Kỹ sư tự truyện

Chương 129

trước
tiếp

Ngồi chơi game tí cho nhẹ đầu, tầm hơn 3h thì nghe tiếng Hoa xanh về. Được lúc thì nghe tiếng léo nhéo rồi tiếng đóng cửa cái rầm phát. Đm, tao nghi là cãi nhau rồi. Thôi kệ mẹ chúng nó cho lành, lấy tai nghe chụp vào đầu mở nhạc uỳnh uỳnh cho sướng. Cơ mà sướng chưa được bao lâu thì thấy tai nghe bị dứt ra, tao ngoài đầu lại nhìn, là hoa xanh, vẻ mặt cau có khó chịu. Tao hỏi chuyện gì thế bé, hoa xanh hỏi khi nãy anh nói gì với anh hàn người yêu Buồn thế.
Tao bảo em hỏi buồn đi, anh nói gì thì buồn nghe rõ cả mà, hoa xanh thở dài, sao anh lại ôm buồn trước mặt người yêu nó. Đm, đúng là oan uổng, làm phúc chịu tội. Tao trả lời lại ngay, bé nói ngược chứ nhỉ, là Buồn lao vào ôm anh khóc tu tu mà. Hoa xanh lại hỏi tiếp thế sao anh không đẩy ra. Đm, lúc này thì vô lý đéo thể đỡ nổi. Tao đứng dậy, tỏ vẻ mặt buồn thiu, thất vọng, mắt nhìn thẳng vào mắt Hoa xanh, 2 đứa nhìn nhau hồi lâu thì hoa xanh hỏi anh làm sao thế, tao bèn tiến đến ôm hoa xanh vào lòng khẽ nói anh buồn quá em ạ.

Hoa xanh đẩy nhẹ ra nhưng tao đéo buông, tao giả vở giọng thê thảm nói sao mọi thứ buồn rầu lại đến cùng lúc như vậy, ôm chặt hoa xanh hơn. Hoa xanh đứng im phăng phắc, tao nghe thấy tim ẻm đập thình thịch. Ôm chừng 1 phút tao mới bỏ ra. Tao tủm tỉm cười nói đấy, em thấy không, khi 1 người cần sự che chở, cần sự giúp đỡ, những người tốt như chúng ta không thể từ chối, vừa rồi em có nỡ đẩy anh ra không.

Hoa xanh á 1 tiếng kêu cái lão này… Tao cười bảo ôm em vào lòng ấm hơn ôm Buồn, khi nãy buồn khóc ướt cả áo anh, có chuyện gì thế không biết. Hoa xanh mặt hơi đỏ bảo em biết đâu đấy, thấy anh hàn ý gọi cho em, bảo là Buồn ôm 1 người con trai lạ, hình như hàng xóm trước mặt anh ấy, 2 người cãi nhau gì đó. Em về hỏi thì Buồn không nói, sang hỏi anh thì bị anh lợi dụng, chán đời… Tao bảo để anh hỏi cho, gọi nó sang đây anh xử lý.

Hoa xanh kêu em chịu, em với nó cũng vừa cãi nhau xong đấy. Tao thở dài, thôi được, làm người tốt thêm lần nữa vậy, tao bảo em ngồi yên đấy chờ kết quả điều tra của anh nhé, trong lap có nhiều phim xxx đấy, tranh thủ nghiên cứu đi mà rèn rũa. Hoa xanh dơ cái điện thoại iphone lên định ném, nhưng chắc tiếc nên lại thôi, chẩu môi ra bảo anh cứ liệu… Tao sang, Buồn ngồi giường đang xem điện thoại.

Tao bảo cho mượn cái sạc nào, buồn ngước mắt nhìn bảo không cho mượn, tao cười nói không cho mượn thì cướp, anh chuyên đập chậu cướp hoa đây. Đùa thế nhưng buồn không cười, mắt vẫn dán vào điện thoại, tay bấm bấm. Tao hỏi làm gì đấy, buồn nói đang xóa ảnh trên fb, không yêu đương gì nữa. Đm, cái trò xóa ảnh này tao thường gặp, lúc yêu đương thì up ảnh chụp chung, ngủ chung tít mù, chia tay xong mất công ngồi xóa từng cái, khổ vãi.

Tao bảo có chuyện gì nói xem nào. Buồn bảo không có gì, chỉ là em thấy gò bó quá, bí bách quá, bao lâu nay sống như con chim trong lồng, thỉnh thoảng người ta rắc cho ít hạt, để làm gì đâu anh nhỉ, bầu trời ngoài kia còn rộng lớn, còn bao nhiêu điều hay, chim có thể tự kiếm mồi, đói no nhưng tự do tự tại, việc gì phải nhảy nhót mãi trong mấy cành khô… Tâm trạng, thực sự những lời nói này đúng là tâm trạng của Buồn.

