Kỹ sư tự truyện

Chương 144

trước
tiếp

Hôm sau đi làm, tao gặp sếp, giờ đã thân thiết nhau hơn rồi, tao hỏi anh hôm qua ngon chim chứ, lão buông một câu “Đm, chất thật” VKL sếp. Tao bảo em thì xách dái về không, sếp kêu sao nó bảo rủ mà mày đéo đi, giờ còn than gì.
Trêu nhau thêm mấy câu nữa, sếp dặn đến trưa bọn kia không phản hồi thì gọi điện giục nó đi nhé, trong hôm nay phải bắt nó xác nhận, tao điều tra rồi, đúng là con tóc ngắn với 2 thằng nữa định đâm sau lưng, đuổi việc cả lũ ngay lập tức, bố láo ăn cắp thật.

Gần trưa, tao gọi cho tóc ngắn, ẻm nghe máy ngay, tao bảo còn chờ gì mà không xác nhận lại, định thi đấu với bên anh à. Tóc ngắn thờ ơ bảo, ơ thế giờ em không xác nhận thì sao. Em cũng còn làm ở công ty đấy nữa đâu, xét về khía cạnh công việc em cũng chẳng còn gì để mất. Tao ngứa tiết bảo em cứ định làm chó mãi à, anh gọi em vì anh không coi em là chó, còn nếu em vẫn thích làm chó thì tùy.

Tao tắt máy… Ăn cơm xong mới lên báo cáo sếp, bảo đuổi việc bọn kia sớm thế giờ nó bất cần có khi nó đéo xác nhận, lại mất công giải thích lằng nhằng. Sếp nhăn mặt bảo thế không ổn, trước đã có vụ thế rồi, giám đốc yêu cầu phải có xác nhận của nhà thầu mới đảm bảo công bằng. 2 anh em ngồi hút thuốc uống café như kiểu đéo biết làm gì khác.

Xong điếu thuốc sếp gọi điện cho giám đốc nhà thầu bảo có cách nào thuyết phục hay dọa nạt con ranh kia không, thấy ừ à ù oàm mấy câu rồi tắt máy lẩm bẩm bảo đm nó. Tao về phòng làm việc, mở máy tính chat chit lướt facebook giết thời gian. Một lúc sau thì Sếp gọi bảo nó gửi xác nhận rồi, thở phào. Vậy coi như xong, chắc tóc ngắn giờ cũng hiểu là đéo bao giờ trúng được thầu, ẻm nghĩ đơn giản là cứ giá thấp cho trúng đã rồi tính sau thì phải.

Tao thấy tin nhắn zalo, là tóc ngắn gửi, vào xem thì thấy mỗi chữ địt mẹ nhà anh. Thật vkl, tao có lỗi đéo gì ở đây sao.

Thảnh thơi, tối thứ 6 ở nhà nằm thấy thật thoải mái. Hoa bảo đỡ cúm rồi, mai có thể đi chơi được. Tao đoán ý của em nhắc tao phải giữ sức để mai khô máu luôn, đéo biết có phải không. Từ ngày hàng xóm là em Buồn ra Hà Nội trở lại, rồi sau vụ nghe em hoa xanh nói về mưu mô, khoảng cách của tao với 2 em hàng xóm xinh đẹp này ngày một xa cách, đúng có lần rủ bọn nó đi thì Hoa lại sang.

Kể cũng tiếc, 2 ẻm ngon nghẻ dễ thương kề bên mà cứ phải dửng dưng như không, đặc biệt lại chất giọng miền nam nghe ngọt ngào, tao vẫn rất thích giọng gái miền nam nhưng trước giờ chưa được yêu gái miền nam lần nào. Nằm phòng lướt điện thoại nghe tiếng các ẻm nói chuyện chí chóe vui tai ra phết.

Các ẻm dường như biết thái độ tao nên cũng giữ khoảng cách nhất định, không tự nhiên sang phòng tao như hồi trước.

Thoát fb này, đăng nhập fb khác. Lướt lơ vài lượt lại chạm ảnh hóa đơn, từ hôm em đi không lời từ biệt, tao chỉ âm thầm dõi theo chứ không chat chit, tao đoán ẻm chắc cũng thế. Vẫn dáng dấp ấy, vẫn hình ảnh ấy nhưng cách xa nửa vòng trái đất. Có pm, là Vĩnh Yên, ẻm hỏi ghê, hôm nay lại vào fb này cơ đấy. Tao chém bừa vài câu linh tinh, Vĩnh Yên bảo đang định gọi anh, mai em xuống Hà Nội tập huấn 2 ngày, liệu có ai đón tiếp em không nhỉ… ĐM, trả lời là không thì sao nhỉ, Vĩnh Yên, cái quãng thời gian hóa đơn đi lần 1 là quãng thời gian tao nhận ra sự thánh thiện trong tình yêu của Vĩnh Yên, 1 tình yêu vô tưởng.

