Hoán mệnh

Chương 78

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 78
Chiều 17h45 cùng ngày…

Vì Nhật Vi tạm ở đây nên đến giờ ăn Minh yêu cầu người phục vụ dọn lên bốn phần ăn trong phòng ông Khánh. Minh, Nhật Vi, ông Khánh và Hữu cùng ngồi vào bàn vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ.

Ông Khánh là người làm giàu từ hai bàn tay trắng, trải qua đủ cung bậc cay đắng của cuộc đời nên ông không hề kiểu cách lại vô cùng gần gũi bình dân. Đến hôm nay Minh mới có cảm nhận mới về ông. Điều này trước đây khi còn trong thân xác Hoàng Minh, anh cũng không cảm nhận được. Hữu cũng không xa lạ với Nhật Vi, chỉ có điều ánh mắt anh ta thỉnh thoảng lại nhìn Minh và Nhật Vi như không hiểu từ lúc nào hai người lại có mối quan hệ như vậy?!

“Cộc… cộc…” – Chợt có tiếng gõ cửa phòng.

Minh buông đũa bước ra mở cửa, nhận ra người ngoài cửa là Hiền, thành viên Huyết thủ.

– Anh Minh. Người của ta phát hiện có một đoàn xe khả nghi đang tiến về đây.

Minh nhíu mày. Để đảm bảo có sự chuẩn bị anh cho người chặn đón các cửa ngõ tiến vào khu vực này. Trong đường kính 1, 5 km tổng cộng có 3 cửa ngõ có người Hồng Bang đóng chốt…

– Số lượng thế nào? – Minh trầm giọng hỏi.

– Hai chiếc ô tô bốn chỗ và mười chiếc Ford Transit mười lăm chỗ…

Minh nhận thấy tình hình vô cùng bất ổn. Anh cũng không còn thời gian suy xét làm sao bọn chúng tìm được nơi này. Minh quay lại nói với Nhật Vi:

– Em ở đây với bác Khánh… không được xuống dưới.

Minh quay qua nhìn Hữu, nói gấp:

– Anh lập tức hạ cửa an toàn xuống. Không nghe được giọng của tôi không được mở cửa.

– Anh cẩn thận… – Nhật Vi lo lắng nao nao.

Minh đóng cửa lại, lập tức cùng Hiền chạy nhanh xuống lầu. Lối cầu thang đi ngang qua cửa nhỏ vào garage… Minh vừa phóng xuống, chợt dừng sững lại. Anh quay lại nhìn vào garage, quay lại hỏi Hiền sau lưng:

– Chiều nay có ai động vào xe tôi?

Minh nhớ rõ ràng chiếc xe mình đậu rất sát vách tường bên trái, giờ lại nằm giữa garage.

– Ah… hình như có anh em lấy đi mua đồ gì đấy?! Nhưng chuyện này có quan trọng không ạ?

Người Huyết thủ này có tên thật là Hiền. Anh ta từng tham gia vào trận quyết chiến gần ba năm trước ở Nhà giam lớn. Khi đó anh ta chứng kiến trận chiến cuối cùng của Minh và vô cùng khâm phục anh. Vì vậy, anh ta cũng không nghĩ trong giây phút quan trọng này Minh lại quan tâm đến chuyện ai động vào xe riêng của mình. Rất không phù hợp với tính cách phóng khoáng rộng rãi của Minh.

Minh không trả lời bước vào garage bật công tắc đèn, Hiền tuy khó hiểu vẫn đi theo. Anh chợt cúi xuống thấp, đưa tay lấy ra vật gì đó bên dưới gầm xe. Đưa ra cho Hiền xem… Đó là một khối nam châm 6 mặt y như thứ Thanh sùi đã tìm thấy trên xe hắn.

– Xe tôi đã bị lộ biển số… Tôi đã dặn ai cũng không được mang nó ra khỏi đây… Nơi này đã bị lộ. – Minh trầm giọng nói. – Lập tức bấm chuông cảnh báo…

– Nghe rõ… – Hiền vẻ mặt căng thẳng lao đi như tên bắn.

“Tin tin tin…” – Tiếng còi báo động vang lên inh ỏi.

