Dương Thần - Quyển 6

Chương 48

trước
tiếp

Phần 48
Cũng đúng. Cho dù mình đã dành tình cảm thực sự cho người phụ nữ này thì cũng nên tỉnh táo lại chút. Đây chẳng phải là con gái nhà họ Lâm đang chiến tranh lạnh với mình hay sao? Giống như trước kia, sẽ có cơ hội để đạp đổ bức tường băng này.

– Tiểu Thiện Thiện. Nước Pháp lúc này là rạng sáng mà em còn gọi điện qua đây, xem ra rất sốt ruột rồi.

Dương Thần nhận điện thoại, cười đùa vui vẻ.

Dù sao Mạc Thiện Ny cũng là người mạnh mồm mạnh miệng, đặc biệt còn là người phụ nữ rất mạnh mẽ. Bình thường không có việc gì sẽ không nũng nịu như những người phụ nữ bình thường khác. Công việc thường ngày căn bản đã rất bận rộn, cũng chưa chắc cô ấy sẽ bớt chút thời gian để liên lạc với mình.

Đầu dây bên kia không có tiếng đáp trả ngay, như thể là không ai trả lời.

Dương Thần buồn bực, Mạc Thiện làm sao vậy, hay là có chuyện khó nói? Nhưng một giây sau, Dương Thần liền ngơ ra.

– Là ta, ta là mẹ của Thiện Ny.

Trong điện thoại đột nhiên phát ra một giọng nói hơi quen quen của phụ nữ.

Dương Thần thiếu chút nữa đánh rơi di động xuống đất. Mẹ của Mạc Thiện Ny? Chẳng phải lúc trước đi tỉnh Xuyên đã gặp Mã Quế Phương rồi sao? Một trong số… những bà mẹ vợ của mình?

Giống như nàng dâu diện kiến bố mẹ chồng. Khó tránh khỏi câu nệ, bên ngoài mặc kệ Dương Thần hoành hành như thế nào, nhưng khi gặp những người thân của người phụ nữ của mình thì hắn vẫn phải e dè.

– Hì hì, hóa ra là mẹ. Sao mẹ lại dùng di động của Mạc Thiện Ny để gọi. Thiện Ny cũng thật là, cũng không tặng mẹ một chiếc điện thoại…

Dương Thần nói tới đây, đột nhiên cảm thấy kỳ lạ. Mã Quế Phương không phải ở tỉnh Tứ Xuyên sao? Làm sao cầm được điện thoại của Mạc Thiện Ny? Chẳng lẽ mấy ngày vừa rồi, Mạc Thiện Ny trở về nhà sao?

Vội hỏi:

– Mẹ, Thiện Ny về à?

Mã Quế Phương cười cười:

– Không. Con bé cả ngày bận rộn làm gì có thời gian rảnh. Dạo này sức khỏe của ta không tốt, Đành phải ngồi tàu đến Trung Hải, nhờ cậy vào sự chăm sóc của đứa con này.

Mặc dù Mã Quế Phương là một thôn phụ ở trong núi, nhưng Dương Thần rất hiểu mẹ vợ mình tuyệt đối là người phụ nữ thông minh, nếu không thì sẽ chẳng dạy dỗ được một đứa con gái như Mạc Thiện Ny. Mặc dù khi mười mấy tuổi, Mạc Thiện Ny đã được giám đốc của Quốc Tế Ngọc Lôi đề bạt lên chức cao, nhưng trước khi đến Trung Hải, thì vẫn là do Mã Quế Phương này dạy dỗ.

Lúc này, lời nói của Mã Quế Phương rất đơn giản nhưng thực ra đã tiết lộ không ít thông tin. Thứ nhất sức khỏe của bà không tốt, nhưng vì không có ai về thăm bà nên bà chỉ có thể tự mình mang theo thân thể bệnh tật đến Trung Hải để dựa dẫm vào đứa con gái. Điều này chứng tỏ bà không hài lòng về việc không ai quan tâm bà. Thứ hai, Mã Quế Phương nói “đứa con”, chứ không phải là “con gái”. Có thể thấy, bà đã coi Dương Thần như con rể của mình. Nhưng đứa con rể Dương Thần này, từ lần trước, sau khi rời khỏi tỉnh Tứ Xuyên đã không còn liên lạc gì nữa, chứ đừng nhắc đến việc biết Mã Quế Phương ở đâu.

