ đến Mợ.

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Vui lòng không Báo Lỗi với mục đích đòi chương mới, chương mới tùy thuộc vào tác giả, chúng tôi sẽ update sớm nhất khi có chương mới.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x