Đời checker

Chương 31

trước
tiếp

Phần 31
Quá bữa rồi cũng chẳng biết ăn gì cho ngon nữa, chỉ muốn nhanh nhanh lấp cái bụng đói, nhưng chiều Thương, hỏi cô thích ăn gì. Thương lượn hết một vòng các thứ chậu, bể mà nhà hàng có, dường như chẳng muốn ăn mà cứ ngồi chơi với tôm hùm, với sò, với cua ghẹ, với cá đang bơi lội tung tăng. Địt mẹ! Mệt mỏi.

Cuối cùng cũng chốt được bề bề hấp, tôm hấp, ngao hấp. Tôi nhìn cô, cười bảo: Thương hấp! Hậu quả là bị véo tai một cái rõ đau.

Trong lúc ngồi chờ đầu bếp làm, tôi tranh thủ đưa mắt ngắm phồ phường Đà Nẵng. Nó đã khác khá nhiều so với lần trước tôi đến.

Năm 2012, tôi tham gia một nhóm tình nguyện tuyên truyền về bảo vệ môi trường biển và tham gia bên lề vài hoạt động quảng bá bãi biễn Mỹ Khê vốn được ca tụng là đẹp nhất hành tinh.

Và sau chuyến đi Đà Nẵng ấy, tôi tự nhủ là sẽ chẳng thèm đến đây một lần nào nữa vì nó chẳng để lại cho tôi một ấn tượng nào, không xứng với danh hiệu thành phố đáng sống. Tôi đã nghĩ danh hiệu ấy chỉ là kết quả của một chiến dịch truyền thông hiệu quả mà thôi, nhưng những năm sau đó cái tên Đà Nẵng liên tục được nhắc tên với những điều tích cực, mãi cho tới gần đây, sau khi ông Nguyễn Bá Thanh thôi chức Bí thư và thay bằng một lớp lãnh đạo mới, rồi vụ Vũ Nhôm Vũ Sắt nữa, mới nghe thấy những điều chưa đẹp về Đà Nẵng.

Dẫu vậy, tôi vẫn tò mò và quyết quay lại một chuyến. Đúng là thấy phố phường đã sạch sẽ quy củ hơn, và dọc đường thì đã nườm nượp baroll khẩu hiệu chào mừng lễ hội pháo hoa. Ngay bùng binh đường từ cầu Rồng xuống đường ven biển còn làm quả cổng chào cao ngất. Hoàng tráng!

Tôi nhìn một tốp khách tây đang giơ tay xin qua đường để xuống biển tắm. Nhìn mấy em Tây ngon quá. Khiếp. Giò gì mà dài thuồn thuộn. Nước da thì trắng, nhưng cũng có đứa đen màu bánh mật sau mấy ngày tắm nắng, mông thì mẩy, ngực thì ngồn ngộn. Chẹp! Chẹp!

Thương còn đang cắm cúi vào điện thoại, chắc lại đăng ảnh ọt máy bay, biển, cá tôm lên facebook xong lại làm thơ. Tôi cũng mở điện thoại lên, vào profile cô xem có anh Tèo trong thơ không. Không có. Cũng chẳng có bài thơ nào. Cả zalo lẫn facebook. Đù! Vậy chắc là đang chat với đứa nào rồi? Trai hay gái… Tự nhiên tôi hờn vu vơ…

Lái laaaaa…

Một đĩa tôm hấp, một đĩa bề bề hấp có 4 con bưng lên trước, bát ngao hấp bưng lên sau. Thương quảng điện thoại xuống bắt đầu trổ tài… bóc tôm. Cô ăn ít nhưng cứ thích bóc và đút cho tôi ăn.

Tôi chẳng dại gì mà không nhận sự tốt bụng ấy cả, chả làm gì, chỉ há mồm chờ ăn, nhưng thỉnh thoảng cũng bị cô chơi xỏ bằng cách chấm quá nhiều mù tạt.

Tôi dù cay nồng lên mũi nhưng vẫn cố giữ nét mặt thật bình thản nhìn lại cái cười độc ác của cô, tỏ vẻ anh không sao, không sao đâu mà, còn lâu mới bị sao… cho tới khi nước mắt giàn giụa.

Ăn xong cũng hai giờ chiều cmnr. Cô lại đòi ra biển chơi tôi phải quát về đi ngủ đi, hư là chiều anh không cho đi Hội An đâu đấy, cô mới chịu.

