Gấu mẹ vĩ đại

Chương 45

trước
tiếp

Website chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 45: Nhớ
Từ lúc tôi và Chíp yêu nhau đến giờ trừ cái giai đoạn tôi ở trong nhà máy và có chuyện chưa bao giờ tôi xa em quá 10 ngày, nỗi nhớ về em sẽ giày vò tâm can của tôi mỗi đêm khiến tôi không thể nào chịu được. Bởi vậy mỗi lần em xa tôi y như rằng tôi sẽ hóa thú.
Các ông có thể hiểu thời gian này tôi đau khổ đến thế nào đâu, nhớ vợ, nhớ con, đặc biệt nhớ Chíp. Vợ chồng chúng tôi call liên tục cả ngày, nhưng nỗi nhớ nhung là không thể xóa bỏ được.
Cơ sự là tôi năm nay về tỉnh triển khai một vài dự án, vì tính tôi lành lắm. Các anh em không biết thế nào, có ổn không? Các anh em cố gắng sống sót qua đại dịch này nhé. Tôi nói thật từ lúc có Covid là tôi thấy không thơm rồi, nên năm nay tôi triển một vài dự án mới như tôi đã nói nhiều lần trước đây. Chính vì thế nên mới có việc tôi xa HN để về quê công tác. Thêm nữa là nhà tôi đang đập ra để xây lại, tôi cũng tạt té tí vì không có công thì cũng có sức. Chân cẳng tôi tập tễnh được rồi, lái xe vẫn mượt nên tôi chủ yếu đi về một mình. Chíp trên đấy trông non nhà cửa và con bé, em cũng đang học thêm vài cái nghiệp vụ chuyên môn.
Trước giãn cách, 3 ngày tôi ở TB, còn lại là lên trên HN với Chíp, sau mỗi lần như thế Chíp đều rất nhiệt tình. Chíp bảo nhớ mùi tôi, tôi đi lại nhiều vừa thương vừa nhớ, thương tôi vất vả, tôi ậm ừ vì tôi không lao ra đường thì vợ con tôi sau này ai nuôi, cái này là đúng mà.
Gần giãn cách TB là tỉnh làm gắt trước, tôi phải lạy lục mọi cửa nên mới về được, vì ngày ký HĐ sát gần kề rồi tôi không về không được, năm nay ngoài việc kinh doanh, tôi lại đứng quản lý giúp bác tôi mấy dự án, vì anh tôi bận chăm vợ bầu. Tôi tính là đánh nhanh thắng nhanh rồi cút lên với vợ con, nhưng người tính chẳng bằng dịch tính, tôi kẹt luôn dưới này, lòng tràn đầy bất lực.
Vợ tôi cũng tìm mọi cách cho tôi lên nhưng không được, Chíp đâm ra cáu, giận ngược cả tôi mấy ngày không thèm nhắn tin gọi điện, họa lắm tôi gọi cho con qua máy của con Bé mới loáng thoáng thấy hình Chíp.
Đêm ấy tôi đang nằm xem tiktok thì Chíp nhắn cho tôi:
– Em nhớ anh!
Đấy chỉ cần thế thôi tôi bật dậy như lò xo, gọi ngay cho em kể lể là tôi xin lỗi, tôi nhớ em lắm, nếu tôi về được tôi sẽ về ngay. Chíp khóc, tự nhiên lòng tôi trùng hẳn xuống, em nức nở với tôi qua điện thoại, tôi thương em vô cùng.
Đêm ấy vợ chồng tôi nhắn tin với nhau gần như cả đêm, tôi có cảm giác như kiểu quay lại khoảng thời gian đầu tiên lúc yêu nhau ấy. Nhắc đến lúc mới yêu, qua bộc bạch của Chíp tôi cũng biết thêm vài chuyện.
Tôi hỏi Chíp là em thích anh từ bao giờ, Chíp kể là thời gian đầu chưa rung động với tôi đâu, nhưng mà sau thời gian dài tiếp xúc tự nhiên lại thấy thích thích. Ngày trước Chíp cũng là một fan cuồng Kpop cũng thích các boyband cũng thần tượng mấy anh đẹp zai, tôi so với họ thì đúng là chỉ hơn chứ không kém, chắc vậy nên em thích tôi cũng là điều bình thường. Tôi cứ tự sướng như vậy, nhưng Chíp thì lại nói ra một cái lý do khá trời ơi đất hỡi. Thích tôi bởi vì ban đầu ghét tôi lắm.
