Kỹ sư tự truyện

Chương 131

trước
tiếp

Sáng hôm sau tỉnh dậy, lại đéo thấy Buồn đâu nữa, tao thay đồ xong đi ra bấm thang máy, nghĩ thế nào sang gõ cửa phòng Hoa Xanh xem buồn về chưa, thấy Hoa xanh mở cửa, tao hỏi buồn đâu rồi, Hoa xanh kêu đã về đâu, đi đâu không biết.
Ơ đệt, tao nhìn Hoa xanh xem thái độ có phải đang trêu đùa hay không nhưng không giống là đang đùa cợt lắm. Tao bước vào trong phòng nhìn nhìn quanh, đúng là không thấy Buồn đâu. Thang máy đã lên, tao vội quay ra vào thang, đầu óc mông lung, đm con ranh này đi đâu không biết. Thang xuống tầng 1, lấy điện thoại bấm gọi cho Buồn, vẫn là tò tí te không liên lạc được.

Trời mùa đông 6h vẫn chưa sáng, đéo hiểu sao trong lòng tự nhiên có ý nghĩ gì đó rờn rợn… Ngày hôm đó làm việc cũng đã quen hơn với sự xuất hiện của người yêu cũ. Lee vẫn giữ 1 thái độ chừng mực với tao, có lẽ là sợ ông chú phó giám đốc, chỉ đến giờ ăn cơm thì mới qua rủ tao đi ăn rồi 1 đứa kiếm 1 góc ngồi thì thào, thỉnh thoảng tao cũng bắt gặp mấy ánh mắt khó chịu của bọn Hàn, nhưng kệ mẹ chúng nó thôi.

Lee bảo có phim gì đó mới ra mắt, tối 2 đứa đi xem nhé. Tao ok, Lee bảo rủ cả bạn mới mà là cũ của anh kia đi luôn cho vui được không. Tao liếc mắt nhìn qua, mẹ mày, định thăm dò ông chứ gì, tao bảo thế thì khỏi, 2 em đi đi, anh ở nhà. Lee trố mắt hỏi sao thế. Tao bảo trái tim anh bây giờ chỉ có mỗi hình bóng em thôi, anh không muốn có gì khác chen vào nữa.

Đmm à, dân tộc định trêu kinh à, tao chém 1 câu như thế, Lee đỏ bừng mặt, tao đưa tay lên bẹo nhẹ má ẻm 1 cái, thấy nóng ran. Hehe. Tao đứng dậy bê khay đi cất, đi qua chỗ người yêu cũ, nó thò chân ra ngáng, vl, tí nữa thì sấp mặt. Tao quay lại nhìn nó, nó vẫn nở 1 nụ cười thánh thiện giống hệt ngày xưa.

Chiều về nhà tắm giặt đàng hoàng rồi ra huýt sáo cho khô tóc, thấy Hoa xanh đi làm về, ẻm hỏi đi đâu mà bảnh bao thế kia, tao cười gian dâm nói đi trả thù dân tộc, gái việt để trai hàn giày vò bao lâu, nay chỉ biết dùng tấm thân mỏng manh này hết sức mà chà đạp gái hàn cho hả lòng đất nước. Hoa xanh cười khinh khích kêu tiếc quá nhỉ, tấm thân mỏng manh coi chừng bị gái xứ lạnh nó thắt cho tóp người đấy nhé.

Đm, con ranh này đúng là coi thường ông, rồi, có cơ hội mày sẽ biết tay ông, à không, phải nói là biết chim ông. Tao hỏi Hoa xanh là buồn gọi điện lại chưa, hoa xanh bảo vẫn không gọi được, con hâm này định đi tu hay đi đâu không biết. Tao ngẫm nghĩ, thấy lòng bồn chồn, lo lắng, tối qua đéo biết người nằm ngủ cùng mình là thế nào nhỉ Lee gọi điện bảo qua đón ẻm ý, tao xuống bắt taxi qua, chờ 1 lúc Lee mới xuống, ăn mặc như diễn viên, chất vl.

Tao nhìn lại mình hình như hơi đơn giản thì phải, nhưng thôi, kệ mẹ nó vậy, mình đúng theo phong cách của mình thích là được. Vào rạp phim, thế đéo nào hôm nay rạp toàn đôi đôi cặp cặp, xem thì ít mà hôn hít nhau thì nhiều, Lee ngồi xem chăm chú lắm. Tao thi thoảng thò qua rờ đùi tí mà ẻm toàn đẩy tay. Chờ mãi thì cũng hết phim, giờ thì đến lượt tao đóng, dắt ngay vào nhà nghỉ gần nhất, đóng phầm phập, này thì nỗi đau đất nước, này thì khi nãy gạt tay anh, này thì silicon. Tóm lại là phê như con tê tê.

Tao gạ Lee tối về phòng tao ngủ, trong cơn phê, Lee đồng ý. Thôi đệt, tao thấy hoang mang, không biết là mình đang giải quyết nỗi đau quốc gia hay là đang bị nữ nhân ngoại quốc đè ép đây.

