Hoán mệnh

Chương 97

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 97
Ông Định cười cợt đảo mắt qua khắp cơ thể trần truồng tuyệt đẹp của Anh Thư. Ông thản nhiên mở cửa lồng sắt… Trước ánh mắt hoảng sợ sửng sốt của Anh Thư, ông Định đặt lên hai bầu vú căng tròn của nàng, mân mê xoa nắn.

– Con lớn lên đẹp như mẹ của con khi xưa vậy…

– KHỐN KIẾP… ÔNG DÁM… – Anh Thư mặt đỏ gay gắt rít lên.

Những gã đàn ông xung quanh xem ra rất thích thú với trò chơi này. Ánh mắt không ngừng thèm thuồng nhìn ngắm cơ thể trần truồng tuyệt đẹp của Anh Thư. Nhìn hai bầu vú căng tròn mơn mởn của nàng bị xoa bóp méo mó trong tay ông Định làm chúng phấn khích đến khối u giữa hai chân nổi cộm lên.

– KHỐN NẠN… Làm sao ông có thể như vậy… Không… đừng mà…

Anh Thư bật khóc nức nở khi ông Định cúi xuống vùi mặt vào giữa hai bầu vú của nàng. Ông ta không quan tâm đến lời nàng la hét… Há miệng ngậm lấy đầu nhũ hoa của nàng mà mút mút thèm thuồng. Đầu lưỡi ông ta còn đánh đánh lên đầu núm đỏ hồng làm cả người Anh Thư run rẩy co rút lại. Cảm giác nhột nhạt ghê tởm làm nàng uất nghẹn muốn mình được chết ngay lập tức.

– Tên già khốn kiếp… bệnh hoạn… Đó là con gái của ông đó… Ông sẽ chết không yên lành… – Khánh Phương tức giận hét lên.

Ông Định rời khỏi cơ thể Anh Thư, lại bước sang phía lồng của Khánh Phương. Bàn tay gầy gò của ông lại vuốt ve hai bầu vú căng tròn to lớn của cô… Ánh mắt ông ta thích thú nhìn hai cánh mũi Khánh Phương thở phì phì tức giận khi hai bầu vú không ngừng bị ông giày vò sờ soạng. Miệng ông thì thầm nói:

– Đừng tức giận như vậy. Anh Thư cũng không phải con gái của ta… Ha ha…

Nghe ông ta nói, Anh Thư mở choàng hai mắt đỏ hoe ướt đẫm nhìn ông… Lòng nàng có chút hụt hẫng thất lạc, nhưng nhiều hơn là sự thanh thản giải thoát. Anh Thư thà rằng cha mình đã chết còn hơn phải nhận một người cha dơ bẩn loạn luân như chuyện ông ta vừa làm với nàng.

Ông Định cúi người áp mặt lên hai bầu vú căng tròn êm ái của Khánh Phương, tiếp tục thì thào nói:

– Ai lại muốn đưa vợ và người tình của mình cho kẻ khác hưởng chứ?! Nhưng bản thân ta bẩm sinh bị tinh trùng dị loại, không thể có con. Ta đã nhờ em trai mình sinh cho ta… hai đứa con gái với Thanh Huyền…

– Vậy… Hoành Sơn? – Khánh Phương run rẩy hỏi, dù cô đã biết câu trả lời.

Ông Định ngẩng đầu nhìn qua Hoành Sơn, thở dài gật đầu nói:

– Hoành Sơn cũng là con… của hắn.

– Không… Chuyện này không thể nào… – Hoành Sơn mặt tái nhợt lẩm bẩm.

Khánh Phương nhắm chặt hai mắt. Đầu óc cô vẫn không thể tiếp nhận nổi sự thật này. Cô đã ngủ với hai người đàn ông khác nhau lại không thể phân biệt nổi… Điều này có thể sao?

– Tôi không tin… Ông nói dối…

Khánh Phương thì thào, đôi mắt vô hồn không thể nhìn rõ những thứ trước mặt. Ngay cả cảm giác nhột nhạt của cái lưỡi ông ta trên da thịt cô cũng không cảm nhận được.

– Ta hiểu sự thật này rất khó tiếp nhận. – Ông Định nói. – Vốn hai anh em ta đã rất giống nhau… Nhưng để hắn có thể trở thành một thế thân tuyệt hảo cho ta. Hắn buộc phải trải qua một vài công đoạn phẫu thuật nhỏ. Và cuối cùng hắn giống ta đến mức chính ta cũng bị nhầm tưởng mình đang soi gương… Hắn đã thay ta xuất hiện ở những nơi nguy hiểm… Như lần thị sát tám năm trước ở Rừng Quốc gia Cát bà suýt nữa bị ám sát chết…

Hằng Kiểm cả người chấn động khó tin nhìn sang ông Định. Ông thản nhiên đón ánh mắt hắn, gật đầu mỉm cười:

– Kẻ ngươi đã cứu là hắn… Không phải là ta. Vì thế đừng trách ta đã vô tình với ngươi…

Ông Định đặt lên khóe môi mềm mại của Khánh Phương một nụ hôn, lại nhìn gương mặt ngơ ngác thất thần của cô, hỏi:

– Em có biết tại sao Định Quốc cam tâm tình nguyện trở thành cái bóng của ta trong hai mươi năm không?