Tao lờ mờ hiểu. Vậy là quyết định chia tay là do những ức chế, những dồn ép trong cả một quá trình, không phải vì lý do nào cả. Tao ngồi xuống cạnh Buồn, tao bảo nhạt nhỉ, yêu đương bây giờ đầy toan tính nên nó không còn thuần khiết dịu ngọt như ngày xưa, ngày xưa mối tình nào của anh cũng đầy cảm xúc, bây giờ anh cũng thấy mọi việc nhàn nhạt, ngay cả với Lee, xúc than ngay lần đầu đi chơi cũng không làm tăng thêm vị mặn lắm, may là người ngoại quốc cũng cảm xúc hơn 1 chút.

Tao đứng dậy bảo thôi kệ đi em, xóa dần dần cho hết, đứng dậy anh ôm 1 cái nào. Đm, đùa thế mà ai ngờ ẻm đứng dậy thật. Tao sợ đéo gì mà không ôm, chỉ là cái ôm thuần khiết thôi có sao đâu. Thân hình mảnh mai, bờ vai gầy, mùi tóc thơm, tao ôm chặt Buồn trong chốc lát, chưa kịp thả tay ra thì bỗng nghe tiếng ơ ơ, tao quay ra, đm, là Lee đang đứng cửa nhìn Lee tròn mắt hỏi 2 người đang làm gì thế.

Đm, may là đầu óc nhanh nhạy, tao buông Buồn ra hỏi Lee là em biết chuyện gì chưa, bạn của em vừa hành động quá đáng với buồn, suýt nữa thì buồn tự tử, anh thật thất vọng về đàn ông hàn quốc. Buồn nhìn tao trân trân như kiểu muốn nói sư cha cái tên này, ôm mình xong lại tỉnh bơ nói thế ngay được. Lee lại càng tỏ vẻ ngạc nhiên, tao đi về phòng luôn, nói với Lee là em hỏi buồn đi cho rõ.

Về đến phòng, thở phào 1 phát, đm, không biết có bị Lee cắt chim không, tao nghe nói gái Hàn yêu rất mãnh liệt mà ghen cũng mãnh liệt không kém. Thấy Hoa xanh đang ngồi xem fb của tao, tao để rất nhiều ảnh, bài viết ẩn chỉ mình tao xem, đm con ranh này tự tiện quá. Tao bảo stop ngay, ai cho lục lọi dữ liệu cá nhân thế. Hoa xanh nhoẻn miệng cười kêu đã kịp xem gì đâu, thế nào rồi, truy được nguyên nhân gì chưa, à Lee có sang đấy không, Lee qua phòng em bảo anh đang phòng kia thì Lee chạy qua đấy luôn.

Đm mày giết ông rồi Xanh ơi, sao không ẳng lên vài tiếng báo hiệu chứ. Thấy nét mặt tao phụng phịu, hoa xanh hỏi có chuyện gì thế. Tao không trả lời, chỉ bảo lượn ra để anh ngồi làm việc. Hoa xanh thủng thẳng đứng dậy đi về phòng, mồm lẩm bẩm ơ cái lão này làm sao không biết.

Nửa tiếng sau Lee mới qua phòng tao lại, tao đã chuẩn bị tâm lý rồi. Lee gọi anh ơi, tao giả vờ không thưa. Lee lại gần ôm choàng cổ bảo giận em à, em bận việc thật mà. Tao làu bàu rằng người hàn quốc bọn em không biết đường nào mà lần, Lee cười hihi bảo kệ việc của họ đi, không yêu nữa thì chia tay, mình vui với mình là được. Trong lòng tao mừng thầm, thế là Lee không truy cứu việc bắt gặp tao ôm buồn rồi.

Tao quay ra, mặt giãn hơn, tao bảo anh nghỉ phép oan 1 ngày vì em đây. Lee ranh mãnh nói xem ra cũng không oan lắm, sang ôm ấp hàng xóm vậy cơ mà. VL ẻm, thái độ lại với tao luôn ngay được. Tao gãi đầu gãi tai nói những gì nhìn thấy bằng mắt không phải bản chất của vấn đề. Lee nhéo tai bảo vậy nói nghe bản chất vấn đề là gì. Tao bí quá nói bừa, đây là người việt cảm thông nhau khi bị người hàn làm tổn thương.

