Hoán mệnh

Chương 86

trước
tiếp

Phần 86
“Đoàng… Đoàng… Đoàng… Đoàng…”

Sau nó là nối tiếp một loạt tiếng súng nổ nối tiếp nhau.

Minh siết chặt khẩu súng trong tay, chân nhảy hai bậc một lao lên thật nhanh. Đến lúc Minh chạm chân đến sân thượng cả người liền lạnh lẽo chết sững. Dưới ánh đèn từ trước cửa ra sân thượng, một gã đàn ông cao gầy đeo khẩu trang đứng bên cạnh một thi thể bê bết máu. Thi thể đó chính là gã đàn ông vừa nãy. Anh ta, Minh còn chưa biết tên, là người ngoại đường Hồng Bang vốn không được trang bị súng… Lòng Minh lúc này dâng lên một cơn phẫn nộ ngút trời. Hai mắt anh đỏ ửng, bàn tay cầm súng có chút run rẩy không kềm nổi.

Tên đàn ông kia lúc này vừa ngẩng đầu lên thấy Minh, hắn nheo mắt lại nhìn chằm chằm vào khẩu súng anh đang nắm trong tay. Hắn dường như vừa xả hết một băng đạn lên cơ thể một người đã chết, giờ đến cơ hội nạp đạn cũng không có.

– Hắc hắc… – Hắn chợt nhếch mép cười, bỏ khẩu súng rơi xuống sàn.

Minh như mang theo một ngọn lửa ngùn ngụt, từng bước từng bước tiến đến. Anh chợt bấm chốt trên bán súng, băng đạn rơi ra, khẩu súng cũng rời tay rơi xuống. Minh đã quyết định, không thể để tên đàn ông này chết một cách nhẹ nhàng đơn giản như vậy.

– Good. Very good… Ha ha…

Tên đàn ông đó cười lớn, xoa xoa hai nắm tay bước lên nghênh đón. Hai nắm tay hắn bê bết máu đưa lên thành quyền thủ ngang trước gương mặt ngăm đen chỉ lộ ra hai mắt. Một chân trụ phía sau, chân còn lại nhấp nhấp tư thế Muay Thái cơ bản. Nhìn Minh điềm nhiên bước tới, hắn cười khằng khặc, chân trước chợt đá ra một cú low – kick tạt thẳng vào ngang đầu gối Minh. Hắn rất nhanh, nhưng có thứ khác còn nhanh hơn… Một tia sáng lóe lên vẽ thành một vòng cung ngang cổ chân hắn.

– Ahhhh… Fuck…

Gã đàn ông hét lên đau đớn. Bàn chân rụt về vừa chống xuống liền ngã quỵ xuống. Hắn ôm cổ chân mình lăn lộn, gào thét, hai mắt cay độc nhìn lên Minh, rít lên bằng một thứ tiếng Việt lơ lớ khó nghe:

– Mày… khốn nạn… chơi không công bằng…

Minh huơ huơ mũi lê sáng bóng, hai mắt khép hờ nhìn xuống hắn, gằn giọng nói:

– Mày nên giải thích từ công bằng đó với anh ta và những cô gái kia…

Mình bước tới, mũi giày dẫm lên hai bàn tay đang giữ trên cổ chân hắn. Gã đàn ông nghiến răng ken két, mồ hôi trán rịn ướt ra, ánh mắt như muốn giết người nhìn lên Minh.

Minh vừa hơi cúi người xuống, bất chợt chân còn lại của hắn đá thẳng lên. Cú đá hiểm độc hình vòng cung tạt thẳng vào sau gáy anh. Nhưng cú đá chưa tới, bắp đùi hắn đã truyền đến cơn đau nhức không chịu nổi. Mũi lê nhọn trong tay Minh đã cắm ngập vào đùi trên của gã. Ánh mắt anh lạnh lùng dửng dưng, tay xoáy mạnh.

– Ahhhhh…

Gã đàn ông kêu la thảm thiết. Mũi lê của Minh vừa cắt đứt gân chân trái, giờ lại cắt luôn múi cơ bắp đùi phải. Chân hắn rơi phịch xuống run rẩy giật giật, máu tràn ra ướt cả ống quần. Ánh mắt hắn nhìn Minh lúc này ngoài thù hận còn có một sự sợ hãi sâu kín.