Về phòng nằm ôm nhau 1 lúc thì lại quần tiếp, đm, Lee kêu to quá mức cho phép, mấy lần tao phải lấy gối bịt mặt ẻm. Đến lúc xong xuôi, tao hỏi em sao nãy kêu to thế, Lee chỉ cười nói em không nhớ, em có thấy to gì đâu. Vl hồn nhiên.

Lao động nhiều thì mất sức, đến tầm 9 rưỡi Lee bảo đi ăn, tao ok, biết được là có quán mở muộn lần trước buồn dẫn đi lúc nữa đêm rồi nên không lo thiếu đồ ăn, đi lúc nào chả được. Nghĩ vậy bỗng dưng lại nhớ đến Buồn, tao ra cửa hút thuốc chờ Lee mặc lại, chỉnh trang lại quần áo. Ngó sang phòng hàng xóm thấy có ánh đèn qua khe chân cửa, chắc có người ở nhà, tao lại gõ cửa cộc cộc. Vài hồi không thấy ai thưa, tao quay lưng lại vô tình huých mạnh khuỷu tay vào cánh cửa, thấy cửa bung ra, ô vậy là cửa khép chặt chứ không phải đóng. Tao ngó vào phòng, không thấy ai, tao gọi vài câu, không thấy gì. Nghĩ bụng chắc bọn nó ở nhà nhưng đi ra ngoài mua gì cũng nên.

Trở lại phòng, thấy Lee đã chỉnh tề, tao bảo đi ăn thôi cần gì kỹ thế. Lee kêu ăn xong em về luôn, phải gọn gàng như vậy tránh để Béo phát hiện ra là ở bên anh quần nhau, mang tiếng. Hơ hơ, đm, yêu nhau thì địt nhau là điều đương nhiên, có phải vụng trộm đéo gì đâu mà sợ nhỉ. Mà thôi, người hàn chúng nó biết đâu có suy nghĩ riêng, kệ mẹ chúng nó vậy.

Đi ăn, tao gọi cho 2 bát miến to, bảo Lee là ăn cái này ngon miệng nhưng nghèo dinh dưỡng nên không lo béo, cứ ăn thoải mái, ẻm ngh lời húp sùm sụp khen ngon. Hết bát thì đứng dậy đi luôn 1 ông taxi ở đây, Lee bảo cuối tuần em sang rồi ở bên anh nhé, hihi. Mẹ, tao ngửa mặt lên nhìn trời, ông cha tao đã bị giặc mỹ giặc pháp đàn áp, có lẽ tao cũng không thoát được kiếp ấy, giờ là bị con giặc cái hàn quốc này bóc lột rồi… Lững thững về phòng, ra khỏi thang máy, linh cảm có gì đó không ổn, tao quay nhìn sang phòng hàng xóm, thấy cửa khép hờ, tối om.

Đm, có đứa nào về rồi chăng, tao gọi Hoa Xanh ơi, gọi 2 – 3 câu không thấy thưa, tao tiến lại đẩy cửa phòng ra rồi bước vào trong, phòng lớn tắt điện nhưng phòng tắm có ánh sáng qua ô kính đục, cửa phòng tắm khép kín. Nghĩ chắc đứa nào đang tắm nên thôi, tao quay ra đi về phòng không lại mang tiếng rình mò con nhà người ta tắm thì ê mặt.

Về phòng vệ sinh cá nhân xong chuẩn bị đi ngủ thì nghe tiếng giày cồm cộp quen thuộc, chắc là của hoa xanh rồi, tiếng bước chân hơi vội, tao chưa kịp ra cửa thì hoa xanh đã bước đến cửa phòng tao, mặt tái mét, tao hỏi sao thế em, trong đầu nghĩ ơ hoa xanh đây thì chắc đứa đang tắm là Buồn rồi. Hoa xanh lắp bắp kêu anh ơi, có đúng là tối qua Buồn ở phòng anh không…

Tao gật đầu rồi hỏi lại có chuyện gì. Hoa xanh kêu có đứa vừa gọi cho em hỏi có phải bạn của buồn không, nó tự xưng là y tá ở viện X, bảo buồn đang nằm trong viện cấp cứu, bất tỉnh từ sáng hôm qua, điện thoại hết pin không biết mã nên không gọi được. Lúc tối em dùng số lạ gọi thì thấy có chuông nhưng không có người nghe, y tá kêu là nhờ gọi số lạ nên mới có số để biết mà liên hệ.

Đm, tao bảo đéo đùa đâu nhé. Hoa xanh mặt nhìn nhìn tao bảo anh đùa hay em đùa, có đúng tối qua Buồn ở phòng anh không. Tao bảo đúng mà, tầm hơn 1h đêm, nó gõ cửa gọi mấy câu anh mới dậy, nó bảo gọi em mãi không được, ở ngoài lạnh nên gọi anh, anh còn ôm nó ngủ đến sáng, sáng dậy thì không thấy nó đâu. Xanh mặt tỏ vẻ ngơ ngơ hỏi thế nó đi đâu được nhỉ, mà cái đứa xưng y tá kia sao biết số lạ của em được.

