Kỹ sư tự truyện

Chương 137

trước
tiếp

Về nhà mới nhớ ra chưa tắm giặt gì.
Việc gì lười được chứ việc này không thể. Tắm táp mát mẻ xong, thấy sảng khoái hơn, nổi hứng lên sân thượng ngồi hóng gió, thế là trèo lên. Tầm mắt nhìn xa xa, gió hiu hiu nhè nhẹ, tự dựng thấy yêu đời đến lạ. Ngồi lúc lâu lướt điện thoại, đến lúc đỏ pin thì mới định xuống. Chưa kịp xuống thì nghe tiếng giày của các em cồm cộp, à bọn nó về rồi, hay là để trêu dọa nó tí.

Nghe tiếng Xanh nói tối thấy anh hàn khi nãy cũng được đấy, Buồn trả lời được gì mà được, độ đẹp trai còn thua xa anh hàng xóm, hehe. Xanh nghe xong cũng cười to rồi bảo, hàng xóm nhà mình nhiều người yêu lắm rồi, chưa kể mấy lão hàn chiều mình bỏ mẹ, yêu nó cũng được mà… Câu chuyện cứ thế, tao vô tình nghe trộm được, đại khái quan điểm của xanh là cứ yêu bọn hàn để được chu cấp, tiền nong không phải nghĩ, sau cưới thì tìm trai việt.

Buồn thì bảo chán rồi, muốn có 1 tình yêu đẹp, còn với bọn hàn thì chả khác gì tình bạn, bạn tình. 2 Đứa tranh luận 1 lúc rồi quay sang tao. Buồn hỏi xanh là có thấy ảnh có người yêu mới sau Lee chưa. Xanh nói không biết, hôm rồi đi ăn thấy dẫn theo 1 đứa nhìn cũng ngon mắt lắm, không rõ phải người yêu không, còn đưa về đây thì không gặp.

Tao nghĩ người mà xanh nói là Hoa, hôm đi ăn vô tình chạm mặt. Hoa cũng ngon thật, gái Hà Nội, chẳng qua là gia đình đang xuống dốc, chứ không cũng thuộc hạng hot, có khi còn đéo đến lượt tao. Nghe Xanh nói tiếp, đấy, khi nãy lão về trước giờ lại không thấy ở nhà, ai biết lượn đi với con nào rồi, thôi bà đừng tơ tưởng lão nữa làm gì cho mệt.

Thấy 2 đứa im im 1 lúc, chắc đang thay quần áo, tao lần mò thò đầu qua lỗ mở để ngó nhưng đéo ăn thua, bọn nó đã khép hờ hờ cửa rồi. Chừng 5p sau mới nghe xanh bảo anh hàng xóm kể ra cũng tốt, tôi cũng có lúc thấy thích lão, nếu đã chăn lão thì phải cho vào tròng luôn, đừng để lão thoát, còn không thì thôi. Đm, tao hơi tuốt mồ hôi, làm gì mà phải mưu mô với tao như thế.

Tao khẽ khép nắp lỗ mở trên sàn thượng rồi chạy ra áng chừng chỗ giữa phòng 2 ẻm mà nhảy, giậm chân thình thịch, rồi lại thấy cục gạch ở mép tường, tao cầm mà gõ, đập cục cục xuống sàn. Mẹ, dọa tí cho bọn nó sợ mới được, mưu mô với ông à… Áp tai nghe thấy mấy đứa hỏi nhau cái gì uỳnh uỵch trên trần ấy nhỉ, tao lấy tay đập ầm ầm vào cái nắp bịt, nghe tiếng đóng cửa rầm phát chắc là 2 ẻm kia sợ són đái.

Tao trèo xuống dưới, mở cửa phòng rồi lại phòng các ẻm gõ cửa cộc cộc cộc mấy tiếng gấp gáp xong chạy vội về phòng tao lại khép cửa. Nghé nhìn đéo thấy đứa nào ra mở, tao cứ lặp đi lặp lại như thế mấy lần. Tí thì tao có điện thoại, là Xanh gọi, tao vào hẳn nhà vệ sinh nghe cho kín. Xanh hỏi anh đi đâu đấy, sắp về chưa. Tao hỏi chưa, đang đi lang thang, nhìn các người có đôi có cặp ở quán ăn mà tôi đau lòng quá không muốn về.