Minh tiếp tục cúi xuống, dùng mũi lê sáng hoắc không dính chút máu, dở cái khẩu trang trên mặt gã đàn ông ra. Anh muốn nhìn rõ gương mặt con dã thú mà mình sắp giết. Chợt ánh mắt Minh sững lại, trong đầu vang lên lời nói của chú Hiển lúc ban chiều.

– “Lần đột kích Hải Đường bang gần đây nhất ta bắt được một gã người Thái thuộc nhóm của Singhavong, nhưng đáng tiếc gã trúng đạn quá nặng, không thể khai thác gì đã chết… Bọn chúng có một đặc điểm nhận dạng là một hình xăm trên cằm hình hoa anh túc”.

Minh nheo mắt nhìn gã đàn ông trước mặt. Gương mặt khắc gầy gò góc cạnh, làn da ngăm đen, trên cằm hắn có một đốm nho nhỏ màu xanh đen. Nếu đèn không đủ sáng có lẽ Minh sẽ xem đó là một nốt ruồi xanh hơi lớn hơn bình thường một chút. Nhưng nhìn kỹ thì anh nhận ra đó là một hình xăm một đóa hoa anh túc có lẽ đã qua nhiều năm đường nét nhòe đi khá nhiều. Minh thoáng suy nghĩ liền đưa ra quyết định thật nhanh. Anh túm chặt cổ áo gã, lôi hắn ra phía ban công sân thượng.

– Mày muốn làm gì… Bỏ tao ra… – Gã cố vùng vẫy nhưng hai chân vô lực bị kéo lê trên sàn xi măng để lại một vệt máu đỏ thẫm.

Minh không nói một lời, túm gã bằng hai tay, lôi cả người gã qua ban công, hai chân gã chới với mất điểm tựa, hai tay bấu chặt vào tay Minh.

– Đừng… Đừng giết tao… Mày không biết tao là ai đâu… – Gã đàn ông sợ hãi, nhìn khoảng không đen thui hun hút bên dưới.

Minh giữ chặt cổ áo gã, hai mắt rét lạnh, rít lên từng chữ rõ ràng:

– Tao hỏi… Mày trả lời… Hải Đường bang đang ẩn núp ở đâu?

– Tao… tao không biết… – Ánh mắt gã thoáng ngạc nhiên, rồi che giấu rất nhanh, ấp úng nói.

– Vậy thì… chết đi… – Minh nới lỏng tay.

– Đừng… Tao nói…

Ngay lúc này, cánh cửa sân thượng bật mở, chị Phượng, chị Ngọc, Đan Thy và một đám người Hồng Bang lao ra. Tất cả nhìn thấy thi thể của người đàn ông kia, lại nhìn theo vệt máu trên sàn kéo dài đến ban công phía xa.

“Thuận Minh…”

Mọi người giật thót mình khi thấy Minh cả người chồm qua ban công, bật kêu lớn sợ hãi.

– Ahhhhh…

Nhưng khi mọi người còn chưa hoàn hồn thì một tiếng hét thảm thiết vang vọng cả bầu trời đêm, nối tiếp sau là một âm thanh chấn động ghê rợn như một khối thịt rơi xuống từ tầng 15 dập nát không còn hình dạng.

“Ầm…”

Minh chống tay lên thành ban công đứng lên, quay lại. Anh nhún vai nhìn chị Phượng nói:

– Em chỉ muốn dọa hắn chút thôi… Lại vuột tay…

– Hắn đáng chết… – Chị Phượng gật đầu, gương mặt chị có chút ửng đỏ kỳ lạ.

… Bạn đang đọc truyện Hoán mệnh tại nguồn: https://truyen321.net/hoan-menh/

Mười lăm phút sau…

Minh cầm lái chiếc Porsche Cayenne đỏ lao nhanh về hướng Quận 5. Trên xe chị Phượng ngồi im lặng nhưng gương mặt hơi đỏ ửng kỳ lạ. Chị Bích Ngọc và Đan Thy còn ở lại khách sạn giải quyết sự vụ, chị Phượng mệt nên nói Minh đưa về trước.

