Kỹ sư tự truyện

Chương 121

trước
tiếp

1 tuần quấn nhau không rời nửa bước trừ lúc đi làm thì đến lúc nghỉ ngơi, thứ 6 Hóa Đơn về quê, bảo về nhà chơi mấy hôm với vợ chồng ông anh. Rủ tao về nhưng tao bảo thôi, để cho gia đình bàn chuyện nội bộ. Hóa Đơn bảo thế lúc nào anh chị sắp đi thì anh về nhé. Tao đồng ý. Tối thứ 6 nhàn rỗi, nắn chân bóp tay sau 1 tuần chinh chiến, kể ra cũng mệt phết đấy chứ đéo đùa đâu.
Vĩnh Yên gọi điện bảo Hóa Đơn lại nhờ em trông anh, tao bảo chém vừa thôi thì em bảo thật tí em chụp màn hình tin nhắn cho anh xem. Tao nghiêm túc, phải chấn chỉnh lại rằng anh ngoan mà không phải trông đâu, Vĩnh Yên cười bảo thế thì thôi, em không trông nữa, mà rủ anh đi chơi được không. Thật khó xử, cái thái độ cứ bình thản nhẹ nhàng làm tao thật sự khó xử. Tao nói anh xin lỗi rồi cúp máy…

Tao có thể đi chơi với hà đông, với em vợ sếp nhưng đi chơi với Vĩnh Yên bây giờ là 1 cái gì đó rất phức tạp về khía cạnh tâm lý, cảm giác có lỗi với Hóa Đơn và có lỗi với ngay cả Vĩnh Yên vì cuộc đi chơi với Vĩnh Yên sẽ không đơn giản là 1 cuộc đi chơi với bạn bè bình thường. 1 lúc sau Vĩnh Yên lại nhắn tin, vẫn là hình trái tim quen thuộc, thêm dòng chữ em đã từng nói khi anh chưa cưới thì em có cơ hội.

Tao nhắn lại em đừng thế nữa, không thì anh đổ em mất đấy. Vĩnh Yên trả lời em đang muốn anh đổ mà. Tao nhắn lại thế anh phải xử lý thế nào với Hóa Đơn, anh yêu Hóa Đơn và Hóa Đơn cũng yêu anh, điều đó em cũng biết. 1 lúc sau Vĩnh Yên phản hồi: Anh có chắc tình yêu đó là vĩnh cửu không. Mẹ, chả nhẽ nàng định theo tao cả đời hay sao, tao nhắn lại Anh rất trân trọng tình cảm của em, em là một người con gái thật tuyệt mà anh chỉ có thể tưởng tượng ra chứ không tin là có thật, nhưng em lại là người thật, chuyện tương lai anh không nói trước được nhưng bây giờ em có thể là 1 người bạn thân của anh được không… Vĩnh Yên trả lời lại ngay Em là người yêu anh, anh là bạn thân của em. Đm, lại thế rồi, đéo biết phải nói thế nào nữa.

Ra ngoài hút thuốc, mụ kính cận đi đâu về hỏi đi đâu mất hút cả tuần thế cậu bé, tao ngước mặt lên bảo chị cầm nó rồi mà bảo nó bé à. Mụ phì cười bảo cậu trả lời đúng câu hỏi cho chị. Tao nói trống không rằng người yêu về nước, cả tuần vừa rồi đi xúc than, run hết cả chân đây. Mụ cười khí khí bảo ai bắt xúc đâu, ăn kem không chị vừa mua về đây.

Tao vứt mẩu thuốc, đi theo mụ lên tầng. Nhặt cái kem ăn cho mát mồm, nhìn miệng mút mút kem tao giả vờ quay lưng lại, mụ bảo sao thế thì tao trả lời nhìn chị mút kem em ăn không ngon, mụ đưa tay vỗ bốp bốp vào lưng tao. Tao quay người lại, tay mụ đang vỗ thì không kịp hãm nên bụp cái vào chỗ thằng bé đã tỉnh giấc từ lâu. Tao nhét cả cái kem vào mồm nhai nhai, nuốt xong mới nói chị lại muốn ăn thêm à. Mụ bảo đéo đùa nữa đâu nhé. Mụ ăn nốt kem rồi bảo ăn nữa thì cầm về.

Tao bảo ăn ở đây được không, mụ kêu lượn lượn, về mà dưỡng sức đi. Mụ đứng dậy vứt vỏ vào thùng rác, mông tròn rung rung, tao nhìn chằm chằm, mụ quay lại bắt gặp ánh mắt của tao thì bảo ơ không lượn đi. Tao đứng dậy về phòng, ra cửa mới thò đầu bảo chị ăn kem nữa thì xuống phòng em nhé rồi cút thẳng.

