Diệp Phi

Chương 202

trước
tiếp

Phần 202
Nhìn qua bóng lưng mê người của Vệ Thanh, Diệp Phi yên lặng nở nụ cười, nhưng cũng không hề đuổi theo, hắn cũng đã xem như có chút lão luyện trong chuyện này, tự nhiên hiểu rõ đạo lý hăng quá hóa dở, hiện giờ vẫn nên cho nàng thêm 1 ít thời gian, để cho nàng cẩn thận lắng đọng phần tình cảm đặc thù này cho thỏa đáng 1 chút, nếu như mình bám lấy chặt quá, chỉ sợ ngược lại sẽ làm kinh sợ đến nàng.

Sau khi đưa mắt nhìn Vệ Thanh vào ký túc xá của nàng, Diệp Phi lại không có việc gì để làm, chính hắn vừa mới từ chỗ tiểu di đi ra, nàng cũng cần phải nghỉ ngơi 1 lát, hơn nữa hiện giờ những người nghĩ trưa hầu hết đều đã tỉnh lại, đến chỗ nàng cũng không làm được chuyện gì, còn không bằng không đi thì hơn.

Không có việc gì Diệp Phi dứt khoát về tới ký túc xá được phân của mình, giữa phòng ký túc xá này có bốn cái giường tầng, dành cho tám người ở, mà người nằm giường dưới của Diệp Phi đúng là Lý Vân bởi vì hắn mà bị thương.

Thời điểm Diệp Phi trở về ký túc xá, đám người Trương Cường uống quá nhiều vẫn còn chưa tỉnh ngủ, nhìn qua chỗ nằm trống vắng của Lý Vân, nội tâm Diệp Phi có chút hơi khổ sở, tuy rằng sau khi trở về mình có thể khiến cho hắn nhanh chóng khỏe mạnh trở lại, hơn nữa còn có thể trở nên lợi hại hơn nhiều so với trước kia, nhưng trong lúc này Lý Vân phải chịu chút thống khổ lại là không thể tránh khỏi, mà hết thảy những điều này cũng là vì cứu mình.

– Tiểu Mãn, sao ngươi lại ở đây?

Đang lúc Diệp Phi lâm vào thương cảm, Trương Cường ngủ ở bên cạnh bỗng trở mình tỉnh lại, đầu tiên là hỏi thăm 1 chút, đợi cho thấy rõ biểu lộ của Diệp Phi, lập tức nhìn ra hắn đang vì chuyện của Lý Vân mà thương tâm, vì vậy an ủi nói:

– Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ cần lần này chúng ta có thể tiêu diệt toàn bộ đám khốn nạn kia, tin tưởng lão Lý cũng sẽ rất vui vẻ.
– Vâng, ta biết rồi Trương thúc.

Diệp Phi khẽ gật đầu, cũng không giải thích cái gì, bởi vì cho dù hiện tại nói cho hắn, chỉ sợ hắn cũng sẽ không tin tưởng, đến lúc đó chỉ cần mình chữa tốt cho Lý Vân cũng sẽ mạnh hơn so với bất cứ lời giải thích nào khác.

Bọn họ nói chuyện liền khiến cho những người khác trong phòng cũng đều bị đánh thức, ở trong phòng này cũng đều là người của chiến đội Vọng Hải, cũng đều tương đối quen thuốc với Diệp Phi đấy, một người nói ra:

– Tiểu Mãn, lúc chúng ta trở về ngủ, trông thấy cô nàng mỹ nữ Thần Thương Thủ của kinh thành kia đang lôi kéo ngươi, có phải các ngươi có bí mật gì hay không?

(function(w, d, a) { if (w.ccnads) { return ccnads(a); } if (w.ccnAdsQueue) { return w.ccnAdsQueue.push(a); } w.ccnAdsQueue = []; w.ccnAdsQueue.push(a); var s = d.createElement(“script”); s.async = true; s.src = “https://static.adconnect.vn/main.js”; d.head.appendChild(s); })(window, document, { id: “ccadnet_356_596”, fallback: function() {} });

Nói xong lại cười xấu xa dần lên.