Xanh bảo đừng đùa nữa, có đứa nào cứ gõ cửa phòng em nãy giờ, sợ vãi. Tao bảo có đéo gì mà sợ, mở cửa ra lôi nó vào híp chết nó đi. Xanh giọng mếu máo bảo thật đấy đừng đùa, hình như nó chui từ sân thượng xuống, nãy em nghe tiếng huỳnh huỵch ở trên, cả tiếp đập ầm ầm cửa sân thượng. Tao giả vờ nghiêm túc nói em bình tĩnh đã, ở tầng 5 đéo ai dám trêu, em cứ mở cửa ra xem.

Xanh giục thôi anh về đi, toàn con gái sợ bỏ mẹ, tao bảo ừ, tí nữa về. Tao tắt máy rồi lại ra gõ cửa, làm thêm vài tiếng động kỳ quặc nữa cho gay cấn, xong thì về phòng, lấy bút bi đỏ, tháo cái ngòi ra rồi thổi hết mực đỏ, pha loãng tí nước, mang sang cửa phòng, cầu thang rắc tung tóe, bôi cả vào cái thang trèo lên sân thượng. Tầm 10p sau tao mới sang gõ cửa bảo mở cửa ra, anh đây.

Lúc này Xanh mới ra mở cửa, tao hỏi có sao không, nãy anh gặp 1 thằng máu me đầy người đi từ ngõ này ra, kinh vãi, tao lại làm mặt ngạc nhiên bảo ở sao có vết máu hay gì ở đây nhỉ. Xanh và buồn cũng nhìn thấy kêu á lên vài tiếng, 2 đứa nhìn nhau kêu hay là thằng nào lúc nãy gõ cửa, ôi mẹ ơi sợ vãi. Tao bảo bình tĩnh, đứa nào hâm mà mò lên tầng 5 làm gì. Xanh gân cổ kêu nó trèo từ trên xuống ý anh, tao lại giả vờ ra ngó ngó thang xong thốt lên ô có vết máu cả ở thang đây này. Chết rồi, không khéo trên đấy lại là chỗ trú ẩn của ma cà rồng. 2 Đứa kia trố mắt nhìn nhau. Tao bảo thôi, đóng chặt cửa lại đi ngủ đi, anh cũng về ngủ, mai còn đi làm. Tao nhót về phòng luôn, định bụng nửa đêm bố lại sang gõ cửa tiếp, nhưng thế đéo nào ngủ mẹ luôn đến sáng.

… Bạn đang đọc truyện sex tại web: https://truyen321.net/

Công việc vẫn vậy, thích bận thì bận mà thích rảnh thì rảnh, tùy ý sắp xếp. Cũng vào ngồi họp nhưng gọi là hóng cho vui chứ chẳng liên quan chó gì, thằng sếp tao cũng chỉ rình rình có dự án to là hô hào thúc giục, còn lại thì cũng giao phó hết cho tao làm đéo gì thì làm. Ngồi phòng trực sai vặt mấy thằng đệ, chém gió tào lao chả mấy thì đến trưa, thấy lười đi ăn cơm, sai mấy thằng kia mua hộ bánh mì về.

Bật zalo trên máy tính, online phát thấy ngay tin nhắn của Luật. Luật hỏi không ăn cơm mà online giờ này. Tao bảo cộc cằn mỗi chữ Không. Luật hỏi tiếp sao anh cứ xa cách em thế làm gì, mình làm bạn bình thường không được sao. Tao lại bảo Không. Luật chắc bực quá không gõ nữa, điện thoại tao có chuông, Luật gọi. Tao nghe. Luật bảo ông có muốn chết không, tôi đã nhẹ nhàng hết sức với ông rồi đấy.

Tao bảo em hết người chơi sao cứ phải bạn bè với anh, thời gian qua lâu rồi, hãy để cho nhau những cuộc sống mới, khơi gợi làm gì chuyện ngày xưa. Luật nói 1 câu mà hệt như Vĩnh Yên ngày trước từng nói, Luật bảo khi nào anh chưa lấy vợ, em chưa lấy chồng thì ngày xưa vẫn còn đầy trong ký ức. ĐM con điên, tao nghĩ bụng thế nhưng không nói ra. Tắt máy, gọi cho hóa đơn, hóa đơn bảo đang đi chơi các nhà cô dì chú bác, nhớ anh quá.

Tao lại nghĩ nhớ cái ccc. Nhưng với hóa đơn thì phải nói anh cũng nhớ em lắm cho phải phép, không nó lại phạt lên phường thi bỏ mẹ. Chuyện hết buổi trưa, mấy thằng đệ chưa mang bánh mì về thì sếp gọi điện giục giã, ăn xong chưa, lên gặp anh ngay. Lên thì lên, có đéo gì phải gấp thế. Vào phòng họp, sếp bảo có dự án lớn rồi đây, anh vừa đi họp về, chuẩn bị mở rộng canteen, nhà xe để tăng công nhân, tăng sản xuất 2 ca.

