Đời checker

Chương 27

trước
tiếp

Phần 27
– Mẹ! Mẹ ơi! Con có Giấy đăng ký kinh doanh rồi này!

Mẹ tôi đeo kính, vẫn phải mang tờ giấy ra ngoài hiên cho sáng rồi nhíu mắt đọc:

– Công ty TNHH Một thành viên Tèo Tèo. Trụ sở: Phòng 0609 – Tòa nhà ABC, số xx đường Trần Duy Hưng, phường Trung Hòa, quận Cầu Giấy, TP Hà Nội. Ngành nghề kinh doanh: Dịch vụ quảng cáo trực tuyến. Vốn điều lệ: X VNĐ. Người đại diện: Ông David Tèo…

Tôi thoáng để ý thấy nét tươi vui trên khuôn mặt mẹ tôi bị giảm đi dôi chút khi đọc đến đoạn vốn điều lệ.

Chắc mẹ đã kỳ vọng công ty của tôi ít ra cũng phải tầm cỡ như mấy công ty chế biến nông sản, thủ công mỹ nghệ ở địa phương, có vài chục nhân công, sếp lúc nào cũng bảnh bao đầu tóc bóng lộn, mặc vest, đi ô tô suốt ngày họp hành, chứ không phải cả doanh nghiệp mà vốn điều lệ có vỏn vẹn vài ba chục triệu.

Mẹ quay ra trách tôi, nếu thế thà mày cứ làm công ty cũ còn hơn, công ty gì mà bé như cái mắt muỗi thế.

Tôi phải giải thích mãi là bắt đầu chỉ nên như thế thôi rồi mới dần dần mở rộng ra chứ mẹ.

Mẹ tôi cũng xuôi xuôi nhưng xem chừng không mang ra khoe với hàng xóm nữa.

– Mà mày xem thế nào. Công việc cứ coi như tạm ổn rồi. Tính chuyện vợ con đi. Mà sao lâu nay không thấy cái Oanh xuống chơi?

– Em ý bận học mà mẹ. Năm 3 rồi, còn đi thực tập này nọ nữa chứ.

– Hôm nọ con Hĩm nhà Đoàn sang đây, sao nó bảo mày với cái Oanh đang giận nhau?

– Ui xời, nó biết cái gì mà nói. Mẹ cứ nghe chuyện đâu đâu.

– Làm sao thì làm. Mẹ chấm cái Oanh rồi đấy. Đợi nó sang năm ra trường tìm được công việc ổn định cái là cưới luôn đi.

– Ơ ơ…

– Ơ cái gì? Mày nhìn lại xem bao nhiêu tuổi rồi? Có thấy thằng Huy nhà Lan Hòa không? Học với mày mà nó hai con rồi đấy. Hai đứa bé tròn xoay xoay thích thế không biết.

– Nhưng mà…

– Mà sao?

– Con với Oanh chia tay rồi mẹ ạ. Từ trước Tết cơ.

– Mày bị sao thế? Giờ kiếm đâu ra đứa đẹp người đẹp nết học hành tử tế như nó. À, chắc tại mày chứ gì. Gần ba mươi tuổi đầu mà cứ lông ba lông bông, nhảy hết công ty này công ty nọ thì đứa nào nó yêu. Mày nói mà tao tiếc ngẩn người. Giờ kiếm đâu ra đứa như vậy… Cái Oanh nó thế nọ thế chai…

– Đầy. Thiếu gì. Mẹ cứ làm như hết con gái rồi không bằng.

– Đâu? Mày dẫn về tao xem…

Mẹ tôi lại bắt đầu bài ca muôn thuở, mắng tôi vì không giữ được em Oanh. Khi còn yêu nhau, Oanh có qua nhà tôi đôi lần, cũng lăng xăng cơm nước rửa bát nhanh nhẹn, lại thêm cái mác học Kinh tế Quốc dân nữa nên mẹ tôi ưng lắm, chỉ mong em nó học nhanh nhanh ra trường còn cưới.

Nên khi tôi bảo chia tay rồi, mẹ tôi tức ra mặt, đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi, bênh em Oanh cứ như thể Oanh là con gái mẹ còn tôi là đứa lêu lổng ở đâu đến tán, và bị gia chủ đuổi đi không thương tiếc.