Tao không thể nào quên hình ảnh Phố đêm mùa hè Hà Nội, ánh đèn vàng vọt chiếu trên mấy con đường rợp bóng cây tạo ra mấy hình thù kỳ dị. Trời về khuya, ngoài đường thưa thớt, trên đoạn đường vắng, thỉnh thoảng mới có xe máy vụt qua vội vã. 1 Đôi trai gái ngồi trên vỉa hè, cô gái tựa đầu vào vai chàng trai, chàng trai co gối, 2 tay kê lên đầu gối buông thõng, mắt nhìn vô định, họ im lặng 1 lúc lâu không rõ đang suy nghĩ điều gì.

Cô gái có lẽ cứ muốn giữ im khoảnh khắc như vậy, muốn thời gian ngừng trôi để cô hưởng thụ mãi cảm giác yên bình hạnh phúc bên người mình yêu, chàng trai thì ngồi im nhưng trong tâm đang giằng xé dữ dội kiểu như bâng khuâng đứng giữa 2 dòng nước, chọn một dòng hay để nước trôi.

Tao chính là chàng trai đó.

Tao chưa từng lâm vào hoàn cảnh này, cũng đa tình đấy nhưng yêu là yêu, bạn là bạn, trải qua mấy mối tình từ khi biết yêu, chưa bao giờ biết đa cảm như vậy.

Tao mạnh mẽ nhưng Vĩnh Yên đã khiến tao mềm lòng, giả như hóa đơn không về, giả như Vĩnh Yên không chấp nhận âm thầm yêu thương thì mọi chuyện thật dễ, thà Vĩnh Yên chửi tao, mắng tao, không nhìn mặt tao nữa có lẽ cũng chỉ đau khổ mấy hồi rồi yên tâm bên hóa đơn ong bướm. Đằng này…

Vĩnh Yên từng nói: Em hiểu suy nghĩ của anh, anh cứ coi em như 1 người bạn thôi cũng được, thỉnh thoảng vẫn đi chơi cùng nhau, em nghĩ hóa đơn chẳng để ý đâu. Biết đâu rồi sau tình yêu của em hoặc của hóa đơn với anh phai nhạt, anh sẽ có quyết định của mình. Em yêu anh, em cũng biết ghen đấy chứ, nhưng em biết nếu em càng ghen thì anh sẽ càng buồn, mà em không muốn anh buồn, anh có biết thời gian mà hóa đơn đi, nhìn anh buồn mà lòng em cũng đau xót, em không muốn thấy cảnh ấy lần nữa. Anh cứ vui với tình yêu hóa đơn đi, bình thản và coi em như 1 người bạn. Còn em cũng bình thản mà nhìn hạnh phúc của anh…

Vĩnh Yên cầm tay tao, đưa vào ngực em. Tao quay sang, nhìn em, mắt em ngấn nước.

Mẹ nó, chuyện gì thế này, cảm giác cay mũi như ăn phải mù tạt. Tao đứng dậy, kéo Vĩnh Yên đứng dậy bảo về thôi, muộn rồi. Vĩnh Yên đứng dậy, tao không dám nhìn vào em. Chở em về, thấy lưng mát mát, về nhà thấy dưới vai áo sau lưng ướt 1 mảng, đúng chỗ Vĩnh Yên dựa vào. Tao thì nghĩ Vĩnh Yên không háo sắc đến mức thèm tao mà chảy dãi, có lẽ là nước mắt rồi.

Lần gặp gần đây nhất, hóa đơn chạy trốn tao, còn chính tao cũng chạy trốn Vĩnh Yên ở một khía cạnh nào đó. Tao đang yên ấm mối tình chớm nụ với Hoa, nhưng cái tâm trí mách bảo bản lĩnh thực sự là phải đối diện chứ không được chạy trốn.

Tao trả lời Vĩnh Yên là có anh, 1 người bạn tốt của em. Vĩnh Yên cười hihi hỏi vẫn dùng số đấy hay lại thay số rồi. Tao đùa kêu thay rồi, đừng hỏi số nhé. Thấy ẻm im lặng, 2 phút sau có chuông điện thoại, là Vĩnh Yên gọi, tao bấm không nghe, vinh yên lại gọi lại, tao nghe, Vĩnh Yên bảo nghe giọng tí cho đỡ lạ… à, đỡ nhớ…

Những sự trùng hợp, những sự ngẫu nhiên, hay nhưng điều như cổ nhân nói về nhân duyên làm cho cuộc sống thêm phần thi vị. Tao luôn coi những va vấp, những khó khăn là gia vị của cuộc sống và sự lằng nhằng nào đó là gia vị của tình yêu. Tao đặt trường hợp ngày mai hẹn Vĩnh Yên mà Hoa gọi thì sẽ thế nào, ừ, tất nhiên sẽ là đi về phía Hoa.

