Dương Thần - Quyển 16

Chương 25

trước
tiếp

Phần 25
Vẫn muốn dùng sức mạnh của mình để áp chế Lạc Thiên Thu, nhưng lại không ý thức được tia chớp màu đỏ kia có tính chất giới hạn không thể nào tạo ra sát thương trong phạm vi lớn, nhưng lại có tốc độ cực nhanh nếu cùng đánh từ bốn phương tám hướng đến thì mình không có cách nào có thể chống đỡ được rồi!

Tuy rằng với sức mạnh của hắn không cách nào có thể chống đỡ được, nhưng Lạc Thiên Thu cũng không thể chống cự lại được sức ăn mòn của Nhược Thủy!

– Hừ, phụ nữ của Tiêu gia quả thật biết không ít.

Lạc Thiên Thu lạnh lùng liếc mắt xuống phía dưới chỗ Tiêu Chỉ Tình cao giọng nói:

– Lạc Thiên Lý, ngươi hãy dẫn các tu sĩ từ Minh Thủy kỳ trở lên phá vỡ sự phòng ngự của Hỗn Độn đỉnh cho ta.

Lạc Thiên Lý đang đứng ở phía xa lúc này mới kịp phản ứng, y dù sao cũng là tu sĩ Nhược Thủy sơ kỳ, lúc đầu vốn định cùng với Lạc Phong liên thủ để lật đổ Lạc Thiên Thu nhưng hôm nay Lạc Phong đã chết vậy nên nếu y muốn sống tiếp thì tuyệt đối phải nghe mệnh lệnh của Lạc Thiên Thu.

Ánh mắt hướng đến chỗ Hỗn Độn đỉnh đang bao phủ Tiêu Chỉ Tình, Lạc Thiên Lý cười một tiếng dữ tợn mang theo mười tên tu sĩ Minh Thủy kỳ xông thẳng về hướng Hỗn Độn đỉnh!

Pháp thuật của Lạc gia cực kỳ phong phú và đa dạng, uy lực cũng rất mạnh mẽ lại có Lạc Thiên Lý là cao thủ Nhược Thủy kỳ dẫn đầu khiến cho sự công kích của đám tu sĩ Lạc gia này khi bắt đầu đã giống như một dòng thủy ngân chảy rất rực rỡ và tráng lệ!

Màu sắc u ám của hỗn độn lực đối với những thứ pháp thuật này đều chống đỡ được nhưng không có khả năng hấp thu toàn bộ những thứ đó khó tránh khỏi bị thương, màu sắc lúc sáng lúc tối.

Dương Thần cau mày, thầm nghĩ Hỗn độn đỉnh nếu chỉ phòng thủ chứ không tấn công, chắc có thể ngăn chặn được một chút.

Vừa nghĩ như vậy, Dương Thần điều động sức mạnh của đất trời lên đến mức cao nhất cuồn cuộn không dứt hội tụ lại một chỗ giống như biển động không ngừng cuộn trào mãnh liệt!

Đối mặt với ánh lửa liên tục hướng về phía mình đánh tới với những tia chớp màu tím đỏ, Dương Thần dùng Nhược Thủy ngưng kết ra một tấm lá chắn lớn ngăn cản ở phía sau khiến cho Nhược thủy bao quanh mình càng lớn tạo thành một hình cầu rộng hơn mười mét!

Bị màu xám trắng của khối cầu Nhược Thủy thu hút, tia chớp màu tím đỏ liên tục đánh trúng làm tiêu tan mất một ít nhưng cũng không cách nào ngăn cản khối cầu ngày càng lớn lên!

Mùi tử vong bao phủ toàn trường, trong trời đất phảng phất đều có một lực lượng làm cho những người có mặt rùng mình mà sợ sệt!

Lạc Thiên Thu sắc mặt ngưng trọng, không nghĩ là Dương Thần có thể hội tụ một lượng Nhược Thủy lớn như thế, cần phải có một lực khống chế và chân nguyên có cường độ rất cao mới có thể làm được.

Ở phía dưới, Hỗn độn đỉnh tản ra một màu sắc u ám của hỗn độn lực, hình thành những quầng sáng bao phủ lấy Tiêu Chỉ Tình, tất cả các ánh sáng đủ màu của mọi loại pháp thuật đánh đến bị ngăn cản ở phía ngoài không thể xâm nhập.

Bị oanh tạc liên miên không dứt, Tiêu Chỉ Tình ở trong Hỗn Độn đỉnh cảm thấy bất cứ lúc nào cũng có thể bị đánh thành bụi phấn, cắn môi, không có chút huyết sắc nào.