Dương Thần rất hiểu đạo lý này, toát mồ hôi hột, mẹ vợ mình ăn nói nhẹ nhàng như vậy, có thể là muốn mình cảm thấy áy náy ở trong lòng, hận một nỗi là không thể lập tức bay về Trung Hải để dập đầu tạ lỗi với bà được.

– Mẹ, mẹ đừng có nói như vậy. Con biết sai rồi, cũng là do con ngu ngốc không hiểu chuyện. Bây giờ con đang ở nước ngoài, nhưng cũng sắp về nước rồi. Đợi con trở về, con sẽ lập tức bày một bàn ăn uống thật ngon để mẹ thưởng thức. Nhưng Mạc Thiện Ny cũng thật là, việc sức khỏe mẹ không tốt sao cũng không nói với con, đến cả việc mẹ đến Trung Hải cũng chẳng nói gì với con, nếu không thì con chắc chắn không ra nước ngoài mà ở lại Trung Hải chờ mẹ đến.

Dương Thần thản nhiên nói, bản thân hắn cũng không tin những lời hắn vừa nói, với giọng điệu tràn đầy sự hối hận.

Mã Quế Phương cũng không biết có nên tin hay không, nhưng nghe thấy những lời nói như vậy qua điện thoại thì trong lòng cũng cảm thấy vui vẻ lên nhiều, nói:

– Các con đều có công việc của mình, một mình bà già này làm sao có thể làm phiền các con chứ. Dương Thần à. Ta cũng rất nhớ con, vì vậy mới bảo Thiện Ny dạy ta làm thế nào để gọi điện được cho con. Con cũng không cần vội vàng đâu. Ta chỉ gặp chút vấn đề về bệnh đau thắt lưng trước đây của ta thôi, có thể là làm việc quá sức, ở tuổi này rồi mà cũng không buông tha, nhưng cũng không có gì nghiêm trọng lắm.

Dương Thần sửng sốt, nói:

– Thiện Ny ở bên không mẹ?

– Có, con muốn nói chuyện với nó à? Để ta đưa điện thoại cho nó.

Mã Quế Phương nói.

– Không, không, không.

Dương Thần vội phủ nhận, lúc này sao có thể nói là chuyển điện thoại được. Đây chẳng phải chứng minh cho việc cướp đi con gái, rồi lại còn không cần đến bà lão này sao? Cho dù thực sự trong lòng có ý nghĩ đó cũng không thể làm như vậy được.

– Mẹ xem, con mà như vậy thì chẳng phải là quá bạc tình bạc nghĩa hay sao. Mặc dù con cũng rất nhớ Thiện Ny, nhưng vẫn muốn nói chuyện thêm với mẹ.

Mã Quế Phương cuối cùng cũng cười thành tiếng, vui vẻ nói:

– Con à, thật là khéo ăn nói. Đừng tưởng ta không biết, nói chuyện với bà già này thì có gì mà nói cơ chứ. Được rồi, không cần phải giả vờ nữa, ta sẽ đưa điện thoại cho Thiện Ny, hai đứa nói chuyện với nhau đi.

Dương Thần mướt mát mồ hôi, gừng càng già càng cay, lẽ nào tâm địa gian xảo của mình người ra đã sớm nhìn thấy, chỉ là không nói ra mà thôi.

Điện thoại được chuyển sang cho Thiện Ny, đầu tiên là vài tiếng hờn dỗi, dường như bị Mã Quế Phương nói cho xấu hổ, sau đó mới nói với Dương Thần:

– Kỹ thuật diễn xuất của anh quá kém, lời nói dối trá như vậy đã bị mẹ em nhìn thấu rồi.

– Ngoan nào, Tiểu Thiện Thiện. Điều này không thể trách anh được, là do mẹ vợ có mắt thần, có thể nhìn rõ tâm tư của anh qua điện thoại.

Dương Thần cười gượng.

Mạc Thiện Ny cười khanh khách. Dường như Mã Quế Phương đã đến Trung Hải, nên đã làm cho tâm trạng của cô vui vẻ hẳn lên:

– Khi nào thì anh về?

Dương Thần cười khẽ:

– Sao? Tiểu Thiện Thiện nhớ ông xã này sao? Hay là chăn gối cô đơn khó ngủ? Em chẳng phải có thể chơi những trò chơi nữ giới với Sắc Vi hay sao? Anh thấy chúng em lúc trước chơi cũng rất vui vẻ đó thôi.

– Anh muốn chết à.

Mạc Thiện Ny mắng khẽ.