Chuyện với em Oanh kể ra cũng dài và thật lắm biến cố.

Tôi quen em nó trong một chuyến tình nguyện hướng về quê hương.

Oanh khi ấy mới vừa tốt nghiệp cấp 3, đang chờ thi Đại học.

Tôi bị hút hồn bởi sự trẻ trung, cá tính, xinh đẹp của cô.

Còn cô chắc cũng có ấn tượng với sự lãng tử, nghệ sỹ của một anh trưởng nhóm.

Và ngay trong lần đầu tiên gặp nhau ấy, chúng tôi đã tách khỏi nhóm đang đốt lửa trại để đi vào rừng thông tâm sự.

Tại đây cô đã trao tôi nụ hôn đầu đời của cô, còn tôi là thứ mấy cũng chẳng rõ.

Và sau đó cô thi đỗ ĐH Kinh tế Quốc dân, Khoa Kế toán – Kiểm toán, được cho là khá hót.

Chuyện tình cũng xảy ra nhiều biến cố nhưng thật sự cũng không có nhiều kỷ niệm đáng nhớ, nếu so với mối quan hệ của tôi với Ngọc hay Thương.

Oanh rất hay giận dỗi, đùng tý lại giận, tôi cũng phải nín nhịn lắm mới có thể duy trì được hơn hai năm trời, xong cũng đã đưa về ra mắt gia đình.

Nói sao nói, con gái nó vẫn hay dễ mủi lòng.

Lắm khi đang giận dỗi tưng bừng khói lửa mà mình an ủi vỗ về vài câu là đâu lại vào đấy.

Nói không ngoa chứ, tôi với em Oanh đã chia tay nhau tới 3 lần rồi.

Và đến lần cãi nhau thứ 4, tôi quyết định không an ủi vỗ về thêm một câu nào nữa.

Ngoại trừ món quà hôm 29 tết, cũng là ngày Valentine, tôi đã không còn bất kỳ sợi dây liên lạc nào với em nó.

Chia tay thật sự!

Lần này em đã chủ động “mồi” tôi níu kéo lại nhưng lúc này tôi đã có nhiều mối bận tâm hơn, như chuyện giá coin lên lên xuống xuống và chuyện với hai cô gái nhân vật chính trong câu chuyện này.

Tôi vẫn giữ tin nhắn hôm mùng 1 tết, như là một thứ kỷ niệm. “Em vẫn còn tình cảm với anh”. Đấy, cô đã nhắn tôi thế đấy, và tôi thì đéo thèm rep.

Một buổi chiều giữa tuần, nắng đầu hè oi ả, những tiếng ve đầu mùa đã râm ran một góc đường, tôi hẹn gặp Thương, nhắn qua số thằng bánh mì giữ.

– Ô anh Tèo. Sao anh không báo trước em? – Thương bước vào phòng, khá bất ngờ khi thấy tôi.

– Thỉnh thoảng cũng phải bất ngờ chút chứ. Anh đi kiểm tra xem Thúy Anh làm việc có chăm chỉ không?

– Cái gì? – Cô lườm tôi tôi.

– Sao thế? Ơ ơ cái gì thế? – Tôi trố mắt nhìn.

– Thúy Anh nào? Thương chứ! Gọi lại đi anh Phó phòng.

– À ừ. Thương Thương. Nhưng em cũng sai rồi. Anh đã thành giám đốc rồi nhé. Gọi lại đi.

– Giám đốc Tèo! Haha nghe buồn cười quá, chả quen tẹo nào. Giám đốc gì mà xấu trai quá đi hihi.

Thương sà vào lòng tôi ôm một cái rõ chặt.

– Nhớ anh quá. Phải đến chục hôm rồi chưa gặp ấy nhỉ? Đúng là thành giám đốc có khác, bận bịu chẳng còn quan tâm đến em Thương nữa.

– Ai bảo không quan tâm? Không quan tâm mà vầy à?

Tôi bế xốc cô lên, đi một vòng quanh phòng rồi ném cái uỳnh xuống nệm. Bắt đầu cởi… Một cái áo cánh dơi trể cổ màu đen. Một cái quần short kaki trắngloại 10 cm – cái loại mà nếu ngồi xổm sẽ lòi cả quần lót ra.