4h, chúng tôi xuống bắt xe đi Hội An. Trên đường đi thì còn tạt qua cái làng đá mỹ nghệ chết tiệt gì ấy. Tôi thì chẳng hào hứng lắm, Thương cũng vậy, nhưng chót ngồi trên xe chém gió tưng bừng với anh lái xe rồi, và ổng đã chủ động dừng lại để cho chúng tôi ngắm bao nhiêu tác phẩm điêu khắc đẹp đẽ và kỳ công rồi, chả nhẽ lại không cố nán lại chút để ổng vui lòng.

Ngoài thời gian ra thì chẳng mất gì cả… Nhưng tôi thì chỉ thích đến Hội An ngay thôi. Hội An, Huế, Sa Pa, Quảng Bình… Đó là những vùng đất đáng yêu mà tôi luôn nhắc mình phải quay lại thật nhiều lần trong đời.

Nửa tiếng ngắm đá chỉ thu lại có hai tấm anh. Một là Thương dang tay mô phỏng động tác dang cánh của con đại bàng. Hai là tôi ngồi bên cạnh một bức tượng đá nữ khỏa thân, hai tay bóp vú tượng.

Xe dừng ở cổng làng, anh tài xế đưa tôi card và bảo chúc anh đi đi chơi vui vẻ, khi nào sắp về thì gọi em, em ngồi ngoài đây đợi.

Trời chưa tối hẳn, phố còn chưa lên đèn, tôi bảo Thương tranh thủ ăn đi kẻo tý đi dạo ngắm đén lồng là chỉ muốn chơi, không muốn ăn đâu đó. Chúng tôi ngồi ở một gánh ven đường, và mỗi người quất hết một tô mì Quảng cộng một tô cao lầu.

Thật lòng tôi chẳng thấy lấy gì làm ngon, nhưng vẫn thích ngồi đây để trò chuyện với mấy người bán hàng. Chủ quán của tôi là một cô gái khá trẻ, chắc chỉ ngoài hai mươi xíu, xinh gái, đội một cái nón lá mới tinh, và rất hay cười.

– Em có phải cô bán hàng xinh nhất ở Hội An này không?

Cô gái tủm tỉm cười nhìn tôi bảo, anh này đừng trêu em, chị nhà anh còn đẹp hơn em nhiều. Mặc cho những lời giải thích của Thương bảo chúng tôi là anh em ruột, cô gái bán hàng vẫn nằng nặc không tin bảo làm gì có chuyện anh em ruột mặc áo đôi hình trái tim từ Hà Nội vào đây chơi bao giờ. Nói bằng giọng Quảng Nam, hơi khó nghe nhưng thật dễ thương.

Rồi ngồi hỏi han ra một lúc mới biết cô là sinh viên ĐH Kinh tế Đà Nẵng, cuối tuần thì tranh thủ về phụ mẹ bán hàng… Thật lòng tôi thích những cô gái như cô gái bán mì Quảng này… Thích để cưới làm vợ!

Trước khi đi cô còn dặn, anh chị đi dạo nếu xíu nữa về mà vẫn đói thì quay lại đây ăn nhé. Trước một lời đề nghị dễ thương như vậy, tôi chẳng thể nào không hứa mồm: Ok em!

– Giám đốc Tèo đào hoa quá. Ngồi ăn bún thôi mà em bán hàng cũng quý. – Thương vừa nói vừa cười nhưng rõ ràng trong lời nói có chút hờn dỗi.

– Cũng đúng. Đến cô gái đẹp nhất Vịnh Bắc Bộ còn quý và đồng ý đi chơi cùng xong cho nắm tay như vầy nữa là. – Tôi vừa nói vừa đưa tay nắm tay Thương dẫn qua một cây cầu nhỏ.

Không thấy phản kháng gì. Lại còn thấy chủ động luồn tay vào khoác. Con gái đúng là… dễ bị lừa!

Phố phường Hội An, chẳng có gì ngoài màu sắc. Những chiếc đèn lồng đủ thứ màu bắt đầu lên đèn, tỏa sáng rực rỡ. Suốt một con phố dài lấp lánh những xanh đỏ tím vàng. Tự nhiên tôi thấy chán chán… chẳng muốn đi đâu, thà rằng cứ ngồi ở quán kia nói chuyện với em bán hàng còn hơn.