Trong xe rất im lặng, không ai nói lời nào… Nhưng hơi thở của chị Phượng mỗi lúc một nặng nề. Chị liên tục bấm điện thoại gọi đi. Hai bàn tay thon nhỏ trắng nõn run rẩy bấm số, lại không thể kết nối.

– Ahhhh… – Chị bực tức ném mạnh cái điện thoại xuống xe, hét lên.

– Mình vẫn đến nhà chú Long chứ? – Minh có chút thấp thỏm hỏi.

– Không cần… Về văn phòng đi… – Chị Phượng nói cộc lốc.

Minh gật đầu, đánh lái cho xe rẽ phải. Ánh mắt anh chốc chốc lại nhìn qua gương chiếu hậu quan sát nét mặt chị Phượng. Gương mặt tuyệt đẹp của chị ửng đỏ như say rượu, ánh mắt nhìn qua khung cửa sổ bắt đầu có chút mơ màng lim dim như buồn ngủ, lại có chút không giống. Dĩ nhiên Minh biết tình huống của chị… Loại thuốc kích thích kia mạnh đến mức có thể lan truyền qua không khí. Dù chị Phượng chỉ ở trong căn phòng đó vài phút, đầu óc còn tỉnh táo nhưng biểu hiện vẫn có chút bất bình thường. Minh nhấn ga cho chiếc xe lao nhanh như tên bắn trên Đại lộ Trần Hưng Đạo.

– Sao em… tắt máy lạnh vậy? Nóng quá… Ư…

– Em không có… Máy lạnh…

Minh trả lời, ánh mắt vừa nhìn qua gương chiếu hậu lời nói liền tắt nghẽn. Chị Phượng đang vặn vẹo người, dây áo trễ xuống làm lộ ra nửa bầu ngực căng tròn to lớn trắng nõn. Bàn tay nhỏ của chị lau qua lớp mồ hôi rịn ướt trên chiếc cổ thon dài, lại tự sờ soạng bầu vú mình, miệng ư ư rên rỉ.

Minh thấy cổ họng mình khô khốc, anh vội chỉnh gương hất lên trần để không nhìn cảnh tượng đó nữa. Minh cũng không biết giờ phút này chị Bích Ngọc và Đan Thy đang lâm vào tình huống như thế nào. Có lẽ cũng không khác gì chị Phượng… Một người đàn ông đang tuổi sung mãn như Minh làm sao không khỏi nghĩ đến chuyện lợi dụng tình thế khó xử này ra tay trượng nghĩa chứ?! Nhưng nếu đổi là chị Bích Ngọc và Đan Thy, Minh cũng không e ngại nhiều… Còn chị Phượng… rất không ổn ah. Đừng thấy chị Phượng lúc nào cũng cợt nhả phóng túng, nhưng người hiểu chị thì biết đó chỉ là biểu hiện bên ngoài. Hồng Bang cho đến nay chỉ có chú Long mới chạm được vào người chị.

Minh biết ông Long không đơn thuần xem chị Phượng là chỗ giải tỏa ham muốn xác thịt. Mà ông thật sự có tình cảm với chị. Ngay cả chiếc Porsche Cayenne giá gần 6 tỷ mà Minh đang cầm lái cũng chính là món quà của ông mua tặng chị. Màu đỏ hợp với mạng cũng xứng với tên của chị, Hồng Phượng.

– Em… tìm một… khách sạn đi…

– Hả?! – Nghe chị Phượng nói giọng thì thào như rên rỉ mà Minh giật bắn cả người.

– Chị chịu khó chút nữa… Gần về đến văn phòng rồi…

– Không được… Ư… Chị không thể… về như… lúc này…

Minh nhíu mày suy nghĩ. Chị Phượng nói rất đúng. Bên ngoài chị là Phụng tướng đại diện bộ mặt của Hồng Bang, bên trong cũng không ít người biết chị là người phụ nữ của ông Long. Khách sạn Hào Huê nơi đặt văn phòng của chị Phượng lại là địa điểm của Hồng Bang, chị không thể trở về trong tình trạng như vậy.

Minh chưa kịp đắn đo xem mình nên đưa chị Phượng đi đâu, chợt hai cánh tay thon dài từ phía sau choàng qua cổ anh. Một mùi hương thơm ngát làm cả người Minh chấn động.

– Chị… chị Phượng… tỉnh táo một chút…

– Ư… Minh ơi… em có… muốn chị không?