Khánh Phương không trả lời, ánh mắt lạc lõng nhìn ông.

– Hắn yêu em… Hắn cam nguyện ở bên ta như một cái bóng chỉ để nhìn thấy em mỗi ngày. Và khi em theo lệnh của ta trở thành vợ ông Khánh. Hắn từng phản đối rất mạnh mẽ… Nhưng ta đã dùng tính mạng của mẹ con em để uy hiếp hắn…

Khánh Phương cả người cứng đờ im lặng. Trước mắt cô mọi thứ đều nhòe đi, lòng đau đớn không thở nổi. Thì ra tất cả cảm giác của cô là thật. Khánh Phương từng cảm nhận bên trong ông Định tồn tại hai con người, một người luôn yêu thương chăm sóc cô, một người lại lấy cảm giác đày đọa giày vò cô làm niềm vui thú. Cả người Khánh Phương run rẩy không kềm được nước mắt. Giờ phút này cô mới nhận ra mình từng yêu một người đàn ông rất xứng đáng. Chỉ tiếc rằng tất cả thời gian ở bên ông ấy, Khánh Phương đều nơm nớp trong nỗi ám ảnh sợ hãi.

– Vậy… người đã đến tìm gặp tôi ở khách sạn là ai? – Anh Thư chợt lên tiếng hỏi.

Nhìn sang Anh Thư, ông Định mỉm cười nói:

– Người tìm đến chăm sóc cô ban đầu đúng là cha của cô, Định Quốc… Nhưng hắn không giấu được ta lâu… Sau đó chính ta với thân phận của hắn đã đến yêu cầu cô gia nhập Tập đoàn Hoàng Minh.

Để mặc bốn người chìm đắm trong suy nghĩ, ông Định rời khỏi lồng sắt của Khánh Phương. Ông rút trong túi ra một ống nước có chất lỏng trong suốt, đưa cho gã đàn ông bên cạnh nói:

– Cho cô ta uống…

Gã đàn ông cầm lọ nước nhỏ, ánh mắt sáng rực khoái trá. Hắn biết thứ chất lỏng này kinh khủng đến cỡ nào… Đây là quà tặng mà Singhavong đưa cho ông Định. Thứ này là đặc sản của Tam Giác vàng còn mạnh hơn những thứ bên ngoài tự điều chế. Hắn bước lại trước cái lồng, đưa tay chộp vào quai hàm Khánh Phương, bóp mạnh.

– Các người muốn làm gì?! – Hằng Kiểm hét lên.

– Không… ư…

Khánh Phương vùng vẫy nhưng không ngăn được thứ chất lỏng kia chui vào miệng. Cô muốn nhổ ra lại bị hắn bịt kín mũi miệng, ép nuốt xuống.

– Khánh Phương… Nhổ ra… nôn ra nhanh… – Hằng Kiểm cố ngoái đầu nhìn sang, nói.

– Em… em không làm được… – Khánh Phương mặt tái nhợt sợ hãi thì thào.

– CHA… CHA… Cha không muốn nhận con cũng được… Nhưng đừng hại mẹ con… Con xin cha… – Hoành Sơn nghẹn ngào nhìn ông Định.

Ông Định nhìn Hoành Sơn, ánh mắt có chút mâu thuẫn như khó dứt ra được. Ông thở dài nói:

– Ta từng nghĩ sẽ xem cậu như con ruột của ta… Thậm chí có lúc ta gần như tự kỷ ám thị bản thân để mình luôn nghĩ cậu là do chính ta sinh ra. Nhưng càng ngày ta càng cảm thấy cậu giống với hắn. Nhất là cái tính điên cuồng cố chấp đó… Thật đúng là một khuôn mẫu với hắn.

– Cha của của cậu đã phản bội ta… Hắn dùng một thân phận khác để bày mưu cho Hoàng Minh giăng bẫy ta… Hãm hại ta thân bại danh liệt.

Hải Đường đứng bên cạnh quan sát cả người chấn động. Lời ông Định nói đã làm nàng vỡ lẽ ra nhiều điều… Khi Hoàng Minh đưa ra kế hoạch đặt thuốc nổ giết ông Khánh và ông Định cùng một lúc, thật ra là thực hiện theo sự mách bảo của ông Định Quốc. Trong một âm mưu giết người giá họa còn được lồng bên trong một mục đích khác. Ông Quốc muốn giết anh trai mình để hoàn toàn được tự do, cũng như giải thoát mẹ con Khánh Phương khỏi sự đe dọa tính mạng.