Vì chỉ có một hoạt động duy nhất là đi bộ và ngắm đèn. Hàng hóa các loại bày ra la liệt nhưng tôi chẳng có hứng mua cái gì. Và dòng người thì đông đúc kinh khủng, muốn chụp một tấm hình không dính background là đám người lô nhô thôi mà cũng khó, nhất là trên cái cầu Nhật Bản.

Rẽ vào một con ngõ thật vắng, đèn cũng không rực rỡ như bên ngoài kia, tôi mới rút điện thoại ra chụp cho Thương vài tấm. Cô khen điện thoại tôi chụp đẹp hơn đứt con iphone của cô, và đòi tôi chụp thêm mấy tấm nữa, đoạn kéo tôi vào ôm eo rồi chụp một cái tự sướng. Hết.

Tôi không thể ngờ được là chuyến dạo Hội An lại chán đến thế. Hội An cũng không còn bình lặng như cách đây 6 năm. Không có tiếng đàn tranh, đàn bầu, đàn nguyệt trước các mái nhà cổ, mà thay vào đó là tiếng loa đài om xòm, tiếng hò dô ta trong các quán nhậu.

Ấy thế mà đi dạo lòng vòng cũng hết mấy tiếng đồng hồ lận. 9h, tôi bảo Thương về đi. Thương cũng mệt rồi, bảo ngồi đâu cho đỡ mỏi chân đã, em không lết ra đến xe được mất. Cô nhìn và như đọc được suy nhĩ toát lên từ ánh mắt tôi…

– Đi ra quán lúc nãy ăn mì đi anh. Em tự dưng thấy đói.

Tôi thì tất nhiên chẳng thể nào từ chối một tấm lòng thơm thảo đến vậy. Đi!

Tiếc rằng lúc quay lại thì cô gái ban nãy đã về để mẹ cô trông quán. Cả tôi và Thương đều có chút nuối tiếc, chúng tôi không ăn nữa mà ra thẳng xe, không quên mua cho anh tài xế một chiếc bánh bao nhân thịt hai trứng.

Anh lái xe vui vẻ nhận cái bánh nhưng gói lại, bảo em ăn no rồi, để đêm em ăn sau, rồi hỏi anh chị đi chơi có vui không, mai có đi đâu thì gọi em nhé, Số điện thoại em trên card đó.

– Ừ, vui lắm, ừ có gì mai anh gọi. Tôi đáp lại bằng mấy câu xã giao, vừa vòng tay ôm Thương để cô gục đầu vào vai ngủ. Xe đi chậm chậm trên con đường ven biển, êm như ru…

Tôi đưa Thương lên phòng, dặn cô ngủ sớm kẻo mệt và mai dậy sớm xuống lầu ăn buffet. Trở về phòng, tôi mở liền điện thoại lên xem. Có vài truyện trên Truyensex.Tv vừa được cập nhật. Không đọc vội. Điều tôi quan tâm giờ là vài mã chứng khoán đã tăng điểm, tính sơ sơ, lại vừa cứu được con Wave rồi haha. Tôi cười sảng khoái rồi nằm uỳnh xuống nệm. Kể ra đi ngủ thế này, cũng có chút cô đơn…

Reng! Reng! Reng… Tôi với điện thoại, uể oải trả lời:

– A lô ô ô ô…

– Anh ơi anh ngủ rồi à đâu mà không trả lời tin nhắn của em.

– Anh chưa. Anh còn đang nhớ em không ngủ nổi đây. Điện thoại kia anh đang để sạc trên bàn không để ý. Có chuyện gì thế?

Là vì sim chính của tôi bao giờ cũng lắp vào con Blackberry P”9981 cục gạch còn mấy máy cảm ứng chỉ lắp sim phụ với vào mạng. Thật ra tôi cũng đang để nó ngay trên nệm nhưng ngủ thiu thiu không biết Thương nhắn tin. Và tôi thì có phản xạ đối đáp lấp liếm rất nhanh…

– Sang phòng em chơi đi. Em cũng chẳng ngủ được. Thấy sợ sợ…

– Ừ anh qua liền đây…

Tôi mò sang phòng Thương, cô ra mở cửa rồi trở vào nằm phịch xuống nệm, ra lệnh:

– Anh! Bóp chân cho em! Huhu mỏi quá.