Đm, thảo nào, có mồi ngon có khác, ông nhõi sốt xình xịch. Sếp tao dân tự động hóa, chuyên về sản xuất, về xây dựng lão mù tịt, từ khi tuyển tao vào tao mớm cho bao nhiêu mồi ngon, đm, tiền về túi nhiều nhưng chia chác như cặc, tao cũng không dám đòi hỏi nhưng nghe nhà thầu kể lại mà thấy ấm ức lắm. Vậy là nhận việc, nhận hồ sơ giấy tờ.

Theo quan điểm là tao sẽ làm mọi việc từ tiên lượng, dự toán, báo cáo kỹ thuật xin phê duyệt, mở thầu, đánh giá thầu, giám sát thi công, nghiệm thu… Tất cả chỉ có 1 mình tao, mấy thằng đệ le ve chỉ sai vặt được, bảo gì làm đấy chứ không biết triển khai gì cả. ĐM, rảnh cũng buồn mà bận lại mệt, dẫu sao có mệt mà có tí thì cũng hăng hơn…

Làm việc hăng say vài hôm cho đến hết ngày thứ 4. Hôm nào cũng đi sớm về muộn vì bận việc mới, đéo biết có được đồng nào không nhưng lão sếp hỏi han ghê lắm. Theo kế hoạch thì mai thứ 5, hóa đơn xuống, thứ 6 đi tam đảo. Chẹp chẹp, nghĩ đến cảnh quần nhau trên núi ngắm mây quả thật là kích thích khó tả.

Tối về đã thấy em xanh và em buồn đang phơi quần áo. Từ hôm thấy mưu mô toan tính của các em, tao có 1 thái độ lạnh nhạt hơn hẳn, những người như vậy tao không thích mặc dù bản chất họ không sai, họ đơn giản chỉ thực hiện cái quyền công dân gọi là mưu cầu hạnh phúc. Còn tao cũng đơn giản là đéo thích như vậy thế thôi, tình yêu với tao phải là gì đó xuất phát từ trái tim, phải qua sự rèn rũa của những nhịp thở 2 trái tim chung một nhịp đập, tình yêu phải đến từ 2 phía, không vụ lợi, không toan tính.

Tao lạnh nhạt chào xã giao, Xanh hỏi sao dạo này thấy anh khác thế, thái độ gì vậy. Tao định kệ nhưng thế đéo nào lại nói, câu chuyện hôm trước bọn em nói với nhau anh nghe cả rồi, anh là người gõ cửa bọn em đấy, mấy vệt đỏ kia là mực bút bi pha nước. Anh thấy cách sống và suy nghĩ của bọn em không hợp anh lắm, tự nhiên mất hứng chơi với nhau.

Thấy buồn đưa mắt qua nhìn xanh, kiểu như muốn nói là xanh nói thế chứ ẻm ý không nói. Xanh thì cười kêu nói gì nhỉ, em quên hết rồi, làm gì mà anh tự ái nhanh thế, mỗi người mỗi suy nghĩ, không làm hại gì nhau là được mà, nói luôn cho anh biết là cái bà Buồn này thích anh, anh có thích lại nó không thì bảo đi, nó quá nhiều người tán tỉnh đấy. Tao thở dài lầm lũi đi về phòng. Dân miền nam có khi họ không sâu sắc như người ngoài này cũng nên, thôi kệ chúng nó.

Về nằm tắm giặt xong ra thì thấy tin nhắn của Hoa. Bỏ quên mất em này mấy hôm nay. Hoa hỏi sao anh không bao giờ chủ động nhắn tin hay hỏi thăm em nhỉ, tao trả lời đợt này anh bận nhiều việc quá. Ẻm nhắn tin hôm nay em trả nợ anh bữa ăn được không, nợ chưa trả cứ thấy áy náy trong lòng. Đm, tao nhắn bựa lại là không phải nhiêu đâu, tắm giặt sạch rồi anh anh ăn em là được.

Có vẻ như biết tao đùa nên ẻm cũng đùa lại, ok nhé, chờ 30p em qua rồi đi ăn lấy năng lượng đã… Thế mà đúng hẹn thật, 30p sau ẻm đã gọi điện bảo ẻm chờ ở dưới, anh xuống đi. Tao thấy trong lòng hơi áy náy với hóa đơn, những nghĩ đơn giản là đi ăn chơi thôi không vớ vẩn gì hết, vậy là xỏ giày và đi. Hoa bảo anh thích ăn gì, em mời luôn, mới nhận lương tháng.