Cũng may trước đó Hỗn độn đỉnh đã hấp thu không ít tu vi cao thâm của các tu sĩ Lạc gia, lúc này đang ở giai đoạn tràn trề sinh lực, hỗn độn lực kéo dài không dứt khiến cho Lạc Thiên Lý và mười mấy tên tu sĩ kia không có cách nào phá được sự bảo vệ này!

Lạc Thiên Thu vẻ mặt đề phòng không ngừng phát ra các tia chớp tím đỏ, không hiểu Dương Thần muốn làm cái gì.

Đúng lúc này, Dương Thần cảm thấy đã đến lúc rồi, đem toàn bộ khối cầu Nhược Thủy đánh về phía trên bầu trời!

– Phá cho ta!

Dương Thần đem chân nguyên lực đưa vào trong quả cầu Nhược Thủy, nổ tung về bốn phía!

Bùng!!!

Một tiếng nổ gầm trời, quả cầu Nhược Thủy to lớn biến thành rất nhiều những hạt mưa Nhược Thủy hướng về các phía xung quanh lan tỏa trong phạm vi mấy trăm mét với tốc độ nhanh như gió!

Lần này không phải là Dương Thần dùng Nhược Thủy công kích tán loạn mà ngưng kết lại sử dụng để tập kích trong một phạm vi cực lớn!

Nhược Thủy tránh cũng không thể tránh được, mang hơi thở của cái chết, khiến cho không chỉ có các tu sĩ đang bị sự công kích của hỗn độn đỉnh mà cả Lạc Thiên Thu cũng hoảng sợ!

– A!..

Khi giọt Nhược Thủy đầu tiên chạm vào một Minh Thủy kỳ thì có một tiếng kêu thảm thiết xé rách bóng đêm!

Tiếp theo đó, mười mấy tên tu sĩ Lạc gia đều không chịu nổi sự ăn mòn của Nhược Thủy, những tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên!

Hỗn độn đỉnh nhân lúc này, bắt đầu nhanh chóng đem những tu sĩ này hóa thành linh khí hút vào bên trong với tốc độ càng lúc càng nhanh, mãnh thú hỗn độn càng lúc càng hưng phấn.

Mặc dù vẫn bị tia chớp đỏ tím của Lạc Thiên Thu bắn vào nhưng với khí huyết của Dương Thần đang sôi trào cũng không gây tổn thương gì nhiều, trái lại những hạt mưa Nhược Thủy công kích bọn họ có thể là chí mạng!

Lạc Thiên Lý cũng không dám khinh suất, y không như huynh trưởng có tu vi kinh khủng, nhanh chóng khởi động chân nguyên tạo thành một vòng bảo vệ, nhanh như gió tránh ra mới có thể may mắn tránh khỏi khó khăn.

Lạc Thiên Thu lọt vào trận mưa Nhược Thủy dày đặc nhất, có thể nói toàn thân ở trong trung tâm của trận mưa, nhưng y có chân nguyên hùng hậu, đứng yên tại chỗ khởi động chân nguyên tạo thành một vòng bảo vệ khắp các phương hướng chống đỡ Nhược Thủy!

Nhưng sự công kích của y cũng ngừng lại, dù sao tố chất thân thể của y không khác người như Dương Thần, vì vậy cũng không thể giống với Dương Thần mà thờ ơ đối với Nhược Thủy.

Bản thân Dương Thần cũng không có ý định một chiêu này là có thể đánh bại được Lạc Thiên Thu, với phạm vi sát thương lớn như vậy, uy lực của Nhược Thủy bị suy giảm đi nhiều, hắn chẳng qua chỉ muốn tiêu diệt đám tu sĩ chướng mắt của Lạc gia ở phía bên dưới để cho bọn họ hiểu rõ mình không phải là con kiến muốn tham gia chiến đấu.

Thấy Lạc Thiên Thu ngừng tấn công, Dương Thần biết rằng mình đã đúng, liên tục ngưng tụ tung ra mấy quả cầu Nhược Thủy, hướng về phía Lạc Thiên Thu!

Lạc Thiên Thu bị khống chế trong một không gian hẹp, chân nguyên tạo ra vòng bảo vệ liên tục bị ăn mòn, biết tình hình không ổn.

Trong mắt hiện ra tia giận dữ, không chỉ là bị Dương Thần áp chế, mà Dương Thần còn giết chết rất nhiều tu sĩ trung thành của gia tộc.

– Thằng nhãi, ngươi dám, tự tìm đường chết!!

Lạc Thiên Thu tức giận, lão cũng không hỏi nhiều, chuyện Vãng Niệm Diễn sinh kinh đã chuyển thành phức tạp, nếu không diệt trừ Dương Thần trong lòng y khó có thể bình an.

