Dương Thần - Quyển 16

Chương 127

trước
tiếp

Phần 127
Bản thân Dương Thần, còn nghĩ ngợi nhiều hơn.

Aphrodite và Apollo đều từng thể hiện rõ ràng, Hỏa thần Hephaestus tuy không phải chủ thần hùng mạnh nhất, nhưng là người đúc ra nhiều thần khí.

Thần khí búa hỏa thần, theo truyền thuyết ngoài việc có thể gây ra động đất, phun trào dung nham, quan trọng hơn có thể dung hợp thần lực và thần khí vào làm một, hơn nữa ông ta còn là Thợ thủ công của trời đất, ý tưởng sáng tạo vô cùng tinh xảo.

Trước đây còn buồn bực, sự kiện thắt lưng mê hoặc giả mạo lần đó, tại sao lại có chiếc thắt lưng kia, lúc này cuối cùng cũng có thể mở ra bí ẩn rồi, phân nửa chính là kiệt tác của Hephaestus.

Thần khí thực sự vì hạn chế của nguyên liệu và sức mạnh thời đó, không có cách nào chế tạo ra, làm đồ giả đối với ông ta mà nói không thành vấn đề.

Vừa đúng lúc, Hermes và Hỏa thần cùng ra tay với Huyễn Cảnh, quan hệ của bọn họ hẳn không tệ, cũng có thể lý giải, đó là nguyên nhân khiến Hermes hóa thành áo xám giả mạo, tham gia vào hành động kỳ dị lần này.

Về phần Ninh Nhược Trúc phân nửa khả năng là Hera, Dương Thần nghĩ bà ta hẳn đã làm ra không ít chân tay, nhưng tạm thời không thể khẳng định, liệu có phải bà ta điều khiển tất cả.

Chuyện cho tới bây giờ, Dương Thần đã dần hiểu rõ, một số chuyện trước đây Christine giấu mình.

Sợ rằng sau khi trái tim Gaia sống lại, nhiều kế hoạch của thần tộc, bọn họ đều sớm có sự hiểu biết từ trước, duy chỉ có điều không cho mình biết.

Nếu nói Dương Thần không thèm để ý chút nào thì không đúng, dù sao đây không phải là chuyện nhỏ, hơn nữa rất khó làm một nhân vật nửa người thường nửa thần thánh như hắn ta, nhưng… Coi như mình hôm nay đã biết rồi, mình thật sự sẽ ngăn cản bọn họ sao?

Cùng với đám người đến từ Huyễn Cảnh, những tin tức này truyền đến tai, Dương Thần không cách nào tránh khỏi có chút mê muội, có thứ gì đó ngồn ngang trong nội tâm, rất đáng sợ.

Thời gian bốn ngày trôi qua rất nhanh, những tu sĩ Huyễn Cảnh trú chân trên đảo, hầu.

Như đều hồi phục nguyên khí, những người này đều không nghèo túng, đan dược trị thương còn không ít.

Dương Thần cũng không quan tâm tới bọn họ, dù sao những người này cũng không chết đói chết rét, không thể ai cũng vào nhà ở được.

Dĩ nhiên, đối với những người có mối liên hệ như Yến Tam Nương và Đường Lộ Di, vẫn phải đối đãi tốt, bọn họ được đối đãi tốt, chắc chắn sẽ có ý tách ra khỏi những người có liên quan khác, vậy là, Dương Thần vẫn sắp xếp chỗ ở cho một số người như huynh muội nhà họ Yến, Lạc Thiên Thu và Lạc Tiểu Tiểu.

Dương Thần cố hết sức tránh mặt Lạc Tiêu Tiêu, để cho Lâm Nhược Khê khỏi phiền lòng, nhưng dường như Lạc Tiểu Tiểu cũng không có tâm trạng quấn quýt lấy Dương Thần, bởi vì sự xuất hiện của mẹ đẻ Đường Lộ Di, cô con gái mấy hôm nay có chút ngơ.

Ngác không biết làm sao.

Lạc Thiên Thu và Từ Thiếu Cung là hai người còn sót lại trong Huyễn Cảnh có sức mạnh áp đảo quần hùng, hai người này sau khi đợi những người khác phục hồi nguyên khí, liền triệu tập những cao thủ trong Huyễn Cảnh, bàn luận chuyện trở về Huyễn Cảnh.

