Hoán mệnh

Chương 62

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 62
11h45 cùng ngày…

Tại sảnh đường lớn của Hồng Bang, bầu không khí có chút trầm trọng. Trước mặt ông Long – Bang chủ, chú Nghiêm – Long tướng, chú Quy – Quy tướng là một đám người đàn ông thanh niên ai vẻ mặt cũng trầm ngưng suy nghĩ, ba hàng đầu là Đằng chột, Thanh, Minh, vài chục anh em nội đường, phía sau là hơn trăm Huyết thủ. Phía bên cạnh sát vách gỗ có bàn thờ Quan nhị gia, bà Ý Lan và Hạ Vi đang ngồi lắng nghe quan sát.

– Như tôi đã nói, nhiệm vụ lần này cực kỳ hung hiểm… số lượng địch nhân không thể xác định vì phía bên đó có thể dùng tiền điều động phạm nhân. – Ông Long nói.

– Thưa Bang chủ, vậy tại sao chúng ta không làm điều tương tự… cũng dùng tiền thuê phạm nhân để tăng số lượng bên mình lên… – Một người thanh niên trong nội đường lên tiếng.

Anh ta vừa hỏi xong thấy nhiều ánh mắt nhìn mình liền có chút chột dạ, mặt hơi ửng đỏ nhưng vẫn chưa hiểu mình hỏi sai điều gì. Không phải Hồng Bang cũng thường bỏ tiền thuê người dẹp địa bàn để giảm thiểu thương vong cho anh em sao?

– Chúng ta không thuê phạm nhân vì chúng ta không thể tin họ… – Ông Long nói. – Mục tiêu bảo vệ của chúng ta quá rõ ràng, nếu chỉ một người trong số họ bị phía bên kia mua chuộc thì hậu quả không cần nói nữa… Vì thế phía chúng ta cũng chỉ có 20 người.

– Theo ý của Bang chủ, vì nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm nên chúng ta sẽ ưu tiên chọn lựa người tự nguyện… – Long tướng đứng ra nói. – Dĩ nhiên vì phần thù lao cho nhiệm vụ này vô cùng hậu hĩnh nên Hồng Bang sẽ trích ra 5 phần để chia đều cho 20 anh em tham gia. Người hy sinh ngoài khoản trợ cấp gia đình theo quy định còn được hưởng thêm một phần tương đương với người còn sống trở về.

Mọi người phía sau bắt đầu xôn xao, bàn tán rầm rì. Nhưng chưa có người nào giơ tay thì một thanh niên cao lớn bước lên trước.

– Thưa Bang chủ, tôi tham gia.

– Không được…

– Không…

– Không…

Mọi người trong sảnh đường đều im lặng nhìn lại. Minh có chút lúng túng gãi gãi đầu nhìn ông Long, còn có bà Ý Lan và Hạ Vi ngồi xa xa. Minh vừa lên tiếng không ngờ cả ba người đều đồng loạt phản đối.

Thấy gương mặt ông Long lúc đỏ lúc trắng, mím môi không lên tiếng, ánh mắt nhìn Minh như muốn bóp chết thằng con rể ngu ngốc này… Chú Nghiêm mới đứng ra nói thay lời ông:

– Cậu là người biết rõ nhất chuyện này nguy hiểm đến thế nào… Vả lại… thân thủ cậu còn chưa qua tập luyện… làm sao tham gia vào được.

Minh bước đến, ánh mắt nhìn lại ông Long không e ngại, nó nói:

– Thưa Bang chủ, thưa chú Nghiêm, chú Quy tôi không phải liều mạng, tôi có một biện pháp có thể áp dụng…

Ông Long, chú Nghiêm, cả chú Quy, Đao Thần cũng bước lại gần lắng nghe. Minh che tay lên miệng nói, dù sao chuyện này quá trọng yếu. Không phải nó nghi ngờ anh em nội đường, nhưng rất nhiều người ở đây chỉ là đứng nghe cho vui sẽ không tham gia. Còn biện pháp của nó nói ra có thể là khả năng duy nhất để hoàn thành nhiệm vụ.

Minh càng nói, ánh mắt ba người càng sáng lên gật gù. Bà Ý Lan và Hạ Vi thì không tiện bước đến tham gia chuyện Hồng Bang, nhưng ánh mắt lo lắng cứ nhìn chằm chằm vào Minh.

– Được, biện pháp rất hay… Lần này nhiệm vụ thành công sẽ có phần cậu… Nhưng cậu không cần tham gia… – Bang chủ vỗ vai Minh nói.

– Nhưng… – Minh muốn nói lại nhận được ánh mắt cảnh cáo của ông, chỉ biết nhăn mặt khổ sở.

