Lý Hàn

Chương 292

trước
tiếp

Phần 292
– Lý Hàn, mới sáng sớm mà ngươi làm ồn cái gì vậy.

Nguyễn Bảo Ánh duỗi lưng một cái khiến cặp ngực khủng bố của nàng lắc lên lắc xuống một hồi, cực kỳ tuyệt đẹp. Khi Nguyễn Bảo Ánh chứng kiến vách núi bị oanh nát kia, không khỏi liên tục líu lưỡi:

– Lý Hàn, ngươi nổi điên làm gì, tự nhiên đi phá núi chơi.

Lý Hàn mỉm cười, hắn tiếp tục lật xem Băng Phách tâm kinh, tuy năm tầng công pháp đằng sau trước mắt hắn còn không cách nào tu luyện, nhưng nhìn qua cũng là không có gì.

– Ồ! – Hắn phát ra một tiếng thét kinh hãi, ở một tờ cuối cùng, còn có một đoạn nhắn nhủ của tác giả:

– Ta tên Lỗ Hiến Cảnh, chỉ là một linh giả tán tu, trải qua trăm đắng nghìn cay, cuối cùng đạt đến Linh Thánh cảnh đỉnh phong. Vì bước ra một bước cuối cùng, ta xâm nhập vào một di tích thượng cổ, muốn tìm kiếm di vật của tiền bối thượng cổ. Nhưng mà nơi đây từng bước sinh nguy, ta còn không có tiến vào phủ đệ chính thức bản thân liền bị trọng thương. Tuy miễn cưỡng có thể chạy thoát ra ngoài, nhưng cũng đã trọng thương, vô lực xoay chuyển trời đất!

– Ta cả đời truy cầu võ đạo, thân nhân từ mấy trăm năm trước đã chết hết, không có gánh nặng trên người, cũng không có tâm nguyện gì chưa xong. Nhưng kẻ đến sau nhớ rõ vết xe đổ, không nên đi theo con đường của ta, nhớ lấy! Nhớ lấy!

– Băng Phách tâm kinh chính là ta phỏng theo một quyển công pháp thượng cổ tự hành lĩnh ngộ ra, đáng tiếc chính là công pháp thượng cổ kia cũng không hoàn chỉnh, nếu không ta cần gì phải bỏ gần tìm xa, mạo hiểm tiến vào nơi đây.

Nhân phẩm Lỗ Hiến Cảnh này coi như không tệ, rất có phong phạm cao nhân. Nguyên lai di tích này còn có địa vị lớn như vậy, xa xa không chỉ một Viễn Cổ đại trận đơn giản thế kia, đúng là có truyền thừa của Linh Thần Cảnh cường giả.

Lúc trước Vũ, Hạ, Lao tam gia, còn có một gia tộc không biết tên họ cộng đồng phát hiện di cốt của Lỗ Hiến Cảnh, chiếm được bản Băng Phách tâm kinh, phát hiện đúng là Linh Thần cảnh cường giả lưu lại, lúc này mới bạo phát đại chiến.

Cuối cùng, tộc nhân gia tộc không biết kia đã lấy được thắng lợi, lại bởi vì thương thế quá nặng bước lên con đường của Lỗ Hiến Cảnh, đã bị chết ở bên trong di tích, mà tộc nhân Vũ, Hạ, Lao tam gia lại đem tin tức này truyền bá đi ra ngoài.

Thời điểm Vạn Vương Chi Vương lần này bắt đầu, tộc nhân ba gia tộc này liền cùng một chỗ tìm đi qua, không địch lại Lý Hàn, chỉ có thể bị Lý Hàn giết chết.

Đây chính là pháp quyết vô thượng có thể làm cho linh giả tiến quân đến Linh Thần cảnh, vì cái này, bất kỳ gia tộc nào cũng sẽ điên cuồng, không tiếc bất cứ giá nào đạt được! Cho dù là thân phận như Nguyễn Bảo Ánh chỉ sợ cũng sẽ không bỏ qua, cùng lắm thì giết người, đoạt được đồ vật lại trốn tới địa phương nào đó tu thành thần công, cuối cùng có thể Đông Sơn tái khởi, một lần nữa thành lập một đại gia tộc.

