Đi ở vú

Chương 5

trước
tiếp

Phần 5
Thay quần áo cho cụ, nhỏ mới thấy cụ nào đã già lớn gì đâu. Chẳng qua bệnh hoạn nên chậm đụt và nằm kềnh một chỗ thôi. Nhờ nhà có của tẩm bổ, lại thêm sự ân cần chăm sóc, nhỏ chắc chắn không lâu cụ sẽ nhanh nhẹn lại.

Giờ mỗi lần cho cụ bú, nhỏ đã xốc hẳn nửa người cụ lên, đỡ nằm trên cánh tay để cụ thấy thoải mái, giãn lưng, không lo bị ém gây lở ngứa. Cô chủ thấy cha sạch sẽ, gọn gàng, lúc nào áo quần cũng thơm tho, thay đổi thì vui lên. Nhỏ đâm có món tiền thưởng, ăn đã có người lo, tiền chẳng tiêu pha gì, dành dụm thỉnh thoảng nhỏ bạn đến lại giúi vào tay nó một ít.

Bạn không nhận, nhỏ phải ép lắm nó mới cầm. Lần nào nó cũng tròn mắt nhìn nhỏ khen rối rít : tao xem mày dạo này đẹp dữ dội. Mẹ kiếp, hai cái vú thế này trông chỉ muốn cắn. Thế là nó ôm khư khư cặp vú nhỏ trong tay nói đả đớt : cha mẹ ui, táo với lê, dừa với bưởi, bố tiên sư mày ăn gì mà chúng tròn quay, dầy cơm, lớn múi thế này.

Nó là gái mà cũng bóp loạn xạ, hai vú nhỏ xịt sữa tùm lum. Nó kêu don dỏn chẳng e chẳng ngại gì sất. Chả hiểu cụ có nghe ra điều gì không mà cứ lim dim nằm đó. Con bạn nghịch như quỷ, hết bóp vú lại sờ mông, còn trèo đèo lột luôn quần nhỏ ra mà khám nữa. Nhỏ la oai oái, nó chẳng tha, hầm hừ rên như chó : mày cho tao xem, tao sờ một tí, coi nó trộng thế nào. Tiên nhân con đĩ, ăn lắm vào, lìn một vốc, mày giờ đến quán thì bọn đàn ông chết mẹ chúng hết. Tao mà còn thèm mớ lông, vết nẻ của mày, bọn ấy nó không lăn quay ra mà chết nếu mày trụt ra cho chúng nghía thì họa có là đá, gỗ.

Nhỏ phỉ phui nó, ra dấu dặn nó nói khẽ, trái lại nó cứ oang oang : mày dè dặt gì chứ. Lìn đẹp là cái phúc, việc chó gì phải che đậy. Mẹ tao mà có của nả như mày, chị cứ để phô bố nó ra, thằng nào ghé mắt xem, rụng lông mày, tối tăm mặt mũi ráng chịu. Bà cứ phất phơ đứng rũ cho bao nhiêu bụi bặm gì bám nơi lông tung hê hết, cho đáng đời mấy thằng mặt lìn chỉ chăm chút đi mò con gái.

Bạn nói hăng quá, nhỏ sợ, lối đối thoại nghề nghiệp quán bia đâu có thích hợp ở đây, nhỡ cô chủ nghe được còn ra thể thống gì. Nhỏ phải lăng xăng tìm điều lấp liếm, nào dè bạn còn táo tợn hơn : này, tao phán cho mày biết nhé, trăm mụ đi ở vú nuôi các cụ, chém chết mệ nào cũng thành phòng hai của cụ hết. Mày liệu hồn, khi cụ tỉnh nhìn thấy vú mày, lìn mày thế này, cụ cũng thăng là cái chắc. Chừng ấy một bước lên bà, tao cấm mày quên bạn bè đấy nhá. Khéo mà tao vặt không còn tí lông làm thuốc.

