Lý Hàn

Chương 270

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 270
Lý Hàn trở về đến nơi trú quân. Nơi trú quân có Lâm Kiếm Trần trấn thủ, các trường lão khác không biết đi đâu, mặt khác còn có mấy tên chấp sự và đệ tử đang lấy linh thạch. Lý Hàn vẫn nghi hoặc là rốt cuộc là ai đi lấy quặng? Linh thạch trọng yếu như vậy, chắc hẳn nhất định là đệ tử trung thành của tông môn.

Ai ngờ sau một khắc Lý Hàn nhìn về cửa động thì cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Chỉ thấy có mấy người lôi thôi không chịu nổi từ trong động đi ra ngoài, thấy không rõ bộ dáng của bọn họ, hai chân của bọn họ còn bị khóa lại, tựa như tù phạm giống như bình thường, trong tay đem một ít gì đó giao cho một gã chấp sự, sau đó lại hướng trong động mà đi.

– Chẳng lẽ là tù phạm của tông môn?

Lý Hàn lúc này liền hiểu ra. Hắn đến Thập Linh Tông đã vài tháng, làm sao không nghe nói tông môn có tù phạm cơ chứ. Hắn cũng không phải đồng tình với những tù phạm này, nhưng hắn cảm thấy khó hiểu cách làm của Thập Linh Tông. Nếu như những người này là tội nhân của tông môn, trực tiếp giết là được, làm gì nhốt lại chứ, đây quả thực lãng phí lương thực.

– Những kẻ này chính là chấp sự và đệ tử của tông môn, nhưng mà bọn họ lại mượn nhờ thanh danh của tông môn phạm trọng tội, cho nên bị nhốt lại, cứu rỗi tội lỗi mà bọn họ phạm phải.

Trong lòng Lý Hàn trầm xuống, người tới cũng không biết lúc nào tới bên cạnh hắn.

Vào lúc hắn xoay người sang, chỉ thấy sư bá Lâm Kiếm Trần đang ở sau lưng, lúc này cung kính thi lễ nói:

– Bái kiến sư bá.

– Miễn! – Lâm Kiếm Trần nói tiếp:

– Ngươi vì sao đắc tội Mộ Dung trưởng lão? Rõ ràng bị hắn đưa tới đây đối xử như tù phạm, lại bảo ngươi đi lấy quặng?

– Việc này đệ tử cũng khó hiểu, ta và Mộ Dung sư thúc gặp mặt nhau vài lần, cũng không hiểu đắc tội hắn ở điểm nào – Lý Hàn đáp.

Về phần Mộ Dung Bạch vì sao không vừa mắt mình thì Lý Hàn còn thật không biết, có lẽ do Liễu Đông tiểu nhân châm ngòi thổi gió, lại có lẽ là hắn đố kỵ thiên phú của Lý Hàn. Dù sao bất kể như thế nào, Mộ Dung Bạch muốn đối phó hắn, hắn tuyệt đối không thể cho lão thực hiện được.

– Nếu như Dược Phong ở không vui, về sau ngươi ở Thập Linh Phong là tốt rồi, chắc hẳn sư phụ của ngươi rất vui đấy – Lâm Kiếm Trần nói ra.

– Hảo ý của sư bá Lý Hàn biết rõ, nhưng mà khi nào đệ tử đạt tới Tứ phẩm chi cảnh rồi quyết định cũng không muộn – Lý Hàn đáp.

– Cũng tốt, chờ ngươi đến Tứ phẩm chi cảnh, Thập Linh Phong cũng thơm lây.

Lâm Kiếm Trần thoải mái, hắn nói thêm:

– Trong khoảng thời gian này ngươi ở gần đây, sư bá sẽ không để ngươi xảy ra chuyện gì đâu.

– Đa tạ sư bá! – Lý Hàn cảm ơn nói.