Ông Định chợt quay sang nhìn Hải Đường như đọc được suy nghĩ của nàng. Ông nhếch mép cười nhạt nói:

– Yên tâm. Ta cũng không trách cô đã không cảnh báo ta còn hỗ trợ Hoàng Minh thực hiện âm mưu đó… Cô vốn không biết thân phận người đại diện Singhavong là ta. Ha ha… Mắc bẫy của người một nhà mùi vị thật ra không tệ lắm… Ha ha…

Ông lại nhìn Khánh Phương và Anh Thư, nhếch mép cười nhạt nói:

– Dĩ nhiên ta cũng không tha mạng cho Định Quốc. Ta dùng mạng sống của hai mẹ con em và Anh Thư, ép buộc hắn hoàn thành một màn kịch cuối cùng…

– Hai gã sát thủ đó… là ông?! – Khánh Phương mặt bắt đầu hơi đỏ, hơi thở nặng nề hỏi.

– Phải, hai gã đó là người của ta… Chúng chỉ giả vờ bắn Hoành Sơn, thật ra mục tiêu cuối cùng là Định Quốc.

Nét mặt ông Định chợt chuyển thành âm trầm, hơi lạnh đầy sát ý toát ra từ cơ thể ông, gằn giọng nói:

– Sau khi hắn chết đi ta mới nhận ra… Định Quốc đã tính toán được cái chết của mình. Hắn đã dùng thân phận của ta để đem số vũ khí mà ta cùng Singhavong tích góp được từ những chuyến hàng… đem đi chôn giấu ở một nơi nào đó không ai biết.

Ông siết chặt nắm tay, nghiến răng ken két nói:

– Vì thế… ta ở tình thế bắt buộc. Các người còn chưa nói ra tọa độ bí mật mà hắn để lại thì đừng trách ta không nghĩ đến tình xưa…

– Tôi… không… biết… tọa… độ… nào… hết…

Gương mặt Khánh Phương bắt đầu đỏ ửng lên càng lộ nét đẹp tuyệt mỹ. Vết đỏ trên người cô lan xuống rất nhanh, từ cổ đến ngực chỉ trong vài giây rồi như nhuộm hồng cả cơ thể. Hơi thở cô dồn dập, hai chân vặn vẹo siết chặt vào nhau. Khánh Phương cảm nhận được một sức nóng lan tỏa khắp cơ thể cô. Một sự ham muốn tình dục chưa bao giờ có đang thức tỉnh một cách mãnh liệt. Âm hộ cô ướt át, bên trong cứ trào ra không thể kiểm soát chảy ướt cả cặp đùi thon dài.

– Hắc hắc… Em muốn rồi sao?!

Ông Định nhếch mép cười đưa tay quệt một chỗ ươn ướt giữa bắp đùi non của Khánh Phương. Chỉ một ngón tay của ông chạm vào đùi cũng làm cả người Khánh Phương co rút lại thở hổn hển.

– Khốn… kiếp… tôi… đã… lọt… vào… tay… ông. Ông… muốn… làm gì… không… được. Tại… sao… còn… bày… trò… – Khánh Phương thở dốc, hai bầu vú phập phồng liên tục, khó nhọc nói.

– À… dĩ nhiên tôi có mục đích riêng của mình. Chút nữa cô sẽ biết thôi…

Ông Định cười nhạt, quay sang ngoắc hai gã đàn ông bên cạnh, chỉ vào Khánh Phương nói:

– Hai ngươi làm nóng cho cô ta…

– Ok sếp… Hắc hắc…

Hai gã đàn ông cười khoái trá. Giọng nói của chúng khô cứng nghèn nghẹt như người ngoại quốc. Chúng giao súng cho đồng bạn, cởi áo ra, cởi cả khẩu trang bịt mặt. Khuôn mặt ngăm đen, hốc mắt sâu, trên cằm của mỗi gã đều có một hình xăm nhỏ hình hoa Anh túc. Hai gã bước đến trước lồng sắt của Khánh Phương. Hai cặp mắt hau háu thèm thuồng nhìn cơ thể lõa lồ tuyệt đẹp của cô.

Anh Thư, Hằng Kiểm và Hoành Sơn chỉ biết nhắm mắt lại quay đi. Lọt vào tay đám người này, hai người phụ nữ xinh đẹp như Khánh Phương và Anh Thư khó thoát khỏi cảnh bị giày vò thân xác. Khánh Phương lúc này, rất có thể chỉ vài phút sau lại đến Anh Thư…

– Đừng… đừng… chạm… vào tôi… ư…

Cái lồng không nhỏ cũng không quá lớn. Hai người đàn ông chen chút ép sát cơ thể bị treo ngược hai tay của Khánh Phương… Bốn bàn tay to bè chai sạn của chúng không ngừng vuốt ve mơn trớn khắp cơ thể trần truồng của cô. Hai bầu vú cô bị nhào nặn, lớp sáp nến trên hai đầu vú vỡ ra rơi lả chả. Hai gã thèm thuồng cúi xuống há miệng dùng hai cái lưỡi gớm ghiếc liếm quanh quanh hai đầu nhũ hoa đỏ hồng xinh xắn của Khánh Phương.