Người Hồng Bang túa ra từ mọi ngõ ngách, ai nấy đều lăm lăm những khẩu súng ngắn có đầu hãm thanh. Minh bước nhanh ra ngoài, vừa rút khẩu Glock 17 vặn đầu hãm thanh vào.

Minh rút bộ đàm, bấm nút nói:

– Lên rào chắn cổng…

Bên ngoài hai cánh cổng rào từ dưới đất có bốn trụ thép đường kính 15cm được bơm thuỷ lực từ từ trồi lên. Cao đến 50 cm thì dừng lại.

– “Đã xong…” – Trong bộ đàm có tiếng nói vọng ra.

– Bật điện hàng rào…

Trên tường bao chạy quanh căn biệt thự là một khung rào thép cao 1, 8 mét trơn thẳng không có điểm leo trèo, bên trong lại được kết nối với hệ thống điện của căn nhà. Tuy điện thế gia dụng không đủ gây chết người, nhưng đủ để ngăn cản người leo trèo.

– “Đã xong…”

– Hạ tấm chắn cửa sổ…

Trên mỗi khung cửa sổ là một tấm chắn thép điều khiển điện dày 5mm đủ để ngăn đạn 7 ly AK – 47.

– “Đã xong…”

– Bắn tỉa vào vị trí…

– “Đã xong…”

“Rầm…” – Ngay lúc này một tiếng động thật lớn vang lên ngoài cổng. Căn biệt thự chấn động chao đảo như bị nhổ bật cả gốc.

– Năm người ở lại giữ cửa vào nhà.

– Nghe rõ…

– Những người khác theo tôi… – Minh hét lên một tiếng, dẫn đầu lao ra sân.

Bên ngoài cổng rào cao 2, 5 mét, một chiếc xe van 15 chỗ gầm rú, tuôn khói trắng mù mịt vẫn không xô ngã được bốn cây trụ thép trước cổng. Nhìn chiếc xe nhảy chồm chồm gào thét giận dữ như một con thú điên cuồng vẫn không nhích thêm được một phân, một số anh em Hồng Bang bắt đầu cười nhạt kinh thường. Có người còn ngồi xuống đất dựa lưng vào tường làm ra vẻ chờ đợi mệt mỏi. Riêng Minh lại cau mày cảm thấy có chút bất thường.

– Năm người ra phía sau nhà… nhanh.

Minh vừa dứt lời thì phía sau căn nhà liền vang lên âm thanh ầm ầm, mặt đất rung chuyển như địa chấn. Gương mặt anh biến sắc, hét lớn:

– Đao Thần và mười lăm người ở lại. Còn lại theo tôi ra phía sau…

Phía sau có năm người Hồng Bang được bố trí, nhưng nếu địch thủ tràn vào sẽ không cầm cự nổi. Minh dẫn đầu lao nhanh đi theo sau là hơn mười Huyết thủ bám sát gót. Vừa vòng ra đường bên hông Minh sững sờ… Vách tường phía sau trống hoác một lỗ lớn hơn hai mét. Hai bên còn những sợi thừng lớn dùng để nối vào xe kéo sập vách tường.

Trước mặt Minh là một rừng người đang ùn ùn đao kiếm sáng loáng vừa tiến vào vừa chặt chém điên cuồng vào nhóm người Hồng Bang. Phía sau những kẻ đó là một nhóm người ném dây có móc câu lên ban công tầng một, bắt đầu leo lên.

– Bắn dây…

Minh hô lớn, khẩu súng trong tay anh nhanh như chớp tóe lửa. Hai viên đạn xuyên qua nòng hãm thanh phát ra âm thanh xoẹt xoẹt khàn đục… Sợi dây thừng dưới sức nặng cơ thể của một người trưởng thành căng cứng chợt bựt một tiếng… đứt đoạn…

– Ah…

Hai gã đàn ông kêu lên một tiếng từ trên không bốn mét rơi thẳng xuống đầu đồng bạn bên dưới.

– Ahhhh…

Một loạt tiếng kêu khác vang lên, ba gã còn lại cũng bị bắn đứt dây rơi xuống bởi họng súng của Huyết thủ. Minh không lựa chọn bắn người vì họ có rất nhiều người, kẻ này chết sẽ có kẻ khác thay thế. Và đúng như anh dự đoán, đám người này chỉ có năm sợi thừng móc câu… Giờ phút này chúng chỉ có thể nghiến răng căm tức mà tấn công vào nhà.

