Diệp Phi

Chương 2

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 2
Do là ngày đầu tiên khai giảng, quy định của trường học cũng không chặt chẽ giống như thường ngày, cho nên huynh muội Diệp Phi gần chín giờ sáng mới tới trường học cũng không gặp bất cứ vấn đề gì, bây giờ thậm chí còn có người chưa tới đâu.

Đứng tại đầu hành lang thở dốc một hồi, Diệp Phi chậm rãi khôi phục thể lực, cười cười với muội muội đang chờ bên cạnh mình, hắn cảm thấy muội muội có chút không giống với trước đợt nghỉ hè, lúc đó nàng sao có thể chờ mình, xem ra hai tháng không thấy nàng cũng đã trưởng thành hơn, đã biết quan tâm đến người khác.

Hai huynh muội một trước một sau tiến vào phòng học, lúc này lớp học cơ bản đã đến đông đủ, thấy bọn họ tiến đến, cả đám đều cùng Diệp Vân Khinh chào hỏi, lại không có người nào để ý tới Diệp Phi, xem ra vị đại tỷ Diệp Vân Khinh cầm đầu trường học này còn là rất có mặt mũi đấy.

Diệp Phi cũng không có để ý những điều này, từ từ đi đến chỗ ngồi của mình ngồi xuống, nhìn sang nữ sinh ngồi cùng bàn cười nói:

– Tiểu Linh, đã lâu không gặp, nghỉ hè trôi qua như thế nào?

Nữ hài gọi là Tiểu Linh này, cũng là một nữ hài tuyệt sắc không thua Diệp Vân Khinh, thậm chí dáng người so với Diệp Vân Khinh còn phải hơn một chút, nếu như nói Diệp Vân Khinh là một nữ hài trẻ trung, Tiểu Linh này cơ bản cũng đã có thể xem như vưu vật cá tính rồi, lúc này thấy Diệp Phi đến cùng mình chào hỏi, Tiểu Linh nhưng lại không cho hắn sắc mặt tốt gì, chỉ khẽ hừ một tiếng, liền nghiêng đầu qua một bên, không hề để ý đến hắn, trong miệng còn nói thầm một câu:

– Phế vật!

Diệp Phi không khỏi cười khổ một cái, thực sự lại không có tức giận. Lại nói tiếp, quan hệ của Tiểu Linh và hắn rất không bình thường, bọn họ chính là đính hôn từ nhỏ đấy. Năm đó cha của Tiểu Linh cũng là trợ thủ đắc lực của cha hắn, một lần tai nạn hơn mười năm trước, hai vị phụ thân cùng lúc bị mất mạng, để lại cô nhi quả mẫu của hai nhà, mà nhà của Tiểu Linh so với Diệp gia còn thảm hơn, Diệp gia tối thiểu có năm cái hài tử, mà nhà Tiểu Linh lại chỉ có hai mẹ con nàng sống nương tựa lẫn nhau.

Tiểu Linh tên đầy đủ gọi là Lâm Linh, khi còn bé quan hệ cùng Diệp Phi rất tốt, cũng biết mình sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày trở thành tân nương của hắn, khi đó nàng rất thân thiết gọi Diệp Phi là Diệp tử ca ca, ý là hai người bọn họ cùng một chỗ, tựa như cây lá trong rừng (Diệp – Lâm), là tuy hai mà một đấy. Chính là không biết khi nào, Lâm Linh bắt đầu dần lạnh nhạt với Diệp Phi, xưng hô đối với hắn từ “Diệp tử ca ca” lại biến thành như hiện tại, đều là “Ai” “Uy” các loại.

Cho dù Diệp Phi cực kỳ thông minh cũng nghĩ không thông tại sao nàng lại có biến hóa lớn như vậy, nhưng nghĩ đến đơn giản là bởi vì thể chất của mình có vấn đề, thử hỏi ai sẽ muốn một kẻ thân thể yếu đuối làm vị hôn phu của mình đâu?

Thế nhưng thể chất của một người không thể nào do mình đến quyết định, từ nhỏ đến lớn Diệp Phi xem qua không biết bao nhiêu thầy thuốc nổi danh, nhưng những thầy thuốc này đều không chút nào khác biệt, đều là không có biện pháp đối với thân thể của hắn. Theo trung y mà nói, chính là thân thể của hắn trời sinh kinh mạch không thông, bất luận kẻ nào cũng không có biện pháp, trừ khi có thiên tài địa bảo có thể nhanh chóng cải thiện thể chất này của hắn, nhưng ở thời đại này đồ vật thiên nhiên còn tuyệt chủng đến không sai biệt lắm, nơi nào còn có thể tìm được thiên tài địa bảo gì? Dù nhà hắn có tiền cũng không có chút biện pháp nào.

Thời điểm Diệp Phi cảm thấy bi ai đối với thể chất của mình, Lâm Linh đột nhiên đụng đụng cánh tay hắn, nói:

– Uy, nghe nói nghỉ hè ngươi đi quân doanh, có hiệu quả gì không?

Nàng có thể biết hành tung của Diệp Phi là chuyện rất bình thường, bởi vì mụ mụ của nàng chính là trợ thủ đắc lực của mẫu thân Diệp Phi, cũng là đại cổ đông thứ hai trong công ty, lại thêm quan hệ của hai nhà, nàng không có khả năng không biết chuyện của hắn.