Đúng lúc này, một tên chấp sự chạy tới gần Lâm Kiếm Trần nói:

– Lâm trưởng lão, có tù phạm trúng hỏa độc, Lý trưởng lão bảo Lý Hàn đi qua cứu chữa.

Cũng không phải chấp sự hay đệ tử trúng hỏa độc, mà là tù nhân của tông môn khai thác linh thạch. Trong Diễm Hỏa Cốc khắp nơi tràn ngập hỏa độc, ở trong thạch quáng chắc chắn cũng đầy hỏa độc. Thế nhưng mà trong khoảng thời gian này đã có đầy đủ Băng Hàn Đan cung ứng, theo lý thuyết hỏa độc không có khả năng làm bọn họ trúng độc, thế nhưng mà bọn họ quả thực trúng hỏa độc, hơn nữa hỏa độc này Băng Hàn Đan đều áp chế không nổi.

– Cuối cùng là xảy ra chuyện gì? – Lâm Kiếm Trần nhìn qua vài tên tù nhân và nhìn chấp sự kia hỏi.

– Trong mỏ quáng xuất hiện linh thú Địa Hỏa Thử, bọn chúng bị cắn tổn thương, hiện tại Lữ trưởng lão và Trầm trưởng lão đã dẫn người đi vào săn giết Địa Hỏa thử – Chấp sự kia nói.

– Hồ đồ, mỏ quáng căn bản không chịu được trùng kích, nếu như hủy mỏ quáng đi, đây là đại tội.

Thần sắc Lâm Kiếm Trần biến đổi hét lớn, sau đó nhìn qua Lý Hàn nói một tiếng:

– Lý Hàn, ngươi cứu bọn chúng đi, ta vào trong mỏ quáng nhìn xem.

Dứt lời Lâm Kiếm Trần liền bay vào trong mỏ quáng, chỉ trong nháy mắt đã biến mất. Lý Hàn biết rõ tình thế nghiêm trọng, lập tức nói với chấp sự kia:

– Chuyển bọn họ qua một nơi an tĩnh, làm phiền chấp sự hộ pháp cho ta.

– Không có vấn đề!

Chấp sự nhìn ra Lâm Kiếm Trần và Lý Hồng Ngọc cực kỳ quan tâm Lý Hàn nên cũng không bày ra giá đỡ chấp sự, lập tức lời theo lời Lý Hàn mang đám tù nhân vào nơi an tĩnh. Hai tay Lý Hàn sử dụng cùng lúc, đặt vào ngực hai tên tù nhân, hai đạo âm khí truyền vào. Mặc kệ những kẻ này trúng hỏa độc nghiêm trọng cỡ nào, chỉ cần Lý Hàn cứu chữa thì không cần lo lắng. Qua một lát những tù nhân này được khu trừ hỏa độc xong, vì mục đích an toàn, Lý Hàn liền cho bọn họ ăn đan dược, bảo vệ bọn họ không chết.

– Những kẻ này rốt cục phạm trọng tội gì, rõ ràng bị phong bế toàn bộ đan điền.

Lý Hàn nhìn qua mấy tên trước mặt nói thầm. Những kẻ tù tội này không có linh lực chấn động, không khác gì người thường, hơn nữa hai chân còn có khóa sắt khóa lại, khó trách tông môn yên tâm cho đám tù nhân đi lấy linh thạch, vì bọn họ không có năng lực bỏ chạy.

Hiện tại chỉ còn lại duy nhất một tên tù nhân cuối cùng, tên tù nhân này tương đối trẻ, chỉ chừng bốn mươi tuổi, là trẻ nhất trong đám tù nhân, trên mặt có một vết sẹo dài, gương mặt nhăn nhó, thoạt nhìn thập phần dữ tợn hung hãn, nhưng mà nhiều hơn vài phần khí phách. Lý Hàn nói thầm trong lòng: “Tên này nhìn không tệ lắm, vì sao biến thành tù phạm?”

