Kỹ sư tự truyện

Chương 117

trước
tiếp

Thời gian trôi, nắng đã vàng hơn. Nhằng cái thì hết tháng giêng âm lịch cũng là hết tháng 2 dương lịch. Bước vào tháng 3. Tao chính thức làm cho bên công ty hàn, ban đầu thì đi cùng lão giám đốc người hàn sáng đi tối về, được 1 tuần thì lão hàn bảo không đi nữa và bảo tuần lão chỉ xuống 1 buổi hoặc có việc gì mới xuống thôi. Công ty cho tao cái thẻ mai linh bảo hỗ trợ 5 triệu tiền đi lại.
Thừa thì bỏ tiền túi mà không hết 5 triệu cũng không được lấy về. Thế là tao cũng đi đi về về bằng taxi, ngại đéo gì. Hôm nào lão người hàn đi thì tao đi ké, không thì tự đi. Ở công ty hàn thì mỗi tuần có họp 1 buổi vào thứ 2 ở văn phòng, tất cả quản lý dự án, chỉ huy trưởng đều tham gia. Trong đội người việt thì có mỗi tao là quản lý dự án, có mấy tay chỉ huy trưởng người việt nữa. Tao cũng được sắp xếp 1 chỗ ngồi ở văn phòng cơ mà không mấy khi ngồi, vì có thời gian thì tao qua bên công ty Sếp ngồi, trao đổi công việc và yêu thương các em kế toán. Công ty cũ hay gọi là công ty phụ cũng ăn được gói phụ trợ, dự án này bé hơn nên gói trị giá có hơn 6 tỷ.

Công ty phụ sau khi sáp nhập thì cũng chuyển văn phòng lên chung cư ở khu Mỹ Đình. Đúng là có 1 phòng dự án, sơ đồ công bố tao là trưởng phòng, tao cũng chưa quan tâm đến lắm. Vẫn 3 nàng công chúa và thêm Vợ Sếp có chức danh phó phòng dự án. Bọn công ty ai cũng ngạc nhiên bảo sao Vợ Sếp lại kiêm 1 chân phó phòng dự án làm gì, trong mắt chúng nó mấy đứa dự án là từ công ty xây dựng con con ghép vào, bọn nó có vẻ coi thường lắm.

Tao cũng chả rõ bên mảng kia hoạt động có mạnh không, doanh thu có lớn không nhưng thấy các cháu hay xì xào về phòng dự án. Em Vợ Sếp kể là bị chuyển sang bên vận tải nhưng ẻm đéo chuyển, ai làm gì được em, em cứ ở đây cho vui. Vợ Sếp cũng lắc đầu kêu không bảo được dì út đâu. Thế là 3 mỹ nhân vẫn diễn hằng ngày, cũng bảo chả thèm chơi với bọn kia.

Vĩnh Yên cũng bảo bọn kia vớ vẩn. Mấy thằng bên vận tải thấy gái đẹp cũng le ve sang vài lần xong thấy 2 chị Em Vợ Sếp ngồi đấy cũng không dám vào. Sếp thì lên chức giám đốc công ty, chả biết thêm việc gì mà thấy căng thẳng lắm. Vợ Sếp thì mừng ra mặt, như kiểu quy về 1 mối là ý tưởng của bà ấy thì phải.

Chỉ có tao là đặc biệt, ra vào phòng như chỗ không người, ban đầu bọn nó còn không biết tao làm trưởng phòng đấy, mấy thằng ra hút thuốc vỗ vai tao bồm bộp hỏi ông bạn làm ở phòng đấy sướng nhỉ thế nọ thế kia… Công việc mới cũng nhiều việc nên tao cũng ít có mặt, tuần chắc cũng chỉ tranh thủ qua được 1 – 2 lần, ngồi tiếng vài tiếng lại xuống công trường.

Vẫn phải giữ thái độ bình thường với Vĩnh Yên vì sợ có tình báo, mà vẫn chưa điều tra được tình báo là đứa nào. Vợ Sếp cũng hay ngồi đấy thành ra không trêu đùa sờ mó được đứa nào. Trưởng phòng phải sợ phó phòng thế đấy. Tao cũng biết thừa chức danh trưởng phòng chỉ là chức danh, cũng chả mơ mộng gì ở công ty gia đình kiểu này nên thái độ với mọi người vẫn như cũ. Được cái trên văn phòng mới ở Mỹ Đình đông người, tia thấy 1 số em cũng ra gì phết…