Nghe khá là vô lý và hại não nhưng mà có chuyện thật như thế này.
Lúc tôi mới chuyển về nhà bà ở, đối với tôi Chíp như một đứa em gái nhõng nhẽo đến phát phiền. Tuy tính tôi rất hào sảng, nhưng có một cái đuôi gần như kè kè bên mình như vậy đôi lúc cũng khá là mất tự do. Lúc tôi bị đá năm nhất đấy, tôi đâm ra bất mãn với mọi thể loại yêu đương chướng tai gai mắt diễn ra xung quanh. Tôi có mấy thằng bạn cùng cấp 3, lên trên này vẫn hay tụ tập cùng nhau, thời điểm tôi đang kể là lúc mấy đứa đều chưa có người yêu hay gì cả. Những lúc nhàn rỗi chúng tôi hay gặp nhau để kể xấu tất cả những thành phần quen biết, đang yêu hoặc chớm yêu. Thậm chí có lần còn định cắt máu ăn thề với nhau là từ giờ đến lúc ra trường chả thằng dell nào thèm yêu thương gì hết, cứ thế này cho lành.
Nhưng mà thằng bạn học Ngân hàng lại phản chiến đầu tiên, nó qua nhà tôi xem đá bóng và ngủ lại vô tình gặp Chíp, cu cậu mê luôn. Lúc đấy tôi bĩu môi và khinh bỉ nó vô cùng, cái loại háo sắc. Nhưng mà ý trời, giờ tôi mê Chíp còn hơn cả điếu đổ.
Nói qua đồng chí này, nhà mặt phố, bố cũng nổ ngô nhưng bà bô thì làm chi cục thuế. Thời điểm ấy tôi ngây thơ lắm, cứ nghĩ muốn tốt cho bạn, bạn thích thì mình chiều thôi, vì bạn trả giá cao mà, đâu nghĩ đến em vẫn còn là cô bé trong sáng mình làm vậy là bán em không văn tự rồi.
Rất nhanh tôi cho số Chíp để thằng bạn tôi nó tán, tôi tặc lưỡi bảo dù sao trên này bọn trẻ con tuổi Chíp nó yêu nhau đầy ra, Chíp có lỡ vướng vào tình ái thì cũng là ý trời. Nhỡ đâu sau này tình đậm sâu tôi lại có lời cảm ơn. Thời điểm này tôi nghĩ lại mà muốn đấm chết mẹ cái thằng tôi ở quá khứ.
Thế là tôi tạo điều kiện cho thằng bạn cứt hết mức, tôi cho nó đến nhà ăn cơm khi mà có Chíp, thỉnh thoảng tôi bịa ra lý do để nó đến đón Chíp đi học về, đâu đó được 2 lần. Còn anh chị có nhắn tin qua lại thế nào thì tôi ứ biết. Tất cả đều là tình cờ hết, tình cờ trong sự sắp xếp của tôi. Tôi thì vẫn chìm đắm trong nỗi buồn, vẫn căm ghét các thể loại yêu đương, kể cả trong phim ảnh trừ mấy phim có hai người.
Đâu đó mấy tuần sau, tôi thấy thằng bạn cứt này khoe với tôi cùng cả nhóm là sắp có người yêu, tự nhiên tôi thấy hình như mình đã làm được một việc vĩ đại, thoáng trong lòng có chút không thoải mái. Chíp vẫn cùng con Ín qua nhà tôi học và ăn cơm, tôi thấy em không thoải mái lắm nhưng tôi mặc kệ.
Hôm đấy mưa to, tôi đang ngủ thì mẹ nhờ tôi đón Chíp, tôi vâng dạ chán rồi nhắn cái tin cho thằng kia rồi ngủ tiếp. Chiều muộn chuẩn bị làm bát mì tôm cởi chuồng thì mẹ lại gọi, tôi giật mình, không dám nghe máy. Tôi gọi lại cho ông thần kia xem nhiệm vụ hoàn thành chưa thì nó ráo hoảnh bảo không biết. Cay lắm nhưng tôi phải chạy đi đón Chíp đã, trời bắt đầu chuyển tối rồi, tự nhiên thấy lo lo. Tới cổng trường em vẫn đứng dưới cổng, mưa làm em run run, tôi cười cầu tài, nguyên bộ áo mưa lụp xụp nhăn nhở lại gần:
– Cốc cốc…
Chíp dỗi, quay mặt đi, tuyết lệ đã có dấu hiệu ướt. Tôi thầm than bỏ mẹ rồi.