Hóa Đơn nhắn tin bảo phụ huynh hỏi mãi sao không rủ anh về chơi, nói 1 thôi 1 hồi. Tao hỏi hôm nào em xuống Hà Nội thì Hóa Đơn bảo chắc cuối tuần sau, nàng bảo chủ nhật anh chị sang bên kia, đưa ra sân bay rồi về Hà Nội luôn, dặn tao nhớ thu xếp về chơi. Tao ậm ừ thứ 6 tuần sau anh về.

11h thì ngủ. Chưa vào giấc, có tin nhắn, là Vĩnh Yên nhắn nhớ anh quá, không ngủ được, làm sao bây giờ. Tao không nhắn lại, 1 tuần vừa rồi chỉ quấn bên Hóa Đơn, trước kia thì 1 tuần kiểu gì cũng gặp Vĩnh Yên ít thì 2 lần, nhiều thì có tuần ngày nào cũng gặp. Vĩnh Yên nhắn tiếp, em biết là Hóa Đơn về quê nên em mới dám nhắn cho anh, cả tuần không gặp anh, em thực sự rất nhớ, anh đi dạo phố với em 1 chút được không? Có lẽ phải gặp em để nói chuyện cho rõ ràng mới được. Tao bảo anh qua em bây giờ đây.

Nói là làm, qua luôn. Đến nơi thì Vĩnh Yên đã chờ sẵn ở sảnh, mặt rạng rỡ. Leo luôn lên xe, ôm chặt… Đi lòng vòng 1 đoạn tao bảo em có biết là anh đang ngoại tình không? Vĩnh Yên cười nói ngoại tình là từ người ta dành cho kẻ đã có gia đình, đã kết hôn. Tao hỏi thế thì gọi thế nào cho đúng, Vĩnh Yên trả lời phải nói anh là người bắt cá 2 tay, là kẻ lăng nhăng. Tao lại hỏi em thích 1 người đàn ông như thế à, Vĩnh Yên bảo không, em chỉ thích anh thôi… Tao im lặng, không biết nói thế nào nữa.

Phố đêm mùa hè Hà Nội, ánh đèn vàng vọt chiếu trên mấy con đường rợp bóng cây tạo ra mấy hình thù kỳ dị. Trời về khuya, ngoài đường thưa thớt, trên đoạn đường vắng, thỉnh thoảng mới có xe máy vụt qua vội vã. 1 Đôi trai gái ngồi trên vỉa hè, cô gái tựa đầu vào vai chàng trai, chàng trai co gối, 2 tay kê lên đầu gối buông thõng, mắt nhìn vô định, họ im lặng 1 lúc lâu không rõ đang suy nghĩ điều gì.

Cô gái có lẽ cứ muốn giữ im khoảnh khắc như vậy, muốn thời gian ngừng trôi để cô hưởng thụ mãi cảm giác yên bình hạnh phúc bên người mình yêu, chàng trai thì ngồi im nhưng trong tâm đang giằng xé dữ dội kiểu như bâng khuâng đứng giữa 2 dòng nước, chọn một dòng hay để nước trôi. Tao chính là chàng trai đó.

Tao chưa từng lâm vào hoàn cảnh này, cũng đa tình đấy nhưng yêu là yêu, bạn là bạn, trải qua mấy mối tình từ khi biết yêu, chưa bao giờ biết đa cảm như vậy. Tao mạnh mẽ nhưng Vĩnh Yên đã khiến tao mềm lòng, giả như Hóa Đơn không về, giả như Vĩnh Yên không chấp nhận âm thầm yêu thương thì mọi chuyện thật dễ, thà Vĩnh Yên chửi tao, mắng tao, không nhìn mặt tao nữa có lẽ cũng chỉ đau khổ mấy hồi rồi yên tâm bên Hóa Đơn ong bướm. Đằng này…

Vĩnh Yên cất lời: Em hiểu suy nghĩ của anh, anh cứ coi em như 1 người bạn thôi cũng được, thỉnh thoảng vẫn đi chơi cùng nhau, em nghĩ Hóa Đơn chẳng để ý đâu. Biết đâu rồi sau tình yêu của em hoặc của Hóa Đơn với anh phai nhạt, anh sẽ có quyết định của mình. Em yêu anh, em cũng biết ghen đấy chứ, nhưng em biết nếu em càng ghen thì anh sẽ càng buồn, mà em không muốn anh buồn, anh có biết thời gian mà Hóa Đơn đi, nhìn anh buồn mà lòng em cũng đau xót, em không muốn thấy cảnh ấy lần nữa. Anh cứ vui với tình yêu Hóa Đơn đi, bình thản và coi em như 1 người bạn. Còn em cũng bình thản mà nhìn hạnh phúc của anh…

Vĩnh Yên cầm tay tao, đưa vào ngực em. Tao quay sang, nhìn em, mắt em ngấn nước.