Mụ phiên dịch đã xuống Hà Nội, coi như là đã làm cùng công ty với tao, được Sếp 1 chân ngồi văn phòng, thi thoảng thì đi cùng lão giám đốc hàn. Phong cách không hề thay đổi, thậm chí nhìn mụ bây giờ còn ngon hơn, mịn màng hơn. Giờ là giữa tháng 3 rồi, vậy là đã gặp nhau làm đồng nghiệp được 2 tuần nhưng vẫn chưa quần què với mụ được lần nào, tối rảnh lúc nào thì bị Vĩnh Yên xích lại, trốn được tí thì Em Vợ Sếp bắt chở đi nọ đi kia. Bận rộn không thể tả…

Bận rộn thành ra mật độ chat chit với Hóa Đơn cũng loãng hơn, trong tâm niệm thì Hóa Đơn vẫn đang là người yêu của tao. Hóa Đơn cũng bảo dạo này ít chat chit trò chuyện quá đấy anh yêu. Tao bảo công việc mới nên cũng hơi bận. Hóa Đơn rằng bận hay là đi với con nào, em có hỏi thăm dò Vĩnh Yên mấy lần thì Vĩnh Yên bảo anh ngoan lắm. Ngoan thật không hay là hối lộ Vĩnh Yên đấy. Chết mẹ, 2 đứa nó vẫn chat chit với nhau à. Ngồi nhẩm nhẩm thì tính ta cũng xoạc Vĩnh Yên 7 – 8 lần ồi, nhưng nói thật là vẫn còn 1 khoảng cách để nói đó là tình yêu, có lẽ khoảng cách đó chính là Hóa Đơn.

Ở công trường dưới tao có 6 ông kỹ sư, đa phần là trẻ, có 1 ông ks điện thì già, chắc khoảng 81 82. Bên công ty phụ thì vẫn mấy đồng chí đấy, thủ kho đấy. Gặp nhau tao vẫn coi như bình thường dù thái độ mấy anh em kia có vẻ kính nể hơn. Nói chung làm công trường cũng không tránh khỏi áp lực, rồi phải báo cáo báo kèo cho giám đốc, báo cáo cho chủ đầu tư, lại lo các thủ tục pháp lý với cơ quan công quyền, mệt phết.

May là có đội mấy em hỗ trợ dự án lo liên hệ với chính quyền nên cũng đỡ phần nào việc đó. Hồi này nếu mà gian dâm thì có lẽ chén hết mấy em đó cũng chẳng khó gì. Phía nhà thầu phụ nhà xưởng chính và thầu phụ cơ điện vẫn là các nhà thầu cũ ở dự án trước. Tao thi thoảng cũng gọi lên dần cho vài trận dằn mặt. Tránh kiểu chúng nó nghĩ rằng quan hệ với người hàn là được. Thằng thầu nhà xưởng chính 2 tuần tao đập cho 2 lần, cũng kiến nghị lên với lão hàn giám đốc dự án. Tao giải thích với lão hàn, xong lão hàn gọi bọn kia lên chửi te tua.

Mẹ, tao là lão hàn giới thiệu, tâm phúc của lão, thi thoảng tao còn gọi lão là father in law, bảo tao sai khác gì bảo lão sai. Đúng là ngu Chủ đầu tư thì không mấy khi xuống công trường, không có tư vấn giám sát. Tao tự tung tự tác, giai đoạn đầu suốt ngày đi kiểm tra nhà cung cấp, Cọc, bê tông, kết cấu thép… Rượu bia suốt ngày. Oải luôn, nhưng là công việc, phải trực tiếp đi để đánh tiếng đã. Cũng túc tắc có phong bì, không đáng bao nhiêu nhưng việc nó phải có là phải có. Tháng đầu tiên trôi đi cơ bản là mệt nhưng cũng đã ổn, quan trọng nhất là phải sắp xếp để tất cả vào guồng.

… Bạn đang đọc truyện sex tại web: https://truyen321.net/

Hoa loa kèn đã bắt đầu xuất hiện trên phố, từng gánh hàng rong chất đầy cánh hoa trắng muốt. Thế là hè đã về. Nắng cường độ ngày một gắt. Thứ 2, họp xong với công ty chính, về văn phòng công ty phụ, Em Vợ Sếp bảo dạo này anh đen hơn rồi đấy. Vợ Sếp cũng gật gật bảo chị có mấy lọ kem chống nắng tốt lắm, mai chị mang lên cho.

Đéo mẹ, đi công trường lại kem chống nắng, giống phong cách mấy thằng hàn lồn ngày trước tao làm, bọn nó bịt kín hết sạch, chỉ hở đôi mắt, thế mà vẫn bôi vài lượt kem chống nắng. Có thể dân trí nó cao hơn chăng, bọn nó bảo để chống ung thư da… Vkl. Tao bảo các ông thợ xây ở việt nam, da cháy nắng đen bóng, sống toàn 80 tuổi không bệnh tật gì…

Vĩnh Yên bảo hôm trước em mua cho anh ấy rồi nhưng anh ấy có dùng đâu.