Một hơi thở ấm áp thơm ngát áp sát vào cổ Minh, chiếc lưỡi nhỏ ươn ướt không ngừng liếm quanh vành tai anh. Chưa kịp hoàn hồn thì bàn tay nhỏ của chị Phượng đã mở cúc áo, luồn vào trong vuốt ve bộ ngực rắn chắc của Minh.

– Chị… Không được…

– Nhưng… chị muốn…

Chị Phượng cắn vành tai Minh, hơi thở dồn dập nóng ấm làm cơ thể anh nhộn nhạo. Minh chưa kịp tránh đi thì chị đã nhoài người lên trước… Cánh tay anh truyền đến một cảm giác mềm mại co giãn tuyệt vời, lại có chút man mát kỳ lạ. Minh thoáng nhìn xuống liền giật thót. Áp lên cánh tay Minh là hai bầu ngực căng tròn to lớn của chị, lại hoàn toàn trần trụi không một mảnh vải. Lúc này bàn tay nhỏ của chị lại đi xuống, bất ngờ tóm chặt lấy khúc thịt to lớn giữa hai chân Minh.

– Ah… Chị Phượng… – Minh giật bắn, chiếc xe cũng lảo đảo suýt lạc lái.

– Ôi… ôi…

Chị Phượng xuýt xoa, tay không ngừng sục sục vuốt ve dương vật đang trỗi dậy của Minh. Minh biết tình thế này đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát… Chị Phượng nửa thân trên không mảnh vải, lý trí cũng tiêu tán. Minh không thể đưa chị về văn phòng, dù vào bất cứ khách sạn nào cũng không ổn. Lúc này chợt trong đầu Minh nhớ đến một địa điểm…

Chiếc Porsche gầm lên đánh lái thật nhanh về hướng Hải Thượng Lãn Ông. Chiếc xe loạng choạng như một người say rượu đang cầm lái. Minh lúc này khổ không tả nổi… Chị Phượng cả người gần như chồm ra phía trước. Đầu chị rút vào giữa hai chân Minh, lên xuống nhấp nhô… Dương vật anh không ngừng truyền đến cảm giác sung sướng khó tả.

Minh nghiến răng đánh lái gấp rẽ vào một khu đô thị mới. Đây là nơi duy nhất vắng vẻ mà anh có thể nhớ được trong khu vực này. Chính là khu chung cư ít người ở mà anh đã giải cứu Ngọc Nga nhiều năm trước. Giây phút này Minh chỉ hy vọng nó vẫn vắng vẻ như cũ.

– Ưm…

Minh hít sâu từng hơi kìm nén, dương vật anh đã nằm trong cái miệng nhỏ của chị Phượng. Cái lưỡi của chị điên cuồng khao khát đánh lên phần đầu nấm làm cả người anh tê dại.

Chiếc Porsche đỏ tắt đèn xe, bánh xe rào rạo chậm rãi tiến vào một khu chung cư vắng vẻ với vài ánh đèn trên cao. Minh đánh lái cho xe chạy vòng ra phía sau hai tháp nhà. Nơi có một lối đi xuống tầng hầm lại bị khóa trái không sử dụng. Chiếc xe vừa đỗ lại trong một góc khá khuất. Minh bật ghế ngã ngửa ra sau gần như ngay lập tức một cơ thể mềm mại chồm lên người anh.

Trời khá tối. Ánh trăng hắt qua khung cửa sổ xe chỉ đủ cho Minh phân biệt được dáng người tuyệt đẹp của chị Phượng phía trên mình. Xung quanh anh tràn ngập hơi thở thơm ngát, ấm áp của chị. Chiếc váy, mảnh vải cuối cùng trên thân thể chị được gấp gáp cởi ra… Quần Minh cũng bị chị kéo tuột xuống tới đầu gối. Môi anh lại bị trám kín bởi một nụ hôn cuồng nhiệt. Chiếc lưỡi nhỏ của chị thật mềm, lại ướt át cuốn lấy anh say mê. Cùng lúc đó, dương vật cương cứng như sắt đá của Minh từng chút được bao phủ trong một cảm giác ấm áp, ướt át tuyệt vời…

– Ưm… ôi…

Tiếng rên rỉ của chị Phượng làm cả người Minh hừng hực nóng. Trong bóng tối vây quanh, anh chỉ cảm nhận được mái tóc dài thơm ngát của chị không ngừng phất phơ trên mặt mình. Hơi thở thơm mát của chị phả xuống mặt anh… Bàn tay chị chống lên ngực anh, hạ thể mềm mại không ngừng nảy lên nhồi xuống.