– GIẾT…

Minh cùng mười Huyết thủ áp sát ngăn lại dòng người ùn ùn tiến vào từ khoảng trống trên vách rào. Trong tình huống giáp lá cà không ai dám khinh suất dùng súng. Khoảng cách quá gần, đạn có thể xuyên qua cơ thể địch nhân gây tổn thương đồng bạn. Cuộc hỗn chiến đao kiếm bắt đầu… Từng lưỡi đao chém xuống nếu không có âm thanh kim loại chát chúa thì mưa máu tung tóe. Dáng người Minh cao lớn nổi bật trong đám người, súng đeo dưới cánh tay, đao trên tay phải, mũi lê bên tay trái… Mũi lê quen thuộc ngày nào ông Long tặng cho Minh vẫn sắc bén vô cùng. Anh như hổ lọt vào bầy dê chém ngang chặt phải làm đám người Hải Đường bang ngã rạp la hét thảm thiết. Đao của Minh mạnh mẽ như mãnh hổ, còn mũi lê trong tay trái lại âm hiểm như rắn độc. Lóe lên là có kẻ ngã gục ngay cả la hét cũng không kịp phát ra.

Sau ba năm trui rèn trong máu lửa Minh lúc này đã hoàn toàn lột xác. Anh như một mũi thương vô kiên bất tồi của Hồng Bang, chỉ có tiến về phía trước xuyên thủng thân thể kẻ thù không chùn bước. Minh dẫn đầu nhóm Huyết Thủ dàn ngang hai bên tạo hình tam giác tiến lên như thế chẻ tre.

“Keng…”

Trong đám người Hải Đường bang cuối cùng cũng có một kẻ chặn đứng được đường đao của Minh. Hắn là một người đàn ông cao lớn, râu quai nón, áo phanh ngực lộ ra cả đám lông đen rậm rạp. Hắn dùng một cây rìu loại bản lớn cán dài bằng thép vô cùng nặng. Chỉ một cái gạt ngang cũng đủ làm cả cánh tay Minh tê rần.

– CHẾT ĐI…

Gã đàn ông hét lên phấn khích vung rìu quét ngang nhanh như chớp. Đây là tình thế dồn ép bắt buộc phải đón đỡ, vì chỉ cần Minh lùi lại người Huyết thủ bên cạnh sẽ lãnh trọn một đòn chí mạng.

– Ahhhh… – Minh gầm lên, kềm chặt cây đao đón đỡ.

– “Kengggg…” – Một tiếng kim loại chát chúa làm màng nhĩ tất cả mọi người chấn động ong ong.

Minh loạng choạng ngã vào người bên cạnh, lưỡi đao trong tay cong oằng, hai cánh tay tê dại. Chưa kịp hít hơi gã đàn ông lại bổ tới… Lần này lưỡi rìu của hắn bổ thẳng xuống đầu Minh như muốn chẻ đôi cơ thể anh làm hai. Lưỡi rìu chưa đến không khí phía trên đã dồn ép nén lại nặng nề như núi lở. Minh hét lên một tiếng, chân bước chếch về trước, siết chặt cây đao đã cong oằn chém ngược lên trên.

– Ahhhhh…

“Uỳnh…”

Một tiếng hét đau đớn và một âm thanh lớn chấn động cả mặt đất như cùng lúc vang lên. Đám người Hải Đường bang và Hồng Bang không hẹn cùng ngừng lại nhìn. Gã đàn ông kia đau đớn bóp chặt bàn tay vẫn không ngăn được máu rỉ ra nhỏ giọt rơi xuống. Chiếc rìu lớn của gã rời tay cắm ngập sâu trên nền gạch xi măng đúc dày 3 phân. Xung quanh còn vung vãi mấy ngón tay rỉ máu.

Minh thở hổn hển buông cây đao cong oằng rơi trên đất. Anh vừa quay người nhận một cây khác thì bất ngờ gã đàn ông đó rút súng. Bàn tay còn lại đầy máu của hắn siết chặt khẩu súng giơ lên, nhắm thẳng vào đầu Minh nghiến răng rít lên…

– Đi chết đi…

– CẨN THẬN…

Nghe tiếng hô thất thanh, Minh liền cúi thấp đầu chồm người thật nhanh về phía trước. Nhưng vẫn không tránh thoát được phát súng thù hận đó, bờ vai trái anh đau nhói thốn đến tận óc… Minh vừa ngã xuống lập tức được đám Huyết thủ tràn lên che chắn.