Lúc này trong lòng Lý Hàn thở phào một hơi, may là lúc trước hắn không mềm lòng, thả cho những người của Vũ, Hạ, La tam gia rời đi, nếu không thì khi hắn rời khỏi nơi này, nhất định sẽ bị Địa giai truy đuổi, như vậy thì sẽ phiền toái vô cùng.

Nguyển Bảo Ánh hắc hắc hắc cười rộ lên nói:

– Ngốc tử, có phải cảm thấy nhức đầu hay không?

Nàng cũng gom góp sang xem di ngôn của Lỗ Hiến Cảnh, biết rõ Băng Phách tâm kinh này đến tột cùng là một củ khoai nóng bỏng tay như thế nào. Bởi vì nàng gom góp tới gần, mùi thơm cơ thể lập tức chui vào trong mũi Lý Hàn, gió nhẹ thoáng qua có mấy sợi tóc càng là bay tới trên mũi Lý Hàn, để cho hắn liên tục nhảy mũi.

– So sánh với cái ma nữ nhà ngươi thì ta càng nhức đầu.

Nguyễn Bảo Ánh thì cười ha ha, đối với cái này không cho là đúng chút nào, ngược lại là dương dương đắc ý. Nàng là ma mữ chính tông bởi vậy kêu yêu nữ, ma nữ ở trong mắt nàng ngược lại là từ khen ngợi.

– Nói thật sự, nếu để cho người khác biết rõ trong tay ngươi có một quyển công pháp của Linh Thần cảnh cường giả lưu lại, cuộc sống của ngươi sẽ không khá giả rồi.

– Cái này trước hết mặc kệ. Bất quá, theo vị Lỗ tiền bối này ghi lại, tựa hồ trong di tích này có bí mật bước ra Linh Thần cảnh, hóa phàm thành Tiên. Hơn nữa, ngay cả hắn là Linh Thần cảnh cảnh cường như vậy cũng vẫn lạc ở trong di tích. Chẳng lẽ linh đạo gia tộc của thập đại giai tộc của ngũ đại đại quốc không có phát hiện nơi này có cái gì không đúng sao?

Nguyễn Bảo Ánh chậc chậc chậc mà lắc đầu một hồi nói:

– Lý Hàn, ngươi phải biết rõ không gian di tích này cũng không phải là tự nhiên hình thành, một thời gian sau sẽ không ổn định, bắt đầu sụp đổ, cũng không biết nơi này tạo thành có bao nhiêu năm, rất nhiều bộ phận có lẽ mất đi công hiệu vốn có, tiến nhập ‘Tử vong kỳ’, có chút không gian là từ bên ngoài đến, hạch tâm bắt đầu sụp đổ, có chút là từ hạch tâm hướng ra phía ngoài mở rộng, mà thoạt nhìn cái không gian này cũng không phải là nơi người kia nhắc tới.

– Nói cách khác, địa phương vị Lỗ tiền bối này từng trải qua, khả năng đã hủy hoại rồi hả?

– Tám chín phần mười, hơn nữa ta còn hoài nghi vị Lỗ tiền bối đáng thương này cũng là gặp tình huống không gian tan vỡ, mới có thể bất hạnh vẫn lạc.

Lý Hàn thở dài, thời gian quả nhiên có thể mài diệt tất cả, cho dù là siêu cấp cường giả Linh Thần Cảnh đi chăng nữa, nếu không biến thành tiên bất tử bất diệt thì cũng sẽ bị thời gian hóa thành một nắm đất nhỏ. Bất quá, có ma nữ này ở bên người, giống như dẫn theo một quyển bách khoa toàn thư, vấn đề gì đều có thể có được đáp án.

Hai người tiếp tục xuất phát đi ra, vài ngày sau, bọn hắn lại săn giết rất nhiều linh thú, chẳng qua là hung thú Linh Thiên cảnh trở lên đúng một cái cũng không có gặp, chút thành tích này căn bản không có khả năng đưa hai người đến vị trí Top 3. Nhưng Lý Hàn lại nắm chặt thời gian đem năm cây Băng Phách Hàn Thứ luyện chế đi ra, giấu ở trong Đan Điền, tùy thời cũng có thể phóng xuất ra.