– Bang chủ cứ để Thuận Minh tham gia đi… – Người lên tiếng không ai ngờ là Đao thần. – Nam nhân phải tắm máu mới trưởng thành được… Bản thân Bang chủ khi xưa không phải cũng bò ra từ đống xác chết mà nên sự nghiệp sao?

“Tôi sẽ bảo vệ cậu ấy”. – Câu cuối cùng là Đao Thần nói nhỏ cho ông Long nghe.

– Nhưng ông… – Ông Long giật mình nhìn ông lão tóc râu đều bạc trắng.

– Dĩ nhiên là tôi tham gia rồi. Cái này còn phải giơ tay báo danh nữa sao? Ha ha… Đã lâu rồi không được chém chém giết giết thoải mái ah. Thật vô cùng nhớ thời xưa.

Ông Long nhíu mày có chút lo lắng. Đao thần đã lớn tuổi, lại là nhân vật dẫn dắt dẫn đầu Huyết thủ. Trong lòng ông, Đao thần nếu xét về khía cạnh tinh thần còn quan trọng hơn tứ tướng. Nhưng nhìn sang Minh, ông hiểu Đao Thần nói đúng, ông gật đầu.

– Ba… – Hạ Vi từ góc sảnh đường lo lắng đứng bật dậy.

Bà Ý Lan cũng nhíu mày lo lắng, nhưng níu tay Hạ Vi bắt nàng ngồi xuống.

Ông Long cố ý không nhìn về phía hai mẹ con. Ông biết giới hạn của mình. Ông ra mặt một lần vì Minh đã quá đủ. Còn không sau này Minh cũng không còn mặt mũi gì đối diện với anh em trong Bang. Nó đã lớn, đã là đàn ông, quyết định chuyện gì thì phải tự chịu trách nhiệm.

Sau đó không bao lâu cuộc họp kết thúc. Danh sách hai mươi người được lập ra. Đứng đầu là Đao Thần, sau đó lần lượt là Thuận Minh, Thanh sùi và mười anh em nội đường và sáu Huyết thủ bao gồm cả Huyết phục đao. Ngoài Minh và Thanh là tinh anh thanh niên cần bồi dưỡng tăng trải nghiệm thì mười tám người khác đều là một thân võ nghệ, chiêu chiêu giết người. Huyết phục đao dù trước đây thiện xạ súng, nhưng từ ngày tâm phục khẩu phục đi theo Đao Thần đã trở thành một tay đao lão luyện. Phần Đằng chột khi vừa chuẩn bị giơ tay đã bị chú Quy lườm một cái liền cúp đuôi lại, im thin thít.

Thời gian còn hơn một ngày một đêm để chuẩn bị, mọi người được phân công một số công tác chuẩn bị. Sau đó ai về nhà nấy.

… Bạn đang đọc truyện Hoán mệnh tại nguồn: https://truyen321.net/hoan-menh/

– Em không muốn anh đi…

Minh vừa về đến nhà là phải đối phó với Hạ Vi. Hai mắt nàng đỏ hoe, ôm cứng ngang người Minh vùng vằng.

– Anh sẽ về an toàn, Đao Thần sẽ bảo vệ anh… Em yên tâm đi… – Minh xoa đầu nàng nói.

– Không được… chị Nga… chị không nói gì sao? – Hạ Vi quay qua Ngọc Nga cầu cứu.

Ngọc Nga bước lại, ôm người Minh, áp mặt lên lưng nó, nói:

– Đàn ông có nhiều chuyện cần làm. Chị em mình dù lo lắng cũng phải chịu đựng mà chờ đợi thôi.

– Anh đã quyết định thì em không ngăn cản. Nhưng anh nên nhớ… cuộc đời của em chỉ chờ anh, một mình anh thôi.

– Em cũng vậy… anh không về… em không muốn sống nữa.

Minh cảm động đến hai mắt cũng nóng lên. Nó ôm choàng quanh người Ngọc Nga và Hạ Vi, để hai người úp mặt lên ngực mình khóc thút thít. Chợt không khí có chút lắng đọng, tiếng Hạ Vi khóc cũng ngừng lại… Nàng chun mũi hít hít khắp người Minh, còn mở cúc áo trên ngực nó đưa mũi vào mà ngửi:

– Tại sao có mùi nước hoa phụ nữ…

– Ặc… làm sao có được… em ngửi nhầm đấy… – Minh hoảng hồn, lùi lại.