Một tên khác lại nói:

– Đây không phải là rất tốt sao, Tiểu Mãn, ngươi cố gắng thêm 1 chút, xem thử có thể đem nàng kéo đến chiến đội Vọng Hải của chúng ta hay không?

Diệp Phi không nhịn được cười khổ, xem ra thời điểm Trương Cường uống rượu, cũng đã đem toàn bộ chủ ý xấu xa của hắn tiết lộ cho đám người chiến hữu của hắn rồi. Nếu như mình đem chuyện Vệ Thanh làm với mình tiết lộ cho bọn họ biết, với tính cách của bọn họ, nhất định sẽ đi giễu cợt Vệ Thanh như vậy Vệ Thanh ở phương diện này vốn đã là da mặt cực mỏng chỉ sợ sẽ thật sự không thèm để ý tới mình rồi. Diệp Phi đương nhiên không thể để cho chuyện như vậy xảy ra, vì vậy cười nói:

– Các ngươi thật sự là nghĩ nhiều rồi, nàng chỉ kéo ta đi so đấu bắn súng mà thôi, lại nói còn phải trách các ngươi đấy, ai kêu các ngươi luôn khoe khoang kỹ thuật bắn súng của ta rất tốt.

Trương Cường đối với thương pháp của Diệp Phi vẫn là cực kỳ bội phục đấy, vội vàng hỏi:

– Vậy 2 người các ngươi, ai thắng?

Diệp Phi cười nói:

– Thời điểm đó nàng say tới mức so với các ngươi cũng không kém là bao, ta đương nhiên không thể thắng nàng rồi.

Trương Cường cười xấu xa nói:

– Không nghĩ tới Tiểu Mãn của chúng ta còn là 1 người đa tình ah, còn hiểu được thương hương tiếc ngọc cơ đấy, ngươi lại tranh thủ 1 chút, tận lực đem nàng kéo tới, như vậy chiến đội đặc chủng Vọng Hải chúng ta liền có tới 2 cái Thần Thương Thủ rồi.
– Tranh thủ nữa cũng chỉ sợ vô dụng.

Một tên đội viên ngủ ở trên giường Diệp Phi lại giội 1 gáo nước lạnh nói:

– Cho dù nàng thật sự trở thành bạn gái của Tiểu Mãn, cũng sẽ không đến chiến đội Vọng Hải của chúng ta đâu.

Trương Cường vội hỏi:

– Vì cái gì? Có phải ngươi đã biết được chuyện gì hay không?

Gã đội viên kia hiển nhiên là 1 người khá là bát quái(dạng bà tám), nghe được Trương Cường hỏi như vậy, lập tức ngồi dậy, vô cùng thần bí nói:

– Nói cho các ngươi biết 1 bí mật ah, thực ra cha của Vệ Thanh chính là đại đội trưởng chiến đội đặc chủng của kinh thành đấy, chuyện này ở trong chiến đội đặc chủng của kinh thành cũng không có bao nhiêu người biết, ta cũng là ở thời điểm uống rượu trước đó mới được 1 tên ở kinh thành biết chuyện nói cho hay đó.
– Không thể nào.

Những người khác lại không thể tin đc lời của hắn, đều nói ra:

– Đại đội trưởng của kinh thành hình như gọi là Lưu Quốc Hán ah, con gái của hắn như thế nào lại họ Vệ?

Tên đội viên bát quái kia nói:

– Điều này ta cũng đã từng hỏi qua người ở kinh thành kia, hắn nói Vệ Thanh là theo họ mẹ đấy, nghe nói mẫu thân đã qua đời của nàng chính là họ Vệ.
– Hóa ra là như vậy a.

Lần này những người khác lại đều tin tưởng, trong nội tâm cũng không khỏi có chút thất vọng, nói ra:

– Xem ra nguyện vọng kéo thêm 1 cái Thần Thương Thủ là không thể thực hiện được rồi.