Ở ngày thứ mười chín tiến vào di tích, hai người rốt cục đi ra sa mạc, tiến nhập một địa phương đầm lầy. Đây là một mảnh Thiên Địa màu xám đen, trong bùn không có một chút thực vật, thỉnh thoảng hiện lên mấy cái bong bóng màu đen, phát ra mùi hôi thối làm cho người ta muốn ói.

Đầm lầy đối với người bình thường mà nói là cực kỳ hung hiểm, nhìn như có thể thông qua, nhưng một cước đạp xuống dưới lại sẽ như đá ném vào biển rộng, rốt cuộc bò không đi ra. Bất quá đối với cao thủ như Lý Hàn cùng Nguyễn Bảo Ánh mà nói, chuyện này hết sức dễ dàng, chỉ cần có một tia lực đạo có thể mượn đến, dù cho Đại Giang hồ nước cũng có thể dùng Lăng Ba Vi Bộ, căn bản không lo nguy hiểm lún xuống dưới.

Nhưng mà hai người vẫn chưa đi được vài bước, chỉ cảm thấy dưới lòng bàn chân chấn động, bọn hắn vội vàng dưới chân phát lực, một cái bắn người nhảy ra, xôn xao mà thoáng một phát, bùn nhão dưới chân bỗng nhiên nổ tung, hiện ra một quái vật hình cá, nhưng lại mọc ra tám cái chân, ở trên đầu có hai cái sừng, dài chừng ba thước.

Quái vật kia một cái tháo chạy chính là ba bốn trượng cao, sau khi cắn không trúng, thân thể to lớn ầm ầm trở xuống trong bùn, tóe lên bùn nhão, mà hương vị tanh hôi càng tản mát ra, để cho Nguyễn Bảo Ánh khó chịu không thôi.

Thực lực Linh Thiên Cảnh, cũng không phải rất cường đại, nhưng hoàn cảnh đặc thù như nơi này, quái vật kia chiếm hết địa lợi, cho dù là Lý Hàn cũng không dám, hoặc là nói không nguyện tiến vào chỗ dơ bẩn kia, trong bùn hôi thối vô cùng đuổi theo giết một linh thú, thật là có chút không đáng.

– Đi, chúng ta tranh thủ thời gian ly khai nơi này.

Lý Hàn vội vàng nắm cổ tay Nguyễn Bảo Ánh lên, dưới chân phát lực, nhanh chóng ở trên trời bay qua đầm lầy.

– Thối chết người – Nguyễn Bảo Ánh nằm trong người Lý Hàn vừa che mũi vừa chán ghét nói.

Mặc dù Lý Hàn cũng cảm thấy rất thối nhưng trong lòng hắn vô cùng thoải mái, vì tư thế nên cánh tay của hắn nâng mông của nàng mới bay được, ngay khi chạm vào mông nàng thì một cảm giác mềm mại và đàn đồi lập tức truyền đến não hải của hắn. Khiến hắn vô cùng sướng khoái, tay hắn không nhịn được mà nhẹ nhàng bóp vài cái. Mà Nguyễn Bảo Ánh lại không hề phản đối, giống như việc Lý Hàn bóp mông mình là chuyện hết sức bình thường vậy.

Không những vậy, nàng còn dính sát người vào thân thể Lý Hàn, bộ ngực không lồ của nàng ép chặt với ngực Lý Hàn mà nhẹ nhàng ma sát. Vì điều này mà chỉ một lát sau hai hạt châu của nàng liền lồi hẳn qua lớp áo mà ma sát với Lý Hàn, điều này làm cho huyết mạch của hắn liền sôi sục. Nhưng hắn cảm thấy kỳ quái, vì hắn biết Nguyễn Bảo Ánh không phải là loại người phóng đãng như vậy, xem ra trong đầm lấy có điều thần bí, phải nhanh chóng vượt qua thì tốt hơn.