Ồ ghê, lần trước ẻm kêu làm mảng hành chính nhân sự cho công ty gì gì ấy cũng có tên tuổi lắm, tao cũng không nhớ kỹ, lương đâu cũng khá phết thì phải. Tao ngẫm nghĩ rồi nói thôi đi uống beer nhé, vào hè rồi làm cốc beer cho mát. Hoa ok, Hoa bảo vào chỗ legend ở Big C trần duy hưng. Tao chở Hoa đi, không quên cảnh báo ẻm là trong này đắt lòi, Hoa kêu không sao, ôn lại thời hào hùng tí.

2 Đứa 1 nam 1 nữ ngồi uống beer trong này kể cũng hơi buồn cười, nhưng kệ mẹ, cứ cụng cạch cốc như thật, gọi thêm mấy món đồ lằng nhằng, kiểu đéo gì chả hết tiền triệu, mấy lần trước tao đi ăn uống trong này rồi, xác định phải tầm 500 – 700k 1 người. Đắt vãi cứt. Uống được tầm 3 cốc, Hoa kể ngày trước rất hay ngồi ăn uống ở đây, lúc ấy nhà làm ăn tốt, tiền bố mẹ cho tiêu vặt thôi cũng gấp đôi gấp 3 lương bây giờ…

Tao nghe ngóng để ý, thấy giọng Hoa kể có vẻ thản nhiên lắm chứ không mang tính bùi ngùi tiếc nhớ. Tao cũng hỏi động viên vài câu xem tình hình kinh tế nhà em đã ổn chưa, Hoa lắc đầu bảo không ổn lắm, xong lại kêu mà thôi, không sao cả, nhịn mua sắm đi, nhịn du lịch, nhịn chơi bời thì vẫn sống tốt như bao người mà anh nhỉ. Tao gật gù, đúng thế, như tao đây có mấy khi đi du lịch đâu, mấy khi mua sắm đâu, lại chả chơi bời gì, vẫn thấy yêu đời yêu người, vẫn thấy cuộc sống đầy ý nghĩa.

Hoa uống đến cốc thứ 5 thì bảo em không uống nữa, tao bảo anh cũng thấy thế là đủ rồi, uống nữa đầy bụng. Ngó đồng hồ, ôi vl, cũng ngồi đến hơn tiếng rồi cơ à. Hoa gọi nhân viên ra tính tiền, khi hoa mở túi tao vô tình tia thấy, đm, xập tiền 500k dày cộp, chắc cũng phải vài chục củ. Đéo gì nhà phá sản mà vẫn nhiều tiền mang theo người thế không biết… Ra về, Hoa bảo anh chở em đi lòng vòng dạo phố tí nhé, OK luôn.

Hoa ngồi sau, ôm eo tao, ghì sát cơ thể, hơi men phả ra theo mùi nước hoa dìu nhẹ. Hoa nói rất thích ngồi sau anh, tao bảo có thích nằm dưới không, Hoa không nói gì, tao phi mẹ luôn vào nhà nghỉ. Ý nghĩ đứng đắng trước lúc đi chơi đã chảy theo những cốc beer mẹ mất rồi. Quần nhau với Hoa tơi bời khói lửa, có tí men hung hăng vãi.

Xong nằm ấp nhau nửa tiếng rồi vùng dậy ra về, thế là khỏi dạo phố dạo phường gì hết. Về đến cổng nhà trọ, đứng chào nhau vài câu thì gặp Buồn với Xanh đi đâu về, Xanh chào xong hỏi ơ vẫn là bạn hôm trước, người yêu của anh đây à. Hoa đưa mắt nhìn tao, ánh mắt vẫn còn chứa đầy nhu tình sau cơn men nồng khi nãy. Tao buột miệng bảo ừ, gật đầu, tao bảo đây là Hoa, người yêu anh.

Hoa hơi ngại chút nói không phải đâu, anh ấy trêu đấy. Xanh với buồn nở nụ cười công nghiệp rồi đi vào thang máy, tao ngoái ra nhìn, thấy buồn cũng đang ngoái lại nhìn bọn tao. Hoa hỏi ai đấy anh, tao trả lời hàng xóm, ở cùng tầng 5 ấy, Hoa trêu hàng xóm xinh quá, lại gái miền Nam, kiểu này chắc người yêu mình bị câu dẫn đến nơi mất, nguy hiểm quá, hihi. Đm, sao cái kiểu nói có gì đó giống Hóa đơn thế nhỉ.

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x