Diệp Phi

Chương 161

trước
tiếp

Phần 161
Thật lớn, quá đẹp! Diệp Phi cảm giác hai mắt của mình đều có chút không đủ dùng, cái này thật sự là một đôi cực phẩm ah, chẳng những hình thái hoàn mỹ, thể tích cực đại, hơn nữa còn không có chút nào rủ xuống, tuyệt đối không thua kém so với Diệp Ngưng Sương cùng Liễu Diệc Như.

Tiêu Hàm Nguyệt lúc này cũng ý thức được trước ngực mình lộ ra ngoài ánh sáng, không khỏi hét lên một tiếng, nhanh chóng ngụp xuống dưới nước, đem toàn bộ thân thể trốn vào trong nước, thậm chí ngay cả đầu cũng không lộ ra, chính là, lần ngụp xuống này lại làm cho nàng thấy được một màn kinh người, thứ đồ vật to lớn bên dưới Diệp Phi kia không biết từ khi nào đã chen chúc từ bên cạnh quần bơi đi ra, dựng lên thẳng tắp trong nước, khẽ đong đưa theo làn nước chảy, tựa hồ đang cùng nàng chào hỏi.

Tuy rằng ở trong nước nhìn không rõ lắm, nhưng Tiêu Hàm Nguyệt lại vẫn có thể nhìn ra sự vĩ đại và cường tráng của nó, trong nội tâm không khỏi dâng lên một cỗ xúc động, chỗ nào đó của thân thể thậm chí có chút dần ướt át lên, cũng may lúc này đang ở trong nước, cũng không sợ có người sẽ phát hiện ra điều gì.

Lúc này, mấy thiếu nữ cũng chú ý tới một màn này, Diệp Vân Khinh cùng Lâm Linh vội vàng đem Diệp Phi đuổi đi, Tiêu Hàm Nguyệt mới dám từ trong nước đi ra, lại lập tức lên bờ, trở lại trong xe mặc quần áo, sau đó liền không chịu xuống nước nữa rồi.

Tiêu Hàm Nguyệt vừa rời đi, đám người Diệp Phi chơi đùa một hồi liền cảm thấy không còn hứng thú gì, vì vậy cũng từ trong nước đi ra, lại đứng trên bờ cát chơi đùa, qua một hồi lâu, Tiêu Hàm Nguyệt mới giảm bớt sự xấu hổ vừa rồi, tiến đến gia nhập cùng bọn họ, tuy vậy thời điểm nhìn tới Diệp Phi, vẫn là không nhịn được có chút đỏ mặt.

Mãi cho đến khi sắc trời tối đen, mấy người mới xem như tận hứng, ngồi xe quay trở về nhà, trên đường Diệp Phi liền mua thật nhiều đồ ăn chín, cũng đỡ cho Tiêu Hàm Nguyệt sau khi trở về lại phải nấu cơm rồi.

Chơi cả một buổi chiều, chúng nữ đều có chút mệt mỏi, sau khi trở về phòng tắm rửa qua, cũng đều chẳng muốn tiếp tục mặc quần áo nghiêm chỉnh nữa rồi, tất cả đều mặc một thân đồ ngủ đi ra, ngay cả Tiêu Hàm Nguyệt cũng không ngoại lệ, có lẽ nghĩ là, dù sao không mặc cũng để cho hắn nhìn rồi, nhìn mặc đồ ngủ cũng không tính là việc gì, hơn nữa không biết vì điều gì, trong tiềm thức của nàng lại vẫn hy vọng Diệp Phi có thể lại dùng loại ánh mắt này nhìn mình, đồng thời cũng không khỏi nghĩ đến đồ vật mình nhìn thấy trong nước kia.

Một lần nữa tụ họp trong phòng khách, mấy người chuẩn bị ăn cơm tối, lúc này Diệp Vân Khinh liền nói ra:

– Khó có dịp vui vẻ như vậy, ngày mai lại không phải dậy sớm đến trường, không bằng chúng ta uống chút rượu a.

Nói xong còn vụng trộm hướng Diệp Phi nháy mắt.

Tuy rằng hiện giờ đầu óc của Diệp Phi tuyệt đối là thông minh nhất thế giới đấy, hơn nữa vẫn còn tâm linh tương thông cùng Diệp Vân Khinh, nhưng nhất thời vẫn là có chút không rõ ý của nàng, nhưng mà cũng biết được, Diệp Vân Khinh nói như vậy, nhất định là có dụng ý của nàng, hơn nữa nhất định sẽ có lợi đối với chính mình, vì vậy gật đầu nói:

– Được a, bất quá chỉ có thể uống một chút thôi đấy.