Lee cười hihi kêu Buồn vừa kể với em thì là do buồn không yêu nữa nên chia tay, có ai làm tổn thương ai đâu. Lúc này đéo biết giải thích thế nào, đành dùng tuyệt chiêu cuối cùng là nhìn thẳng vào mắt Lee mà nhẹ nhàng nói, nhìn em đẹp thật, anh nhớ em quá, kéo Lee ôm vào lòng. Đây là chiêu thức tao khổ luyện nhiều năm, chưa từng thất bại, và lần này Lee cũng không phải đối thủ.

Tao đá thêm một câu nữa, tối nay em lại ngủ đây với anh nhé. Cảm thấy mặt Lee nóng bừng, tim đập thình thịch, phải vài phút sau Lee mới nói không được, như vậy mang tiếng với bà béo ở nhà lắm… Đùa nhau đến chiều tao bảo Lee là tối đi ăn gì đi, đang đắng mồm đắng miệng, Lee bảo hay đi ăn bánh xèo hôm trước, em thấy ngon. Mẹ, ngon cái nồi mà ngon.

Tao bảo đi ăn lẩu, Lee ok ngay, ẻm kêu hay rủ 2 bạn hàng xóm đi cùng cho vui. Tao cười bảo thế em trả tiền nhé, anh nghèo lắm. Lee tưởng tao nói thật trố mắt nhìn nói ok mà, ăn ở việt nam rất rẻ, thoải mái đi anh. Tao sang phòng 2 ẻm hàng xóm rủ đi ăn, Buồn bảo đi luôn, đang muốn say. Hoa xanh nhìn tao hỏi em rủ bạn em đi cùng được không, tao hỏi lại là thằng hàn à, hoa xanh gật. Được, đi cùng cho vui, cho bọn hàn trả tiền.

Quán ăn cách chỗ tao chừng 2km, tao, Lee. Buồn đi trước, Hoa xanh kêu chờ bạn nó qua rồi ra sau. Đi taxi hết 22k. Tao đưa 30k, không thấy tài xế có thái độ trả lại, thôi đi luôn, Lee hỏi tao 1 câu mà tao thấy hơi xấu hổ, ẻm bảo sao taxi việt nam buồn cười thế, hết 22k nếu ngại trả lại tiền lẻ thì sao không lấy 20k thay vì cầm cả 30k của khách.

Tao không biết trả lời chung chung nhất có thể là em cứ ở lâu lâu nữa em sẽ hiểu. Vào quán, gọi đồ ăn. Mẹ, Lee nổi hứng ẳng vài câu tiếng hàn làm nhân viên quán cứ tưởng bọn tao là người hàn hết. Tao giả vờ nói giọng lớ lớ gọi đồ, tí sau thấy 1 đứa con gái ăn mặc lịch thiệp ra chào bằng tiếng anh, rồi hỏi han vài câu xác nhận lại thực đơn.

Tao bảo ok, cứ ý như thế mà tiến hành. Buồn phì cười, em nhân viên cũng ngớ người ơ ơ, ẻm quay đi không quên khen 1 câu là anh chị nhìn đẹp như diễn viên hàn. Đúng lúc đó thì Hoa xanh dẫn bạn trai ẻm đến, Lee đứng dậy xích lô xê ô 1 đống với thằng hàn, em lễ tân quay lại nhìn nhìn, có lẽ đéo rõ bọn này hàn hay việt.

Thằng người yêu em Xanh nhìn đậm chất hàn không lẫn đi đâu được, mắt 1 mí, đeo kính, dong dỏng cao, trắng trẻo, ăn mặc lịch sự. Thằng beep vào chào hỏi = tiếng anh, hỏi Buồn là người yêu đâu, buồn chỉ qua tao bảo đây, chia tay người kia rồi. Thằng hàn nhìn tao ngơ ngác có vẻ không hiểu chuyện gì. Lee cười, xem ra cũng đang nóng ruột chứ đéo đơn giản là cười bình thường.

Rượu vào, đứa nào cũng uống, 2 ẻm kia dân sale chắc cũng quen với rượu beer, Lee uống cũng ghê, thằng hàn mới nốc cũng được, nghe chừng khó xơi nên tao là người uống cầm chừng nhất. Nửa bữa, thằng hàn trêu là vậy hôm nay chỉ có Lee là cô đơn, Lee tìm người yêu đi. Có lẽ men rượu làm người ta mạnh mẽ hơn, Lee đứng dậy lại ôm cổ tao bảo người yêu đây, giới thiệu luôn cho biết mặt.