Diệp Phi quay đầu lại nhìn khuôn mặt ân cần của nàng, trong nội tâm một mảnh ấm áp, cười nói:

– Coi như là có chút hiệu quả a, thể lực mạnh hơn so với trước lúc nghỉ hè một chút. Nếu ta tiếp tục kiên trì luyện tập hẳn là sẽ có tiến bộ rõ rệt đấy, Tiểu Linh, cảm ơn ngươi quan tâm ta.

Thời điểm Lâm Linh nghe được hắn nói lực lượng của hắn tăng mạnh, ánh mắt liền sáng rực lên, nhưng cuối cùng vẫn là hừ một tiếng, nói:

– Ai quan tâm ngươi, dạng phế vật như ngươi cũng đáng để ta đi quan tâm sao?

Nói xong, nàng quay đầu đi lần nữa, gục xuống bàn không biết lại ghi chép thứ gì.

Trong nội tâm Diệp Phi khẽ động, chợt hiểu rõ đại khái nguyên nhân nàng tại sao phải lãnh đạm đối với chính mình như vậy, thậm chí còn thường chửi mình phế vật rồi, trong nội tâm không khỏi có chút cảm động, vị hôn thê nhìn như ngang ngược vô cùng này của mình, tâm ý đối với mình thật đúng là chưa bao giờ thay đổi qua a.

Lúc này Diệp Vân Khinh cũng thoát khỏi những học sinh xum xoe đối với nàng, đi đến chỗ ngồi bên cạnh Diệp Phi ngồi xuống, bỗng nhiên lại đứng lên, tiến sát về phía Lâm Linh, cười hì hì hỏi:

– Chị dâu, ngươi đang viết cái gì nha?

Lâm Linh không chú ý tới Diệp Vân Khinh tới, thẳng đến khi nàng kêu một tiếng mới kịp phản ứng, vội vàng đem đồ vật trong tay giấu vào ngăn bàn, sẵng giọng:

– Khinh Khinh, nói qua bao nhiêu lần rồi, không nên gọi ta là chị dâu, ta sẽ không gả cho tên phế vật này đâu!
– Không cho phép ngươi nói ca ca ta như vậy!

Diệp Vân Khinh nghe được Lâm Linh nói như vậy, trong nội tâm không khỏi đau xót, sắc mặt nhìn nàng không tốt chút nào:

– Hắn không phải phế vật! Nếu ngươi còn nói hắn như vậy, ta liền không để ý tới ngươi!

Hai nữ hài đều cùng nhau chơi đùa từ nhỏ đến lớn, quan hệ vô cùng tốt, tuy rằng về sau Lâm Linh lạnh nhạt với Diệp Phi nhưng quan hệ cùng Diệp Vân Khinh lại vẫn như khi còn bé, không nghĩ tới chỉ nói một câu như vậy, Diệp Vân Khinh sẽ có phản ứng lớn như thế, không khỏi cực kỳ hoảng sợ, vội đáp:

– Khinh Khinh tốt, ngươi coi như ta nói sai đi, thực xin lỗi a.

Nàng nói như vậy, nhưng trong nội tâm lại là có chút kỳ quái, nhớ rõ trước đợt nghỉ hè Diệp Vân Khinh còn không phản đối mình xưng hô với Diệp Phi như vậy đấy, thậm chí có lúc còn cùng một chỗ với mình gọi hắn là phế vật a.

Diệp Vân Khinh vừa rồi tức giận kỳ thật hơn phân nửa đều là đối với chính mình, nàng cũng không muốn mất đi cái tỷ muội Lâm Linh này, lập tức trên mặt lại lộ ra nụ cười xán lạn nói:

– Không sao đâu, chúng ta chính là tỷ muội tốt, không phải sao? Nhưng mà…

Nói đến đây, nàng ghé tới sát bên tai Lâm Linh, nhỏ giọng nói:

– Ngươi không được gọi ca ca như vậy được không? Hắn thật sự rất đáng thương đấy, từ nhỏ thân thể vốn đã rất yếu ớt, hơn nữa hắn rất thích ngươi, ngươi lại nói hắn như vậy, hắn nhất định sẽ rất đau lòng đấy.

Lâm Linh cười cười, cũng ghé sát vào bên tai Diệp Vân Khinh mà nói chuyện, hai nữ hài thấp giọng trò chuyện một hồi, Diệp Vân Khinh dứt khoát đem Diệp Phi đuổi xuống chỗ ngồi của mình, chính nàng lại cùng Lâm Linh ngồi cùng một chỗ, tiếp tục thương lượng.

Diệp Phi ngồi ở một bên, nhìn xem hai thiếu nữ dung mạo tuyệt thế xì xào bàn tán, trên khuôn mặt hai thiếu nữ tuyệt mỹ khi thì treo đầy dáng tươi cười, khi thì lại một mảnh sầu khổ. Trong nội tâm hắn tràn đầy ấm áp, không quản các nàng đang nói cái gì, hắn chỉ cần biết rằng, các nàng đều quan tâm đến mình, như vậy là đủ rồi.

Hai cái nữ hài trò chuyện một hồi lâu, Diệp Vân Khinh mới đứng dậy, nhìn Diệp Phi nói:

– Uy, phế vật ca ca, trở về chỗ ngồi của ngươi a, lão sư cũng sắp đến rồi!

Diệp Phi không khỏi sững sờ, muội muội như thế nào vừa rồi còn mới tức giận với Lâm Linh vì cái này, hiện tại chính mình lại kêu lên như vậy rồi? Bất quá lập tức liền kịp phản ứng, trong nội tâm càng thêm khẳng định điều mình vừa mới suy đoán.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x