Hàng xóm dâm đãng 2

Chương 11

trước
tiếp

Nhiên vòng tay phía sau lưng Ánh Phương vừa ôm chặt cô, vừa lật người cho cô nằm úp lên trên anh mà cu anh vẫn cắm sâu trong người cô. Duỗi dài hai chân khép lại, cô chống hai tay nằm trên nhìn anh, đôi mắt mí lót mở to nhìn như không chớp, Nhiên mỉm cười:
– Gì vậy…

Cô lắc nhẹ đầu rồi áp xuống hôn lên trán, lên mắt, lên mũi anh rồi dừng lại thật lậu trên môi anh. Cô hé môi nhú đầu lưỡi nhỏ hồng mềm ấm, ngọt lịm qua miệng anh. Nhiên nút nhẹ cho đầu lưỡi cô tràn đầy trong miệng anh, nước miếng từ miệng cô hình như ngọt ngào thêm trong nụ hôn đam mê đắm đuối này… Hai bàn tay Nhiên vuốt ve trên tấm lưng trần nhỏ nhắn mềm mại, ấm áp trơn láng của cô… Mấy đầu ngón tay vươn dài xuống xoa nắn trên đôi mông săn gọn, căng ấm và láng trơn… nghịch ngợm lướt mấy đầu ngón tay lấn xuống khe mông cô… Nhột nhạt, Ánh Phương cựa quậy như muốn thoát ra khỏi mấy ngón tay ma quỷ của Nhiên, động tác này của cô làm phần hông cô nhúc nhích để con cu anh đâm chọc lung tung, cô giật mình:

– A… đừng… ui… ưm…

Tiếng đầu cô kêu anh đừng nhưng tiếng sau cô lại sảng khoái rên lên vì đầu cu nhúc nhích mang tới cho cô những cảm khoái mới… Cô nhấc nhấc đôi mông rồi hạ xuống trên bụng Nhiên để phát hiện ra khoái cảm bên dưới lan khắp thân cô… Cứ vậy, cô liên tục nhấp nhô mông mình lên xuống theo sự lôi kéo của khoái cảm mới phát hiện… Một hồi sau cô cảm thấy hình như chưa đủ nên cô chống hẳn hai tay lên hai bên người Nhiên… Tư thế này dễ dàng cho cô nhấc mông cao hơn, khoái cảm nhiều hơn, cô không ngừng nhấc người hạ xuống… Đầu khấc cu Nhiên cọ xát trong âm đạo cô mang tới cho cô từng cơn sóng sung sướng làm đầu óc cô tối mịt, cô chỉ còn biết một việc duy nhất là làm hoài cử động này…

Nằm bên dưới, Nhiên say sưa ngắm nhìn thân trên Ánh Phương, đê mê cảm thụ khi thân cu anh được âm đạo cô bóp vuốt, nuốt vô nhả ra không nỗi sướng nào hơn được… Hai bầu vú căng tròn của cô rung rinh, nhích động làm hai bàn tay Nhiên tự động đưa lên nắm bắt, xoa nắn, vuốt ve… Anh để hai núm vú đỏ hồng, nhỏ xinh vô giữa lòng bàn tay rồi lăn lăn nó… Ánh Phương trân người khi cảm giác kích thích từ hai đầu vú ập tới sâu trong âm đạo cô… dòng nước ấm bên trong tuôn ra cho con cu anh ra vào nhẹ nhàng, trơn tuột hơn… Mái tóc cô xõa ra che đi một phần khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm trên trán, trên bờ môi, dưới cánh mũi… Cô khép mắt tận hưởng sự sung sướng khi được làm tình, chuyện mà cô biết nhưng chưa làm bao giờ, chưa biết những khoái cảm khi được làm tình nó mênh mang, ngút ngàn như vầy…

