Lý Hàn

Chương 336

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 336
Cách địa phương đó một ngày đi đường, những người trong nhóm Lý Hàn đang ngồi trên cây để nghỉ ngơi.

Một ngày này bọn hắn không đi được bao xa vì quá nhiều linh thú đang chạy qua chạy lại ở phía dưới, điều này làm bọn hắn kinh hãi không thôi.

Nhiều linh thú như vậy, đừng nói là chiến đấu, trực tiếp áp tới là có thể giết chết bọn họ.

Sau đó nghe được thanh âm chiến đấu ầm vang, chín người càng kinh hồn táng đảm.

– Tuyệt đối có cường giả Địa giai đuổi qua, chúng ta còn cách xa như vậy mà vẫn nghe được thanh âm chiến đấu, thật là đáng sợ.

Một để tử Thiên Mộc Phong nhìn phương hướng vọng tới thanh âm kinh hãi nói.

Hoàng Phong gật đầu:

– Thật nhiều khí tức mạnh mẽ, may mà chúng ta không đi qua nếu không sẽ phiền phức vô cùng.

Những người khác nghe vậy cũng gật đầu, hên là bọn hắn vẫn giữ đủ tỉnh táo để không lội vào vũng nước đục này, nếu không bây giờ chẳng còn ai có thể sống sót cả.

Hoàng Phong thì thở phào nhẹ nhõm, cũng may hắn không bị sự hấp dẫn của linh vật làm mù mắt mà xông tới chỗ đó nếu không thì hắn không biết ăn nói như thế nào với sư phụ Lâm Kiếm Trần cả vì đã khiến Lý Hàn gặp nguy hiểm. Trước khi hắn rời đi tông môn, sư phụ Lâm Kiếm Trần từng dặn hắn, dù hắn có liều mạng cũng nhất định cam đoan Lý Hàn an toàn.

Bởi vì không chỉ có tương lai của Thập Linh phong dựa vào Lý Hàn, mà tương lai của cả tông môn cũng cần có thiên tài như hắn giúp đỡ.

Đối với lời căn dặn này, Hoàng Phong không có một câu oán hận, từ nhỏ hắn được Lâm Kiếm Trần nhặt về nuôi dưỡng, còn bồi dưỡng dạy dỗ hắn trở thành đệ tử chân truyền, phần ân tình này hắn luôn ghi nhớ trong tim, dù Lâm Kiếm Trần muốn hắn đi chết hắn cũng sẽ không do dự nửa phần.

Lúc này phân thân Lý Hàn đang nói chuyện tình tứ với Lý Hồng Vân thì đột nhiên hắn liền đứng lên, Lý Hồng Vân thấy vậy liền kỳ quái, hỏi:

– Lý Hàn, chàng đứng lên làm gì?

– Ta mắc tiểu nên cần phải đi giải quyết, lát nữa sẽ quay lại.

Phân thân Lý Hàn cười cười với Lý Hồng Vân rồi nhanh chóng nhảy qua các gốc đại thủ khác, sau khi né được ánh mắt của những người trong đoàn, phân thân Lý Hàn liền hội hợp với bản thể. Lý Hàn bất tỉnh trong Âm Dương tháp hơn một tháng mới tỉnh lại, sau đó lại mất thêm nửa tháng để chữa trị hoàn toàn thương thế cộng thêm ba ngày luyện hóa Âm Dương linh khí và thu phục Kim Linh Ưng. Vạn hạnh là khi vừa vào trong Âm Dương Tháp thì hắn đã phát động thời gian gia tốc nên mặc dù trong tháp đã dần hai tháng trôi qua nhưng bên ngoài mới có vài tiếng, hơn nữa tuy rằng bị thương nặng là vậy nhưng với những thành quả đạt được, Lý Hàn cảm thấy những thương thế này là xứng đáng.

Sau khi chữa trị xong thương thế thì hắn liền nhanh chóng đi theo ám hiệu mà phân thân hắn đã để lại để nhanh chóng hội họp với nhóm, sau khi hủy phân thân và kiểm tra ký ức của phân thân trong thời gian gần đây, Lý Hàn liền khoan khoái, chậm rãi về nhóm rồi tiếp tục cuộc hành trình.