Những cao thủ trong Huyễn Cảnh không giống như Dương Thần, họ hiểu rõ tuyệt đối không thể trở thành bằng hữu với Chư Thần, Chư Thần cũng sẽ không bỏ qua cho họ.

Tạm thời không tới nơi này gây rắc rối cho bọn họ, cũng chi sợ rằng Chư Thần đang vội khôi phục nguyên khí và phóng thích Zeus trong đại trận.

Các tu sĩ biết rõ, tuy công lực ngày nay của các Chư Thần đã vượt trội bọn họ, nhưng nếu Zeus được thả ra, vậy các Chư Thần sẽ hoàn toàn không có đối thủ.

Cho nên, để đảm bảo chắc chắn, cuối cùng quyết định, trước tiên cho Từ Thiếu Cung có tốc độ nhanh nhất đi đến vùng phụ cận đảo Huyền Thiên điều tra, để xem Chư Thần có làm gì hay không.

Tuy mười hai đô Thiên Ma đại trận là kiệt tác của tiên nhân thượng cổ, đáng ra phải chắc chắn không thể phá, nhưng tiếc rằng sức mạnh của Chư Thần đã vượt qua đẳng cấp hai nghìn năm trước khi bọn họ mới tới địa cầu.

Huống hồ lại có thêm Hỏa thần, đã ấn nấp mấy trăm năm, hiểu rõ nền văn minh của các tu sĩ Hoa Hạ, e rằng đã tìm thấy điểm đột phá then chốt.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua ba ngày, Từ Thiếu Cung vừa đi một chuyến tới Huyễn Cảnh cũng đã trở về, mang theo tin tức mới nhất.

Quả nhiên, đảo Huyền Thiên đã bị Chư Thần chiếm lĩnh, hơn nữa còn dựa vào quy tắc không gian có sức mạnh lớn chưa từng thấy để xây dựng một lãnh thổ khép kín.

Từ Thiếu Cung cơ bản không dám lại gần, mặc cho y cao ngạo thế nào, cũng không muốn tìm tới chỗ chết.

Không điều tra ra tinh hình cụ thể bên trong, y chỉ có thể quan sát từ bên ngoài, Thần Ma đại trận đang bắt đầu không ổn định một cách kỳ dị.

Giống như giữa trung tâm màng nhện bắt đầu rung chuyển, kéo theo cả tấm màng cũng lắc lư.

Các tu sĩ sau khi thảo luận khẩn trương, cuối cũng cũng không hạ được quyết tâm, nhận thấy không thể bỏ qua, dự định rằng tất cả những tu sĩ từ cấp độ Minh Thủy Kỳ trở.

Lên, ngày mai sẽ trở về Huyễn Cảnh.

Nửa đêm, Dương Thần vốn dĩ đang nói chuyện với mấy người phụ nữ, bỗng nhiên phát hiện, Lạc Thiên Thu chủ động tới tìm mình.

Lạc Thiên Thu có chút thức thời nên chưa đi vào phía trong tòa thành, mà đứng trên Huyền Nhai bên ngoài thành, ngắm nhìn trăng lười liềm trên bầu trời, lặng im chờ Dương Thần đi ra.

Mấy ngày nay, đôi tinh nhân già Lạc Thiên Thu và Đường Lộ Di gặp lại nhau, Dương Thần cũng không rõ bọn họ sống ra sao, nhưng có cô con gái Lạc Tiểu Tiểu ở đó, e rằng cũng không quá khó xử, dù sao bọn họ cũng đều trải qua nhiều bể dâu, không đến nỗi khóc lóc thảm thiết như đám ác nam oán nữ bây giờ.

Dương Thần chầm chậm bước lên trên Huyền Nhai, đứng ngang với Lạc Thiên Thu, nhìn sang ngang, tóc Lạc Thiên Thu đã bạc đi nhiều, dường như mấy ngày ngắn ngủi, đã già đi rất nhiều.

– Tìm ta có chuyện gì?

Khẩu khí của Dương Thần rất bình thản, hắn cũng không còn nhiều thù hận với gã đàn ông đứng cạnh.

Lạc Thiên Thu im lặng hồi lâu, bỗng quay người lại, nhìn về Dương Thần, cúi đầu khiêm tốn…

Dương Thần ngẩn người ra, đây là trò gì vậy? Khom lưng?

– Ta biết, Lạc Thiên Thu ta không có mặt mũi nào nói như vậy, nhưng… ta chỉ có thể.