– Mẹ em ở trong nhà bếp. Anh nói chuyện nhỏ một chút. Không ai chơi trò nữ giới với nhau cả, anh nói linh tinh cái gì đấy? Nếu không phải vì một kẻ xấu xa như anh thì em đã chẳng phải ngủ cùng với Sắc Vi.

– Mọi người sau này đều là người một nhà, cần thắt chặt tình cảm hơn nữa, ngủ cùng nhau cũng tốt chứ sao, đỡ mất công anh đi tìm.

Dương Thần không nhịn được cười.

Mạc Thiện Ny chẳng muốn nói chuyện nói chuyện với tên này, vì dù có nói thế nào thì cũng thua, hừ một tiếng, nói:

– Không muốn nói thì thôi vậy. Em vốn muốn biết khi nào thì anh về. Còn lên kế hoạch, làm thế nào đối diện với mẹ em. Ngộ nhỡ đến khi mẹ em phát hiện ra chuyện gì lại phản đối chúng ta, lúc đó em sẽ khó đứng về phía anh được.

Dương Thần ngẫm nghĩ, đột nhiên mắt sáng lên:

– Tiểu Thiện Thiện, không phải em nói mẹ của chúng ta, bà ấy sau này sẽ ở Trung Hải chứ?

– Thế nào? Không được à?

Mạc Thiện Ny nói có phần cứng rắn. Để cho mẹ có thể hưởng phúc tuổi già ở trong thành phố, chăm sóc mẹ chính là việc mà cô luôn muốn làm. Trước kia, Mã Quế Phương luôn sợ làm phiền con gái, không dám đến Trung Hải, nhưng cuối cùng hôm nay vì bệnh đau thắt lưng cần phải chữa trị nên đã đến Trung Hải. Làm sao Mạc Thiện Ny có thể để mẹ trở về sống cuộc sống cô đơn và tẻ nhạt vậy được?

Dương Thần biết Mạc Thiện Ny đã hiểu nhầm ý mình, nên đành cười nói:

– Cô bé ngốc à, em không nghe anh nói là “mẹ chúng ta” sao? Là “chúng ta”, không phải là “em”. Anh làm sao có thể không muốn mẹ ở bên cạnh chúng ta chứ?

Lúc này, Mạc Thiện Ny mới dịu giọng xuống:

– Đối với việc này, em rất nhạy cảm, xin lỗi. Nhưng chuyện của chúng ta thực sự phải suy nghĩ kỹ càng. Em không thể thường xuyên ở bên anh được, phụ nữ bên anh nhiều như vậy, mẹ em sớm muộn gì cũng biết. Em lo rằng, lo rằng bà chịu không nổi.

Nhảm nhí, làm gì có bà mẹ nào vui vẻ chấp nhận việc con gái mình chỉ làm người tình của người đàn ông được chứ?

– Chuyện này, trong điện thoại không thể nói rõ ràng được, chờ anh trở về, chúng ta sẽ cùng nhau bàn bạc kỹ càng, những gì nên thẳng thắn thì phải thẳng thắn, những gì nên giải thích thì phải giải thích, những gì nên giấu thì phải giấu. Em cũng đừng chỉ quá quan tâm đến công việc, Ngọc Lôi thiếu em cũng sẽ không sụp đổ được, hãy chăm sóc mẹ của chúng ta nhiều hơn. Em không nghe bà nói em quá bận rộn sao?

Dương Thần nói.

Mạc Thiện Ny ngoan ngoãn nghe lời. Những lời này thực sự rất đúng, chỉ là có làm hay không mà thôi, thực sự rất khó nói.

Sau khi nói vài câu nhớ nhung nhau xong thì hai người gác máy điện thoại xuống.

Trong bóng đêm, Dương Thần thở dài, đối với Lâm Nhược Khê thì rơi vào bế tắc, hết đường xoay sở. Trở về Trung Hải không chỉ phải quan tâm đến việc của hai bên Đường Uyển, Thái Nghiên, lại còn phải hao tổn sức lực vì mẹ con Mạc Thiện Ny. Bây giờ chỗ Mạc Thiện Ny đang ở cũng chính là chỗ ở của Sắc Vi, là hàng xóm với nhà mình. Phải làm thế nào cho tốt đây?

Đang lúc Dương Thần chẳng muốn nghĩ ngợi gì thêm, muốn nằm lên giường ngủ một giấc thì đột nhiên chau mày, nhìn ra hướng ban công.

– Là cô?

5 1 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x