Dưới ánh trăng soi

Chương 33

trước
tiếp

Phần 33
Tối hôm ấy, tôi đang ở nhà trọ, đang định lát sẽ gọi cho em xem tình hình mai xuống thế nào thì nhận được điện thoại của chị.

– Quân à, chị đây

– Vâng…

– Tình hình thế nào mai ra đón Nga giúp chị nhé

– Vâng tất nhiên rồi chị, tuân lệnh chị.. Vợ… Hihi

– Được… Thế là ngoan đấy. Quân ơi chị hỏi này, có việc cần nhờ em rể đây

– Việc gì vậy chị?

– Hôm trước em hỏi chị, bây giờ chị lại hỏi em… Mẹ chị có để lại cho chị một bức thư, hôm nọ chị về Nga mới đưa. Trong đấy có ghi địa chỉ và tên của bố đẻ chị…

– Thật vậy hả chị, mừng quá – Tôi reo lên

– Ừ, đồng hương với em đấy, nên chị mới hỏi em

Tôi bất ngờ quá, lại còn đồng hương nữa thì còn gì bằng.

– Em thử hỏi bạn bè hay người nhà giúp chị xem

– Dạ

– Bố chị tên là Hải, sinh năm 1956

– Vâng, quê ở đâu chị?

– Xã Hải Đông, Hải Hậu, Nam Định

– Ô thế đúng xã em luôn…

– Thật ư, may quá…

– Còn thông tin gì nữa không chị?

– Thấy mẹ chị viết bố chị kể là anh cả trong nhà có 4 anh em, sau bố chị là một em trai và hai em gái nữa… Tên lần lượt là Hải, Hậu, Hương, Hoa…

Tôi nghe mà ù hết cả tai, hỏi lại chị một lần nữa

– Chị nói gì, đọc lại em nghe

– Hải Hậu Hương Hoa

Cái điện thoại tôi cầm trên tay mà run quá rơi bộp xuống đất, 4 cái tên đó là tên của Bác, của bố tôi và hai cô của tôi mà, cả xã chỉ có nhà tôi được ông nội đặt cho như vậy…

Cả một đêm trắng tôi nằm mà không ngủ được chút nào, những câu hỏi hồi tối của chị ám ảnh tôi ghê ghớm, nếu đúng như vậy thì chị chính là chị gái cả trong dòng tộc nhà tôi, là con gái của bác cả tôi, người đã xung phong đi bộ đội thay em để bố tôi có điều kiện đi học tiếp.

Tôi nằm và suy nghĩ miên man cả đêm, nhớ lại tất cả những khoảnh khắc từ khi găp chị, tình máu mủ ruột thịt mà chúng tôi không hề hay biết, nó khiến cho cả tôi và chị cảm thấy gần nhau hơn, tình cảm nảy sinh và đã trót vượt qua giới hạn. Bây giờ nếu có hối hận thì cũng đã muộn rồi…

Cho đến lúc này tôi mới hiểu vì sao mẹ của Nga lại dành cho tôi những tình cảm quý mến, những ánh nhìn đầy thiện cảm đến thế. Bởi vì, tất cả mọi người trong nhà đều nói tôi giống bác Hải, từ hình dáng cho đến một số đường nét trên khuôn mặt. Thảo nào khi tôi nói tôi ở Hải Hậu Nam Định, lại nhìn thấy tôi giống bác Hải, mẹ của em đã nhớ về hình bóng xưa mà thoáng giật mình…

Rồi ngày mai, tôi biết đối diện với sự thật này như thế nào đây. Đáng lẽ ra tôi phải vui mừng mới đúng, sao lại thấy hoang mang, thấy tội lỗi thế này.

Phải chăng, khi ấy tôi và chị đừng rung động, đừng có những xuyến xao những phút yếu lòng, thì giờ đây tôi làm sao phải khổ sở thế này… Tôi và chị đã vướng vào tội loạn luân, nếu để một ai khác biết thì hậu quả sẽ thật là khủng khiếp…

Càng nghĩ tôi càng thấy thương chị, và thương Nga nữa, tôi yêu em và nhất định sẽ không để em bị tổn thương. Tôi, một thằng đàn ông đã khóc cả đêm trong nỗi dằn vặt và giằng xé trong tâm hồn.