– Nhầm sao được… Đây rõ ràng là mùi… mùi… Lancome La Vie Est Belle… chính xác…

– Này em chưa nói xong… Anh có đứng lại không…

Hạ Vi đuổi theo Minh, mặt đỏ gay gắt hô hoán. Minh bị đuổi chạy vòng vòng quanh cái bàn ăn khổ sở không chịu nổi. Ngọc Nga chỉ khoanh tay cười tủm tỉm, nàng không có máu ghen như Hạ Vi ah. Đối với nàng, đàn ông bên ngoài làm gì với ai không quan trọng, chỉ cần chiều tối nhớ đường về nhà với vợ con là được.

– Chắc là đi thang máy hơi chật nên mùi người ta bám lên thôi…

– Anh xạo lắm… Em không tin. Đứng lại…

– Anh đi tiếp khách hàng với Ba em đó… Phải rồi… em không tin thì gọi điện hỏi Ba em xem… – Minh nhớ ra được cứu cánh cuối cùng, bạn đồng phạm nha.

Hạ Vi ngừng lại, thở hổn hển, gương mặt xinh đẹp cũng ửng đỏ lên, nàng bĩu môi hừ lạnh nói:

– Hừ… Em tạm tha cho anh. May là anh đi với Ba em… Em tin ông đứng đắn như vậy sẽ không có chuyện gì lung tung bên ngoài.

Minh gãi gãi đầu nhăn nhó. Nó nhận ra làm Bang chủ rất có uy tín nha. Bên ngoài ông có người đàn bà khác thì người ta nói là biết suy nghĩ cho vợ. Lần này ông không kiềm chế nổi, còn ép luôn thằng con rể phạm tội cùng, vẫn được xem là đứng đắn tiêu biểu. Thiên lý thật đui mù rồi ah.

… Bạn đang đọc truyện Hoán mệnh tại nguồn: https://truyen321.net/hoan-menh/

11h00 pm, 24 tiếng đến giờ quyết chiến…

Trong phòng ngủ của Hoàng Minh, ông Khánh vẻ mặt trầm trọng nhìn ra cửa sổ. Phía sau ông, Hoàng Minh thiêm thiếp trên giường gương mặt còn xanh xao tái nhợt.

– Ba…

Nghe Hoàng Minh gọi, ông quay lại. Vẻ mặt sượng cứng cố nở một nụ cười, ngồi xuống cạnh giường.

– Ta làm phiền con sao? Không ngủ tiếp đi… – Ông nói.

– Nhật Vi… Tại sao Nhật Vi không qua thăm con… – Hoàng Minh hỏi.

– Nhật Vi… – Ông Khánh hơi nhíu mày, vẻ mặt có chút khó xử nói. – Hôm qua, Nhật Vi đã theo mẹ nó bay sang Anh rồi.

– Không… Tại sao… Tại sao Nhật Vi không chờ con? – Hoàng Minh ngạc nhiên hỏi.

Thấy ông Khánh im lặng không trả lời, gương mặt nó ửng đỏ giận dữ, cười gằn nói:

– Là… cô ta chê con tàn phế… có phải không? Ha ha… Con hiểu rồi.

– Không phải như vậy. – Ông Khánh lắc đầu. – Ông bà Vượng là không muốn Nhật Vi tiếp tục ở đây lại gặp gỡ một thằng giang hồ nào đấy… Nó tên là Thuận Minh thì phải… nghe nói là người của Hồng Bang.

Ông Khánh hiển nhiên còn chưa biết Thuận Minh lại chính là Hoàng Minh. Ông đôi lúc vẫn hỏi thăm tình hình Hoàng Minh từ ông Hiển. Nhưng ông ta rất kín miệng, chỉ nói nó sống rất tốt.

Lý do ông vừa nói với Hoàng Minh thật ra là một phần nguyên nhân thôi. Ông biết bà Vượng rất bất mãn với hành vi hèn nhát của Hoàng Minh tại sân bay. Bản thân ông khi đó nhìn con trai mình lại đem người bạn gái nó ra che chắn, ông vô cùng ngỡ ngàng và xấu hổ. Ông chỉ có thể biện minh với chính mình rằng lúc đó Hoàng Minh bị thương, đau đớn nên hoảng loạn không phân biệt được người trước mặt là ai…

– Con không tàn phế… chuyện ghép dương vật ở nước ngoài hoàn toàn có thể thực hiện được. Thậm chí còn đơn giản hơn ghép một quả thận… Con yên tâm đi.