Trong nháy mắt lại qua năm ngày.

Trong năm ngày này, mười người Lý Hàn bọn họ vẫn gặp được vài nhóm tinh anh các tông môn.

Mười người Hoàng Phong không trêu chọc bọn họ, mà những người kia cũng không xem thường thực lực của nhóm người Lý Hàn, không ra tay tùy tiện công kích đối phương.

Mặc dù mười người bọn họ có gắng tránh né phiền phức nhưng có những chuyện, không phải muốn tránh né là được.

Vào đêm ngày thứ mười, cả nhóm đang ngồi đả tọa trên mảnh đất rộng thì có một vật gì đó ném về phía bọn họ.

Bịch!

Tiếng động này liền kinh động tất cả mọi người, tất cả đều mở mắt, đứng dậy cảnh giác nhìn xung quanh. Sau đó mọi người hướng về phía vật kia, khi tới gần thì mọi người liền nhìn thấy rõ vật đó chính là xác của Tam Vĩ Huyết Lang non toàn thân đầy máu. Hàn Phong nhíu mày, nói:

– Sao lại có xác của một con Tam Vĩ Huyết Lang ở đây?

Ngao! Ngao!

Rất nhanh Hàn Phong liền biết rõ lý do, bởi vì ngay sau khi hắn vừa nói xong câu này thì vô số tiếng sói hú tràn đầy phẫn nộ truyền tới. Mọi người liền quay đầu lại liền kinh hãi phát hiện ra rằng không biết từ lúc nào, bọn hắn đã bị vô số Tam Vĩ Huyết Lang tứ giai sơ kỳ bao vây.

Những đầu lang này khổng lồ hơn cả một đầu ngưu, toàn thân mọc đầy lông đỏ bừng bóng loáng như màu máu, có ba đuôi dài chừng nửa trượng, miệng há to lộ ra răng nanh dày đặc âm sâm, đôi con ngươi phi thường nhân tính hóa nhìn chằm chằm mọi người bộc lộ vẻ cừu hận, thần sắc tràn đầy sự tức giận. Nhưng bọn nó không lập tức tấn công mà chỉ nhe rằng nhìn về phía đám người Hoàng Phong.

Hoàng Phong nhìn tình trạng này thì hắn biết bọn hắn không còn đường lui nữa, chỉ còn đường chiến đấu mà thôi. Hắn lập tức ra lệnh:

– Lý sư đệ, Lý sư muội, Hàn sư đệ và Phùng sư đệ cùng với ta sẽ bảo vệ phía trước, những người còn lại thì bảo vệ phía sau. Những ai có linh thú hộ thân lập tức gọi ra để tụi nó trợ giúp.

Mọi người nghe vậy liền thắc mắc vì sao không bay lên trời để tránh né những đầu linh thú này, một tệ tử chân truyền của Kim Quang Điện liền nói:

– Hoàng sư huynh, chúng ta chỉ cần bay lên trời là được rồi mà, cần gì phải khổ chiến với những đầu linh thú này.

Nói rồi tên đó thả người lây lên trời để chứng minh lời nói của mình, Hoàng Phong thấy vậy liền hét lớn:

– Đồ ngu, mau xuống…

Nhưng hắn vẫn chưa nói hết lời vì vài đạo công kích cường đại từ một hướng thi nhau oanh tới tên đệ tử đang bay trên trời kia.

Oanh! Oanh!

Những công kích này đến quá bất ngờ nên tên đó không kịp phản ứng, cho dù tên này có kịp phản ứng đi chăng nữa thì với thực lực Linh Thiên Cảnh lục trọng thiên, làm sao có thể chống lại được những công kích cường hãn này nên gã lập tức bị những chiêu thức này oanh thành mảnh vụn.

Hoàng Phong thấy một màn liền thở dài, hắn biết đối phương có chuẩn bị mà đến thì bọn hắn làm sao có thể để cho bọn họ thoát thân được, những người còn lại thì lúc này mới phát hiện bọn hắn đã bị người khác lập mưu nên lập tức theo lời sắp xếp của Hoàng Phong mà hành động, sau khi làm xong thì bọn hắn liền triệu hồi linh thú của mình ra rồi nắm chặt vũ khí, thần sắc tràn đầy căng thẳng nhìn chằm chằm bầy lang phía trước vì bọn hắn biết sắp tới chính là một cuộc huyết chiến khốc liệt.