– Ưm… ôi… sướng quá…

– Ahh…

Minh hít hà sung sướng, tay không kềm được đưa lên… Wah, thật lớn như vậy. Hai tay Minh đặt hai bầu vú căng tròn mềm mại chỉ xuất hiện trong mơ. Chị Phượng dù chạm ngưỡng 40, nhưng chị luôn biết chăm sóc nhan sắc của mình. Dù trong bóng tối hoàn toàn, không thể nhìn bằng mắt nhưng tay Minh cũng cảm nhận được cơ thể tuyệt mỹ của chị. Làn da săn chắc mềm mại. Hai bầu vú căng tròn tuyệt vời không thể tả. Chị lại là phụ nữ chưa qua sinh nở, nên âm hộ hoàn toàn khít khao làm Minh sung sướng mê mẩn.

– Ưm… ôi…

Nghe tiếng rên rỉ càng dồn dập của chị Phượng, Minh bắt đầu hẩy người mình ngược lên. Dương vật anh nhanh như một cái máy đi sâu vào trong âm hộ của chị Phượng. Da thịt hai người phát ra tiếng chát chát liên miên… Hai tay Minh lại say mê vò nắn vuốt ve hai bầu vú căng tròn của chị. Những ngón tay anh mân mê hai đầu nhũ hoa nhỏ nhỏ săn cứng làm chị Phượng ưỡn người rên lớn sung sướng.

– Ưm… Ôi…

Bên trong cơ thể chị như vỡ oà tuôn trào mãnh liệt. Cơ thể chị mềm oặt rũ rượi nằm trên người Minh, lim dim thiếp đi…

Thời gian trôi đi thật chậm… Một phút, hai phút, ba phút… Khi nhịp tim hai người đã chậm lại bình thường. Mọi chuyện lại trở nên có chút khó xử. Dương vật Minh vẫn nằm sâu trong người chị, cứng như sắt đá. Nhưng lúc này liều thuốc trong người chị Phượng đã tiêu tán, trả lại cho chị sự tỉnh táo và lý trí.

Chị Phượng hít sâu một hơi, chợt chống tay ngồi dậy, trở về hàng ghế phía sau. Dương vật rời khỏi người chị, Minh thoáng hụt hẫng thất vọng, cũng không dám nói gì. Nhưng làm cho anh bất ngờ, chị Phượng lại bật phần tựa lưng của hàng ghế sau ngửa ra.

– Chị…

– Câm miệng… còn không qua đây?

Chị Phượng gắt khẽ. Trong bóng tối Minh không thấy rõ nét mặt chị, nhưng anh có thể tưởng tượng ra khuôn mặt tuyệt đẹp ửng đỏ nửa oán trách đó. Minh không nói thêm một lời, cởi luôn cái quần còn nằm dưới ống chân, lồm cồm bò ra phía sau. Dáng người Minh to lớn, vai anh chạm lên trần xe, chợt đèn xe vụt sáng.

– Trời ơi… Tắt đèn nhanh… – Chị Phượng che gương mặt đỏ bừng, gắt lên.

– Em xin lỗi… – Minh lúng túng ngẩng đầu lên bấm vào công tắc đèn.

Dù chỉ một thoáng chốc nhưng hình ảnh cái cơ thể trần truồng tuyệt đẹp kia cũng đủ in sâu vào trong đầu Minh. Thật đẹp quá sức tưởng tượng ah. Chỉ hai giây nhìn lướt qua cơ thể lõa lồ của chị Phượng, dương vật Minh lúc này đã dựng ngược lên hùng dũng hơn bao giờ hết.

