Lý Hàn

Chương 236

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 236
Nửa tháng nhanh chóng trôi qua, Lý Hàn một đường giết đâm, chém, trảm đã lấy được gần hai mươi mấy đầu linh thú tam giai, trong đó còn có hai đầu linh thú tam giai hậu kỳ, càng đạt được mấy chục gốc linh thảo từ nhất giai đến tam giai. Lý Hàn cũng không mượn nhờ trợ lực từ Kim Sắc Lang Vương mà hoàn toàn bằng vào thực lực của mình đi săn giết linh thú. Chính hắn một mực kiên trì lấy “chiến tranh nuôi chiến tranh” làm phương thức tu luyện. Sau mỗi lần đại chiến hắn liền lại một lần nữa sửa sang lại cảm ngộ sau khi chiến đấu, nhờ đó mà khả năng chiến đấu của hắn ngày càng nâng cao.

Đêm lạnh như nước, ánh trăng từ phía chiếu nghiêng xuống, phủ lên cho sơn cốc đen kịt một tầng lụa hơi mỏng, lộ ra cực kỳ xinh đẹp thần bí. Trong một huyệt động trên vách núi, Lý Hàn đang khoanh chân ngồi tu luyện. Sau nửa tháng đi săn, linh lực tích lũy trong người hắn đã đạt tới biên giới không đột phá không được rồi. Giờ phút này, hắn đã điều tiết trạng thái đến tốt nhất, linh lực tràn đầy ngưng thực, lúc này không đột phá còn chờ đến khi nào nữa.

Lý Hàn tâm thần thủ nhất, khí vận đan điền, Âm Dương Hỗn Độn Quyết lập tức vận chuyển, vốn linh lực quanh thân theo thất kinh bát mạch, ngũ tạng lục phủ trở về vào trong Linh Hải. Từng đạo linh lực như nhũ yến quay về, một chút cũng không lọt mà thu rụt trở về. Giờ phút này, Lý Hàn tựa như một người bình thường vậy, không nhìn ra hắn có bất kỳ khí tức linh giả nào cả.

Chỉ là, giờ phút này trong linh hải của hắn óng ánh vòng quanh linh lực đủ mọi màu sắc, thoạt nhìn càng thêm ngưng thực thánh khiết, sau khi tất cả linh lực trở về thì vài loại thuộc tính không thống nhất liền không ngừng đan vào nhau, hội tụ lại. Linh lực bị càng áp càng nhỏ, linh hải càng ngày càng thêm ngưng thực, sau khi mọi thứ đạt tới cực hạn thì…

“Oanh!” Linh lực được Lý Hàn áp súc đến cực điểm bạo phát khiến khí tức của linh hải đa thuộc tính của hắn liền đạt đến giai đoạn sơ kỳ của Linh Hải Cảnh thất trọng thiên, nhưng mà khí tức kia vẫn còn tiếp tục tăng vọt đến hậu kỳ sau đó mới vững chắc lại.

Cũng không biết đã qua bao lâu, Lý Hàn rốt cục mở ánh mắt đã càng thêm thâm thúy ra, nhìn tinh không mênh mông kia, khiến người càng thêm mê say. Theo hắn giơ tay lên, một đạo linh lực cường đại đánh lên trên hòn đá ở cửa động.

“Ầm ầm!” Hòn đá lập tức bị đánh bay ra, uy lực kia có thể so với một kích toàn lực của Linh Hải Cảnh thất trọng thiên rồi.

Sau khi tu luyện xong, Lý Hàn liền đứng lên, chậm rãi đi ra cửa động. Kim Sắc Lang Vương đã ngậm đầu Thổ Báo tam giai sơ kỳ chờ ở ngoài. Tiểu Bạch ngồi ở trên đầu Tiểu Kim vừa thấy được Lý Hàn liền lập tức nhào tới. Tiểu Bạch không biết là vì lúc trước Lý Hàn đã cứu nó, hay là nó cảm thấy khí tức của Lý Hàn khiến nó cực kỳ yêu thích hay sao mà rất thích bám lấy người Lý Hàn.

Lý Hàn sau khi thu xong tài liệu trên người Thổ Báo thì hắn liền chém bay đầu báo, làm lông sạch sẽ sau đó dùng lửa nướng thịt lên ăn. Sau khi giải quyết vấn đề trong bụng, Lý Hàn nhảy lên một cây đại thụ nằm ở trên đó nhìn lên ngôi sao đầu trời, bắt đầu nhớ đến Tần Liên và các nàng. Thần sắc hắn lúc này rất có hương vị “Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương”. Trong lúc mơ hồ, Lý Hàn cũng dần híp mắt lại ngủ thiếp đi.

Tia nắng sớm mai chiếu vào mặt, Lý Hàn liền mở mắt.