Mẹ nó, chuyện gì thế này, cảm giác cay mũi như ăn phải mù tạt. Tao đứng dậy, kéo Vĩnh Yên đứng dậy bảo về thôi, muộn rồi. Vĩnh Yên đứng dậy, tao không dám nhìn vào em. Chở em về, thấy lưng mát mát, về nhà thấy dưới vai áo sau lưng ướt 1 mảng, đúng chỗ Vĩnh Yên dựa vào. Tao thì nghĩ Vĩnh Yên không háo sắc đến mức thèm tao mà chảy dãi, có lẽ là nước mắt rồi.

… Bạn đang đọc truyện sex tại web: https://truyen321.net/

Chìm vào giấc ngủ, sáng dậy, nắng chói lọt qua khe cửa sổ. Không buồn ăn sáng, bắt taxi xuống công trường, mụ phiên dịch gọi điện chiều lên họp với chủ đầu tư.

Đm sao không báo trước, mất công xuống công trường vl, làm việc đến trưa thì lại ngược về Hà Nội, nghĩ trong đầu chiều thứ 7 có phải giờ làm việc đéo đâu mà họp với hành. Thằng hàn chủ đầu tư đại khái là bảo có vài thay đổi, muốn xây thêm 1 nhà kho nhưng muốn kịp tiến độ bàn giao giữa tháng 10, nó hỏi tao có vướng thủ tục pháp lý gì không, tao bảo phải xin phép xây dựng bổ sung, đánh giá DTM bổ sung, thẩm duyệt pccc bổ sung, tóm lại thủ tục gần như mới vì ban đầu bản vẽ trình lên đéo có, giờ xây nhà kho to tướng như thế thì phải làm mới hết thủ tục. Tay hàn chủ đầu tư gật gù bảo sẽ cân nhắc, có gì thông tin lại. Nó bảo khách hàng của nó cũng muốn xây thêm 1 nhà xưởng, tao hỏi có phải khách hàng hôm trước không thì nó gật đầu.

Họp xong tao bảo lão giám đốc hàn rằng vợt luôn cái dự án sắp tới của khách hàng thằng chủ đầu tư nhé, lão cười khà khà bảo tao đi trước từ lâu rồi, uống rượu với thằng cha ấy mấy lần rồi. Tao hỏi có gặp em hàn lai không thì lão bảo lần nào chả gặp. Ôi đệt mợ. Lão giám đốc hàn cười nói mày làm xong dự án này tao cho mày làm dự án đấy tiếp. Tao bảo nhớ nhé father in law. Lão lại cười khà khà.

Ra về, bà phiên dịch bảo làm gì mà mỏi gối run chân thế em, tao bảo mỏi cái cờ him, có thích mỏi không thì bảo, mụ bảo về nhà chị đê. Tao bảo thằng bé đâu, mụ kêu gửi cả thứ 7 mà. Nghĩ cũng thích nhưng thôi, đang tâm trạng, đéo thích chịch choẹt. Về tạt qua công ty phụ, mẹ, hôm nay ngày nghỉ, quên đéo hỏi trước. Cơ mà vẫn có mấy đứa bên vận tải đang làm việc, chả hiểu làm gì.

Tao lê la lại hỏi thì mấy bố cháu bảo bận nhiều việc phải đi làm thêm, tổ sư chúng mày, vẫn giữ thái độ coi thường bên xây dựng là thế nào. Tao lân la hỏi doanh thu bên vận tải có tốt không thì mấy thằng lồn đọc mấy con số mà tao cũng hiểu tại sao nó coi thường bên xây dựng… Ừ, thôi, kệ mẹ chúng mày. Mấy thằng lồn hỏi thăm em Hóa Đơn, hôm trước chắc nhìn thấy em lên văn phòng chơi, tao bảo em ấy sắp về làm ở phòng dự án đấy.

Máy thằng xuýt xoa bàn tán. Tao quay đi cười khẩy, chúng mày mà tán được nó tao gọi chúng mày là bố…

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
1
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x