Lý Hàn đoán đúng, lương khí trong đầm lầy có chất thôi tình do linh thú lúc nãy phóng ra, nếu người nào ở lâu trong đầm lầy thì sẽ bị dục hỏa đốt người rồi sẽ hành sự, đến lúc đó linh thú này chỉ cần nhân cơ hội người đó lơ đãng mà lập tức đánh giết.

Theo thời gian trôi qua, khuôn mặt của Nguyễn Bảo Ánh hiện lên vẻ ửng đỏ, hai mắt nàng mê ly, nàng liên tục phát ra những tiếng thở gấp tràn đầy hương khí và những tiếng rên rỉ mê người, đồng thời nàng giống như bạch tuộc vậy, thân hình nàng cuốn chặt lấy Lý Hàn mà liên tục ma sát. Lý Hàn hít một hơi thật sau, nếu Nguyễn Bảo Ánh cứ tiếp tục như vậy chắc chắn sẽ ma sát ra lửa nên hắn nhanh chóng tìm một hơi đáp xuống.

Sau đó hắn lấy ra Băng Phách Đan mà lúc trước Trầm Tâm Kỳ cho hắn cho vào miệng nàng, ngay lập tức thì Nguyễn Bảo Ánh lấy lại thần trí. Nàng lập tức nhớ lại những khung cảnh lúc nãy, nhưng nàng không giống những cô gái khác xấu hổ, hét toáng lên mà còn kiều mỵ cười nói:

– Xú tiểu tử bóp mông và ngực của bản cô nương có thoải mái không?

Lý Hàn nghe vậy liền dở khóc dở cười, không phải nàng nên vừa xấu hổ vừa trách cứ hắn sao, sao lại có thể bình thường nói ra những lời này, bây giờ Lý Hàn mới biết ngoài trừ là một ma nữ thì Nguyễn Bảo Ánh còn là một nữ nhân bữu hãn a.

Hắn không muốn tiếp tục đề tài này nên tính nói qua chuyện khác, nhưng ánh mắt hắn đột nhiên ngưng tụ, quay đầu nhìn về phía xa xa nói:

– Có người đến.

Lập tức có hai người xuất hiện trong tầm mắt của Lý Hàn và Nguyễn Bảo Ánh, đó là một người nam nhân anh tuấn. Nhìn thấy hai người Lý Hàn thì hắn lập tức bị Nguyễn Bảo Ánh hấp dẫn, trong mắt hắn hiện lên vẻ lửa nóng, hiển nhiên người này bị chất thôi tình trong đầm lầy này ảnh hưởng.

– Tiểu tử, tự sát đi, ta cho ngươi toàn thây – Một gã thanh niên hùng hồn hạ lệnh, ánh mắt sắc dục chăm chú vào bộ ngực đầy đặn của Nguyễn Bảo Ánh.

– Vì cái gì? – Lý Hàn lạnh nhạt nói, còn Nguyễn Bảo Ánh thì nhíu mày không vui vì những điểm mấu chốt trên cơ thể nàng luôn bị tên này nhìn chằm chằm vào, vì điều này mà trong lòng nàng hiện lên một tia sát cơ.

– Ha ha, chỉ bằng chúng ta tới tù Dương Hổ Thành Hoàng gia – Thanh niên kia hất đầu, vô cùng cuồng ngạo nói.

Dương Hổ Thành, địa vị tương đương với Long Vũ Quốc Hổ Tinh Thành, coi như là thành lớn siêu cấp, mà Hoàng gia chính là một trong thập đại gia tộc của ngũ đại quốc.

Lý Hàn nghe thanh niên kia nói thì hắn lắc đầu nói:

– Cái gì Hoàng gia Lục gia, ta chưa từng nghe nói qua.

Người trẻ tuổi Hoàng gia lập tức giận dữ, giống như không biết Hoàng gia hắn là tội không thể tha thứ nên dung nhan của hắn chuyển lạnh, lộ ra sát khí mãnh liệt:

– Tiểu tử, họa là từ miệng mà ra, đi chết đi.

Nói rồi thanh niên kia phi thân ra, phát động công kích hướng về Lý Hàn, đánh một chưởng về phía hắn. Lý Hàn lạnh nhạt, một quyền tung ra đón đánh.