Lý Hàn một tay đặt lên ngực tên này, đưa âm khí vào người hắn. Không ngờ âm khí như ném vào biển rộng, biến mất trong người hắn.

Lý Hàn lẩm bẩm:

– Có cổ quái!

Sau đó hắn vận chuyển nhiều âm khí hơn, hắn muốn nhìn vì sao hỏa độc lợi hại như vậy, rõ ràng có thể phát giải âm khí của hắn.

Nhưng mà Lý Hàn không nghĩ tới mình đưa tâm khí vào trong người của tên này thì bị một lực hút hấp thụ lấy, giống như đang bị hấp thụ vậy. Sắc mặt Lý Hàn ngưng trọng nói:

– Đáng chết, rốt cuộc là thứ gì?

Lý Hàn khu trừ hỏa độc vẫn thuận lợi, không nghĩ tới hôm nay lại gặp chuyện này, trong lúc nhất thời không hiểu gì cả, lúc này hét lớn một tiếng, hai tay vỗ lên ngực tên tù nhân này, hai đạo âm khí rót vào trong người y. Chỉ thấy hai tay của hắn đen nhánh, toàn thân tỏa ra khí tức âm lãnh, quần áo của tên tù nhân này bị âm khí ăn mòn.

Nhưng mà tên tù nhân lúc này có biến hóa. Toàn thân hỏa hồng của tên tù nhân biến thành đen nhánh, bộ dáng dữ tợn dọa người. Lý Hàn cho rằng đây là hiệu quả của âm khí, cho nên không có quá để ý. Nhưng mà hắn không dám dừng lại, bằng không hỏa độc không bị xua tan, tên tù nhân này sẽ bị âm khí của hắn ăn mòn.

– Hô! – Lý Hàn buông hai tay ra, ngồi qua một bên tĩnh tọa. Cho dù âm khí trong người nhiều vô cùng nhưng liên tục tiêu hao như vậy nên hắn cảm thấy hơi mệt mỏi. Lý Hàn không biết là thời điểm hắn nhắm mắt lại thì tên tù nhân có biến hóa. Chỉ thấy ánh mắt của hắn run nhẹ, sau đó hai cánh tay thô ráp đưa lên, đặt ở trước bụng và kết ấn quyết kỳ ảo.

Ngay sau đó chuyện kỳ dị hiện ra, màu sắc đen nhánh toàn thân của hắn tụ tập vào đan điền, đồng thời linh khí trong người chấn động. Lý Hàn dường như cảm nhận được cái gì đó, mở mắt ra nhìn thấy tên tù nhân và nhảy dựng lên nói:

– Tên này không phải khôi phục đấy chứ?

Rõ ràng tên tù nhân đôi mắt đen nhánh, đôi mắt tinh quang tỏa sáng.

– Không tốt! – Lý Hàn kinh hô một tiếng, định cầu cứu chấp sự không xa.

“Đinh đương!” Tên tù phạm đứng dậy, bàn tay khô héo bóp lấy cổ Lý Hàn.

– Chậc chậc, thật sự là nhờ có ngươi đấy, bằng không Hắc Báo ta còn không biết đào thoát lúc nào đấy, vì đa tạ ngươi ta sẽ cho ngươi toàn thây.

Tên tù nhân cười âm lãnh. Sau đó hai chân của hắn giãy giụa, khóa sắt dưới chân đứt gãy. Lý Hàn bị hắn bóp cổ, thân thể không nhúc nhích, đồng thời linh lực lực bị khí thế tên tù nhân ngăn cản, Lý Hàn hoảng sợ, tên này tối thiểu có thực lực Linh Thiên Cảnh đại thừa cảnh, hơn nữa đã sắp bước vào viên mãn rồi.