– Lại qua một ngày ah – Lý Hàn đưa tay ra dủi cái lưng mỏi nói, bộ dáng lộ ra vô cùng thoải mái nhẹ nhõm. Người khác vì muốn tranh thủ càng nhiều điểm tích lũy mà giành giật từng giây, nhưng hắn lại không chút nóng nảy.

Chém giết linh thú, với hắn mà nói chỉ là luyện công, căn bản không có chút tính chất uy hiếp, chỉ cần linh thú dám xuất hiện thì hắn cũng không sợ không có điểm tích lũy. Hắn ngược lại cảm thấy bỏ thêm chút thời gian tìm kiếm linh thảo mới càng thêm thực tế.

Chỉ tiếc nơi này là trong Tử Phong Cốc, linh thảo cũng khá nhiều nhưng cao giai lại hiếm có vô cùng, nửa tháng qua thì hắn chỉ chiếm được một gốc Thanh Linh Quả khiến hào hứng của hắn cũng giảm bớt đi phân nửa. Nửa ngày nữa lại qua đi, Lý Hàn liên tiếp chém giết ba đầu linh thú, đều thuộc về linh thú tam giai khiến toàn thân hắn đều dính đầy vết máu, như một huyết nhân vậy, người không biết còn tưởng rằng hắn bị tổn thương nặng nữa ấy chứ.

– Ngươi đứng lại đó cho ta! – Một giọng nói từ một nơi truyền đến. Lý Hàn hướng về kia thanh âm nhìn lại, chỉ thấy năm tên thanh thiếu niên cùng nhau đến đây tranh cử liền xuất hiện trước mặt hắn.

Nói chuyện chính là một gã Linh Hải Cảnh tầng tám, Phương Minh Cách đến từ Đồ Vân Thành, Linh Hải Cảnh tầng tám hai mươi bốn tuổi, ở Thiên Long Thành tuyệt đối có thể nói là tồn tại yêu nghiệt, nhưng mà ở Thập Linh Tông chỉ tính là thiên tài bình thường, còn xa xa không thể dùng “Yêu” làm danh xưng được.

“Lại thêm một đám nữa”

Trong lòng Lý Hàn thầm nói. Nửa tháng qua, Lý Hàn cũng bị nhiều nhóm linh giả “hắc ăn hắc” chặn đường. Bọn chúng là những linh giả ngoài trừ đi giết linh thú, còn đi săn bắn những linh giả khác, đem thu hoạch người khác liều mạng đổi lấy làm của riêng.

Lý Hàn gặp những người này đường nhiên sẽ không lưu tình, đều toàn lực ra tay chém giết nên thu hoạch của hắn bây giờ cũng khá là phong phú. Hắn lạnh giọng hỏi:

– Có chuyện gì không?

– Mau giao tất cả điểm tích lũy ra đây, nếu không bọn ta sẽ cho ngươi đẹp mắt – Phương Minh Cách trực tiếp nói với Lý Hàn.

Phương Minh Cách những ngày này từ trong tay người lạc đàn tham gia tranh cử đoạt không ít điểm tích lũy, loại phương thức nhanh chóng này khiến hắn cảm thấy phi thường thoải mái. Cho nên phàm là gặp phải lạc đàn hoặc thực lực không bằng thì bọn hắn đều tiến hành cướp đoạt.

Nghe Phương Minh Cách nói vậy, trong lòng Lý Hàn thầm nói: “Xem ra lại có thêm thu hoạch rồi”.

Nếu đối phương đã muốn đánh cướp hắn thì Lý Hàn cũng không dong dài, thanh kiếm trên tay hắn liền chém về phía Phương Minh Cách. Nhóm người này cao nhất chính là Phương Minh Cách có thực lực Linh Hải Cảnh tầng tám nên hắn không tốn bao nhiêu thời gian đã thu nhập xong cả năm người.

Sau khi thu nhập xong bọn cướp bóc kia thì hắn cũng tiện tay thu hết tất cả điểm tích lũy của bọn hắn khiến cho đám người Phương Minh Cách hối hận đến xanh ruột rồi, không nghĩ tới lần này lại gặp phải tên biến thái như vậy, không nhưng không cướp được còn bị người ta cướp ngược không còn chút gì nữa, lúc này đừng nói là muốn trở thành nội môn đệ tử, coi như là ngoại môn đệ tử cũng có chút khó khăn, bởi vì thời gian đã qua hơn phân nửa rồi.

– Cút đi, thừa dịp ta đang tâm tình tốt, bằng không không chặt chân chó của các ngươi thì không được, rõ ràng dám đánh chủ ý lên ta – Lý Hàn phất phất tay nói.

Phương Minh Cách trong nội tâm dù không cam lòng cũng không làm được gì nên đành dẫn theo đồng bọn mà bỏ đi. Sau khi thu xong đồ của nhóm Phương Minh Cách, Lý Hàn liền biến mất trong rừng rậm.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x