Tiêu Hàm Nguyệt vốn định phản đối, không nghĩ tới Diệp Phi lại đáp ứng trước rồi, hôm nay nàng bị Diệp Phi nhìn thấy hai lần, trong nội tâm cũng bị chút kích thích, thầm nghĩ dùng rượu để tê dại mình một chút cũng tốt, vì vậy cũng không nói gì thêm nữa, lấy ra một lọ rượu đỏ từ trong tủ rượu, rót cho mỗi người rót một chút, ngay cả Diệp Tĩnh cũng không bỏ qua.

– Oa, uống thật ngon, chua chua ngọt ngọt đấy, so với nước trái cây còn dễ uống hơn nhiều!

Sau khi Tiêu Hàm Nguyệt vừa mới rót cho Diệp Tĩnh, nàng liền không thể chờ đợi được mà nếm thử một ngụm, lập tức vui sướng kêu lên.

Diệp Vân Khinh cùng Lâm Linh cũng chưa từng có uống rượu qua, nghe vậy cũng vội vàng nếm thử, con mắt cũng đều phát sáng lên, một ngụm liền đem một chén rượu uống cạn, lại duỗi tay hướng Tiêu Hàm Nguyệt xin thêm.

Tiêu Hàm Nguyệt cười cười, lại rót cho các nàng một ít, nói ra:

– Uống chậm một chút, tuy rằng rượu này uống vào không có việc gì, nhưng tác dụng chậm vẫn là rất lớn đấy, ngàn vạn đừng nên uống say.
– Vậy thì có sao, ta thật muốn thử xem uống rượu là cảm giác gì đâu, trước kia ba ba của ta cũng thường xuyên uống rượu, ta thấy mỗi lần hắn uống rượu đều rất cao hứng đấy.

Diệp Tĩnh chẳng hề để ý mà nói ra một câu, trong nội tâm lại nhớ tới phụ thân của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn hưng phần liền lập tức ảm đạm xuống.

Diệp Phi chứng kiến vẻ mặt Diệp Tĩnh có chút không đúng, khẽ kéo nhẹ bờ vai của nàng, nói ra:

– Tĩnh tĩnh, không được nghĩ tới những việc không vui kia, hôm nay chúng ta chỉ nói đến chuyện vui vẻ được không?

Tiêu Hàm Nguyệt cũng thuận theo nói:

– Tiểu Mãn nói rất đúng, khó được dịp vui vẻ như vậy, chúng ta cũng chỉ nói chuyện cao hứng a, đúng rồi, trường học các ngươi có chuyện gì lý thú hay không, có thể nói cho ta nghe một chút? Liền bắt đầu từ Tĩnh Tĩnh đi.

Diệp Tĩnh là một nha đầu rất hiểu chuyện, không muốn tâm tình của mình ảnh hưởng đến mọi người, vì vậy đã nói ra một việc phát sinh trong trường học của mình, nói xong, nàng cũng đã dần quên đi những chuyện kia không vui kia, lại bắt đầu hứng khởi trò chuyện, sau đó lại đổi thành ba người Diệp Phi, bởi vì Diệp Phi và Diệp Vân Khinh còn có Lâm Linh đều học cùng một lớp đấy, cho nên bọn họ cũng chỉ có một người kể là đủ rồi, nhiệm vụ này liền rơi vào trên người Diệp Vân Khinh, mà nàng lại nói đến chuyện Diệp Phi bị khinh bỉ trước kia, những chuyện này ngay cả Lâm Linh cũng không biết rõ lắm, lúc này cũng ngồi nghe say sưa giống như Tiêu Hàm Nguyệt và Diệp Tĩnh.

Nếu là lúc trước, mọi người hiển nhiên sẽ không nói tới chỗ đau của Diệp Phi, nhưng mà hiện giờ đều biết Diệp Phi đã không còn giống với trước kia rồi, cho nên không hề tránh né, mỗi lần Diệp Vân Khinh nói đến Diệp Phi bị khi dễ, sau đó do nàng giúp đỡ báo thù, đều sẽ cười vang một hồi.

Mọi người cười cười nói nói, một mực chơi đùa đến hơn mười một giờ đêm, vốn dĩ Tiêu Hàm Nguyệt chỉ cho mọi người uống một ít đấy, chỉ là ba nữ tử lại rất thích loại đồ uống chua chua ngọt ngọt này, không ngừng đòi hỏng nàng, mà chứng kiến những thiếu nữ vui vẻ khoái hoạt này, Tiêu Hàm Nguyệt cảm giác mình giống như cũng trẻ hơn rất nhiều, khó được dịp tất cả mọi người cao hứng như vậy, liền không hề tiếp tục ngăn cản các nàng, hơn nữa chính nàng cũng là khó có được dịp buông lỏng, bình thường tham gia các loại yến tiệc, bởi vì lớn lên thật sự quá xuất chúng, nàng không thể không để phòng một ít nam nhân không có ý tốt, mỗi lần như vậy cũng đều không dám tùy tiện uống rượu, hôm nay nơi này cũng không có người ngoài, dứt khoát cũng buông thả.