– Đừng có trừng mắt với ta, có thể chết trong tay Hắc Báo ta, đây là vinh hạnh của ngươi đấy – Tên tù nhân Hắc Báo vặn vẹo cổ một cái, mỉm cười nói. Lý Hàn biết rõ tên này sắp hạ sát thủ, tinh thần lực lập tức tụ nhanh, cho dù hắn chết cũng khiến tên này biến thành ngu ngốc.

– Ân? – Đang lúc Hắc Báo muốn hạ sát thủ thì nhíu mày, lúc này không cam lòng nói:

– Coi như số ngươi gặp may.

Ngay sau đó hắn ném Lý Hàn qua một bên, chính mình chạy ra xa, tốc độ kia quả thực nhanh tới mức dọa người.

“Ba!” Lý Hàn bị ném vào một gốc cây, gốc cây bị gãy đoạn.

“Phốc!” Lý Hàn bị chấn động phun máu tươi, hiển nhiên bị thương nặng. Sau một khắc một đạo thân ảnh xuất hiện bên người Lý Hàn.

– Lý Hàn, ngươi không có sao chứ?

Người tới chính là Lý Hồng Ngọc.

– Sư… Sư nương, tù phạm vừa trốn.

Lý Hàn gian nan nói ra. Hắn thật sự không nghĩ tới tên kia lợi hại như vậy, nhẹ nhàng ném đi thiếu chút nữa lấy mạng hắn rồi, khá tốt hắn tu luyện Hỗn Độn Luyện Thể Quyết, năng lực phòng ngự xem như cũng được, đổi lại là Linh Thiên Cảnh nhất trọng thiên khác đã sớm bỏ mạng rồi.

– Ta biết rõ, tên kia rõ ràng có thể tự hành cởi bỏ phong ấn, xem ra hắn có lĩnh ngộ, ngươi trước tiên chữa thương đi, ta đuổi theo hắn, tuyệt không thể cho tên này trốn – Thần sắc Lý Hồng Ngọc ngưng trọng nói.

Xem bộ dáng của nàng thì xem ra Thập Linh Tông rất coi trọng tên tù nhân này. Lý Hồng Ngọc lướt đi trên không trung, đuổi theo Hắc Báo kia. Lý Hàn lập tức ngồi xuống khôi phục thương thế. Đồng thời trong nội tâm hắn cũng nổi lên sóng to gió lớn.

Vừa rồi khí tức của tên tù nhân quá tà ác, hơn nữa thực lực phi thường cường đại, bộ dáng chỉ bốn mươi tuổi, rõ ràng đã là Linh Thiên Cảnh đại thừa cảnh, xem ra người nọ tuyệt đối là thiên tài tuyệt đỉnh. Hắn khó hiểu chính là làm sao đối phương lợi dụng âm khí của hắn để cởi bỏ phong ấn. Năng lực và tâm kế của người này quá đáng sợ a.

Một giờ sau Lý Hàn mới khôi phục thương thế. Lý Hồng Ngọc cũng trở về, thấy trên mặt nàng hiện lên vẻ thất vọng thì Lý Hàn liền biết nàng đã mất dấu Hắc Báo. Cùng lúc đó tất cả trưởng lão trong Diễm Hỏa Cốc tụ tập lại thương nghị đối sách.

– Mỏ quáng đã xuất hiện Địa Hỏa Thử, cơ hồ toàn bộ tù nhân trúng hỏa độc, tuy đã khu trừ hỏa độc, nhưng mà bị phong ấn linh lực, căn bản không có biện pháp vận hành linh lực, thương thế còn chưa khôi phục, hiện tại thương nghị một chút nên lấy mỏ quáng thế nào – Thần sắc Lâm Kiếm Trần ngưng trọng nói ra.

Đúng lúc này thì Lý Hồng Ngọc lại nói tiếp:

– Ngoài vấn đề này thì còn một tin tức xấu khác, Hắc Báo tự mình cởi bỏ phong ấn trốn đi rồi.

– Cái gì, Hắc Báo đã tự cởi bỏ phong ấn sao?