Lý Hàn đứng cùng mọi người, hắn liền tản thần thức của mình ra, lập tức hắn phát hiện cách bọn hắn vài trăm mét có một đạo nhân mã không dưới mười mấy người đang khoanh tay xem kịch, xem bộ dáng của bọn chúng thì hắn dám chắc những người là đạo diễn của chuyện này. Vì vậy Lý Hàn không triệu hồi Kim Sắc Lang Vương mà chỉ triệu hồi Tiểu Bạch vì hắn muốn giành cho bọn chúng một món quà bất ngờ.

Ngao!

Đúng lúc này, một tiếng sói mang theo khí phách vương giả được vang bên, ngay lập tức mấy chục đầu Tam Vĩ Huyết Lang kia liền phát động tấn công với người Lý Hàn.

Máy con sói này tốc độ cực nhanh chẳng khác gì một mũi tên huyết sắc nháy mắt đã nhào tới trước mặt mọi người, vung móng vuốt lên rồi chụp xuống. Hoàng Phong và những đệ tử khác hừ lạnh, liên tiếp ra chiêu khiến những con sói kia chưa kịp đánh trúng bọn hắn đã bị cường chiêu oanh giết.

Cái chết của đồng bọn khiến bầy Tam Vĩ Huyết Lang càng thêm khát máu, khí thế của mỗi con càng thêm hùng hổ lao đến tấn công mấy người Lý Hàn.

Cũng may là thực lực của những con sói này không cao nên mặc dù số lượng đông đảo nhưng không gây quá nhiều nguy hiểm cho bọn hắn, công thêm sự giúp sức của các linh thú hộ thân nên sự an toàn của bọn họ càng được đảm bảo. Nhưng sắc mặt của mọi người đều vô cùng trầm trọng vì bọn hắn biết đối phương muốn lợi dụng đàn sói này tiêu hao thực lực bọn hắn rồi mới ra tay.

Bọn sói cũng thông minh, nhiều con căn bản không dây dưa với những người phía trước mà chảy ra sau, nhắm vào người có thực lực thấp kém mà ra tay tàn sát. Trông số này thì Lâm Tử Phi và Lãnh Băng Băng là hai người có thực lực yếu nhất nên luôn là mục tiêu công kích của bọn sói. Lâm Tử Phi thì còn đỡ vì bên cạnh hắn là một đầu linh thú hộ thân nhưng Lãnh Băng Băng thì không, ngay khi vừa giết xong một con Tam Vĩ Huyết Lang thì tâm thần nàng thoáng bất cẩn, để một con lang khác áp sát quá gần nên nàng không thể ra chiêu được, móng sói nhắm ngay đầu nàng trảo xuống.

Khuôn mặt yêu kiều và lạnh lẽo của Lãnh Băng Băng bị dọa đến thất sắc.

Lúc này mọi người đang bận đối phó với những đầu lang khác nên tạm thời không thể phân thân để cứu nàng được, với tình cảnh như vậy thì không lẽ Lãnh Băng Băng nàng lại hương tiêu ngọc vẫn trong miệng sói sao?

Oanh!

Ngay khi nàng tuyệt vọng nghĩ đến cái chết thì Lý Hàn không biết từ đâu xuất hiện tung ra quyền, đánh nát đầu sói định giết nàng. Sau khi giải quyết xong thì Lý Hàn liền nói:

– Không sao chứ?

Lãnh Băng Băng nghe vậy thì ngơ ngác lắc đầu, Lý Hàn thấy nàng không sao thì gật đầu, để tiểu Bạch bảo hộ nàng rồi tiếp tục đánh giết sói. Lãng Băng Băng nhìn thân ảnh Lý Hàn thì trái tim nàng bắt đầu đập mạnh vô cùng, đồng thời trên mặt nàng có chút nóng sốt. Nhưng nàng liền lắc đầu quăng chuyện này qua một bên vì tình cảnh bây giờ không phải lúc thích hợp để nghĩ tới những chuyện đó.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x