Dâm dịch đã tràn ứa, thấm ướt toàn bộ thân cu Nhiên, thấm ướt đám lông cu quanh gốc, mỗi lần Ánh Phương nhấc mông lên tiếng “nhép nhép” dâm thanh vang ra, mỗi lần cô hạ mông xuống thì âm thanh “bạch… bạch…” cũng nổ ra nho nhỏ… Nghe những tiếng kêu kỳ cục thì mặt cô càng đỏ rực… Cô cúi xuống nhìn dưới bụng, con cu Nhiên không phải nhỏ, nó vừa dài, vừa to lớn nhưng lại bị miệng lồn tưởng nhỏ bé nhưng luôn nuốt trọn rồi nhả ra, âm đạo của cô tưởng đón không hết nhưng trọn vẹn thân cu dài luôn ngập sâu trong lồn cô tới tận gốc… cô thích thú khi cái lồn nhỏ bé của cô có thể chứa đựng con quái vật này…

Nhiên có cảm giác anh sẽ không chịu nổi khi âm đạo của cô cứ bóp khít vuốt lên vuốt xuống như vậy, vành khấc nhạy cảm sẽ không cầm cự được lâu nếu anh không tìm cách cho cô gái nhỏ xinh này đạt cực khoái không trước thì cũng phải cùng lúc với anh… Nghĩ vậy, Nhiên phối hợp cùng cô, mỗi lần mông cô ép xuống anh lại nẩy hông cho đầu cu đâm thiệt sâu, đầu cu chạm mạnh lên đáy lồn cô làm miệng tử cung cô bị kích động bắt đầu mấp máy… Chiêu trò của anh đã có tác dụng, Ánh Phương nhấp nhô được vài phút nữa thì cô có cảm giác hông cô tê rần, sâu bên trong cảm giác co thắt giật lên… cô sợ hãi chợt dừng lại động tác trên bụng anh. Cô nhìn xuống anh, đôi mắt cô mông lung, mờ tối nhưng màu đen trong mắt lại đậm hơn bao giờ hết. Cô hít thở dồn dập, khuôn ngực căng tràn của cô phập phồng thiệt nhanh, cô hổn hển:

– Anh… em muốn…

Từ đầu tới giờ con cu Nhiên chưa lần nào rời khỏi âm đạo Ánh Phương, bây giờ cũng vậy, anh nhổm người lên ôm cô xoay qua đặt cô nằm xuống dưới, lồn cô không nhả con cu anh ra… Vừa nhấp nhè nhẹ, anh hỏi cô:

– Nãy giờ em thích không…

Cô mỉm cười:

– Dạ thích…

– Vậy sao từ bữa đó tới giờ không cho… anh đụ…

– Ứ… anh phải nói trước chớ… em là con gái mà…

– Sao tối nay lại là em…

– Em nói anh… ôm em ngủ thôi chớ bộ…

– Ôm ngủ mà cầm tay người ta để lên vú…

– Ai mà biết anh… nổi cơn…

– Bộ em không…

– Thôi… đừng nói nữa… làm đi anh…

– Làm gì…

– Thì… “chịch”… em… a… từ từ… a… sướng vậy… anh ơi…

Nhiên bắt đầu tăng nhanh nhịp đụ, anh rút cu ra thật xa, chỉ còn mớm đầu cu ngoài khe thịt rồi tống thật nhanh và mạnh vô. Gốc cu anh áp sát lên mu lồn Ánh Phương, đầu cu chọt mạnh đụng lên miệng tử cung cô… Những lần va chạm mạnh mẽ làm miệng tử cung nhạy cảm của cô mấp máy rồi cũng hé mở, nó vồ vập mỗi lần đầu cu chạm vô là như muốn hút lấy… Rồi chỉ thêm mười mấy lần nắc của Nhiên, tử cung cô xì ra luồng hơi nóng, bắp thịt đáy lồn cô đẩy miệng tử cung trồi lên co bóp từng cơn thật mạnh… Ánh Phương trân người đón nhận những cú thúc cuối cùng của Nhiên để cơn cực sướng vọt tới, nổ bùng trong người cô, cô tíu tít kêu lên:

– A… u… ưm… anh… anh ơi… em… em… chết… anh ơi… a… a…

Hai tay cô níu chặt trên bờ vai Nhiên bấu mạnh trong cơn cực khoái, mặt cô nhăn nhúm lại, miệng tử cung cô hút chặt đầu cu Nhiên làm anh cũng buông thả kìm nén, lỗ tiểu mở ra, làn tinh dịch đặc nóng phun mạnh tưới lên miệng tử cung Ánh Phương, cô giật bắn người vì sức nóng của tinh dịch, hai chân cô căng thẳng như dây đàn, mấy đầu ngón chân cô co quắp lại như bị rút gân… Lần đầu tiên trong đời con gái cô đã biết một cơn cực khoái trong chuyện làm tình là ra sao, cũng lần đầu tiên cô biết được khi thể xác thèm muốn chuyện trai gái mà có cây thịt nóng đâm vô bên trong âm đạo thì cái mức độ sướng khoái nó như không thể diễn tả được rồi…

Nhấn sâu đầu cu trút hết tinh dịch vô bên trong âm đạo Ánh Phương xong, một hồi lâu Nhiên mới từ từ rút ra, một dòng dịch nhờn trắng đục theo ra, chảy ứa từ từ trong cái lỗ lồn còn hé mở phập phồng màu đỏ hồng, chảy dọc theo khe đít rồi nhễu xuống tấm trải giường… Đưa một tay luồn dưới gáy cô, anh kéo cô nằm sát vô người anh, bàn tay ve vuốt trên vùng ngực, vùng bụng cô… Ánh Phương nằm im hít thở, bầu ngực cô phập phồng lấm tấm một lớp mỏng mồ hôi lóng lánh dưới ánh đèn… Cô đưa tay vuốt ve trên cánh tay đang sờ soạng trên người cô… Đôi mắt cô mở lớn nhìn lên trần nhà, tiếng cô thật nhỏ:

– Anh…

Nhiên hôn nhẹ lên má cô:

– Gì, nhỏ…

– Em cảm ơn…

– Ơn nghĩa gì ở đây chớ…

– Anh cho em biết hạnh phúc trong chuyện… chuyện con trai với con gái là gì…

– Anh cảm ơn em thì có… Phương à… em có ân hận không…

– Không đâu… em đã suy nghĩ và quyết định từ trước, lúc đứng trước cửa nhà anh rồi…

– Em không sợ…

– Sợ gì, anh…

– Sợ ba mẹ em biết… Sợ người ta biết anh với em… Sợ có bầu…

Ánh Phương mỉm cười nhẹ nhõm:

– Không. Ba mẹ không thể biết nếu em không nói… Người ta cũng vậy, em không nói gì, và anh cũng không khai… Anh với em chỉ cần để ý một chút, đừng có lộ liễu quá… thì ai biết… Còn chuyện có bầu á… thời buổi bây giờ, có bầu khó hơn không có bầu à anh… nhiều cách để tránh lắm…

– Trời đất… em bao nhiêu tuổi mà biết rành vậy chớ…

– Xì… anh quên em học gì, làm gì sao…

– Hì… quên… cô dược sĩ…

– Anh… Ôm em đi… em buồn ngủ…

– Ủa… không… “chịch” nữa hả, nhỏ…

Cô bật cười giòn tan, ấm áp:

– Tính sau đi… giờ em buồn ngủ rồi… ôm em đi… chồng…

Nhiên cười nhẹ, chiều ý cô:

– Ừ… vợ xích sát vô đây, anh ôm… rồi, ngủ đi…

Không hiểu vì sao Lan Chi lại biết chuyện lão Thiện chồng nàng giở trò quậy phá lung tung. Nàng nổi giận ra tối hậu thư cho lão, nếu không biết điều mà ở yên, nàng sẽ làm thủ tục ly dị và tống lão ra đường với hai bàn tay trắng, kể cả việc lợi dụng nhà nàng quen biết, thần thế làm tác động để lão bị thôi việc trong ngành giáo dục cho dù chỉ còn chưa đầy năm nữa là lão về hưu, sẽ mất sạch… Lão Thiện tái người như gà bị cắt tiết, im lặng không nói lại lời nào… Từ đó, lão đã thật sự để cho mấy đứa con gái bình yên…