Cầu xin ngươi, hãy đồng ý với ta một chuyện…

Dương Thần mỉm cười:

– Cầu xin ta giúp các ngươi đi đánh nhau với Chư Thần? Chẳng phải ta đã nói từ trước, ta…

– Không!

Lạc Thiên Thu đứng dậy, lắc đầu nói:

– Yêu cầu của ta không xa với thế, ngươi có thể vì những kẻ đã từng đối nghịch với mình, kịch chiến với nhiều đối thủ mạnh như vậy, sức mạnh hiện nay của Chư Thần e rằng đã vượt xa trí tưởng tượng của chúng ta.

– Vậy ông cầu xin ta việc gì?

Dương Thần bực dọc.

– Lộ Nhi… và Tiểu Tiểu, hai mẹ con bà ấy…

Nét mặt Lạc Thiên Thu hơi run run, có kìm nén tâm trạng xúc động, nghiến răng:

– Nếu ta có mệnh hệ gì, ngươi hãy chăm sóc hai mẹ con họ.

Dương Thần ngạc nhiên, nghe những lời này, sao giống những lời căn dặn lúc lâm chung đến thế? Người đàn ông đứng trước mặt, có phải là ông chủ nhà họ Lạc gian manh xảo quyệt, cứng đầu cứng cổ hay không?

– Xem ra, ngươi đã chuẩn bị kỹ càng, ngày mai đi Huyễn Cảnh sẽ không có ý định quay về nữa?

Dương Thần mỉm cười nói.

Lạc Thiên Thu hít một hơi thật sâu, thở dài chua chát:

– Thực ra, ngươi biết rõ hơn cả, ngươi có cốt cách của thần linh, lẽ ra phải hiểu rõ sức mạnh của Chư Thần đã khôi phục đến cấp độ nào… Lần này chúng ta tới đảo Huyền Thiên, nói là ngăn cản Chư Thần phóng thích Zeus, nhưng nói trắng ra, chi làm hết khả năng, cũng không cần nghe thiên mệnh, tất nhiên phải thập tử nhất sinh.

– Vậy sao các ngươi còn đi? Ít ra như ngươi, vẫn có thể trốn tránh, ngươi vừa đoàn tụ với người tình cũ.

Dương Thần nói nửa đùa nửa thật.

Lạc Thiên Thu trái lại rất nghiêm nghị, nói rõ từng chữ một:

– Không, Lộ Nhi, cô ấy là vợ ta, trước đây ngươi nói đúng, ta chưa từng quên cô ta.

Dương Thần lặng lẽ, Lạc Thiên Thu lúc đó trở nên vô cùng xa lạ.

– Ta biết, Tiểu Tiểu có tình ý với ngươi, nhưng ngươi không hoàn toàn có tình cảm với nó, nhưng ta tin, ngươi đã không bỏ rơi nó trong Thiên Ma Chi Nhãn, trong lòng ngươi nhất định có chỗ dành cho nó.

– Làm một người cha, ta không hy vọng con gái mình sẽ ở cạnh một người như ngươi, trước đây cho nó về Huyễn Cảnh trước, cũng tại vì sợ nó quá gần gũi với ngươi.

– Nó là một đứa con gái đáng thương, nên tìm được một chàng trai tốt, toàn tâm toàn ý với nó… Nhưng, ta không còn lựa chọn nào khác, cho nên ta chi có thể tin tưởng ngươi.

Lạc Thiên Thu nói xong, lại nặng nề cúi người và gật đầu.

Dương Thần muốn nói điều gì đó, nhưng cứ luấn quấn trong cồ họng, không nói thành lời.

Là một người đàn ông có không ít tinh nhân, hắn có thể từ chối, nhưng là một người cha, hình như hắn không thể cự tuyệt một sự giao phó như vậy.

Ngay lúc Lạc Thiên Thu quay lưng chuẩn bị bước đi, Dương Thần bỗng hét lên với gã:

– Tại sao?

Ánh mắt Dương Thần vẫn nhìn Lạc Thiên Thu:

– Tại sao biết chắc là phải chết, vẫn quyết định bỏ lại vợ con, đâm đầu vào chỗ chết…

– Ngươi biết, ngươi có thể lựa chọn không đi, cho dù Chư Thần muốn tàn sát tu sĩ, ngươi cũng có thể né tránh… hoặc là, nể mặt Đường Sư phụ, ở lại chỗ ta, để ta bảo vệ.