Và bộ silip cooc sê đồng màu xanh nước biển.

Đúng là vào hè có khác, ăn mặc mát quá.

Là tôi còn kiềm chế đấy chứ gặp phải ông khách nào sung quá khéo nhìn thấy Thúy Anh trong bộ dạng đó là đè ra hiếp luôn chứ chẳng chịu nổi.

Tôi biết sẽ chỉ gặp Thúy Anh được chốc lát chứ không thể cùng cô cả buổi chiều được nên tôi hết sức tranh thủ. Bế cô vào tắm 5 phút. Để cho cô làm bài khởi động 3 bước trong 10 phút. Xong tôi đè ra xoạc. Truyền thống – Phập. Phập. Phập. Dogy – Bạch. Bạch. Bạch. Cưỡi ngựa – Nhóp nhép. Nhóp nhép. Nhóp nhép. Mỗi tư thế tôi làm vài phát và out trong sung sướng.

Gần đây tôi làm chuyện ấy ít hơn, trung bình tuần có 1 lần, nên ra nhanh hơn dạo trước, cứ ngỡ tinh trung đã nằm sẵn ở đầu chym rồi. Cứ kích thích mấy cái là nó phụt ra mà thôi.

Thúy Anh lại dùng kỹ thuật “co bóp cửa mình” để tinh trùng không bị rớt ra. Cô khoan thai đi vào nhà tắm. Tôi cùng theo vào rửa ráy cho sạch sẽ rồi cùng ra.

– Hôm nay em không ở lại với anh lâu được đâu ạ. Tại anh không nhắn trước nên giờ chủ nó báo có khách đợi là em phải đi ngay đấy. Lần sau anh nhắn trước cho em nhé. Em cũng muốn ở với anh lâu lâu lâu lâu… nữa cơ.

Thúy Anh nhấn nhá cái chữ lâu ấy thật cảm xúc, và ngồi ngay xuống bên tôi để tôi ôm em vào lòng, đưa tay lên sờ đùi.

– Thương Thương có quý anh không?

– Ô, anh Tèo hỏi lạ. Em không quý anh thì quý ai nữa chứ. Quý và biết ơn anh nhiều lắm. Bố mẹ em vẫn hỏi nhắc anh suốt ý.

– Ô thế à. Mấy nay anh bận cũng chưa kịp gọi điện hỏi xem mẹ em đã đỡ hơn chưa. Để tối về anh gọi. À em này. Em quý anh thế chắc anh nhờ việc này em chẳng từ chối đâu nhỉ, cũng dễ thôi, dễ như đi chơi ý mà.

– Èo lại có gì bí mật thế à, anh nói đi. Em giúp được thì em giúp liền á.

– Cuối tuần này, em có thể về chơi nhà anh, với tư cách một người bạn…

Tôi ngập ngừng nói không hết câu, em thì vẫn đang nhíu mày tò mò, chưa hiểu chuyện gì.

– … với tư cách một người bạn… gái của anh được không?

– Ơ, chuyện này… Chắc anh đang đùa em đúng không?

– Thật! Không đùa. Không sao đâu, chỉ là bạn gái giả vờ thôi. Để phụ huynh vui lòng ý mà. Cũng giống như lần trước anh về nhà em vậy. Cũng giả vờ đôi chút để các bác vui lòng…

Có vẻ tôi nhắc lại chuyện Thương nhờ lần trước thấy cô áy náy. Ngập ngừng đôi chút, cô bảo được ạ, nhưng em không biết nhiều chuyện như anh để đối đáp sao cho hai bác hài lòng, anh phải hướng dẫn em trước đấy. Tôi cười hì hì bảo ok, ok, anh sẽ dặn em mấy cái, cũng dễ ý mà.

Tối Thứ 6, tôi gặp lại Thương, và để được gặp em lâu hơn, tôi nhắn trước qua số điện thoại riêng của cô.

Mục đích chính của tôi chỉ là đến để dặn dò và mớm lời trước cho cô, để ngày mai về nhà tôi, với tư cách bạn bè hơn mức bình thường, cô sẽ đối đáp với mẹ tôi một cách trôi chảy.