An Nhiên viện cớ học trong trường có chị Mỹ Hạnh dạy, xin mẹ cô trước mắt về ở chung với chị cho hết năm cuối phổ thông này, cần gì trong chuyện ôn thi cô có chị sẽ tốt hơn… Lan Chi chần chừ, lúc đầu nàng không chịu, nhưng khi nghe biết được con gái ở gần nhà của anh chàng làm ở công ty thầy Lâm thì không hiểu sao nàng lại đồng ý, đến độ An Nhiên cũng sửng sốt cho tính khí của mẹ cô.

Xưa giờ mẹ cô có thay đổi chủ định liền liền như vậy đâu! Điều gì mà đã không được thì khó mà lay chuyển được nàng, vậy mà, lần này… khó hiểu thiệt… Nhưng ý muốn đã đạt được, An Nhiên cũng không cần phải quan tâm thắc mắc lâu… cô chỉ biết đi thu dọn quần áo, đồ đạc, sách vở rồi nhờ mẹ cô chở tới nhà dì Hiền.

Đậu xe ngay trước cổng nhà Hiền, xuống phụ con gái đem đồ đạc xuống nhưng Lan Chi lại ngại ngùng không dám bước chân vô, dù sao hơn hai mươi năm qua, đối với cô giáo Hiền, nàng vẫn day dứt là người có lỗi… Còn đối với Hiền, thời gian đầu nàng cũng rất căm giận cô học trò xinh đẹp ngày xưa đã bước vô làm gia đình nàng tan rã… Nhưng rồi thời gian là liều thuốc thần kỳ, mọi chuyện cũng nguôi ngoai và khi đã bình tâm, Hiền cho là mọi sự bắt đầu từ sự không chung thủy, thiếu bản lĩnh và mê mẩn xác thịt… của chồng nàng mà ra thôi. Thời điểm đó, Lan Chi đâu đã đủ trưởng thành để suy nghĩ chín chắn, nếu Thiện tỉnh táo và mạnh mẽ một chút thì đâu có chuyện gì xảy ra…

Với tâm trạng đó, khi nghe An Nhiên nói do mẹ cô chở tới, Hiền liền bước ra ngoài tiến tới chỗ Lan Chi đang đứng quay lưng vô nhà, cạnh chiếc xe hơi…

– Lan Chi, sao em không vô nhà… chê nhà chị nghèo hả…

Lan Chi giật mình, quay lại, nhìn thấy Hiền cô sững sờ, luống cuống:

– Dạ… cô… chị… cô… em… em…

Bước tới cạnh Lan Chi, Hiền mỉm cười độ lượng, trong mắt nàng ánh lên vẻ chân thành:

– Cái gì mà lập bập dữ vậy… Kêu chị là chị được rồi… Đi, vô nhà, ngồi chơi với chị, uống ly nước rồi về… Chị cũng có nhiều tâm sự muốn chia sẻ với em… Đi…

Lan Chi rồi cũng ngập ngừng bước chân theo Hiền vô nhà, trong bụng nàng cũng hơi lo lắng, không biết người vợ cũ của chồng mình sẽ nói gì, làm gì đây…

Nhiên đi làm về khi trời vừa sụp tối, anh ngạc nhiên khi thấy chiếc xe hơi đậu trước nhà. Nghe tiếng xe Mỹ Hạnh bước ra:

– Nhiên, nhanh nhanh… tắm rửa thay đồ qua ăn cơm… có khách muốn gặp em…

Nhiên nhíu mày:

– Ủa… em đâu có hẹn ai… xe hơi của ai lạ hoắc…

Mỹ Hạnh mỉm cười bí hiểm:

– Thì qua ăn cơm rồi biết. Nhanh lên mọi người chờ em thôi đó…

Nhiên ngó qua một lượt, nắm tay cô kéo vô nhà. Vừa khuất, anh ôm siết thân hình mềm mại của cô, đặt lên môi cô nụ hôn khao khát, cái lưỡi không an phận lú ra đẩy vô miệng cô đang sửng sốt vì Nhiên hành động quá đột ngột, nhưng rồi cô cũng thuận theo ngậm lưỡi anh hôn mút nhiệt tình… Cô biết dưới bụng cô nóng lên vì con cu của Nhiên đã cương lên ép chặt lên bụng dưới của cô, tay anh lại mò mẫm lên trước ngực cô… Cô đẩy Nhiên ra, lườm anh một cái thật dài:

– Dê xồm… chưa gì… Đã nói là không được…

Nhiên làm bộ khổ sở:

– Chị… tới chừng nào… Nhiên chịu không nổi… Đừng có nói là để dành cho chồng… đêm tân hôn nhe… Chồng chị là Nhiên mà…

Cô đỏ mặt:

– Xì… ham hố… chị đã nói là Nhiên đủ kiên nhẫn thì… chị là của Nhiên… Mà cũng sắp rồi đó… chờ đi…

Cô bước ra cửa:

– Nhanh đi. Mẹ với khách đang chờ em ăn cơm… mọi người đói lắm rồi đó…

Bước vô phòng ăn nhà mẹ Hiền, Nhiên chợt đứng khựng lại vì ngoài mẹ con mẹ Hiền và An Nhiên, anh nhìn thấy người phụ nữ yêu tinh mà hôm bữa tới làm việc ở công ty mà chị ta làm phó giám đốc… Người phụ nữ xinh đẹp ma quái đã nắm áo rồi hôn anh một nụ hôn nồng nhiệt, thắm thiết và có chút gợi dục… Lan Chi…

Thấy Nhiên sững người, mẹ Hiền cười ngoắc ngoắc tay:

– Lại đây, bộ chưa bao giờ thấy một đám toàn người đẹp hả?

Vừa lúc Lan Chi cũng ngước lên, nàng giả bộ mừng rỡ:

– Ủa, cậu Nhiên đây mà… cứ nghe chị Hiền với bé Nhiên nói, chị cứ ngờ ngợ… té ra trái đất tròn thiệt…

Không chỉ Nhiên mà bây giờ mẹ con Hiền với An Nhiên cũng lạ lùng:

– A… má quen anh Nhiên hả…

– Nhiên biết cô Lan Chi hả…

– Sao con quen cô Lan Chi, hồi nào vậy…

Lan Chi nhanh nhẹn trả lời:

– Chị à, mấy hôm trước cậu Nhiên đây có tới làm việc ở chỗ công ty em, từ hồi chiều tới giờ em nghe chị với bé Nhiên thỉnh thoảng lại nhắc tới tên Nhiên này… em cứ ngờ ngợ không biết phải người quen không… thì ra… là con trai chị Hiền hả… Ủa, mà…

Hiểu ý Lan Chi, Hiền bật cười:

– Không. Nhiên này là con trai của chị hàng xóm, từ nhỏ tới giờ gia đình chị và gia đình nó như ruột thịt. Nó kêu chị là mẹ Hiền, cũng như con bé Hạnh kêu mẹ nó là mẹ Thủy vậy đó…

– À… em hiểu rồi…

Hiền xua xua tay:

– Thôi được rồi, cả nhà ngồi vô ăn cơm đi rồi nói chuyện, cơm canh nguội lạnh hết rồi…

Không biết có sự sắp đặt trước hay sao mà trên chiếc bàn cơm hình chữ nhật Hiền ngồi ở một đầu bàn, hai mẹ con Lan Chi ngồi một bên, Nhiên và Mỹ Hạnh ngồi một bên, anh ngồi cái ghế đối diện với Lan Chi. Suốt bữa ăn, không biết là vô tình hay có ý mà chân Lan Chi lại thỉnh thoảng đụng nhẹ chân Nhiên, có lúc còn đè bàn chân anh bên dưới chân nàng… Nhiên cố để ý để bắt gặp ánh mắt Lan Chi nhưng tuyệt đối nàng không hề tỏ ý gì, khuôn mặt xinh đẹp của một phụ nữ thành đạt này vẫn cứ tỉnh bơ và tự nhiên…