Tao hỏi Xanh, em vừa đi đâu về, sao phòng em khép cửa để điện tối om thế. Xanh lúc này mới quay lại nhìn phòng kêu ơ em đi mua ít đồ, nhưng em vẫn để điện mà. Tao bảo luôn khi nãy anh thấy tắt điện tối om, anh đi vào thì thấy điện phòng tắm sáng, hình như có ai đang tắm. Hoa xanh bảo anh đừng đùa em. Nói xong ẻm đi vào phòng, tao đứng ngẫm nghĩ, mẹ kiếp, mọi thứ sao hoang mang thế nhỉ, tối hôm trước cũng ngủ với buồn, hôm đó vì ẻm say, tao còn chăm em nôn, đương nhiên thật nhưng mà tối qua, giờ tao nghĩ lại thấy cứ ảo ảo thế đéo nào ấy.

Đang mải suy nghĩ bỗng nghe tiếng thét to Á Á của Xanh. Tao giật mình bước nhanh về phía phòng xanh, tao hỏi to có chuyện gì, xanh chỉ chỉ vào trong phòng tắm kêu có con bướm to lắm. Tao bảo thế có gì mà sợ, tao chậm rãi tiến vào ngó, đm dù đã biết mà vẫn có chút giật mình thật, con bướm to bằng 2 bàn tay đậu trên cái quần áo, thế đéo nào tầng 5 vẫn có bướm vào cơ à.

Tao bảo xanh lấy cái gì xua nó đi là được, xanh lắc đầu kêu em sợ lắm. Đúng lúc đó thì điện thoại xanh đổ chuông, xanh cầm máy xem rồi bảo lại là đứa khi nãy kêu y tá này anh. Tao bảo đưa anh nghe cho, tao nghe máy, đầu kia có giọng nữ alo alo, anh là bạn của buồn phải không, anh qua ngay viện đi nếu không thì không kịp nữa…

Tao cảm nhận trong giọng nói có sự sốt sắng gấp gáp thực sự, tao bảo được, tôi qua ngay đây… Tao chở Xanh qua viện, đm, đúng là Buồn. Vị y tá bảo Buồn bị xe tông hoặc là cố tình lao vào xe thì không biết, có người chở Buồn vào viện xong đi luôn, để lại tư trang túi xách các thứ. Kiểm tra ví thấy có nhiều tiền mặt, giấy tờ, điện thoại.

Buồn nằm bất tỉnh từ sáng qua, bệnh viện đang định liên hệ với công an địa phương theo địa chỉ giấy tờ tùy thân. Bọn tao hỏi tình hình thì y tá bảo vẫn đang cấp cứu, xem ra khó lòng qua khỏi. Tao và xanh đều chết lặng. Xanh vội vàng gọi điện cho người nhà Buồn… 3 hôm sau, khi mà người nhà Buồn chuẩn bị thủ tục cho ẻm về quê, lúc này được phép người vào thăm.

Tao cũng xin vào thăm 1 chút, tao vào, ngắm nhìn gương mặt trắng bệch, mắt nhắm nghiền, ống thở loằng ngoằng mà thấy thương xót vô vàn, tao khẽ cầm tay ẻm, thì thầm rất nhỏ rằng có phải tối hôm đó em về thăm anh không, bỗng thấy tay em khẽ rung động, 1 lúc thì thấy mắt ẻm từ từ mở, tao sợ vl, nghĩ đến lần tỉnh dậy sau cùng trước khi thăng chăng.

Tao vội chạy ra gọi y tá, y tá vội chạy gọi bác sĩ. Tao bị tống cổ ra ngoài, cả đám áo xanh áo trắng chạy đi chạy lại, ấy vậy mà Buồn lại tỉnh luôn mới hay. Bác sĩ báo bệnh nhân đã tỉnh lại, phép màu đã xảy ra, tao với xanh ôm nhau chặt muốn ngạt thở, lúc này mới thấy thấm tình đồng chí… 1 tuần sau Buồn được ra viện, ngoài việc gầy hơn và có mấy vết xước sát, còn lại mọi thứ nguyên vẹn như trước.

Tao vẫn ngẩn ngơ mãi không hiểu tại sao tối đó lại nằm ngủ với buồn được, có lẽ là ảo giác. Hôm buồn ra viện tao không gặp được vì vẫn phải đi làm, buồn được gia đình đưa về nha trang luôn, Xanh kể lại với tao là buồn cứ đòi gặp anh đẫ rồi mới về, Xanh phải động viên mãi, hứa là hôm gần nhất sẽ dẫn anh vào nha trang chơi thì Buồn mới nghe.

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x