Tôi chẳng lấy gì làm ngần ngại, tụt luôn cái quần ngủ của cô ra, còn mỗi quần lót màu xanh nước biển, bảo để anh dễ làm, quần vướng víu lắm.

Tôi bắt đầu bằng đồng tác băm thịt, rồi tùng xẻo, rồi bóp, rồi xoa. Cô khen thế này thoải mái lắm, anh ở đây bóp chân cho em suốt đem đi, tôi ừ ừ, và vỗ đét một cái vào mông. Mẩy thật.

Nhưng chỉ tầm 20 phút sau, cô bảo không xoa bóp nữa, em hết mỏi rồi, anh ngồi đấy em gọt hoa quả cho mà ăn. 12h đêm, gọt hoa quả đãi khách. Em tôi bị điên rồi. Tôi chỉ dám nghĩ vậy chứ cầm quả táo lên cắn ngập mồm thấy cũng ngon thật.

– Anh ở đây ngủ luôn với em nhé. Chẳng về phòng nữa đâu. Ngại lắm.

– Thôi, ăn xong rồi về đi. Em không có ý giữ đâu.

– Tiện thể, anh có chuyện này phải kể cho em.

– Ok, thế được. Nhưng chỉ kể chuyện và ngủ. Không được làm gì đâu đấy nhé!

Tôi để Thương nằm gối đầu trên tay. Cô giục anh có chuyện gì thì kể đi. Tôi quay sang nhìn cô một cách nghiêm trọng, tay còn lại đưa lên xoa nhẹ nhẹ vào vú.

– Thương ơi. Chắc từ mai, anh… không nhắn tin chúc em ngủ ngon nữa đâu!

Thương nhổm hẳn dậy, mở to mắt nhìn tôi:

– Có chuyện gì thế anh?

Thương nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi hoặc và có phần thảng thốt.

– Em. Dù có chuyện gì đi nữa thì em hãy cứ tin là anh rất yêu quý em. Nhé Thương!

– Nhưng anh phải nói cho em là có chuyện gì đi chứ!

Tôi không nói gì, chỉ nhìn cô âu yếm. Thương càng sốt ruột và tò mò, cấu mông tôi một cái, bảo, nói mau!

Tôi kéo Thương xuống nằm cùng, ôm thật chặt.

– Từ mai anh sẽ không cần nhắn tin chúc em ngủ ngon mỗi tối nữa. Mai anh trả phòng anh và chuyển sang ngủ với em luôn. Trước khi đi ngủ, anh sẽ thơm lên má em và nói khe khẽ vào tai: “Thương Thương của anh ngủ ngon nhé!”. Em thấy vậy có được không?

– Đồ đáng ghét! Em đùa với anh đấy à? Em là để cho anh trêu đùa đấy à?

– Không. Không… Em không phải để đùa. Em là để yêu.

– Buông ra. Đáng ghét!

Thương giãy thật mạnh để thoát khỏi cái ôm của tôi, rồi hẩy mông ra sát cạnh giường nằm, không cho tôi động vào người. Tôi đưa tay lên sờ ngực. Cô hất ra. Sờ bụng. Hất. Sờ đùi. Hất.

Cuối cùng tôi dang hết tay chân và chìm vào giấc ngủ ngon lành, vì vừa trả được mối thù ban trưa. Haha cái tội cho anh ăn mù tạt cay xé mũi à. Đáng đời! Tôi ngủ thật. Kệ cm cô đang hờn dỗi, không biết có ngủ hay không.

Sáng hôm sau tôi trở dậy và thấy cô ôm tôi và quặp chặt như thể chim đại bàng quặp con mồi. Lẽ ra tôi sẽ chẳng đánh thức cô dậy, và cứ chịu nằm yên thêm vài tiếng nữa để cô ngủ, Thương có tật ngủ dậy muộn, nhưng khi thấy lấp ló sau rèm cửa thứ ánh sáng bình minh mê hoặc, và có tiếng sóng vỗ rất khẽ văng vẳng trong không gian, tôi nghĩ mình nên đánh thức cô dậy.

– Em. Em ơi. Ra biển ngắm bình minh không?

– Hớ? Hớ? Cái gì cơ?

Cô ngái ngủ nửa tỉnh nửa mê nói ú ớ trong mồm, nhưng sau đó thì tỉnh hẳn dậy và như sực nhớ là trận dỗi tối qua, định đẩy tôi ra xa nhưng lúc ấy tôi đã kịp quay sang để ôm em thật chặt rồi.