Chỉ đến lúc ra về, lúc đi ra ngoài đường, khi thấy An Nhiên và mẹ con Hiền đã quay lưng, Lan Chi mới mở miệng nói rất nhỏ vừa đủ cho Nhiên nghe:

– Hôm nào rảnh tới coi giùm chị lại cái máy… máy chị nó treo miết à… không làm ăn gì được…

Nói vừa xong nàng quay lưng mở cửa xe chui vô và nổ máy lái đi, không chờ Nhiên trả lời. Nhiên đứng lại nhìn theo bóng chiếc xe, tần ngần suy nghĩ hồi lâu…

Về phòng, thấy cái điện thoại để trên bàn sáng lên có tin nhắn, anh mở lên coi, tin nhắn của Mỹ Hạnh: «Nhớ. Tháng sau là sinh nhật của Nhiên. Chị chuẩn bị mừng, tuyệt đối không được về trễ, sắp xếp công việc và thời gian đi. Cho hôn chị đó… »

Đoạn tin nhắn không thiếu phần nghịch ngợm và cũng mang đầy tính khiêu khích, không phải là «hôn em… » mà là «Cho hôn chị đó… »… Nhiên đứng nhìn đoạn tin nhắn của Mỹ Hạnh, anh chợt nghĩ tới những nụ hôn mà hai người đã trao cho nhau…

Trong căn nhà của Tường, nơi phòng khách sáng ngập ánh đèn, anh đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Nàng thật trắng trẻo, xinh đẹp, đôi môi đầy mọng với một chút son hồng phơn phớt luôn mỉm cười rất duyên khi nghe những câu nói pha trò của anh. Lúc chiều tối khi bước ra ngoài khóa cánh cổng thì anh vừa gặp Tiểu My đi ngang qua, lời mời chào tự nhiên và không ngờ nàng đáp ứng ghé vô nhà anh chơi… Khi nàng đã bước qua cánh cổng, chỉ tính khép lại nhưng không hiểu sao, Tường lại khóa luôn… cả Tường lẫn Tiểu My đều không để ý, trên lan can lầu một của một ngôi nhà cách đó không xa, có bóng của một người phụ nữ nhìn theo bóng họ khuất vô trong nhà… Khi cánh cửa đóng lại, trong lòng của người phụ nữ trên lan can chợt có cảm giác như mình đã đánh rơi mất điều gì đó vô giá…

Tường ngồi đối diện Tiểu My trên chiếc ghế salon đối diện, anh nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của người con gái, đôi mắt, đôi môi rồi thấp xuống là bộ ngực căng căng cứ rung rung phập phồng theo hơi thở và tiếng cười của cô, mắt Tường chợt đen thẫm lại bởi màu trắng đến lóa mắt của đôi đùi nàng dưới chiếc váy khi nàng vô tình thay đổi chân bắt chéo…

Hình như ma quỷ bắt đầu tấn công lý trí của Tường bởi anh đột ngột đứng dậy, bước qua ngồi sát cạnh Tiểu My, nàng giật mình toan nhích lui ra nhưng anh đã cầm chặt hai bàn tay nàng, giọng anh hối hả:

– Tiểu My… anh… anh thích em lâu lắm rồi… bữa nay em lại xinh đẹp nhiều hơn cả ngày thường… anh… anh…

Hoảng hốt, Tiểu My cố giằng tay anh ra:

– Anh Tường… có gì thì anh cứ thả tay em ra, đau em… anh thả em ra rồi nói…

Nhưng Tường như mũi tên đã lao ra khỏi cung, anh biết nếu tối nay anh không một mạch tiến tới như trong lòng đã thầm ao ước lâu nay thì sẽ không còn có cơ hội nữa…