“Bành!” Quyền chưởng tấn công, tiếng va đập cực lớn như là sấm sét, chấn động nguyên một đám bùn đất sôi trào không thôi.

Tên kia bị một quyền của Lý Hàn đánh lùi lại thì hắn biết bản thân đã đá trúng thiết bản. Nhưng hắn không hề lo lắng, vì hắn là con cháu của thập đại gia tộc nên lá bài chưa lật của hắn rất nhiều, tuyệt đối có thể oanh sát Lý Hàn. Hắn giơ tay lên, một thanh đoản côn liền xuất hiện ở trong tay của hắn, cái này cũng không biết là dùng loại vật liệu nào chế tạo, toàn thân đen như mực.

Sau đó tay hắn khẽ run lên, đoản côn liền dài ra một đoạn, đã biến thành trường côn dài khoảng hai mét, sau đó hai tay của hắn giơ lên, mang theo luồng uy thế mạnh mẽ mà hung hăng đập tới Lý Hàn.

– Đi! – Lý Hàn khẽ quát một tiếng, trong tay cũng thêm một bao tay do da của Xích Hỏa Ngưu lúc trước tạo thành, không tránh không né mà đón nhận trường côn.

“Oanh!” Vận dụng linh khí, lúc này đây hai bên giao phong sinh ra động tĩnh càng lớn, một đạo nhân ảnh xẹt qua, thiếu niên kia bị Lý Hàn một quyền oanh lui, giống như sao băng xẹt qua một đường cong, rơi vào bên trong bùn đất, tóe lên bùn nhão ngút trời.

Trong vũng bùn này không biết có bao nhiêu cá sấu tám chân quái dị, thiếu niên họ Hoàng kia vừa rụng đi vào chẳng khác gì là chọc tổ ong vò vẽ, lập tức chỉ thấy bùn nhão quay cuồng, mùi hôi lại thẳng tiến thương khung.

“Bùm!” Chỉ một hơi thời gian, thiếu niên kia liền từ trong vũng bùn phóng lên trời, trên không trung bay qua một cái bổ nhào, đã rơi vào trên mặt đất. Bất quá hiện tại gã đã là toàn thân dính nước bùn, chẳng những bộ dáng chật vật không chịu nổi, lại tản mát ra mùi hôi chán ghét, làm cho Nguyễn Bảo Ánh không khỏi liên tục che mũi, gấp lui ra đằng sau.

Thiếu niên chưa bao giờ thụ qua ủy khuất như vậy, hắn là Hoàng gia nhị thiếu gia, tuy không bằng đệ nhất nhân trong một đời tuổi trẻ của Hoàng gia đang tu luyện trong Thập Linh Tông nhưng Cam Vũ Quốc thì hắn cũng được xem là hoàng tử, nữ nhân nào không đối với hắn thần hồn điên đảo, nằm mộng cũng muốn nhào vào trong ngực của hắn, từ đó về sau bay lên đầu cành, đại phú đại quý?

Nhưng Nguyễn Bảo Ánh rõ ràng đối với hắn lộ ra biểu lộ chán ghét, điều này làm cho hắn tức giận không thôi. Hơn nữa hắn thụ đại nhục này, vốn là tức giận ngút trời, lần này sao còn kiềm chế được, hắn lập tức ngửa mặt lên trời rống giận, thanh âm rõ ràng giống như thú ngâm, cốt cách toàn thân bành bạch loạn hưởng, đang không ngừng chắp tay động lên.

Thân thể của hắn nhanh chóng tăng lớn, toàn thân cũng mọc dài ra bộ lông trắng muốt, đôi mắt từ đen kịt biến thành xích sắc, mọc ra bốn cánh tay, cơ bắp nhô cao, sát khí quanh thân kinh người.

Cái mũi lõm xuống, má hóp lại, gò má nhô cao, miệng toét ra rộng đến tận mang tai, một đôi răng nanh sắc bén mọc ra môi dưới và môi trên, thân dài đạt đến hơn chín xích. Giờ khắc này thiếu niên đã không thể nói là người, mà là một con Bạch Vượn bốn tay. Hơn nữa thực lực của thiếu niên này còn đạt đến Địa giai nhất trọng thiên.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x