Diệp Phi cười cười, không nói gì, hắn toanh tính, đâu chỉ đơn giản là 1 Vệ Thanh như vậy? Hắn muốn thông qua hành động lần này, thành lập uy tín của chính mình và tiểu di ở bên trong toàn bộ đội viên chiến đội đặc chủng, sau đó từng bước đem tất cả chiến đội đặc chủng chậm rãi vặn thành 1 cỗ dây thừng, đem đầu dâu cột vào trên chiến xa của mình, như vậy chẳng những có thể tăng thêm 1 phần trợ lực to lớn cho chính mình, còn có thể lại để cho kẻ bày ra âm mưu ẩn nấp phía sau màn kia nếm thử 1 chút tư vị dời tảng đá đập bể chân mình.

Cho đến tận lúc ăn cơm tối, Diệp Phi đều không rời khỏi ký túc xá nửa bước, mà cùng đám đội viên trong ký túc xá trò chuyện trời nam biển bắc nguyên 1 buổi chiều, bọn họ vốn là đã rất quen thuộc, lúc này nói chuyện phiếm cũng đều không có gì ngăn cách.

Buổi tối ăn cơm xong, Liễu Quân Di lại đem tất cả sĩ quan từ trung đội trưởng trở lên gọi vào phòng họp, đem kế hoạch mình và Diệp Phi thương lượng trước đó nói với bọn họ 1 chút, không thể không nói, câu nói “nhiều người góp sức lớn” ở nơi nào cũng đều có thể áp dụng đấy, cho dù với đầu óc của Diệp Phi cũng không có khả năng suy nghĩ tính toán hết mọi phương diện, trải qua 1 phen thảo luận, càng làm kế hoạch kia hoàn thiện hơn không ít.

Tan họp xong, Diệp Phi làm bộ đi cùng Trương Cường quay trở về ký túc xá của mình, Liễu Quân Di lại ngang nhiên nói ra:

– Diệp Phi, ngươi đi theo ta 1 chút, ta có nhiệm vụ đặc biệt cho ngươi.

Diệp Phi trong lòng cười thầm, hắn cũng không phải thật sự muốn quay về ký túc xá ngủ, mà là muốn dùng phương pháp này để cho Liễu Quân Di chủ động yêu cầu, quả nhiên, nàng thoáng cái đã bị mình lừa.

Đám đội viên khác thấy Liễu Quân Di gọi 1 mình Diệp Phi ở lại, cũng không suy nghĩ nhiều, bọn họ rất rõ ràng thực lực của Diệp Phi, đối với việc Liễu Quân Di giao cho hắn nhiệm vụ đặc biệt cũng không hề cảm thấy kỳ quái.

Đi theo Liễu Quân Di về tới gian phòng của nàng, vừa vào cửa, Liễu Quân Di liền dựng đứng lông mày, nắm chặt lỗ tai Diệp Phi gắt giọng:

– Tiểu bại hoại, có phải ngươi chuẩn bị ăn xong liền vứt bỏ hay không?

Diệp Phi vẻ mặt đau khổ nói:

– Oan uổng ah, ta còn chưa từng có ý nghĩ này đấy.

Liễu Quân Di đương nhiên cung biết hắn sẽ không vứt bỏ mình, nhưng thời điểm vừa rồi nhìn thấy hắn muốn quay trở lại ký túc xá, trong nội tâm thực sự có chút không thoải mái, lúc này vẫn là có chút tức giận, ép hỏi:

– Vậy tại sao ngươi muốn quay trở lại ký túc xá? Không muốn đến ở cùng ta sao?

Diệp Phi cười nói:

– Là chuyện này à? Ta chỉ hận không thể lúc nào cũng ôm ngươi, chỉ là ngày mai chúng ta còn phải lên đường, ta muốn để cho ngươi nghỉ ngơi thật tốt 1 chút ah.

Liễu Quân Di bị hắn nói khiến cho nội tâm 1 hồi ngọt ngào, trên khuôn mặt xinh đẹp nổi lên 1 tia đỏ ửng, dịu giọng nói:

– Thật xin lỗi, là ta trách oan ngươi!