Thằng hàn lại 1 phen ngơ ngác. Cuộc rượu diễn ra khoảng gần 1 tiếng rưỡi thì tan. Thằng hàn thanh toán tiền, kệ cho nó thanh toán, xong thì Hoa xanh cũng đứng dậy đi cùng nó lặn luôn. 3 bọn tao lại đi taxi về, Buồn có vẻ say thật thì phải. Về đến nhà trọ, Lee bảo em phải về luôn, tao gạ lên phòng nghỉ tí đã, Lee lắc đầu kêu lên sợ không về được, hihi.

Mịa, làm như tao ăn thịt người không bằng. Dìu Buồn vào thang máy, thang lên tầng 5, vừa bước ra ngoài buồn xổ luôn 1 bãi ra hành lang, đm, thôi lại khổ tao rồi… May là hôm nay uống giữ sức, dìu ẻm vào phòng, quẳng ẻm lên giường. Chạy vào nhà vệ sinh kiếm cái chậu cho ẻm nôn thì không có cái chậu trống nào, có 3 cái, cái nào cũng đầy quần áo, đm bọn này ở bẩn quen xác đây mà.

Đành phải lấy trút quần áo 1 chậu bé nhất vào chậu khác, dây dợ, ren rủng rơi lỏeng xoẻng khắp nền nhà tắm, tao kệ mẹ. Đặt cái chậu cạnh giường, tao bảo nôn đê, nôn hết đê cho nó nhanh tỉnh. Đứng dậy với bình nước rót cho Buồn cốc, ẻm uống ừng ực rồi nằm xuống, nhìn trần nhà, rồi khóc. Đm, đéo hiểu khóc vì cái gì nữa, tao cũng không hỏi, kệ cho ẻm khóc chán chê, tao bảo còn cồn cào trong bụng không, nếu có thì thò tay móc cho nôn hết đi, tí sẽ đỡ. Buồn lắc đầu, nói câu cảm ơn anh. Giờ này còn cảm ơn cái beep gì không biết. Được tí lại ọ ọe, tao phải kéo người ra cho nôn vào chậu, tao vỗ bồm bộp vài cái vào lưng, ẻm lại ọe ọe tiếp.

Mẹ kiếp, tự dưng thành người hầu bất đắc gĩ. Rồi ẻm cũng ngủ, tao định về phòng thì điện thoại của buồn có chuông, tao ngó lên, thấy lưu là cờ hó, tao tò mò xem cờ hó là đứa nào, bấm nghe máy nhưng tao không nói gì, phía bên kia ẳng lên buồn à, bà về chưa. Ồ, là giọng em Xanh, tao bảo người yêu của buồn đây, buồn đang nôn tứ tung khắp phòng, thím về sớm mà dọn.

Ẻm xanh bảo thật á, thế thôi trăm sự nhờ anh, tối em không về đâu. Mẹ nó, trốn à. Tao dặn 1 câu là nhớ quay lại clip cho anh thẩm du nhé, bọn hàn chim ngắn chắc không ăn thua đâu nhỉ, Hoa xanh cười hihi bảo anh chăm sóc buồn thế nào đừng để mai công an vào gô cổ vì tội híp dâm nhé, hehe, tiết lộ cho anh là body buồn cực đẹp, đảm bảo ăn đứt Lee hàn quốc của anh.

Nói xong nó tắt máy. Đm con ranh, mày nghĩ ông mày bỉ ổi thế à. Tao vào nhà vệ sinh lấy cuộn giấy ra lau dọn chỗ nôn thang máy của em Buồn hồi nãy, xong việc về phòng ngồi thở, mệt vl. Sờ bao thuốc thấy hết nhẵn, lười không muốn đi mua nên thôi đi đánh răng rửa mặt luôn. Vào giường nằm liu riu ngủ luôn mẹ mất lúc nào không hay, quên cả tắt điện, khép cửa… Uống rượu phê phê thì thường ngủ ngon và ngủ say như chết, còn uống rượu say ngất thì ngủ chỉ được 1 giấc ngon rồi tỉnh cả đêm đéo ngủ nổi.

Khoa học gọi là chất lượng của giấc ngủ, nếu có thể ngủ thật sâu thì mỗi ngày chỉ cần 3 tiếng là đủ, cái này cần có phương pháp luyện tập. Nói vậy để thấy là tao thì ngủ say nhưng có người thì lại đéo ngủ được nữa. Tao chìm vào mộng mị thấy nặng nặng trên ngực, tao gạt ra nhưng mãi đéo gạt được, kiểu như bị bóng đè, rồi cố gắng ú ớ bật mạnh dậy nhưng không thể nào thoát nổi.

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
1
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x