– Ngẩn ngơ cái gì chứ?! Lại đây…

– Vâng…

Đối với một chị Phượng tỉnh táo, Minh cứ lóng ngóng khác hẳn khi nảy. Anh cúi người xuống, hai tay chống trên ghế… Hai chân muốn quỳ gối xuống sàn xe lại vướng víu hàng ghế trước. Loay hoay thế nào đầu Minh lại chạm vào công tắc đèn một lần nữa. Đèn sáng lên, Minh giật thót bối rối…

– Em xin lỗi… để em…

Chị Phượng mặt đỏ ửng nhìn lên Minh với ánh mắt oán trách. Thấy ánh mắt lúng túng lại thèm thuồng của Minh đảo qua khắp cơ thể mình, chị thấy mặt mình nóng ran, cắn môi nói:

– Muốn nhìn thì chị cho nhìn… Mà nhìn xong phải quên đi… Biết chưa?

Minh còn chưa trả lời, chị đã cúi xuống. Đôi môi anh đào hé mở nhẹ nhàng hôn lên đầu dương vật căng cứng dựng ngược của anh. Miệng chị mở rộng đón lấy dương vật Minh, nuốt sâu vào trong.

– Ah…

Minh hít hà khoan khoái. Nhìn xuống bờ vai mịn màng và mái tóc đen óng không ngừng nhấp nhổm lên xuống, Minh không nhịn được đưa tay vuốt ve tấm lưng thon thả của chị Phượng. Bàn tay anh vuốt dọc sống lưng của chị, lại nhẹ nhàng luồn vào dưới cánh tay chị, mân mê bầu vú mềm mại căng tròn.

– Chị nằm xuống đi…

Minh đỡ người chị Phượng nằm xuống ngang trên băng ghế. Anh lại mở cửa sau xe, bước ra ngoài. Hai chân Minh đứng bên ngoài xe, hạ thể xoay vào trong vừa đúng tầm cặp đùi non chị Phượng mở rộng chào đón. Chị kéo người Minh xuống… Đôi môi mềm mại của chị đón lấy miệng Minh để chiếc lưỡi nhỏ thơm ngon chui vào miệng anh. Bên dưới, dương vật Minh từ từ chèn vào giữa hai mép âm hộ nhòe nhoẹt của chị Phượng, đi sâu vào người chị.

– Ưm… ôi…

Minh thúc dương vật đều đều, cùng lúc vùi mặt vào hai bầu vú mềm mại của chị, tham lam hôn hít. Miệng anh mở ra đón lấy đầu nhũ hoa mềm mại của chị, ngậm mút say mê.

– Ưm… ôi… Minh ơi…

Từ cửa xe sau mở rộng, Minh cả người trần truồng, cơ bắp cuồn cuộn lộ ra một nửa bên ngoài. Anh chống hai tay, nằm trên cơ thể lõa lồ tuyệt đẹp của chị Phượng. Cặp đùi chị mở rộng đón lấy hạ thể Minh không ngừng dồn ép, bàn tay ngà ngọc của chị vuốt ve bộ ngực nở nang của anh.

– Ah…

– Ôi… ưm… Minh ơi…

Cảm giác sung sướng tuyệt vời làm Minh hít hà. Âm hộ chị Phượng hoàn hảo khít khao như phụ nữ tuổi 30. Lại vì kích thích của thuốc nên nước nhờn rất nhiều, chạy dài xuống ướt cả đệm da bên dưới. Nhìn xuống gương mặt xinh đẹp đỏ ửng của chị, đón lấy ánh mắt lim dim mơ màng của chị, Minh thúc hạ thể ra vào càng nhanh hơn. Ánh mắt anh lại tham lam chiêm ngưỡng hai bầu vú thật lớn của chị, căng tròn vung cao nảy tưng tưng dưới từng cú thúc sâu của mình.

– Ưm…

– Ah…

Từng múi cơ trên người Minh căng tức như muốn bùng nổ. Cơn sướng khoái dâng lên như sóng cuộn. Bên trong chị Phượng lại nức nở tuôn trào. Minh thở dốc cúi xuống há miệng ngậm lấy đầu vú đỏ ửng của chị mà mút mút thèm thuồng.

– Ôi… Minh ra đi… ra trong chị đi…

Chị Phượng rên rỉ nỉ non, ưỡn cao hai bầu vú vào miệng Minh, cặp đùi chị mở rộng, hai tay giữ chặt hông anh. Minh rùng mình để từng đợt từng đợt tinh dịch phun trào lấp kín âm hộ chị Phượng.


Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyen321.net, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn!

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x