– Em gái, xinh thế này đứng đây 1 mình không sợ bắt cóc à?
– Anh là sinh viên nghèo, thỉnh thoảng chạy xe ôm sống qua ngày, thôi thì cả ngày có một chuyến, mà phải xinh anh mới đèo. Em khá là đủ tiêu chuẩn. Lên xe nhé!
Chíp lên xe không nói không rằng, tôi bịa vài câu chuyện vui, em cũng chẳng đáp. Về đến nhà em xuống xe, không chào hỏi, đi một mạch vào ngõ, tôi chưng hửng tự nhiên bực thằng bạn.
Tôi phi ra tận nhà trọ của nó, vừa đi vừa tức, cái bọn yêu đương làm mình khổ sở trời mưa thế này, phải đấm thì mới hả giận. Nghĩ thế nhưng vào phòng nó tôi cũng không đấm được vì thấy nó đang đá lưỡi với con bé nào xinh đáo để. Tính tôi vào phòng ai méo bao giờ quan tâm trong đang có gì, có ai, cứ thế vào thôi. Thằng mặt lờ bắt cá hai tay, em tao vẫn còn đợi mày dưới mưa mà mày trao đổi enzyme với cái con nào xinh thế.
– Á thằng chó, mày không đón em tao còn ở nhà thậm thụt.
– Mẹ cha mày, em mày thì mày đón sao bắt tao đi.
Tôi cáu lắm, hậm hực chỉ muốn đấm nhau, lúc ra cửa tôi đá bay cái nồi cơm điện nhà nó. Tôi lúc đấy dị ứng mấy thể loại cắm sừng vô cùng. Bản thân tôi là nạn nhân, tôi hiểu.
Thằng bạn nó tuyên bố qua nhóm đéo chơi với tôi nữa, tôi cũng dí lol cần. Tôi về lại nghĩ đến Chíp, mình lỡ hại em rồi, phải nói em biết.
Chíp phải tuần sau mới thèm sang nhà tôi học bài, cơm no rượu say tôi mời em đi ăn tào phớ, tôi muốn an ủi em, khuyên em tránh xa thằng mặt lờ kia ra.
– Anh T nhắn tin cho em.
– Ờ.
– Sao anh lại đá hỏng nồi cơm nhà anh ấy?
– Ai bảo nó… Tôi ngập ngừng…
– Thì việc đón em là mẹ nhờ anh, anh lại đi nhờ người ta, không được thì anh bực anh thấy vô lý không?
– Nó là người iu em cơ mà!
– Người yêu lúc nào?
– Không phải à?
– Không!
– Thế hai đứa chẳng phải nhắn tin qua lại còn gì.
– Cứ nhắn tin là người yêu à?
Tôi chưng hửng, kịch bản sai mẹ rồi, thằng bạn vẫn giận nên tôi gọi nó méo nghe máy, tôi hỏi thì Chíp không nói thêm. Sau vài lần tôi không hỏi cũng quên luôn việc đấy, tôi với thằng bạn kia thì nghỉ chơi hẳn, tôi cũng chẳng tiếc.
Hóa ra vợ tôi ghét tôi lúc ấy, chính vì thằng T nhắn tin bảo Chíp việc tôi đến gây sự với nó vì tội không đến đón Chíp làm Chíp thấy tôi có vấn đề. Chíp nhớ rất dai mọi chuyện, Chíp bảo tôi là lúc đấy T nó có ý định tán Chíp thật, nhưng Chíp không màng, việc tôi sắp xếp thế nào Chíp đều biết có điều nể mặt tôi nên có vài lần đón đưa thôi, chả có gì khác nữa. Tôi vì Chíp mà hùng hổ qua nhà T làm Chíp buồn cười, thấy tôi như trẻ con, việc gì cũng lồng lộn lên.
May quá, tí nữa thì tôi bán chân ái cả đời đi vì mấy cái thẻ game. Nhắc lại chuyện này với Chíp tôi cứ tủm tỉm cười. Tôi quên lâu rồi đấy mà Chíp vẫn nhớ.