Vĩnh Yên vừa nói xong thì 6 con mắt nhìn vào nàng, câu nói vừa rồi giống như kiểu dành cho người yêu ấy. Chết mẹ, khéo tình báo lại nắm được mất.

Vậy là xa Hóa Đơn được hơn 3 tháng rồi, đéo biết em lúc nào mới về nữa… Tao báo dưới công trường là hôm nay anh không xuống, có gì thì gọi anh. Ngồi ở văn phòng công ty phụ tí lại vác máy lên trên văn phòng công ty chính ngồi, kiểm tra lại báo cáo tiến độ để gửi chủ đầu tư cũng mất thời gian phết, mấy em thư ký văn phòng pha cafe cho bọn hàn chắc cũng tiện tay nên bê cho tao 1 cốc, đéo thấy bê cho bọn việt cộng khác.

Mụ phiên dịch lân la ra bảo lên Sếp sướng quá, có người pha cafe. Mụ kéo ghế lại ngồi cạnh tao, nói cười rinh rích, cứ như ở nhà mụ không bằng, nhiều lúc phát ngại với bọn xung quanh. Mụ bảo lâu không qua nhà mụ chơi thế, chờ mãi chả thấy qua. Mẹ nó, đây là mời gọi chứ gì nữa. Tao bảo hay bây giờ về luôn. Mụ cười cậu được tự do đi chứ chị có được tự do đi đâu. Tao lại bảo ông giám đốc cho tao mượn chị phiên dịch tí, đi siêu thị hàn, tao muốn mua ít đồ hàn. Lão cười khà khà gật đầu. Bắt taxi 1 mạch về trung hòa…

Lâu lắm rồi mới vào phòng mụ. Vẫn như xưa, tự dưng nhớ Hóa Đơn da diết.

Ngồi phịch xuống ghế tao bảo mụ em nhớ Hóa Đơn quá, mụ chắc cũng hiểu, động viên mấy câu. 1 lúc thì mụ bảo hồi chị ở đây bị cậu đâm 2 lần trên sân thượng. Hôm nay ở tại phòng và thoải mái đi nhé. Quả là kích thích… Đâm không biết mỏi, mụ này thì cứ ôi Sếp ơi Sếp làm gì em đấy, đm nó. Quả thật thống khoái.

Nói thật là nếu để chọn chỉ để làm tình thì có lẽ chọn mụ này là nhất. Oánh tơi bời xong, nghỉ ngơi chút thì mụ nháy mắt bảo thỉnh thoảng lại thế nhé rồi bảo về công ty thôi. Tao bảo mụ cứ về trước đi. Tao lên phòng Hóa Đơn, mở vân tay vẫn ngon lành. Phòng vẫn sạch lắm, hay là bà quét dọn vẫn làm nhỉ. Từ lúc em đi thì tao cũng chưa qua lại đây lần nào.

Ngồi ghế sofa, bao nhiêu hình ảnh lại ùa về, ngẩn ngơ hồi lâu, lôi điện thoại chụp tự sướng rồi gửi cho Hóa Đơn bảo anh qua trông nhà em này. Hóa Đơn giờ có khi vẫn đang ngủ, tầm này bên ấy chắc đúng nửa đêm. Mân mê từng ký ức rồi khóa cửa ra về. Vừa ra cửa thì Hóa Đơn reply bảo anh yêu đi đâu qua đấy, em đang ngủ thì tỉnh giấc. Tao bảo qua nhà bà phiên dịch có việc.

Hóa Đơn cười hihi bảo thế là anh tái ngộ chị phiên dịch gợi cảm rồi nhé, Hóa Đơn vẫn không biết gì chuyện tao với phiên dịch, có lẽ cũng chẳng ai biết. Mụ phiên dịch cũng chẳng có nhu cầu khoe khoang mối quan hệ với tao làm gì, tao với mụ đơn thuần là bạn bè, chịch thỏa mãn nhau lúc đó, xong là thôi. Hóa Đơn bảo xem ảnh mà nhớ nhà quá, nhớ anh quá… Tao cảm giác cay cay mũi. Nhắn tin thêm tí thì bảo em ngủ đi…

Cuộc sống cứ diễn ra như vậy, vẫn ở 1 mối quan hệ chưa rõ ràng với Hóa Đơn và 1 mối quan hệ rất rõ ràng với bà phiên dịch. Cũng chẳng có nhu cầu tán thêm gái nữa, phần là bị Vĩnh Yên trông coi, phần là bận rộn bộn bề.


Còn tiếp…

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
1
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x