– BẮN…

Một tiếng hô lớn một cây kim đâm vào trái bóng bơm căng hết cỡ… Những họng súng Hồng Bang đồng loạt khai hoả về phía đối diện không chút thương tiếc. Gã đàn ông kia lãnh trọn ba phát đạn xuyên đầu ngã gục trong vũng máu. Đám người Hải Đường bang phía trước hỗn loạn ngã rạp xuống. Lớp phía sau mới kịp phản ứng rút súng bắn trả điên cuồng… Không một tiếng súng nổ, chỉ có âm thanh xoèn xoẹt của những viên đạn qua nòng hãm thanh rít trong không khí cũng đủ làm da đầu tê dại sợ hãi. Không có tiếng súng nổ, lại làm tinh thần người ta run lên sợ hãi vì không biết cái chết sẽ đến vào lúc nào… Tiếng la hét đau đớn, âm thanh những cơ thể đổ gục trên nền đất và những bức tường bị đục lỗ chỗ tung tóe bụi mù mịt… Minh đã được đám Huyết thủ kéo ra phía sau.

Phía Hải Đường bang đông hơn, tất cả đều được trang bị những khẩu K59 uy lực mạnh. Nhưng kỹ thuật bắn của bọn chúng không được đào tạo như Huyết thủ. Khoảng trống lối đi sau nhà rộng hơn năm mét dài gần ba mươi mét trống trải chỉ có thể nép vào những gờ chân tường của căn nhà… Những phát đạn của Hải Đường bang tỏ ra thiếu chính xác thường chỉ đục lỗ trên tường hoặc tối đa là gây thương tích nhẹ với Huyết Thủ. Nhưng ngược lại, từng phát súng của Huyết thủ lại không khác gì đao của họ, vô cùng sắc bén lại biết phối hợp nhuần nhuyễn. Người thứ nhất bắn một phát vào chân cho địch nhân ngã ra khỏi chỗ ẩn núp, người thứ hai liền bồi thêm một phát xuyên thủng qua người. Nhóm Hải Đường bang tập kích phía sau nhà thương tích thảm trọng…

– RÚT LUI…

Một tiếng hô lớn của ai đó vang lên. Đám Hải Đường bang nghiến răng bắn dồn thật gắt như mưa, vừa ùn ùn lùi lại qua lỗ hổng trên tường, rút đi như thuỷ triều để lại hơn mười thi thể bất động.

Minh tựa lưng vào tường, thở hổn hển. Xung quanh anh là ba Huyết thủ khác cả người bê bết máu, thoi thóp thở. Minh nghe được âm thanh ồ ồ rả rích như một đội quân xung phong áp trận phía trước nhà. Anh nhặt một thanh đao dưới đất, chống người đứng dậy, cũng không nhìn lại vệt máu đỏ thẫm chảy dài trên vách tường mình vừa tựa lưng vào.

– Mười người ở đây… canh giữ lỗ hổng đó. Hai người kéo anh em bị thương vào trong nhà… Còn lại theo tôi… – Minh nói.

Minh mang theo năm Huyết thủ còn khỏe mạnh chạy ngược lên phía trước khuôn viên căn biệt thự… Vừa qua vách tường hông, anh thoáng yên tâm khi thấy hai cánh cửa lớn bằng gỗ lim đen bóng vào trong nhà vẫn ở trạng thái khóa chặt từ bên trong.

Cánh cổng rào lớn trống hoác, cũng dùng những sợi thừng lớn choàng qua rồi dùng sức xe kéo đổ. Phía trước khoảng sân rộng một trận hỗn chiến khác không hung hiểm như phía sau nhưng khắp nơi cũng thi thể đầy máu bất động.

Minh nhìn lên nóc nhà hai bên, ánh sáng trời chập tối vừa đủ để thấy loáng thoáng năm mái đầu đen ngấp nghé… Đó là nhóm ba người bắn tỉa phía trước, bao gồm cả Huyết Phục Đao. Minh giơ bàn tay lên không nắm lại… Đó là ám hiệu cố thủ tại chỗ.