Ông Khánh cũng không nói cụ thể. Thị trường bán nội tạng, chỉ cần có tiền cái gì cũng có… Chỉ cần phù hợp nhóm máu là khả năng ghép thành công rất cao. Nhưng nếu là một trái thận sẽ dễ hơn nhiều, vì mỗi người bình thường đều có hai trái. Còn dương vật thì… rất khó. Đàn ông ai lại muốn bán đi thứ đó của mình chứ. Còn các tổ chức hiến tạng quốc tế lại càng không thể, người ta hiến tạng chứ có hiến thứ đó đâu. Ông Khánh còn nghe nói bên Thái Lan có bác sĩ chuyên giải phẫu chuyển giới từ nữ sang nam, còn tạo ra được cả bộ phận sinh dục nam bằng cách dùng một ống silicon cấy vào trong lớp da kéo ra từ dưới bìu dái… Nhưng thứ đó chỉ lòng thòng nhìn đẹp là chính, không thực sự hoạt động bình thường.

Hoàng Minh lúc này không nghe được gì khác, cái tên Thuận Minh đã tràn ngập cả đầu óc nó. Gương mặt đẹp trai như nam thần kia làm Hoàng Minh hận đến muốn nghiến răng nghiến lợi. Dù lấy Hoành Sơn ra so sánh với Thuận Minh thì mức độ căm hận trong lòng Hoàng Minh cũng ngang ngửa không ít hơn. “Hai tên này tốt nhất đều phải chết đi…”

“Reng…”

Lúc này điện thoại của ông Khánh reo lên, ông nhấc máy. Gần đây vì trận chiến với ông Định, điện thoại ông luôn mở dù nửa đêm cũng có người báo cáo.

– Tôi nghe…

– “Thưa ông, bên Hồng Bang đã có hai chiếc xe xuất phát đi về hướng Nhà giam lớn… Theo chúng tôi quan sát từ xa, đúng là hai mươi người.”

Ông Khánh thoáng nhíu mày. Điều ông nghi ngờ đã thành sự thật. Phía ông Định không có hậu thuẫn của quân đội đã nhờ đến lực lượng xã hội đen. Hồng Bang vốn là tổ chức ông e ngại nhất, đã nhúng tay vào. Hồng Bang tồn tại hơn tám mươi năm, vị trí Vương giả trong thế giới ngầm không phe phái nào có thể xoay chuyển.

Khi xưa, lúc lão Long bước lên vương vị, buông bỏ miếng bánh ma tuý. Nhiều người đã dự đoán đó là bước đi sai lầm… Vì những ban phái khác được chia sẻ thị thần giàu có này sẽ mau chóng lớn mạnh, rồi quay lại nuốt trọn Hồng Bang. Nhưng sau hơn hai thập niên, sự thật chứng minh quyết định của ông Long là đúng. Các tổ chức chi phối đường dân buôn bán ma tuý liên tục bị chính phủ chèn ép, huỷ diệt, muốn lớn mạnh vẫn không lớn nổi. Trong khi đó Hồng Bang dần dần nổi lên như một cự đầu, kẻ nắm giữ trật tự của thế giới ngầm lại được chính phủ làm ngơ không đả kích quá nhiều.

Ông Khánh e ngại Hồng Bang cũng không liên quan đến ông Long, mà là những tồn tại phía sau lưng ông ta. Theo lời đồn đại của thiên hạ, Hồng Bang ẩn giấu những kẻ có võ thuật nghịch thiên một đấu trăm vô cùng kinh khủng. Nếu thật sự những kẻ đó được phái ra cho nhiệm vụ bảo vệ Hoành Sơn, có lẽ trong một tiếng đồng hồ sẽ vô cùng khó khăn để giết được nó.

Vì Ông Khánh ngồi bên cạnh giường, nên Hoàng Minh vẫn nghe được tiếng người bên kia nói. Dĩ nhiên nó biết đêm ngày mai sẽ có một trận chiến thảm thiết diễn ra để truy sát Hoành Sơn. Hoàng Minh chợt nghĩ đến điều gì… nó giơ giơ tay ra hiệu với ông Khánh. Ông che điện thoại lại, nhìn nó.

– Nếu có Thuận Minh tham gia, con muốn nó chết… – Hoàng Minh rít khẽ.

Ông Khánh hơi nhíu mày nhìn Hoàng Minh, rồi gật đầu nói vào điện thoại:

– Anh liên hệ lão Giám đốc Nhà giam lớn. Khi họ kiểm tra thân phận những kẻ tham gia từ phía Hồng Bang, nếu có một kẻ tên Thuận Minh thì lập tức báo cho phía chúng ta. Ngoài Hoành Sơn, tôi cũng muốn mạng kẻ đó.

– “Vâng, tôi hiểu. Có điều người Hải Đường bang và đám quản giáo có thể đòi thêm tiền đấy ạ.” – Người bên kia nói.

– Tiền bạc không thành vấn đề. Làm đi.

5 1 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x