– Ưm… Ôi… đừng…

Khánh Phương nhắm nghiền hai mắt, hàm răng cắn chặt vẫn không ngăn được tiếng rên rỉ khe khẽ. Thứ thuốc quái quỷ kia đang bùng nổ dữ dội trong cơ thể cô. Hai cái miệng kia lại ngậm kín lấy hai núm vú cô mà mút làm cơ thể Khánh Phương co rút run rẩy. Chưa bao giờ cô có cảm giác ham muốn cồn cào như bây giờ…

– Ưm… Ôi…

Nhưng khi Khánh Phương bật rên lớn, thì giọng nói ông Định lại vang lên:

– Đủ rồi… Đưa cô ta qua lồng của thằng nhóc kia…

Ông thản nhiên nói, tay chỉ về phía cái lồng của Hoành Sơn. Hoành Sơn mặt tái ngoét không tin nổi vào tai mình.

– CÁC NGƯƠI CÓ PHẢI CON NGƯỜI KHÔNG? TAO SẼ GIẾT HẾT TỤI MÀY… – Hằng Kiểm gầm lên, lồng lộn.

– Sao vậy sếp… – Hai gã đàn ông hụt hẫng nuối tiếc nhìn ông Định.

– Hừ… đưa cô ta qua kia… Còn con bé bên này tao cho hai đứa mày…

– Ok sếp… Ha ha…

Hai gã đàn ông hớn hở. Bọn chúng mở lồng, tháo khóa tay của Khánh Phương. Cơ thể trần truồng của cô rũ xuống mềm nhũn như không đứng nổi nữa. Mỗi tên một đầu nâng cả người cô lên, đưa đến lồng của Hoành Sơn. Hoành Sơn sợ hãi mặt tái nhợt, bị trói hai tay, cơ thể thanh niên trần truồng đối diện với chính mẹ nó. Nó không dám nhìn bà, nhắm chặt hai mắt lại.

– KHỐN NẠN… TAO SẼ GIẾT MÀY…

Hằng Kiểm như một con thú điên cuồng. Hai chân vùng đạp làm cái lồng sắt run rẩy nghiêng ngả. Nếu Khánh Phương có bị đám người man di kia giày vò thân xác thì Hằng Kiểm dù đau đớn nhưng vẫn chấp nhận được. Nhưng hành động cay độc này của ông Định làm hắn phẫn nộ đến cực điểm. Khánh Phương đang trong tình trạng mất kiểm soát… Nếu Khánh Phương tỉnh lại biết mình đã làm chuyện loạn luân đó với con trai của mình. Làm sao nàng có thể chấp nhận nổi. Hằng Kiểm thà rằng nhìn người phụ nữ mình yêu thương bị bắn chết ngay bây giờ còn hơn phải chứng kiến nàng khổ sở sống không bằng chết sau khi tỉnh táo lại.

– Xin… đừng… làm… như… vậy… Tôi… van… các… người…

Khánh Phương ngồi bệt trong lồng ôm kín mặt mình, thì thào nài nỉ. Nhưng trong tiếng khóc của cô vẫn mang theo hơi thở dồn dập khao khát sắp không kiềm chế nổi.

– Hắc hắc… my lady…

Âm thanh kẽo kẹt của cánh cửa lồng sắt mở ra… Anh Thư nhắm chặt hai mắt. Giây phút này rồi cũng tới. Nàng không sợ hãi, có chăng là kinh tởm những gã đàn ông cơ thể ngăm đen gớm ghiếc này. Anh Thư cũng không vùng vẫy để mặc những bàn tay thô ráp kia mơn trớn vuốt ve khắp cơ thể mình. Hai bầu vú căng tròn của nàng bị chúng nhào nặn thô bạo… Hai cái miệng tham lam vồ vập ngậm kín lấy hai đầu nhũ hoa của cô mà mút chùn chụt… Hai bàn tay khác luồn vào giữa cặp đùi non của nàng, mân mê hai mép âm hộ.

– Ư…

Một gã đàn ông quỳ xuống, giơ hai chân Anh Thư đặt lên vai. Đầu hắn rút vào giữa cặp đùi non mơn mởn của nàng. Miệng hắn ngậm kín lấy âm hộ nàng, cái lưỡi thèm thuồng liếm láp.