– Xông lên…

Minh và năm Huyết thủ gia nhập vào vòng chiến. Vai trái bị thương, tạm thời thu mũi lê vào bao. Còn một tay một đao Minh điên cuồng chém ngang bổ dọc tiến thẳng về phía trung tâm sân. Nơi đó, Đao Thần hai cánh tay ướt máu đang chật vật chống đỡ bốn tên đàn ông mạnh mẽ áp chế. Từ lần bị thương nặng ở Nhà giam lớn, dù ông đã hồi phục nhưng sức khỏe không còn cường tráng như trước nữa. Những đường đao sắc bén ông truyền thụ cho Minh, bây giờ trong tay ông lại lỏng lẻo rời rạc trước những đòn phối hợp hiểm hóc của bốn tên địch nhân.

– Ahhh… Đám Hải Đường bang khốn kiếp…

Đao Thần mặt đỏ ửng rịn ướt mồ hôi nghiến răng giơ cây dao lớn lên đỡ nhát chém từ trên xuống. Chợt bốn gã trước mặt hét thảm, loạng choạng tản ra… Trước ánh mắt ngơ ngác của Đao Thần, Thuận Minh xuất hiện như một Chiến Thần mạnh mẽ… Từng cái vung đao đều vẫy máu, từng nhát chém đều để lại một thi thể đổ gục. Ánh mắt Đao Thần ửng đỏ phấn khích lóe lên một tia vui mừng, khóe miệng ông nở một nụ cười hiếm hoi khó gặp. Ông như thấy được một tương lai vững mạnh của Hồng Bang từ hình ảnh người thanh niên này.

– CẨN THẬN…

Nghe tiếng hét của Minh, Đao Thần sực tỉnh. Ông vung cây dao lớn gạt ngang đỡ lấy một nhát đâm chí mạng sau lưng, nhưng sau lưng lại đau nhói. Một mũi lê nhọn hoắt từ phía sau xuyên thủng ra trước ngực áo ông, máu đỏ loan ra nhiễm đỏ cả vạt áo.

– Ahhh…

Minh hét lên, lao qua cạnh ông. Cây đao lia ngang như một tia sáng lóe lên theo sau là hai tiếng hét thảm. Anh đỡ dưới cánh tay Đao Thần, ánh mắt đảo qua phía cánh cổng đổ. Người Hải Đường bang ùn ùn tràn vào như vỡ đập.

– RÚT VÀO NHÀ… NHANH…

Minh hét lớn, ngay lập tức ba Huyết thủ lao đến che chắn. Anh một tay dìu Đao Thần tay còn lại cầm đao quét ngang mở đường. Một Huyết thủ phía sau thổi còi báo hiệu rút lui cho những người đang ngoan cường cố thủ phía sau nhà. Căn nhà sẽ là hào chiến cố thủ thứ hai của Hồng Bang.

Hai cánh cửa gỗ lớn mở ra, một nhóm Huyết thủ bên trong dùng súng bắn yểm trợ cho nhóm người rút vào trong. Đám người Hải Đường bang ẩn núp trước làn đạn ập tới. Họ cũng không vội vã, Hồng Bang đã là cá trong rọ.

Hai cánh cửa gỗ lim dày đen bóng cứng rắn như tấm thép được đóng chặt lại. Bên trong còn được chặn ngang hai ống thép vuông gia cố vững chắc. Người Hồng Bang đều ngã nhào lăn ra đất thở hổn hển mệt mỏi.

– Tôi đã gọi cứu viện… Tổng bộ đang phái người đến, chúng ta phải cầm cự trong nửa tiếng.

Một Huyết thủ nói với Minh. Đây bước thứ hai đã thống nhất từ trước. Khi nhóm người Minh rút vào trong nhà cố thủ thì phải gọi cứu viện.