Những cảm xúc của Hoa với tao chưa sâu đậm gì nhưng đó là sự mới mẻ, nó giống giống với những ngày đầu ở bên hóa đơn, chỉ yêu là yêu, cùng nhau sống trong hạnh phúc của tình yêu dù chưa nói lời nào cụ thể là yêu, không ghen tuông, không giận hờn cãi vã. Còn góc nhỏ trái tim tao nơi mà Vĩnh Yên định cư ở đó được xếp cạnh góc Hóa Đơn, phải chôn chặt lại rồi xóa bỏ dần dần.

Chat chit với Vĩnh Yên thêm một hồi thì ẻm bảo ẻm đi ngủ, mai nhớ đón em ở Mỹ Đình, cơ quan có xe đi nhưng đi sớm quá, với lại em có người đón rồi nên đi xe khách cho tiện, hihi. Thẩm nhủ đm em, em thừa hiểu anh thế nào mà sao em đéo dứt anh đi.

Lại có tin nhắn zalo, vẫn là tóc ngắn nhắn chửi địt mẹ anh, tao cười, con dẩm lồn này làm sao không biết. Định đéo thèm nhắn gì nhưng cao hứng thế nào là nhắn lại là địt anh đi, mẹ anh có tuổi rồi. Ẻm trả lời luôn, đồ đàn ông bất lực. VKL, chưa em nào nói với tao lời cay nghiệt thế. Tuy nhiên tao không dễ bị khích tướng, tao bình tĩnh bảo địt nhau không, nổ địa chỉ đi rồi anh cho tôn ngộ không đến, ý tao bảo là chỉ khỉ nó mới thèm chơi em thôi mà đéo biết nó có hiểu ý chăng. Không thấy em trả lời lại, tao lại lượn vào facebook. Chả có đéo gì để xem nữa.

Dậy tắt đèn, khép cửa định đi ngủ sớm dưỡng sức mai đi cày, bỗng nghe tiếng xì ồ xê ô, chắc là thằng beep hàn quốc người yêu em Xanh đến chơi đây. Mà loáng thoáng nghe cả giọng nữ lớ lớ quen quen. Đm, có khi nào là Lee không nhỉ. Tao ngó qua khe cửa hẹp, trời đất, đúng là Lee rồi. Đóng mẹ luôn cửa vào, lên giường năm im coi như đã ngủ.

Ngẫm lại chuyện xảy ra lần trước, đéo biết Lee còn hoài niệm gì không. Tao thì không cảm thấy gì, không thấy tim đập nhanh, không thấy bồi hồi xao xuyến, khác hẳn với lần gặp lại hóa đơn hay Vĩnh Yên. Nằm 1 lúc, nghĩ thế nào bèn đứng dậy, cầm ví, cầm điện thoại, sẽ sàng đi ra ngoài, khóa cửa, xuống thang và chim cút. Ra quán trà đá ngồi lêu hêu, hút được nửa điếu thuốc thì hoa xanh gọi, ẻm bảo ơ anh đi đâu thế, có điều bất ngờ đây.

Tao giả vờ không biết gì nói anh đi sang nhà bạn chơi, có việc gì không. Hoa Xanh kêu Lee sang việt nam, vừa qua đây, đang hỏi anh. Tao bảo nếu thế thì có thể trực tiếp gọi cho anh mà, nghe giọng Hoa xanh nói nhí nhéo hình như đưa điện thoại cho Lee, thấy giọng lớ lớ, là Lee cầm máy rồi. Tao hỏi han mấy câu, Lee cũng hỏi tao mấy câu. Nhưng hình như không có cảm xúc như trước, tình cảm ấy dường như đã tắt lịm hẳn rồi. Lee bảo sang có việc và tiện thể chơi ở VN nửa tháng. Cũng hò hẹn gặp mặt nhau, nhưng chưa biết khi nào.

Ngồi trà đá mãi hơn 10h, áng chừng Lee đã về rồi thì tao mới về, vừa lên tầng đã gặp hoa xanh đứng buôn điện thoại ở hành lang, thấy tao ẻm vội vội tắt máy rồi xán lại khoe bảo cho xem ảnh người yêu hàn cứt của anh này, mới nâng mũi, cắt mí, nhìn như diễn viên trên phim luôn. Tao ngó ngó điện thoại, ờ, công nhận xinh hơn nhiều thật, nhưng cứ cứng đơ đơ thế đéo nào, tao thuận miệng nói câu, không xinh bằng em đâu, Hoa xanh bĩu môi đi theo tao vào phòng, tự nhiên cứ như phòng mình.

Hoa xanh kể lể chuyện linh tinh, dường như không có dấu hiệu muốn về, tao phải nói nửa đùa nửa thật là không định để anh ngủ à, hay ngủ luôn ở đây thì lên giường.

Nghe vậy ẻm cười khúc khích kêu chơi luôn, xem hàng họ ra sao mà chén được gái hàn. Tao giả vờ làm động tác đi ra khép cửa, Hoa xanh rối rít chạy đến rồi té về phòng. Đm, tao giơ ngón tay giữa về phía ẻm và lẩm bẩm, địt bạn mày.


Còn tiếp…

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x