– Mặt trời sắp lên rồi. Đi ra biển không?

Ngồi bật dậy, chạy tót ra cửa sổ, kéo rèm, và reo lên: Woaaaaaa! Có lẽ cô đã quá sung sướng khi nhìn thấy biển trong một buổi bình minh thật đẹp. Tôi cũng reo lên “Woaaaaaa!” Nhưng là vì lý do khác.

– Đêm qua em làm gì anh thế mà lại không mặc quần?

– Có anh làm gì em thì có. Rõ ràng đã không cho chạm vào người rồi mà sáng ra còn ôm người ta như thế. Đồ xấu xa, đáng ghét. Lêu lêu.

Cô nheo mắt thè lưỡi ra trêu tôi, trong khi tôi còn há hốc mồm vì đang từ nạn nhân lại thành thủ phạm, chứng cớ cũng rõ rành rành như thế, lúc cô mở mắt là tôi đang ôm cô chặt lắm rồi. Tôi bĩu môi một phát, gớm, làm như báu lắm ấy. Chả biết từ bao giờ tôi hay bắt chước lại mấy động tác dễ thương của cô.

– Anhhhhh! Ư ư ư ư! Em mặc gì ra biển bây giờ? – Cô hỏi tôi giả bộ như mếu.

– Mặc bình thường thôi.

– Nhưng còn chụp ảnh nữa mà. Phải mặc đẹp chứ!

– À, đợi chút!

Tôi chạy biến về phòng mình, lấy cái áo thun in logo Blackberry ra, đưa cho cô cái màu trắng, còn tôi mặc cái màu đen. Tôi bảo cô mặc quần short luôn để tẹo nữa, đứng trước biển sẽ là một cặp giò thật đẹp.

Thế là chúng tôi thong dong ra biển, còn quá sớm để mặt trời mọc, nhưng đã có khá nhiều người ở đó rồi, người thì đi bộ, người thì tập thể thao, người thì đã bơi lội lặn xùm xụp dưới nước, và tôi thì nắm tay cô đi bộ trên mép nước, đi mãi, đi mãi, chẳng biết về đâu… Cô chỉ tôi nhìn xuống dưới, những vết chân in vào cát rồi bị sóng san mất, bọt trắng táp lên cả chân.

Tôi thì cũng nhìn theo nhưng chủ yếu liếc liếc sang cặp giò của cô. Trời! Thật khó hiểu! Cặp giò ấy tôi đã ôm ấp vuốt ve, hôn lên bao nhiêu lần, mà giờ sao chỉ nhìn liếc liếc thôi cũng thấy phê quá. Tôi thấy có gì đó cồm cộm bên trong quần…

Chúng tôi cứ cúi gằm mặt thế mà đi, cho tới khi đụng phải một cái thuyền thúng đang úp ngược trên bờ. Như thể bản năng, cô đứng tạo dáng và nở một nụ cười thật tươi.

Tôi cũng chẳng nói gì mà lấy máy ra chụp liền cho cô 69 tấm ảnh. Thần Mặt trời thì một nửa khuôn mặt của Ngài lên trên mặt biển, âu yếm nhìn thương và rọi cho cô một thứ ánh sáng kỳ diệu, lung linh, hiền dịu. Mắt cô long lanh. Nếu chọn một khoảnh khắc xinh đẹp nhất của Thương, có lẽ tôi sẽ chọn khoảnh khắc này.

Cô đã đẹp, mà lại còn được sự ưu ái của đáng siêu nhiên. Quần short khoe ra cặp đùi trắng thon dài miên man. Áo thun Blackberry cá tính. Mũ vải vành rộng – cái mà mẹ tôi mua cho Thương hôm nào, nó hợp tới mức cứ như thể mẹ đã chuẩn bị đồ cho chuyến đi của chúng tôi vậy.

Tôi đồ rằng, ảnh này mà đăng lên Nhóm Blackberry vốn toàn đực rựa, chắc chắn không dưới nghìn like. Nhưng tôi là người ích kỷ, có lẽ tôi sẽ chẳng đăng đâu, mà sẽ mang đi rửa, phóng to lên, thành một tấm ảnh treo trước bàn làm việc.