– “Chúng ta không chờ được nửa tiếng đâu… Ông ta sẽ chết vì mất máu…”

Đột nhiên một giọng nói quen thuộc vang bên tai, Minh giật thót mình quay lại hoảng hốt kêu lên:

– Nhật Vi… em… sao em lại ở đây? Anh đã bảo em phải ở trên phòng ông Khánh mà…

Nhật Vi cả người lấm lem máu đang giúp đỡ băng bó cầm máu cho Đao Thần. Minh nhìn quanh phát hiện không ít anh em Hồng Bang bị thương được đưa vào trước đều đã được băng bó cẩn thận.

– Em học Y mà… em có thể giúp được… – Nhật Vi bận rộn đến ướt cả mồ hôi trán, trả lời cũng không nhìn lên Minh. – Ông lão này đang mất máu rất nhanh…

– Thật không hiểu Hồng Bang mấy người thiếu người thế nào lại để một ông già lớn tuổi như vậy còn chém chém giết giết chứ…

Minh không biết nói gì, chỉ che mặt cười khổ. Mấy anh em Hồng Bang xung quanh cũng quay mặt đi nén cười. Còn khuôn mặt già nua tái nhợt của Đao Thần lúc này cứ giật giật, ông nhìn lên gương mặt xinh đẹp lại nghiêm túc của Nhật Vi, không nhịn được nữa cũng phì cười.

– Ha ha… Con bé này vui thật…

– Ông không được cười… cười máu càng dồn ra nhiều hơn… – Nhật Vi tay giữ chặt trên ngực Đao Thần, gắt lên.

– Được rồi… không cười… Ha ha…

Ngay lúc này ngay bên ngoài cánh cửa có một giọng nói lanh lảnh thánh thót vang lên vừa đủ cho tất cả mọi người ở tầng Trệt đều nghe được.

– “Nhật Vi nói đúng đấy… Đao Thần không chờ được lâu đâu… Ha ha…”

– Đó là tiếng của Hải Đường… – Nhật Vi bật thốt lên.

Minh nhíu chặt hàng lông mày. Kẻ địch đã áp sát ngay ngoài lớp cửa. Gần đến mức có thể nghe được người bên trong nói chuyện. Vậy mà anh lại đang đứng giữa sự lựa chọn sống chết của Đao Thần.

“Mở cửa ra đi… Các người chỉ cần giao ông Khánh ra… Là có thể đưa Đao Thần đi cấp cứu… Chúng tôi tuyệt không ngăn cản. Ông ta là thần tượng giới lục lâm ah… Chết như vậy thật quá đáng tiếc…”. – Giọng Hải Đường lại vang lên.

– Quên đi… Ta không đi đâu hết… – Đao Thần nằm trên sàn nhà, giọng khàn đục nói.

Minh nhìn quanh mọi người lại nhìn Đao Thần, anh hít sâu một hơi đứng dậy.

– Mở cửa…

– Không được… – Đao Thần gắt lên giận dữ.

Minh thở dài nhìn Đao Thần nói:

– Cháu không thể nhìn ông chết như vậy…

– Ta chết cũng không sao… Hồng Bang không đầu hàng. – Đao Thần nói, giọng ông yếu ớt lại vô cùng kiên quyết.

– Cháu không đầu hàng. – Minh trầm giọng nói. – Cháu có cách khác…

Đao Thần nhìn lên ngạc nhiên, ông càng ngạc nhiên hơn khi thấy sự trêu đùa trong mắt Minh. Phải, đó chính là sự nghênh ngang mà trêu đùa. Minh bước lại gần, nói nhỏ với Đao Thần, chỉ ba chữ, một cái tên làm hai mắt ông chợt bừng sáng. Minh lại quay sang người Huyết Thủ bên cạnh ra lệnh:

– Bật đèn sân lên… Mở cửa…

Nhật Vi không biết Minh vừa nói gì với ông lão kia. Lúc này nàng vô cùng hồi hộp siết chặt hai nắm tay nhìn cánh cửa từ từ được mở ra. Nàng lo lắng nhìn dáng người cao lớn hiên ngang thong dong của Minh. Hai cánh cửa vừa hé mở, gần như ngay lập tức hơn mười Huyết Thủ tràn lên vây quanh người anh như một bộ khôi giáp bằng thịt người với những họng súng tua tủa chĩa thẳng về phía trước. Trong mắt Nhật Vi lúc này Minh thật cao lớn sừng sững như một vị chúa tể thao túng sống chết của vô số sinh linh.


Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyen321.net, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn!

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x