Lạc Thiên Thu cúi người, lẳng lặng cười:

– Nếu ta nói, là vì một câu người đời thường nói, ‘Thiên hạ hưng vong, thất phu hữu trách’, ngươi có tin không?

Dương Thần nhíu mày:

– Nhưng ngươi không phải kẻ thất phu xung phong ra trận, tất cả tu sĩ cấp độ trên Nhược Thủy Kỳ ở trên đảo này đều không phải.

Lạc Thiên Thu xoay người lại, trong mắt phảng phất nhen nhóm lên mồi lừa hừng hực, thản nhiên cười.

– Ngươi vừa nói sai rồi, phàm là người trong thiên hạ, đều là “thất phu”, công lực và cảnh giới, không thể thay đổi căn cốt của chúng ta.

– Có thể, tuổi ngươi còn trẻ, có thể, ngươi hình như đang chờ đợi một đất nước khác ngoài Hoa Hạ, có thể, ngươi có thần cách của chủ thần…

– Có lẽ ngươi không biết, những tu sĩ trong Huyễn Cảnh Hoa Hạ như chúng ta, tuy lục đục với nhau, không từ thủ đoạn thanh trừ lẫn nhau để tranh giành quyền lực và sức mạnh.

– Thế nhưng, hiện nay chúng ta có kẻ thù chung, đó là kẻ thù của Huyễn Cảnh, của tu sĩ, của con em Hoa Hạ.

– Giống như một đại gia đình, thường ngày thấy không vừa mắt, nhưng có người của gia tộc khác tới xâm phạm, mâu thuẫn can qua đến đâu cũng có thể tạm gác sang một bên, bắt đầu nhất trí đối đầu với kẻ thù.

– Bởi vì, trong xương cốt của chúng ta, còn chảy chung một dòng máu, căn cốt của chúng ta, vẫn bám rễ sâu vào lòng đất Hoa Hạ.

– Nếu Chư Thần muốn san phẳng gia tộc chúng ta, nhố cả gốc rễ của chúng ta, vậy.

Chúng ta buộc phải dùng máu của mình để giữ vững mảnh đất đã nuôi lớn chúng ta.

Những lời này của Lạc Thiên Thu, hoàn toàn không phải xúc động, cũng không phải trầm lặng, bình thản và có chút nói quá, nhưng đánh trúng vào tâm lý của Dương Thần, khiến hắn rung động.

Người đàn ông trước mặt, dường như rũ bỏ tất cả hào quang, rũ bỏ toàn bộ tu vi và những chuyện cũ.

Gã giống như một người đàn ông của thời kỳ chiến chinh, là một người rất đỗi bình thường, vì tình thân, vì tinh yêu, vì lòng trang thành, chuẩn bị lao vào cuộc chiến.

Gã không phải không sợ chết, mà là không thể run sợ trước số mệnh.

Có lẽ, đây mới là hình hài đầu tiên của con người… Dương Thần không thể kìm lòng mà suy nghĩ.

Mãi đến khi Lạc Thiên Thu rời Huyền Nhai, Dương Thần vẫn một mình đứng lặng yên ở đó.

Nhìn bầu trời đầy sao, Dương Thần thổi cả đêm gió lạnh, cũng không có ai quấy rầy.

Sáng sớm hôm sau, những tu sĩ Huyễn Cảnh từ cấp độ Minh Thủy Kỳ trở lên, chuấn bị hành động, trở về Hồng Mông Huyền Thiên đảo.

Những màn cáo từ sinh ly tử biệt, tự nhiên không thể tránh.

Yến Tam Nương và Yến Phi Vũ, nước mắt như mưa tiễn đưa người anh cả Yến Phi.

Vân, còn hai mẹ con Đường Lộ Di, Lạc Tiểu Tiểu đứng trước Lạc Thiên Thu, khóc không thành tiếng.

Nhẽ ra, Lạc Tiểu Tiểu còn muốn lao tới Dương Thần, cầu xin Dương Thần ra tay, nhưng bị Lạc Thiên Thu điểm huyệt, liền hôn mê.

Dương Thần không nói lời nào, lặng lẽ nhìn tất cả, đến khi gần trăm tu sĩ rời đi.

Bầu trời trên biển phía đông lúc này, mây đen dày đặc, gió rét rít gào.

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x