Cái ghét thứ nhất là như vậy, cái ghét thứ hai là tôi hay càm ràm việc Chíp nhờ vả tôi vô tội vạ. Buồn buồn Chíp hay kéo tôi đi mua đồ linh tinh, những cái em thấy là hay tôi lại thấy như dở hơi. Thời điểm ấy chúng tôi nói như chó với mèo thì hơi quá, nhưng như phường chèo thì cũng gần tương tự. Tôi hay càm ràm cũng có cái lý của tôi, tính tôi galang thì nổi tiếng từ bé rồi, đi với em chả nhẽ mấy cái vụn vặt lại bắt em trả tiền. Ờ mà em tôi cũng vô tư luôn, anh trả thì em đứng vỗ tay khen anh tốt quá, lần nào cũng vậy. Góp gió thành bão, tôi mất mớ tiền cho mấy cái sở thích linh tinh của Chíp. Đến giờ vẫn vậy, thỉnh thoảng vợ tôi vẫn dùng tiền của chúng tôi (nói chúng tôi cho oách thôi chứ trong nhà tôi chả được sở hữu tiền) mua những cái ngớ ngẩn.
Mẹ Vy thì rất sẵn lòng đầu tư cho Chíp những bộ quần áo hàng hiệu, phụ kiện đính kèm cũng không phải nghĩ, nhưng Chíp mà mang cái gì linh tinh theo đánh giá của mẹ về là bị mắng. Thành ra mấy cái đồ Chíp tha về treo đầy ở nhà tôi. Có lần Chíp mua cái chuông gió bằng sứ, đêm gió nó lùa nó kêu leng keng làm tôi sợ ma không ngủ được sáng dậy mắt đen sì. Tôi bắt đền Chíp thì em lè lưỡi lêu lêu, bố tổ sư lè lưỡi xinh đáo để chỉ muốn cắn cho cái.
Ba mẹ Chíp chẳng mấy khi cho em tiền tiêu vặt, chẳng may có ai cho thì mắt trước mắt sau Chíp giấu làm quỹ đen thôi. Tôi thì khác, mẹ Vy thỉnh thoảng chứ dấm dúi cho tôi mấy đồng gọi là đổ xăng với hai anh em uống nước, tôi cứ mồm kêu con ngại lắm nhưng tay thì vẫn đút vào túi quần. Có lần Chíp trông thấy đòi ra chia 50/50, tôi không đồng ý thế là xị mặt dỗi, thành ra tôi phải hứa thích gì anh sẽ mua cho.
Đợt đấy Chíp cứ mê mẩn cái vòng dell gì ấy, hình tròn mà có mấy cái lông gà treo ở dưới, tôi quên tên rồi, chỉ biết thời điểm ấy nó hot lắm, trend phim hàn thì phải. Chíp thích mê tơi lên, đòi mua bằng được. Tôi thì mới tạch lô, hết tiền, Chíp kéo tôi đi mua mà lòng tôi nặng trĩu, cái nặng ấy nó như kiểu buồn ỉa mà không rặn ra được. Tôi vừa đi vừa khấn là hy vọng cái vòng ấy nó chỉ mấy chục thôi, ví tôi còn dưới 1 lít, về tôi ăn mì tôm cầm cự 1 tuần chắc không sao vì biết thừa Chíp cũng vườn không nhà trống rồi. Đúng là sợ cái gì thì nó xảy ra thế thật, thị Chíp chọn cái đẹp nhất, xịn nhất, và trên cả số tiền tôi có. Tôi giãy nảy lên, cố mồm mép bảo cái này xấu bỏ mẹ, tiền đấy mua bim bim có phải ăn được tới mùa xuân sang năm không? Nhưng Chíp bịt tai. Tôi sĩ gái lắm, nếu trước mặt mọi người mà không trả được tiền thì nhục mặt. Tôi bảo Chíp là:
– Lão tổ tông ơi, mang về treo ở đâu? Mẹ vứt ra sọt rác đấy.
– Kệ em. Em treo ở đâu là quyền của em.
– Hôm nay thời tiết xấu thế này hay chúng mình cứ đi về đi, mai anh mua cho.
– Liên quan.
Thôi cực chẳng đã tôi bảo với Chíp là cút ra ngoài đợi tôi để tôi thanh toán.
– Thế không đủ tiền à? Chị chủ quán hỏi tôi…
– Vâng, thiếu mỗi một nửa. Hay chị giảm giá cho em nhé.