Thương nhí nhảnh chạy lại giằng máy trong tay tôi, vuốt vuốt để xem những tấm ảnh vừa chụp và reo lên khẽ khẽ, mắt ánh lên niềm hạnh phúc. Tôi tự dưng vui lây, và tin chắc rằng tẹo nữa sẽ được đọc một bài thơ hay ho nào đó. Ồ, những sẽ chẳng có tôi ở đó rồi, vì có chụp chung tấm nào đâu, tôi thấy hơi tủi thân vì điều đó, tôi luôn muốn có mặt trong ảnh và trong thơ của cô như những ngày ở Sa Pa…

Sáng sớm thủy chiều xuống, để lại một bãi cát dài vô tận với những lỗ cua lỗ còng đào và đùn đất lên trước cửa hang. Một con còng luống cuống chạy trốn khỏi chúng tôi nhưng lại bò vào ngay chân Thương khiến cô giật mình sợ hãi nhảy tót lên ôm quặp lấy tôi.

Và một cảnh tượng lãng mạn đã xảy ra, tôi vòng tay ôm lại và đặt lên môi cô một nụ hôn. Hình như lâu rồi chúng tôi chưa hôn nhau, và đã hôn rất lâu, đến khi mở mắt buông nhau ra thì mặt trời cũng đã ló hết để chiếu những tai nắng rực rỡ khiến chúng tôi cảm nhận rõ sự ấm áp.

Ngoài kia, sóng vẫn đánh rì rào, nước biển trong xanh lấp lánh ánh vàng. Bầu trời cũng trong xanh, có vài dải mây mỏng mỏng màu trắng ám vàng mỡ gà vắt ngang qua tầm mắt, như thể Thần mặt trời, buổi sáng thức dậy còn ngượng ngạo, lấy một tấm khăn che miệng cười.

Thật khó hiểu là giữa một không gian tuyệt vời đến vậy lại chẳng có đôi nào hôn nhau, tôi chỉ thấy họ nắm tay đi bộ thong dong và chụp ảnh. Ngại cái đéo gì không biết.

Tôi kéo Thương ngồi xuống một nền cát khô, rồi cùng nhìn ra phía biển, tựa vai nhau, không nói câu gì, đưa máy chụp mấy tấm ảnh vu vơ.

Sau những ngày đau đầu vì sự lên xuống không lường trước của thị trường chứng và coin, xe cộ cứ lũ lượt kéo nhau ra khỏi két, thì tìm đến biển quả là một giải pháp tuyệt vời.

Tôi thấy bình yên đến lạ. Không nghĩ ngợi gì, nhắm mắt tận hưởng làn gió mát và hương vị mặn mòi từ biển tỏa vào. Tóc Thương bay bay cọ vào mặt tôi, ngứa ngứa, kệ.

Nắng đã lên hẳn rồi, không còn ấm áp dịu dịu nữa mà rát cả mặt. Tôi đỡ Thương đứng dậy để về khách sạn ăn sáng. Chợt nhìn thấy dưới nền cát là một hình trái tim nhỏ, bên trong có chữ Tèo.

Cô nhìn tôi cười hihi tít cả mắt, còn tôi thì cười mỉm một cái thật bình yên. Cái mặt tôi bình thản thế thôi chứ thật sự lúc ấy hoảng hốt vãi cả đái. Ôi không! Con dở này nó yêu mình thật rồi! Tôi có lẽ cũng đã nảy sinh tình cảm gì đó rất khó hiểu với Thương, nhưng gọi là tình yêu thì tuyệt nhiên làm tôi hoảng hốt.

Tôi biết tôi không thể giữ mãi cái thứ tình cảm mơ hồ không gọi thành tên đó được, phải cho nó một cái tên gọi, nhưng tôi thật không biết gọi là gì, và bao giờ nói cho cô biết.

Tình yêu ư? – Không hẳn. Lý trí của cả hai nhất định sẽ chối bay.

Tình bạn ư? – Chắc chắn không phải. Bạn bè gì mà ôm ấp xoạc nhau hơn phim sex thế.

Tôi bỗng thấy hoang mang cực độ, đến nỗi, lúc mình về mới là lúc khách du lịch đi tắm sáng nhiều. Bao nhiêu vú mông bikini ngồn ngồn bày ra trước mắt, tôi cũng chẳng buồn bận tâm.

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Vui lòng không Báo Lỗi với mục đích đòi chương mới, chương mới tùy thuộc vào tác giả, chúng tôi sẽ update sớm nhất khi có chương mới.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x