Đến cuối cùng, đồ ăn còn không ăn hết, năm người đã uống trọn vẹn ba bình rượu đỏ, ba thiếu nữ đều là lần đầu tiên uống rượu, tuy rằng uống cũng không nhiều, nhưng lúc này cũng đã say mèm rồi, Diệp Vân Khinh vốn định uống một ít rượu, sau đó lại để cho Diệp Phi nhân cơ hội này đem Lâm Linh nắm bắt đấy, chỉ là sau khi uống quá nhiều liền quên đi quyết định này.

Tiêu Hàm Nguyệt mặc dù có chút tửu lượng, nhưng hôm nay nàng cũng đã uống trọn vẹn một bình, đến cuối cùng đầu óc cũng có chút hỗn loạn rồi, dứt khoát ngã vào ghế sa lon ngủ thiếp đi giống như đám thiếu nữ.

Hiện tại có thể duy trì thanh tỉnh cũng chỉ có một mình Diệp Phi, mặc dù hắn uống nhiều nhất, nhưng từ lúc thân thể biến đổi đến nay, khả năng kháng tính của thân thể hắn cũng đã vượt qua người thường quá nhiều, chút men rượu này đối với hắn căn bản không có một chút tác dụng.

Diệp Phi cười khổ một cái, đầu tiên là đem mấy thiếu nữ lần lượt ôm vào phòng ngủ của Lâm Linh, thời điểm đến Tiêu Hàm Nguyệt, lại là có chút không biết phải làm sao rồi.

Có lẽ là cảm thấy có chút nóng, Tiêu Hàm Nguyệt nằm nghiêng trên ghế sa lon liền vô thức đem đồ ngủ của mình kéo ra một ít, lộ ra một mảng da thịt trong suốt thật lớn ở trước ngực, cái khe rãnh thật sâu kia lại để cho tâm thần Diệp Phi có chút bị kéo rớt vào, mà vạt áo ngủ cũng vung lên rất cao, lộ ra một đôi đùi đẹp mượt mà, đẫy đà, trong suốt như ngọc.

Nhìn qua dáng ngủ như đóa hoa hải đường tràn ngập xuân sắc của vị mỹ nhân thành thục trước mắt này, Diệp Phi không khỏi nuốt một ngụm nước miếng, phía dưới cũng đứng lên, phải mất thật lớn sức lực mới khiến cho mình miễn cưỡng tỉnh táo lại, sửa sang lại đồ ngủ của Tiêu Hàm Nguyệt một chút, đưa tay đem nàng bế lên.

Mỗi lần bị Diệp Phi ôm lấy, Tiêu Hàm Nguyệt cảm thấy như thân thể bị treo lơ lửng giữa bầu trời, không tự chủ ôm lấy cổ Diệp Phi, thân thể cũng bởi vậy mà dính sát lại một chỗ với hắn, cảm thụ được hai luồng mềm mại co dẫn thật tốt trước ngực Tiêu Hàm Nguyệt đè lên bộ ngực của mình, hô hấp của Diệp Phi càng thêm dồn dập, không dám nghĩ nhiều hơn, vội vàng ôm nàng đi tới phòng ngủ của nàng.

Tuy rằng từ phòng khách đến phòng ngủ của Tiêu Hàm Nguyệt chỉ có vài bước ngắn ngủi, nhưng thời điểm Diệp Phi đem Tiêu Hàm Nguyệt đặt tới trên giường, trên đầu cũng đã toát mồ hôi, hịt vào một hơi thật sâu, không dám nhìn thân thể mê người của nàng nhiều hơn, Diệp Phi ngồi xuống giúp nàng tháo giày, chân đẹp như bạch ngọc tạo thành kia, lại để cho hai mắt của hắn nhìn đăm đăm vào, không nhịn được nắm ở trong tay vuốt ve một hồi lâu, mới đem bọn chúng thả xuống, kéo qua một tấm chăn mỏng, muốn giúp nàng đắp lên.

Không ngờ lúc này Tiêu Hàm Nguyệt dường như là mơ tới cái gì, đột nhiên vung tay bắt lấy cánh tay Diệp Phi kéo xuống, vốn lần kéo này cũng không có bao nhiêu khí lực, không có khả năng tạo thành ảnh hưởng gì đối với Diệp Phi, chính là lúc này tất cả tâm thần Diệp Phi đều dùng để chống cự mị lực của nàng rồi, bước chân không khỏi có chút không được vững vàng, bị nàng lôi kéo như vậy, rốt cuộc không thể tiếp tục đứng thẳng được nữa, lập tức ngã vào thân thể mềm mại của nàng.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x