Sáng hôm sau tôi không thể dậy nổi, đầu nặng trĩu và người thì nóng ran, có lẽ tôi đã choáng váng mà đổ bệnh. Em gọi điện:

– Anh ơi, em đang xuống sắp đến bến xe Mỹ Đình rồi, anh ra đón em nhé…

Mặc dù rất muốn ra đón em nhưng tôi không thể nào gượng dậy nổi, đành nói với em.

– Anh mệt quá, anh cho địa chỉ em bắt xe ôm đến nhé

– Anh sao vậy? – Giọng em đầy lo lắng cho tôi

– Anh thấy đau hết cả người và bị sốt…

– Vâng anh cứ nằm nghỉ đi, em tự đến được mà

Khổ thân em, lần đầu tiên xuống Hà Nội chơi với người yêu mà chẳng được người yêu ra đón, tôi cứ nghĩ lại càng thương em hơn.

Em ở chơi 2 hôm thì cả hai hôm đó tôi ốm đến mức phải truyền nước, em là người túc trực bên cạnh chăm sóc cho tôi, nấu cháo cho tôi ăn và đi mua thuốc cho tôi uống. Chị cũng có sang nhưng tôi ngại chẳng nói được chuyện gì nhiều với chị, mặc dù chị vẫn chưa hề biết sự thật này.

Em ở lại Hà Nội 2 đêm thì đều xin chị cho ở lại phòng trọ để chăm sóc tôi làm tôi áy náy lắm:

– Em à, mang tiếng là em xuống đây mà chẳng được đi chơi đâu, suốt ngày ở nhà chăm sóc anh thế này, chán thật đấy

– Anh đừng nói thế, anh ốm thì em phải chăm chứ, thế sau này em ốm anh có chăm em không?

Tôi cười, lời nói của em làm cho tôi khỏe hơn bao nhiêu

– Có chứ, bất cứ lúc nào em cần…

Có em ở đấy tôi thật vui, em về rồi tôi lại thấy trống trải cô đơn và hoang mang, tôi lại chìm vào trong những suy nghĩ mien man về chị. Đêm hôm ấy, tôi nằm ngủ trong giấc mơ chập chờn thấy tôi và chị sinh được một đứa con, nhưng đứa con trong cơn ác mộng khủng khiếp ấy lại là quái thai… Tôi giật mình tỉnh giấc mồ hôi đầm đìa, làm sao thoát được khỏi cơn mê này…

Tôi ước chi phải chăng mình gặp một tai nạn, rồi mất đi trí nhớ giống như mấy bộ phim vẫn chiếu trên tivi, như thế tốt biết bao?

Cứ nằm, mê man, mệt mỏi, để những suy nghĩ cứ nối đuôi nhau bồng bềnh bồng bềnh trôi vô định, trôi mênh mang như dòng sông lơ đãng…

Từng ngón tay khép như nụ hoa trắng

Bỏ lại hàng cây ngơ ngác sau lưng

Và nỗi đau rơi trong lòng đêm vắng

Nỗi đau ta nhận riêng mình

Từ chốn nào dòng sông đã hòa cùng đại dương

Cạn bến bờ chiều nay thẩn thờ nhìn hoàng hôn

Rồi chúng ta sẽ đôi lần nuối tiếc

Để một dòng sông lơ đãng trôi qua

Một sớm kia xuôi theo dòng em đến

Cớ sao anh chẳng đứng chờ

Rồi sớm mai sẽ không còn vết dấu

Một bờ phù sa quên bước chân qua

Chỉ có mưa bâng khuâng về trong mắt

Khóc đi cho thỏa dỗi hờn…

Tôi suy nghĩ mãi rồi quyết định sẽ đối mặt với sự thật này, tôi sẽ nói cho chị biết toàn bộ.

Không muốn ra chỗ ồn ào đông người nên tôi hẹn gặp chị ở nhà riêng của chị. Khi tôi thông báo chị ơi em đã tìm được người thân cho chị rồi, gương mặt chị ánh lên niềm vui sướng vô bờ bến.

– Thật vậy hả em?

– Vâng

– Ở đâu vậy? Sao em tìm được?Có chính xác không?