– Không… anh sẽ không thả tay em ra nếu anh chưa nói hết…

Tiểu My đành phải chấp nhận… trong óc nàng đang mù mờ chuyện sẽ tiếp diễn… Thật ra, lòng nàng vốn đã có hình ảnh của người đàn ông này lâu rồi, nhưng là con gái nàng không tiện tỏ bày trước… Hình ảnh và khuôn mặt anh càng ngày càng đậm nét trong nàng, nhất là thỉnh thoảng nàng lại vô tình bắt gặp những cảnh tượng giữa vợ chồng anh trai nàng trong phòng riêng…

– Tiểu My à… anh nói thiệt, anh thích em… từ ngày vợ con anh bỏ anh đi… anh chưa bao giờ để ý tới một ai chỉ vì trong lòng anh luôn nghĩ về em… My à… em… em…

Vừa nói Tường vừa vuốt ve hai bàn tay nàng, cái cảm giác chung đụng cho dù chỉ là trên hai bàn tay, nhưng với Tiểu My thì như là một phép màu, hơi ấm và sự ve vuốt gợi dậy trong nàng sự ấm áp, gần gũi và mùi đàn ông từ người Tường tỏa ra như làm nàng có chút mê muội… Thấy Tiểu My im lặng và như không còn gì để nói, Tường đưa tay ra sau gáy nàng kéo tới và đôi môi anh thật nhanh ấp lên đôi môi nàng… Tiểu My chới với, nàng đưa tay lên ngực anh cố đẩy anh ra nhưng anh đã đoán trước nên thêm một cánh tay vòng sau lưng nàng giữ lại… Đôi môi nàng mím chặt làm lưỡi Tường không thể đi vô… Mặc kệ, anh vẫn cứ áp chặt và đầu lưỡi anh liếm qua liếm lại trên hai cánh môi mềm ấm, trên đường kẻ giữa hai môi nàng, đầu lưỡi lướt qua lướt lại thật nhẹ, thật êm…

Tới một lúc, như bị ngộp và muốn nói gì đó, Tiểu My vừa hé môi ra thì ngay lập tức, đầu lưỡi Tường đã chen vào, ngập đầy trong khoang miệng nàng… Đôi mắt nàng mở lớn đầy vẻ tức tối nhưng Tường đã quấy đảo đầu lưỡi anh trong miệng nàng lên những nơi nhạy cảm nhột nhạt nhất… Nàng thở phì phò, không muốn thì đôi môi nàng cũng bắt đầu tự động ngậm đầu lưỡi anh… Đôi mắt Tiểu My không còn vẻ tức tối giận dữ nữa, nó trầm xuống dịu dàng và pha chút hân hoan… sự sảng khoái bắt đầu nhen nhóm hình thành trong người nàng, hai tay nàng không còn chống lên ngực anh nữa, nó dễ dàng buông xuôi… Lúc Tường rút đầu lưỡi về thì nàng cũng đẩy lưỡi mình qua miệng anh…

Đôi môi Tường rà ra phía sau mang tai nàng, hơi thở anh nóng bỏng làm toàn thân Tiểu My run lên… Hình ảnh vợ chồng anh trai nàng lại hiện lên để cho sự háo hức trong nàng mở ra, nàng không còn chống cự gì khi Tường đưa tay lên xoa nắn bầu ngực nàng bên ngoài lớp vải… Dù bị ngăn cách qua lớp vải và chiếc nịt vú, Tường vẫn cảm nhận được sự căng mềm và âm ấm của bầu ngực Tiểu My… Một bàn tay Tường di chuyển nhè nhẹ ra phía sau, mò tìm cái khóa kéo rồi kéo nó trượt từ từ xuống sát dưới eo lưng nàng…


Còn tiếp…

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Vui lòng không Báo Lỗi với mục đích đòi chương mới, chương mới tùy thuộc vào tác giả, chúng tôi sẽ update sớm nhất khi có chương mới.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x