– Ư…

Anh Thư siết chặt hai bàn tay bị treo ngược, không ngăn được tiếng rên khẽ. Cặp đùi trắng ngần của nàng bị đè mở rộng sang hai bên. Hai bàn chân thon nhỏ đặt trên vai gã đàn ông co quắp lại khi cái lưỡi hắn không ngừng liếm sâu vào trong âm hộ nàng. Anh Thư căm ghét những kẻ này, nhưng một phụ nữ ở tuổi thanh xuân như nàng không thể không có chút phản ứng với những kích thích như vậy. Trong đầu Anh Thư lúc này chợt hiện lên một gương mặt hiền lành, đôi gọng kính mỏng và vầng trán cao trí tuệ… Quốc Hào. Nàng nhớ ánh mắt say mê của anh nhìn lên mình khi nửa gương mặt ngụp lặn hôn hít giữa cặp đùi non mở rộng của nàng… Cái lưỡi nóng của anh luôn làm nàng điên đảo.

– Ưmmm…

Anh Thư há hốc rên rỉ. Đôi môi anh đào hé mở bị bao kín bởi một cái miệng tham lam nồng nặc mùi thuốc lá. Cái lưỡi của gã đàn ông phía trên không ngừng chui sâu vào miệng nàng, cuốn lấy chiếc lưỡi nhỏ của nàng. Hai bàn tay thô ráp của gã háo hức xoa nắn hai bầu vú căng tròn của nàng.

– Ưm…

Hai chân Anh Thư vô thức mở rộng, cũng không cần kềm giữ nữa. Hai tay gã đàn ông bên dưới bợ dưới cặp mông tròn trịa lơ lửng trên không của nàng, áp hạ thể mở rộng của nàng vào miệng liếm mút mê say. Anh Thư há hốc thở dốc, hai bầu ưỡn lên cho gã đàn ông phía trên vừa ngậm mút vừa xoa nắn cuồng nhiệt.

– Không… đừng…

Gã đàn ông đứng lên cũng là lúc khoái cảm bị cắt đứt. Anh Thư thảng thốt nhìn hắn mở khóa quần lôi ra một cái dương vật đen nhẻm căng cứng. Nàng cố vùng vẫy nhưng hai chân bị thô bạo tách mở ra hai bên… Hắn cặp một chân nàng, chân còn lại do đồng bạn kềm giữ. Anh Thư hai mắt nhắm chặt, hai bờ môi mím lại run run cảm nhận thứ to lớn kia đang chèn cứng hai mép âm hộ nàng.

– Không… Ưm…

Nàng há hốc kêu lên khi âm hộ bị lấp kín. Hơi thở gã đàn ông dồn dập khi hắn không ngừng nhồi nhét dương vật vào trong người nàng. Trong đầu nàng chợt hiện lên một gương mặt thanh niên đẹp trai đến choáng ngợp. Thuận Minh, ánh mắt đó, đôi môi đó, còn có thứ đàn ông mạnh mẽ của anh thật làm nàng khó quên. Anh Thư như không nhận ra âm hộ nàng đang bị thô bạo chèn cứng bởi một cái dương vật lạ lẫm. Cơ thể trần truồng của Anh Thư ưỡn cong lên, miệng há hốc rên siết… Cảm giác kinh tởm trong Anh Thư dần dần biến mất, thay thế bằng một sự ham muốn dơ bẩn nàng chưa bao giờ biết.

– “Làm… ơn… giết… tôi… đi…”

Ngay khoảnh khắc gần như lạc mất phương hướng chợt bên tai Anh Thư vang lên tiếng nghẹn ngào van xin của Khánh Phương. Một chút khoái lạc dơ bẩn vừa dâng lên lập tức rút đi như chưa bao giờ xuất hiện.

– Ah…

Gã đàn ông chợt gầm lên. Hắn rút dương vật ra khỏi người Anh Thư, xuất tinh tung tóe ra nền đất. Hắn vừa lùi lại, hai chân Anh Thư lại được nâng lên…

– Ư…

Âm hộ trơn nhẵn của nàng lại đón nhận một cái dương vật khác lấp kín. Cơ thể trần truồng của nàng lại nảy tưng tưng lên từng hồi… Hơi mười gã đàn ông đi theo ông Định và hơn hai mươi tên Hải Đường bang không biết từ lúc nào đã đứng quanh cái lồng của Anh Thư. Những ánh mắt thèm thuồng háo hức nhìn hai bầu vú căng tròn nõn nà không ngừng nảy tưng tưng liên tục. Vài tên còn vô thức cho vào quần vọc vọc như chờ đợi đến lượt.