Vài tên trưởng lão thần sắc liền trở nên hoảng sợ, nhắc tới Hắc Bố rất kiêng kị.

– Đúng vậy, ta đuổi theo một lúc thì mất bóng dáng của hắn, hắn có thể che giấu khí tức, xem ra muốn tìm hắn quá khó khăn – Lý Hồng Ngọc đáp.

Trầm Tâm Kỳ nói:

– Tin tức Hắc Báo đào tẩu phải bẩm báo cho tông môn, nhất định phải mau chóng tìm được hắn, vạn nhất hắn quay về Hắc Sát Môn, chỉ sợ bọn chúng sẽ chú ý tới mỏ quáng của chúng ta.

– Trầm sư muội nói đúng, nhưng mà bây giờ quay về tông môn đã không kịp, ta cảm thấy nên cho hai người đi tìm tung tích Hắc Báo, một khi phát hiện hắn thì phải giết chết, một phương diện khác triệu tập tất cả chấp sự cùng đệ tử, bảo bọn họ đi vào lấy quặng, hôm nay linh thạch bên trong chỉ còn lại đến hai thành nên chỉ cần qua nửa năm là chúng ta có thể rút khỏi đây – Lữ Huy đề nghị.

Hắn vừa nói xong cũng được một trưởng lão liền đồng ý yêu cầu này, y nói:

– Đúng vậy, hiện tại Băng Hàn Đan thập phần đầy đủ, căn bản không e ngại hỏa độc, do chúng ta động thủ lấy linh thạch thì nhanh hơn nhiều, trong chúng ta lưu một người trấn thủ, coi chừng bọn chúng, không cho bọn chúng nuốt riêng là được rồi.

– Cho dù bọn chúng âm thầm thu mấy khối cũng chẳng có gì, còn tốt hơn lưu lại chén canh cho người khác – Một trưởng lão phụ họa.

– Nếu tất cả mọi người tàn thành, cứ làm như thế, Lữ sư đệ, Trầm sư muội, phiền toái hai người tìm kiếm tung tích của Hắc Báo, ta cùng Lý sư muội lưu thủ nơi đây, Nam sư đệ ngươi quay về tông môn một chuyến, mang việc này bẩm báo tông chủ – Lâm Kiếm Trần an bài nói ra.

Mọi người nhao nhao gật đầu, làm việc của mình. Kế tiếp Lâm Kiếm Trần bắt đầu triệu tập tất cả chấp sự cùng đệ tử tới, phân phó bọn họ đi vào thu thập linh thạch. Đương nhiên trưởng lão và đệ tử Dược Phong không cần phải làm việc này. Đây là đặc quyền của Dược Phong. Nếu như Linh dược sư tôn quý cũng phải gia nhập khai thác lấy linh thạch, việc này truyền đi sẽ là trò cười của người khác.

Nhưng mà trong lúc tất cả mọi người hành động gấp rút, trong động có biến hóa kinh người. Trong động đen kịt, mười hạt châu sáng ngời chiếu sáng động. Chấp sự và vài chục đệ tử Thập Linh Tông cùng tụ tập trong động, vô cùng chen chúc. Lâm Kiếm Trần cất cao giọng nói:

– Trên vách động có cất giữ trung phẩm linh thạch, các ngươi phải mau chúng thu thập chúng lại, đến lúc đó thống nhất giao cho ta, ai thu thập linh thạch nhiều thì khi quay về tông môn sẽ có công lao, cũng ban thưởng trăm khối trung phẩm linh thạch.

Lâm Kiếm Trầm nói ra lời này khiến tất cả chấp sự cùng đệ tử nhao nhao leo lên vách động lấy linh thạch. Trăm khối linh thạch trung phẩm, đây là ban thưởng rất phong phú, lúc bình thường, thời gian một năm chưa chắc kiếm được ngàn khối linh thạch hạ phẩm đấy.

5 2 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x