Đó là một buổi tối mưa giông, tôi đến nhà nghỉ XXX quen thuộc mà khách vắng teo, thật lạ cho một buổi tối cuối tuần.

Chờ Thương trong phòng, tôi hé của sổ ra ngắm mưa. Tiếng mưa ào ào như thác đổ. Cây cối rủ rượi. Mờ mờ phía nhà đối diện có một cái gì trắng trắng cứ đung đưa trong chuồng cọp trên sân thượng.

Tôi trố mắt ra nhìn, và đã liên tưởng đến một con ma. Một tia chớp lóe lên và kéo theo một tiếng nửa – sấm – nửa – nét đánh cái rầm, tôi nhìn rõ đó là một cái áo mưa được treo trên móc.

Tưởng gì! Tôi kéo rèm cái roạt!

– Ú òa!

– Ui địt con mẹ!

Tôi giật nảy mình, gần như hét lên. Đứng trước mặt tôi là con ma Thúy Anh, mặc áo thun trắng, tóc xõa dài, vài sợi còn đang nhỏ tong tong những giọt nước, mắt thì mở to trừng trừng nhìn tôi, và bật cười khi thấy tôi vô cùng hoảng sợ.

– Em vào từ lúc nào thế! Làm anh hết hồn. Không chơi trò đấy đâu nhá. Đau tim lắm.

– Em gõ cửa chả thấy anh đáp gì. Vào phòng thấy anh đang ngó ngó cái gì ngoài kia thì trêu anh tý mà. Ui nào ui nào. Xin lỗi đã làm giám đốc Tèo sợ hihi.

Cô vừa nói vừa bắt đầu đư atay lên má tôi bẹo, bẹo cả hai bên, và lại cười to hơn khi áp vào ngực tôi, thấy trống ngực đập nhanh thùm thụp.

– Anh vừa thấy ma ngoài cửa sổ đấy.

– Đâu? Đâu? Em xem với.

– Đây này. Nó đang trong vòng tay anh đây.

– Hừm. Dám bảo em là ma à?

– Chả thế à. Em đẹp… ma mị! Thương ơi…

– Ư ứ ự a á à aaaaaa…

Tôi bắt đầu hôn hít lên khắp cơ thể Thương và luồn tay vào bóp vú. Cô gái của tôi, sau khi đội nón sang hàng tạp hóa của cái thẻ điện thoại về thì hơi ướt, và hình như đã có mùi hôi hôi, nhưng tôi mặc kệ. Em gái mưa ai chả thế.

Lột quần áo. Xoạc luôn.

Gần đây tâm lý tôi không tốt, hay mất ngủ vì nghĩ ngợi linh tinh. Từ chuyện mấy cái lằng nhằng về công ty mới mở, dù chưa có hoạt động gì, nhưng sao cứ thấy rắc rối quá.

Rồi chuyện của Ngọc, dù đã xóa hết số và chưa hề liên lạc lại sau đó nhưng đêm nào tôi cũng nghĩ về em, không biết rồi em có hạnh phúc với lão Jonny Nguyễn không, Cún của tôi có còn ốm không, chơi có ngoan không.

Rồi chuyện mẹ Thương, không biết bác đã khỏi ốm chưa, và… liệu còn sống được bao lâu nữa?

Rồi chuyện mua ô tô.

Là tài sản có giá trị đầu tiên mà tôi định mua bằng tiền công sức sau mấy năm cày cuốc đủ thể loại, tôi không muốn mua về lại hối hận.

Lắm lúc đã nghĩ, dù có cảm tình tốt với Ford Ranger thật, nhưng chả lẽ lại mua về chỉ vì xoạc nhau với phò trong xe?

Tôi đau đầu, mất ngủ, rối loạn sinh lý vì mấy chuyện đó.

Thế nên, khi gặp Thúy Anh, ăn mặc thật sexy, tôi dễ bị xúc động và quên hết quy trình bài bản mọi khi mà cứ cố lao vào để phập luôn, cốt chỉ để phọt ra chất nhờn màu trắng ứ đọng trong chym.

Khoa học thật có lý.

Xoạc nhau là phương pháp tốt để giảm stress.