Nhưng lúc này tất cả cảm xúc của Anh Thư đã biến mất. Không sợ hãi, cũng không ham muốn. Nàng như một người ngoài cuộc với những chuyện đang xảy ra trên cơ thể mình. Ánh mắt nàng chỉ nhìn sang phía Khánh Phương, lòng tràn ngập cảm giác áy náy lo lắng…

Bên trong cái lồng không lớn dù Khánh Phương nép sát vào góc vẫn sát ngay cơ thể trần truồng của Hoành Sơn. Bờ vai trần trụi của cô không tránh được dán lên một bên đùi của nó. Cảm giác ấm áp của da thịt làm cơ thể Khánh Phương run rẩy. Ngọn lửa ham muốn rạo rực trong cơ thể cô bị hai gã đàn ông châm lên bùng cháy, bây giờ đang thiêu đốt cơ thể cô. Dù vẫn che kín mặt nhưng mùi khí tức phương cương thanh niên của chính đứa con trai cô sinh ra đang từng chút bào mòn ý chí của cô. Thứ ham muốn tội lỗi trong người cô cứ trỗi dậy mãnh liệt như những cái gai đâm sâu vào da thịt làm cô khổ sở đến cùng cực. Khánh Phương thậm chí không nhận ra những cái móng tay mình đang tự bấm vào da mặt đến bật máu… Khánh Phương ôm mặt hai bờ vai run rẩy, thì thào tuyệt vọng:

– Giết… tôi đi… làm… ơn… giết tôi đi…

– Dừng lại đi… tôi nói…

– “RENG… RENG…”

Anh Thư không thể làm ngơ nhìn Khánh Phương lâm vào con đường loạn luân tội lỗi. Nàng biết một người phụ nữ như Khánh Phương sẽ không sống được sau khi chuyện dơ bẩn đó xảy ra lại trước mắt bao nhiêu người. Nhưng khi Anh Thư vừa lên tiếng thì cùng lúc có tiếng điện thoại reng vang át đi tiếng của nàng.

“Reng…”

Lão Tư phê nhấc máy, vừa nghe được vài giây thì mặt liền biến sắc. Tắt điện thoại hô lớn:

– DỌN DẸP NGAY… MƯỜI PHÚT NỮA CẢNH SÁT TỚI…

– Vâng…

Đám người Hải Đường bang nghe lệnh đều chạy cuống lên. Chỉ có đám người đi theo ông Định là không quan tâm vẫn vây quanh cái lồng nhìn tên đồng bạn đang tận hưởng khoái lạc trên người Anh Thư… Hắn chợt buông hai chân Anh Thư xuống, dương vật căng cứng bật tung ra khỏi người nàng. Từng dòng tinh dịch trắng tuôn xối xả lên cơ thể nàng…

– Đủ rồi…

Giọng nói của ông Định lạnh lùng vang lên. Tên thứ ba vừa háo hức mở khóa quần liền tiu nghỉu cùng đồng bạn trở về đứng quanh ông Định.

– Là ai dẫn đội?! – Ông Định nét mặt âm trầm hỏi lão Tư phê.

– Là Đại tá Hiển… Đội Đặc nhiệm cùng hành động với Tổ điều tra đặc biệt…

– Hừ… Món nợ này cũng nên thanh toán rồi. – Ông Định hừ lạnh.

Ông ngoắc tay gọi một gã đàn ông cao lớn phía sau. Nói nhỏ vào tai hắn mấy câu, tay chỉ lên dàn đèn trên trần. Gã đàn ông gật đầu, lập tức cùng những người khác bày trận. Họ hạ dàn đèn cao áp trên trần xuống, gắn những thỏi TNT lên.

– Ông gọi cho Trung tá Bình – Tổ Điều tra Đặc biệt nói… Đèn trên trần có TNT hẹn giờ… Và tôi không muốn có kẻ sống sót. – Ông Định nói với Tư phê.

– Nhưng…

Tư phê mặt hơi nhăn, khó xử. Hải Đường bang chẳng qua là mua tin của một tên cảnh sát quèn trong Tổ Điều tra Đặc biệt mà thôi. Ông làm sao có thể gọi thẳng cho người lĩnh đội của người ta được?!

– Cứ nói tên tôi. Hắn sẽ hiểu. – Ông Định như hiểu lão khó xử, nói.

– Vâng.

Hải Đường đến bên cạnh ông Định. Không hiểu sao từ lúc biết thân phận phía sau tấm vải che mặt của ông ta, Hải Đường cảm thấy bất an một cách khó hiểu. Nàng mấp máy môi mấy lần, rồi hạ giọng hỏi:

– Còn bốn người này… Xử lý sao ạ? Tôi nghĩ họ không biết thứ chúng ta cần đâu.

Ông Định cũng không quay lại, thở dài gật đầu, trầm giọng nói:

– Nhưng… hôm nay ta đã nói quá nhiều… Những kẻ này không giữ lại được…

Tên đàn ông bên cạnh ông lập tức rút súng… Anh Thư, Hằng Kiểm, Hoành Sơn đều biến sắc. Chỉ có Khánh Phương là che kín mặt cả cơ thể trần truồng run rẩy chỉ mong được chết ngay lập tức.