– Xem Tam Túc Kim Ô Chân giải của ta, Kim Ô Chân Hỏa!!

Thân thể Lạc Thiên Thu bỗng nhiên bốc cháy hừng hực như một mồi lửa giống như một con chim ba chân giương cánh hơn mấy chục mét!

Dương Thần nhìn thấy con chim kỳ lạ kia hướng về phía bầu trời bay lên, phát ra hỏa diễm, giống như vương giả tuyên cáo đến vạn vật phải phục tùng!

Chói lọi giống như mặt trời, ở trên bầu trời không ngừng bành trướng.

Kim hỏa vây quanh Lạc Thiên Thu nếu đem tập kích Nhươc Thủy thì sẽ triệt tiêu lẫn nhau.

Trong lúc này, Lạc Thiên Thu trở thành trung tâm của một Mặt trời nhỏ toàn thân đều phát ra ánh sáng rực rỡ!

Trước đó Dương Thần từng nghe Tiêu Chỉ Tình nhắc tới môn công pháp này, biết đây là Kim Ô Dị Hỏa, nhưng không nghĩ tới uy thế khủng bố của nó, loại này không giống như Dị hỏa, không kém bất cứ một loại thiên hỏa nào!

Chẳng trách cả nghìn năm qua chỉ có Lạc Thiên Thu luyện thành công, đây tuyệt đối là pháp thuật nghịch thiên!

Đương nhiên, tu vi đối với chân nguyên có sự ỷ lại cực lớn, nếu không Lạc Thiên Thu với tu vi này, Nhược Thủy kỳ bình thường cũng không thể có được uy lực bậc này.

– Dát…

Một con chim Hỏa Diễm ba chân hình người, từ ánh mặt trời chói lọi của Lạc Thiên Thu hiển hiện ra, đôi cánh lửa đỏ tung bay, phá không mà phát ra một tiêng kêu to!

Tuy rằng đây chẳng qua là một mồi lửa, nhưng tốc độ của nó rất nhanh, trong không khí giống như phát ra tiếng chim hót.

Tốc độ nhanh như thế, khiến Dương Thần bất ngờ cố gắng tránh ra nhưng vẫn bị một cánh của con chim thiêu đốt cánh tay!

– Áa…

Dương Thần không nhịn được phát ra một tiếng kêu đau đớn, cánh tay như bị dầu hỏa đốt, chỗ da bị đốt cháy đỏ lên xuất huyết, bạo liệt!.

Theo lý thuyết thì đối với mình cho dù là bị cháy, thì cũng không gây tổn thương cho mình.

Loại cảm giác này đã rất nhiều năm không xuất hiện, đau đến tê tâm liệt phế!

Cũng may Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh chữa trị rất nhanh, trừ bỏ phần da thịt bị đánh trúng, sinh ra phần da hoàn toàn mới!

Nhưng đây chỉ là một lần mà thôi, nếu cứ liên tiếp mà bị như thế, sự chịu đựng của bản thân mình có thể không chống đỡ được!

Không hổ là Dị hỏa của thượng cổ thần thú, Dương Thần lại một lần nữa cảm nhận được có chút hứng thú, bản thân mình bởi vì đã lĩnh ngộ được thiên hỏa cho nên không quan tâm Ly Hỏa, Tam Muội Chân Hỏa cùng Nghiệp Hỏa, nhưng Dị Hỏa này cũng thật khác lạ.

Cái này giống với một loại “Đạo” xa lạ, chính mình cũng không hiểu, dĩ nhiên là sẽ phải chịu thương tổn.

Lạc Thiên Thu thấy thân thể của Dương Thần chữa trị rất nhanh, cũng lộ ra một chút ngạc nhiên, nhưng cũng không hề có chậm chạm liên tục không ngừng tấn công!

– Kim ô chân hiểu, vạn điểu triều tông!

Chân nguyên hùng hồn được lan rộng ra, từ trong mặt trời Kim ô chói mắt liên tục không ngừng bay ra từng con Tam Túc Kim Ô, dường như dốc toàn lực hướng về phía Dương Thần, rít lên “Cạc Cạc” luân phiên nhau đánh tới!

Ở phía xa, người của Lạc gia bao gồm cả Lạc Thiên Lý đều khiếp sợ vô cùng, hình ảnh kim hỏa hiện lên khắp bầu trời thật quá kinh khủng!

Bời vì Lạc Thiên Thu rất ít khi gặp phải đối thủ nên bọn họ cũng không có cơ hội nhìn thấy sức mạnh thật sự của Lạc Thiên Thu, không ngờ có tu vi cao thâm đến mức kinh thế hãi tục!

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x