Kể từ sau chuyện của Ngọc đến nay, mỗi lần gặp Thương là tôi có cảm giác như gặp chỉ để xả, không còn nhiều sự âu yếm, ôm ấp tình cảm như trước, hoặc cũng có, nhưng chắc tôi cố tình tỏ ra như thế.

Tôi giật mình nhìn lại, mình mới chỉ làm chuyện đó với Thúy Anh chưa đến chục lần thôi mà, và cũng chỉ gặp mới hơn hai tháng.

Sao lại đã nhanh trở nên thân thiết và giờ là lạnh nhạt như thế?

Ôi!

Và ngay ngày mai thôi, cô sẽ lại nhập vai bạn gái tôi về ra mắt gia đình…

Giá mà… Tôi có đủ dũng cảm. Tôi sẽ gọi điện ngay về cho mẹ, bảo là mai bọn con bận không về được rồi, để lần khác đi ạ, rồi sau đó sẽ nhanh chóng tìm một cô người yêu thật sự và đưa về nhà sau. Nhưng tôi không làm được. Mẹ tôi giờ này đã ngủ say giấc rồi, và có lẽ đang mơ về đứa con dâu tương lai. Còn cô ấy, đang nằm trong vòng tay tôi, rất ngoan, đôi mắt rất đẹp, có lẽ cũng đang nghĩ mơ màng, và liên mồm hỏi về chuyến đi ngày mai. Chỉ có mình tôi thôi, tự dưng bỗng cảm thấy chuyện ngày mai thật lãng xẹt!

– Mai em vẫn là sinh viên Cao đẳng Du lịch nhé!

– Không. Em phải bảo là sinh viên năm 3 Đại học Ngoại thương, Chuyên ngành Kinh tế đối ngoại, lớp Tiên tiến chất lượng cao. Vừa học vừa làm Part – time cho công ty anh.

– Ôi nghe hoàng tráng thế. Nhưng em không biết là gì đâu, nhỡ ai hỏi thêm thì sao em trả lời được.

– Yên tâm. Em chỉ cần nói đến đấy thôi, không ai hỏi gì thêm đâu. Mà nhớ ăn mặc như hôm nọ về nhà em nhé. Đừng có mặc hớ hênh quá. Cộng thêm là lăng xăng việc bếp núc thêm chút.

– À, cái này thì em làm được hihi.

– Rồi cứ tùy cơ ứng biến thôi, có gì anh nói đỡ cho. Nói chung bố mẹ anh cũng dễ tính và hiếu khách lắm. Thoải mái nhé, không cần lo gì đâu.

– Mai mấy giờ anh qua đón em? Đi xe máy hay ô tô? Nhỡ trời mưa tới tận sáng thì sao ạ?

– Lúc đấy tính sau, nhưng anh xem dự báo thời tiết là mai khô ráo rồi, đi xe máy nhé. Không có gì thay đổi 7 rưỡi anh qua đón. Đi sớm cho mát.

Tôi mặc quần áo chào Thương ra về, không quên kẹp 400k dưới cái khay đựng đồ trên bàn.

Chăm lên Truyensex.Tv, tôi học được một điều là đá phò xong thì kẹp tiền vào đâu đó và bảo “của em đây” chứ không đưa trực tiếp nữa, vì như vậy là không tinh tế.

Tôi thấy hay và áp dụng liền, luôn cố tỏ ra lịch lãm, tinh tế trong mọi trường hợp, kể cả đá phò!

Cũng là lần đầu tiên tôi chủ động về trước.

Tôi đã không còn phải cố níu lại ở sau phò để tháo cái camera quay lén như dạo trước nữa.

Từ hồi Ngọc nghỉ chăm con ốm tôi không còn thích quay.

Tôi ít khi quay Thương.

Trong ổ cứng bây giờ có tầm hơn hai chục clip thì cũng chỉ có 2 – 3 cái của Thương mà thôi.

May sao vẫn chưa nghĩ quẩn tới mức xóa mọi thứ về Ngọc.

Xóa Zalo, Số điện thoại và khá nhiều ảnh tài từ facebook và Zalo về, chứ ảnh tự chụp và video tự quay thì nhất định không chịu xóa!

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Vui lòng không Báo Lỗi với mục đích đòi chương mới, chương mới tùy thuộc vào tác giả, chúng tôi sẽ update sớm nhất khi có chương mới.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x