– Hay là… – Hải Đường nét mặt hơi nhăn nhó ấp úng. – Cảnh sát đã gần tới. Chúng ta không có thời gian dọn dẹp nơi này nữa. Bỏ họ lên xe tải mang theo đi.

Ông Định nhíu mày thoáng suy nghĩ, rồi gật đầu.

Bảy phút sau, đoàn xe nối đuôi nhau rời đi để lại gian nhà kho trống rỗng với bốn cái lồng sắt trống rỗng và một cái sofa trơ trọi.

Bên trong thùng xe của chiếc xe tải 5 tấn cuối đoàn xe, tiếng rên rỉ ngắt quãng khổ sở của Khánh Phương vang lên không ngừng.

– Nhanh lên… Anh ơi… ưm…

Bên trong hai thùng gỗ khá lớn, bốn người toàn thân trần truồng, một tay bị khóa bằng còng số tám. Những cái còng của họ lại khóa vào một thanh sắt hàn cứng với vách bên trong cùng của thùng xe. Hải Đường khi áp giải bốn người lên xe như cố ý giúp đỡ… Cô ta khóa tay Khánh Phương và Hằng Kiểm một bên, Anh Thư và Hoành Sơn một bên.

Khánh Phương lúc lên xe đã ở trạng thái vô cùng bất ổn… Cơn ham muốn tình dục như thiêu đốt cả linh hồn của cô. Hoành Sơn chỉ có thể úp mặt lên bờ vai của Anh Thư để không phải nhìn cảnh tượng trước mắt. Nhưng ngược lại Anh Thư lại không may mắn có chỗ che giấu ánh mắt của mình.

– Ưm… Ôi… em sướng quá…

Trước mặt nàng là cảnh tượng hoang đàng đến đến cực điểm. Khánh Phương cơ thể trần truồng tuyệt đẹp, tay bấu chặt vào thanh sắt, bờ mông cong vểnh đón nhận từng cú thúc sâu của Hằng Kiểm. Anh Thư hai gò má đỏ ửng nhắm chặt hai mắt.

– Ưm… ôi… nhanh lên anh…

Nhưng không hiểu sao cảnh tượng hoang lạc của Khánh Phương và Hằng Kiểm cứ hiện lên rõ mồn một trong đầu nàng. Anh Thư như đang chứng kiến từng múi cơ trên thân thể của Hằng Kiểm không ngừng nổi cộm dịch chuyển khi hắn liên tục thúc dương vật vào âm hộ của Khánh Phương. Anh Thư thấy mặt mình nóng lên một cách bất thường. Nhiều năm sống ở nước ngoài, Anh Thư dù không sống buông thả, nhưng vẫn từng ngủ với không ít đàn ông. Nhu cầu của nàng về chuyện đó cũng rất bình thường như những người phụ nữ khác. Nhưng giây phút này cơ thể nàng đang nhộn nhạo khó kìm nén… Anh Thư còn nghĩ do dư âm của hai gã đàn ông kia còn sót lại trong cơ thể mình. Nàng cũng không biết rằng do thùng xe quá chật hẹp, hơi thở của Khánh Phương đang dần tác động đến nàng.

Bất chợt sau bờ mông của Anh Thư có gì đó nóng hôi hổi cứng ngắc chạm vào. Anh Thư cúi gằm gương mặt đỏ ửng gay gắt… Nàng biết đó là thứ gì của Hoành Sơn. Có thể do xe rung lắc, hắn vô ý để nó chạm vào người nàng. Nhưng không có sự vô ý nào lại liên tục lặp lại như vậy… Và thứ đó của Hoành Sơn cũng đang cứng lên nhanh chóng. Anh Thư cúi gằm gương mặt xinh đẹp đỏ ửng mím chặt bờ môi đỏ mọng chỉ bám chặt tay vào thành xe, để mặc vật kia càng lúc càng tiến sâu vào khe mông nàng.

Cả chiếc xe tràn ngập tiếng thở hổn hển dồn dập của Khánh Phương và Hằng Kiểm. Hai người phía bên này cơ thể cũng nóng ran, đứng mỗi lúc một sát vào nhau.

Nghe hơi thở dồn dập nóng hầm hập của Hoành Sơn phả lên lưng, cả cơ thể Anh Thư run rẩy. Rồi bàn tay ấm áp của nó đặt lên bờ eo nhỏ của nàng, bấu chặt… Bên dưới một cảm giác ấm nóng cứng cáp từng chút chèn vào hai mép âm hộ ẩm ướt của nàng…

– Sơn… Em… – Anh Thư mặt đỏ ửng hơi quay lại.

– Chị… cho em… một lần thôi… – Hơi thở Hoành Sơn dồn dập áp sát vào gò má mịn màng của nàng.