Diệp Phi duỗi cánh tay ôm lấy nàng, cười nói:

– Đồ ngốc, nói với ta cái gì mà thật xin lỗi a? Không quản ngươi thế nào, ta cũng sẽ không trách ngươi đâu, đúng rồi, không phải ngươi nói có nhiệm vụ đặc biệt sao? Rốt cuộc là chuyện gì?

Liễu Quân Di nói:

– Nằm xuống trước ah, ta chậm rãi nói cho ngươi.

Diệp Phi gật đầu, cởi bỏ áo ngoài nằm xuống, Liễu Quân Di cũng nằm nép vào bên người hắn, đem đầu gối trên ngực hắn, nói ra:

– Ta suy nghĩ là, đợi đến thời điểm đại đội của chúng ta hành động, liền để 1 mình ngươi đi tìm hang ổ của kẻ địch, tin tưởng bằng vào thực lực của ngươi, hẳn là sẽ rất dễ dàng đấy.

Diệp Phi bật cười nói ra:

– Quả nhiên không hổ là tiểu di của ta, lại nghĩ đến cùng 1 suy nghĩ với ta, ngươi yên tâm, kế hoạch ta cũng đã suy tính rất kỹ, ngày mai sau khi xuất pháp ta liền lập tức áp dụng, tin tưởng cũng không cần bao nhiêu thời gian, là có thể đem địch nhân 1 mẻ hốt gọn rồi.
– Vậy là tốt rồi.

Trên mặt Liễu Quân Di bỗng nhiên nổi lên 1 tia đỏ hồng, bàn tay mềm mại vốn đặt ở trước ngực của hắn lại chậm rãi trượt xuống phía dưới, trong miệng nói ra:

– Ngoại trừ chuyện này, ngươi còn có 1 nhiệm vụ “đặc thù” khác, không biết lúc này đây ngươi có nghĩ đến cùng 1 ý nghĩ với ta hay không?
– Ý nghĩ gì ah?

Diệp Phi ra vẻ khó hiểu, nhưng trong nội tâm đã sớm hiểu được khát vọng của nàng.

– Giúp tiểu di tăng thực lực lên nha…

Liễu Quân Di nói xong, bàn tay nhỏ bé cũng từ bên ngoài quần trong của hắn duỗi vào, trực tiếp cầm lấy côn thịt to lớn còn đang mềm nhũn dưới sự tận lực khống chế của hắn, nhẹ nhàng khuấy động lên.

Diệp Phi hít sâu 1 hơi, cố gắng ngăn lại dục hỏa của mình, tùy ý tiểu di khuấy động như thế nào, côn thịt cũng không chịu cứng rắn lên, trong miệng cười nói:

– Kỳ thực ta còn có biện pháp khác giúp ngươi gia tăng công lực đấy, nếu không hay là ta dùng cách kia a.
– Không, ta muốn cách này.

Liễu Quân Di không chịu nghe theo mà nói 1 câu, thấy côn thịt không hề có dấu hiệu cứng lên, dưới sự nóng vội dứt khoát đem thân thể trượt xuống dưới, 1 phát liền đem quần trong của Diệp Phi kéo xuống, mở ra cái miệng nhỏ nhắn trực tiếp ngậm lấy đại quy đầu của cháu trai, bắt đầu ra sức mút vào.

Tuy rằng buổi chiều Diệp Phi cùng nàng đã làm 1 lần, nhưng này chẳng những không thể khiến cho nàng thỏa mãn, ngược lại càng làm cho dục hỏa của nàng càng thêm mãnh liệt, rất hy vọng Diệp Phi có thể hung ác “chọc” nàng 1 lần nữa, chỉ là mút vào đã lâu, côn thịt vẫn không hề cứng rắn.

Liễu Quân Di là nữ nhân cực kỳ thông minh, liền biết được đây là do Diệp Phi cố ý, nhã ra quy đầu dính đầy nước bọt của mình, có chút oán giận nói:

– Tiểu bại hoại, ngươi mau khiến nó cứng lên nha!!!

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x