– Thế lấy cái này nhé, chị để cho, lấy lãi mỗi cái tình cảm thôi. Chị lục dưới đáy thùng một cái vòng xấu còn hơn cái nết của chị đưa tôi.
– Thôi chị cho em để lại cái điện thoại, tối em ra chuộc sau vậy. Tôi lầm bầm…
– Anhhhhh Minhhhhh!
– Gì, cháy nhà à?
– Thôi về đi, em chán rồi. Chíp nói xong ra thẳng ngoài.
Tôi đực mặt ra, chả biết sao lúc đấy ngại quá, quên chào chị chủ quán cun cút theo sau.
– Anh đưa em đi ăn tào phớ đi.
– Nhất định không mua nữa à?
– Chán rồi!
Tôi tặc lưỡi, ánh trăng đôi khi cũng hiểu lòng tôi. Có lẽ Chíp thấy tôi lấn cấn lâu quá, đoán già đoán non ra cái gì nên cancel. Tôi thì ngại với Chíp, lúc ăn tào phớ rặn ra mấy nụ cười thật tươi nhưng Chíp chẳng thèm care.
Mấy ngày sau Chíp vẫn qua tôi học, tôi toàn đuổi khéo về vì tôi ăn mì tôm, Chíp ăn cùng thì lại phải mua thịt bò, tôi không đáp ứng nổi. Cuối tuần Chíp xách cho tôi chục trứng gà với ít đồ bỏ tủ lạnh, bảo mẹ cho, tôi mừng rơi cả nước mắt. Tuần sau tôi khổ nhục kế với bố, xin được ít tiền đi học thêm. Mẹ Vy qua chơi xem tủ lạnh bảo tôi sắm sửa đầy đủ ghê. Duyệt!
Tôi hơi đơ người, đồ mẹ cho mà mẹ ơi. Hay là…
Tôi thủ thỉ với mẹ mấy câu chuyện mê tín, tôi bảo có cái vòng thiêng lắm treo ở cửa sổ là đón được bao nhiêu linh khí. Cửa sổ phòng Chíp học mà treo thì học giỏi nhất quận. Tôi vẽ hình cho mẹ xem, mẹ cười bảo mẹ cũng xem phim này mà anh em chúng mày lắm trò. Chắc không phản đối nên tôi cười cợt cho xong chuyện.
Lần này tôi hiên ngang đến quán cũ gọi to và rõ ràng cái vòng đấy để mua mang về tặng Chíp thì đậu xanh rau má hết hàng rồi.
– Em bắt đền chị, cái đấy em gái em nó thích.
– Khách chị đầy em ạ, không người này thì người kia. Ai bảo không mua luôn.
– Nhất định không còn?
– Hàng đặc biệt như thế hết rồi.
Tôi lượn lờ quanh khu bờ Hồ chán chê tìm theo đúng mẫu cũ mà mua nhưng đúng là không có cái thứ 2 như vậy. Hàng này toàn đồ thủ công, mà mỗi loại một kiểu. Chíp khó tính như bà già, không hợp mắt chắc không thích luôn. Cuối cùng tôi mua một cái hao hao thêm chút ít phụ kiện có sẵn rồi về mày mò tự làm. Thành quả thì cũng chẳng đến nỗi nào, mỗi tuột mất thời gian, hì hục cả tối mới xong, còn cắt vào tay mấy nhát.
Hôm sau buổi tối sang ăn chực, lúc Chíp đi học thêm chưa về tôi lên phòng treo ở cửa sổ của em. Bên ngoài có vài đóa tường vi bay bay trong gió. Cái chuông gió gọi ma tôi cũng tiện thể treo luôn gần đấy.
Đêm muộn Chíp nhắn tin:
– Xấu òm!
– Mai ông tháo mang về.
– Xí. Giám động vào của em. Ghét!
… Bạn đang đọc truyện Gấu mẹ vĩ đại tại nguồn: https://truyen321.net/gau-me-vi-dai.html
– Em khai thật với chồng chuyện này!
– Em lén lút sau lưng anh hả?
– Thần kinh! Hôm đấy anh không mua dreamcatcher cho em, hôm sau em tự mua nhưng cũng chẳng thích nữa nên bỏ không có treo lên…
– Thế sao vẫn giữ cái anh treo trên cửa?
– Thì anh tự tay làm mà, thế nó mới giữ được giấc mơ của em!
– Giấc mơ của em là được có anh trong đời.