– Ư…

Bàn tay không bị còng của Hoành Sơn từ bờ eo nhỏ nhẹ nhàng vòng lên trên đặt lên bầu vú căng tròn của Anh Thư mà xoa nắn mân mê. Anh Thư không hiểu tại sao mình ngăn cản, ngực nàng vô thức ưỡn lên dâng trọn vào bàn tay ấm áp của nó. Lưng nàng lại hơi cong xuống để bờ mông tròn trịa cong vểnh dí sát vào hạ thể của Hoành Sơn. Hai mép âm hộ ướt đẫm nhòe nhoẹt của Anh Thư cảm nhận được hơi nóng hầm hập và sự cứng rắn áp sát… ép căng ra… từ từ tiến sâu vào trong.

– Ưm…

Hoành Sơn lúc này mặt đỏ ửng phấn khích nhìn dương vật mình đi hết trọn vẹn vào trong âm hộ Anh Thư. Dù biết giữa nó và chị có mối quan hệ cùng cha, nhưng cảm giác tội lỗi đó so với nhan sắc tuyệt đẹp của chị thật nhỏ bé không đáng kể. Nó từ nhỏ không có chị, cũng chưa bao giờ gặp Anh Thư cho đến hơn hai tuần trước. Huỳnh Sơn dù gọi Anh Thư là chị, chủ yếu là do mẹ nó ép buộc. Nhưng thâm tâm nó vẫn che giấu một sự thèm muốn đối với Anh Thư. Ngoài Hạ Vi và Nhật Vi, nàng là cô gái đẹp nhất Huỳnh Sơn từng gặp gỡ.

– Ah… ôi…

– Ưm… Ôi…

Huỳnh Sơn hít hà, hạ thể thúc đẩy liên tục. Ánh mắt nó say mê nhìn bờ lưng trắng nõn mịn màng, bờ eo thon nhỏ và cặp mông tròn trịa cong vểnh không ngừng nảy tưng tưng khi hạ thể nó dập vào. Khi nảy, lúc Anh Thư bị những gã đàn ông kia cưỡng bức, Hoành Sơn ghen tức đến phát điên lên được. Nhưng lúc đó, thân thể trần truồng của mẹ nó ngay trước mắt, Hoành Sơn thậm chí không dám mở mắt, hít thở sâu một chút cũng không dám. Nhưng giờ đây nó cảm thấy vô cùng sung sướng nhìn dương vật căng cứng của mình không ngừng ép căng ra vào giữa hai mép âm hộ đỏ hồng ướt đẫm của chị Anh Thư.

Anh Thư chợt nhỏm người dậy. Nàng xoay người gương mặt đỏ ửng tuyệt đẹp đối diện với Hoành Sơn. Trước ánh mắt háo hức ngỡ ngàng của nó. Anh Thư cắn môi gác một chân lên thanh sắt, phần âm hộ thầm kín mở rộng phơi bày trước ánh mắt nó.

– Nhìn cái gì… Lại đây…

Anh Thư mặt đỏ ửng gắt lên, tay nắm lấy dương vật cứng như sắt đá của Hoành Sơn kéo lại. Nàng cắn môi thở hổn hển đưa dương vật hắn vào giữa hai mép âm hộ ướt đẫm của mình. Hoành Sơn vòng một tay qua bờ eo nhỏ của Anh Thư, thúc mạnh.

– Ưm… ôi…

– Ahhh… sướng quá…

Hoành Sơn thở hổn hển, một tay vòng đỡ dưới bờ mông tròn trịa của Anh Thư, hai chân hơi trùng xuống hạ thể thúc nhanh liên tục. Miệng nó khao khát tìm đến đôi môi mềm mại của Anh Thư, lưỡi hai người cuốn vào nhau cuồng nhiệt. Chiếc lưỡi nhỏ của Anh Thư thơm ngát còn vương ít mùi thuốc lá của gã đàn ông trước. Không hiểu sao Hoành Sơn lại không thấy kinh tởm mà còn kích thích hơn.

– Ưm… Ôi… Sơn ơi…

Hoành Sơn ép cả cơ thể trần truồng của Anh Thư lên vách thùng xe. Hai chân nàng co quắp quanh eo lưng nó, hạ thể mở rộng đón nhận dương vật nó mạnh mẽ thúc ngược lên trên…

– Ưm… Ôi…

– Ahhhhh…

Anh Thư há hốc rên siết. Âm hộ nàng tuôn trào như nước lũ, cùng đón nhận một luồng tinh dịch nóng hầm hập mãnh liệt phóng xuất ồ ạt của Hoành Sơn. Môi lưỡi hai người cuốn vào nhau say mê cuồng nhiệt.

– Ahhh…

Dưới ánh nắng trời ban trưa thùng xe hừng hực nóng. Bốn cơ thể trần truồng cuồng nhiệt quấn chặt vào nhau rên rỉ khoái lạc như không cần biết đến ngày mai.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x