– Chính xác chị ạ… Vì bố của chị chính là bác ruột của em, bố em tên là Hậu, các cô ruột của em tên là Hương, là Hoa đấy chị ơi…

Nghe tôi nói mà chị lặng người đi, nghẹn ngào từng câu:

– Đừng đùa chị nhé Quân, đây không phải là chuyện đùa đâu

– Em không có đùa chị, chị chính là chị của em mà, bố của chị là bác ruột của em… Chị ơi bố chị xung phong đi bộ đội thay bố em và đã hy sinh khi mới 22 tuổi…

Cả chị và tôi cùng chết lặng. Ông trời thật quá nhẫn tâm khi đẩy tôi và chị vào hoàn cảnh éo le như thế này. Cả tôi và chị đều ôm lấy nhau và khóc nức nở, với tôi bây giờ chỉ còn tình chị em ruột già máu mủ thiêng liêng…

Những gì đã qua sẽ cho qua, tôi sẽ giữ mãi những bí mật trong lòng, sống để bụng, chết mang theo.

Khi tôi công bố sự thật về bố của chị, tất cả mọi người đều bất ngờ đến mức bàng hoàng, Nga ban đầu còn không thể tin đó là sự thật, cho đến khi chính chị nói cho Nga biết thì em mới tin.

Chị xin phép bố mẹ cho chị được về quê nội để nhận mặt họ hàng và lên nghĩa trang liệt sĩ thắp hương cho bố đẻ. Bố tôi hôm ấy làm chục mâm cỗ, mời rất đông anh em họ hàng bạn bè đến chung vui, khi ấy tôi mới nhớ ra cái hôm giỗ bác Hải, có khi chính bác là người dẫn đường chỉ lối cho chị tìm được mẹ, rồi sau đó lại tìm thấy cha…

Bây giờ tôi là em của chị, Nga cũng là em gái của chị, giữa hai chúng tôi có một sợi dây gắn kết chung là chị, không thể tách rời.

… Những biến cố đã qua, mọi thứ dần đi vào ổn định. Tình hình của chị và anh Trung tiến triển rất tốt, hai anh chị chuẩn bị làm đám cưới. Tôi thì không khi nào nguôi nỗi nhớ về em, người yêu bé nhỏ phương xa…

Anh Trung và chị dạo này hay gọi tôi sang nhà ăn cơm và bàn chuyện, chị nói sau khi cưới chị sẽ chuyển về ở bên nhà riêng của anh Trung nên chị sẽ thừa một căn hộ tập thể, sau này chị định cho Nga.

– Tình hình công việc của em thế nào rồi Quân? Sắp tới có phải đi không? – Anh Trung hỏi

– Em cũng chưa biết anh ạ, tùy theo công việc và sự phân công thôi anh

– Thế em thích làm ở Hà Nội hay đi xa? Anh hỏi thật đấy

– Nếu đi lên mạn Tuyên Quang gần công trình cũ thì em đi, chứ nơi khác em không muốn

– Hay là anh xin cho em làm hẳn ở Hà Nội luôn nhé, anh có người nhà có thể tác động được, cho em làm luôn tại văn phòng công ty.

– Vậy hả anh? Anh để em suy nghĩ rồi trả lời anh sau nhé

– Ừ, cứ suy nghĩ đi em… Nếu một đứa làm Hà Nội, một đứa làm trên Tuyên Quang thì cũng dở… Hôm trước chị cũng có bàn với anh rồi đấy, hay là thử thuyết phục Nga về dưới này đi

– Về dưới này thì làm gì hả anh? Em nghĩ Nga sẽ không bỏ nghề đâu, cô ấy yêu nghề dạy học lắm

– Thì vẫn dạy học chứ làm gì khác đâu, chị gái anh làm bên Bộ giáo dục, anh đã nói và chị đồng ý xin cho 1 xuất giáo viên tiểu học tại Hà Nội rồi mà, đơn giản… Vất đề chỉ là thuyết phục Nga thôi, hay là em thử thuyết phục nhé…

Mất cả một quãng thời gian khá dài, tôi cùng chị và cả anh Trung nữa ra sức thuyết phục em. Ban đầu em nhất quyết không đồng ý, em đã quá gắn bó với mảnh đất này, với con sông và những bãi ngô xanh rì tươi mát, với những tiếng trẻ thơ bi bô ngây thơ mà đáng yêu đến lạ… Và trên hết, nơi này còn có mẹ, và cha…

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Vui lòng không Báo Lỗi với mục đích đòi chương mới, chương mới tùy thuộc vào tác giả, chúng tôi sẽ update sớm nhất khi có chương mới.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x