– Em ghét anh từ lúc đó. Vậy chồng em yêu em ở điểm gì?
– Mông!
– Vếu nữa!
… Bạn đang đọc truyện Gấu mẹ vĩ đại tại nguồn: https://truyen321.net/gau-me-vi-dai.html
– Anh yêu em vì em vẫn luôn là Chíp của anh!
– Vừa nãy anh nói cái gì cơ?
– He he… nói gì đâu…
– Nhớ không?
– Có chứ!
– Ngắm nhé… What color is it?
… Bạn đang đọc truyện Gấu mẹ vĩ đại tại nguồn: https://truyen321.net/gau-me-vi-dai.html
Tôi có cái tật xấu là ăn rất nhanh, mà không chỉ tôi đâu, cả nhà tôi đều vậy. Nhà tôi ở đây là chỉ bố mẹ tôi với con Minh Bé ấy. Ngày xưa mẹ tôi hay mau mau mải mải về cơm nước để chiều đi dạy nên bữa cơm mẹ tôi bắt cả nhà ăn tốc độ lắm. Chỉ có Minh Bé nó hay ngậm cơm nên được đặc cách thôi. Riêng cái thằng tôi thì:
– Ăn nhanh, mày không ăn nhanh mẹ đổ cho chó.
Mỗi lần mẹ tôi dọa như thế, tôi lại và cơm liên tục để đỡ phí đồ ăn. Bữa cơm mà có thêm bố tôi thì còn nhanh nữa, vì bố tôi thỉnh thoảng lại có việc, không có việc thì cũng có người rủ rê đi uống rượu. Bố tôi mà không ăn hết đồ ăn mẹ nấu thì cũng chả đi được đâu. Tất cả các lý do đấy làm cho bữa cơm nhà tôi trở thành cuộc thi Ai ăn cơm nhanh hơn học sinh lớp 5.
Chíp thì biết tôi ăn nhanh từ ngày xưa rồi, em cũng điều chỉnh tôi nhiều nhưng lần đầu về ăn cơm với nhà tôi, Chíp vẫn không theo kịp tốc độ, mặc dù tôi đã nấn ná rất lâu đợi Chíp. Lần đấy là lần mà tôi đã kể với các ông qua rồi đấy. Có lẽ do ngại nên khi mọi người buông đũa em cũng ngừng theo. Mặc mẹ tôi bảo cứ tự nhiên đi nhưng vẫn nằng nặc nói no rồi. Sức ăn của Chíp thì tôi biết, trông vậy chứ cũng ăn khỏe lắm, chỉ là ăn chậm thôi.
Buổi tối tôi với Chíp và Minh Bé đi dạo. Mục đích của tôi là muốn kiếm hàng quán nào đó, mua cho Chíp một ít đồ ăn vặt, sau đó tạt ngang tạt ngửa vào đâu đó kín kín làm tí hôn hít. Theo kế hoạch để qua mắt mẹ tôi là đi đến nhà bà ngoại tôi sẽ đuổi cút con bóng đèn vào đấy cho đôi chim cu tự nhiên. Cơ mà Chíp ngại nên cấu tím cả mạng sườn, con Minh Bé thì ngu dốt thành ra 3 đứa lại đi cùng nhau. Quê tôi đi ngủ sớm lắm, lúc bọn tôi mò ra đường mới có 8h mà hàng quán đã đóng cửa tối om rồi, giờ mà muốn mua gì thì phải đi ra thị trấn cách đấy mấy cây mới có.
Tôi là người chu đáo, tối nay mà người yêu tôi có chết đói thì tôi ân hận cả đời, thế nên cái khó ló cái khôn tôi rủ:
– Đi ăn trộm ngô đi!
– Ok anh, lâu rồi không đi ăn trộm. Minh Bé đồng ý ngay lập tức.
– Êu, lỡ bị bắt thì sao.
– Thì Chíp ở lại chịu tội. Yên tâm chỉ bị nhốt ở chuồng lợn một đêm thôi.
– Chị phải chạy thật nhanh vào. Anh Mốc chơi bẩn lắm, lần nào cũng chạy trước em, em có bị bắt thì anh ấy cũng mặc kệ.
– Nhưng không phải bị nhốt ở chuồng lợn đâu.
– Bị nhốt ở chuồng bò cơ!

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyen Tranh Sex Tại TruyenHentai18.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x