Nhỏ phải vội vội vàng vàng đùn bạn về. Hú vía, cụ vẫn thong dong nằm yên và nhà vẫn chẳng có ai vào. Nhưng khi bạn đi rồi, nhỏ đâm bâng khuâng. Lời khen của bạn làm nhỏ rần rần trong đầu. Chút hãnh diện làm nhỏ đâm tò mò. Nhỏ xàng xê thăm dò xem cụ ngủ yên chưa rồi tót ngay vào phòng tắm. Nhỏ bật đèn, chẳng cần khép khóa cửa, cứ thế đứng lột hết ra. Tấm gương soi to đùng chiếu toàn thân nhỏ.

Con bạn nói đúng thật. Hai vú nở rộ như cây cải làn, quầng xòe ra như cái tán, núm nổi cục như quả nho tươi, tất cả đều màu hồng non nhinh nhỉnh. Nhỏ lấy tay bợ dưới lườn từng cái vú, đẩy lên, chúng nằng nặng trong tay, hai đầu tròn xoe tựa thằng ngáo đang mở toang mắt nhìn vú mẹ.

Nhỏ xoay người bên này, nhỏ uốn người bên kia, ở vị thế nào hai vú vẫn đưa phình ra phía trước như ngọn hải đăng bự tổ. Đúng là chúng nở thực, chả những nở mà chúng còn hay ho mới chết. Nhỏ đâm sợ, ngữ này liệu có gây sóng gió gì chăng. Nhỡ cụ nghĩ đến ân tình nuôi nấng, cụ phải lòng phải bề, cụ bà ghen tuông thì rầy rà lắm việc.

Cho dù đàn ông đàn ang cỡ tuổi cụ chắc gì còn ham chuyện cày đêm chưa phỉ lại cày ngày, nhưng nội việc cụ tằn mằn đòi nghịch ngậm vú cũng đủ làm cụ bà điên tiết. Còn nói chi… nhỏ liếc nhìn xuống háng, chao ôi sao mà hai múi phành phành như sầu riêng thế này. Chúng như hai quả thịt úp vào nhau đầy đặn, phồng to dọc theo với cái khe, lăm tăm râu với ria rậm rì rậm rịt. Nhỏ lấy tay mơn nhẹ vạch mớ lông ra, cảm giác mượt mà êm như nhung, mềm như tơ lờ ngờ nơi da tay nhỏ.

Nhỏ không ngờ cái sẹo vốn là nơi xấu xí nhất lại “ hoành tráng “ thế này. Chả lẽ ăn uống sung sướng mà nó cũng lớn theo với vóc dáng con người sao. Nhỏ xoay một vòng, hai mông ôm khít khao lấy khu đít, nhỏ chổng mông thì chúng cong tếu lên. Chui choa, cái thằng mất dạy giờ bỗng lù lù trở về, nhìn mông vợ, lìn vợ thế này, chắc nó cạp, nó cắn đứt beng mất. Cái thằng vốn thích gặm đùi gà, chân chó nên nhìn loạng quạng thứ gì cũng tưởng là món nhậu mới kinh.

Dạo trước, nhỏ chưa phổng phao mà chả còn đè nghiến đè ngấu cạp liếm xoành xoạch. Nhỏ kêu van chừng nào, hắn càng điên tiết cạp bú chừng đó. Hắn cùm mông nhỏ, hắn chặn hai chân, nhỏ như con cún bị thui chờ làm món rựa mận. Mẹ cái miệng của hắn chùi chũi như mỏ chuột chù, rúc sâu rúc xỉa làm nhỏ tê tê chứ bộ. Lìn liếc người ta mà lão tưởng như ổ sâu, ổ bọ. Lão dùng tay quậy cho bể miệng ra và chu cái mỏ lên đào cha đào mẹ, làm nhỏ quíu thằn lằn.

Nhỏ rên, nhỏ quẫy, nhỏ kêu rầm trời rầm đất, kệ, thằng con khẹc nó cứ bú, cắn, tả tơi. Chừng nó nhả ra, nào là lông rụng, khí bám nhằng, nào là khe đỏ lên và mu bầm dập ráo. Nhỏ sợ, sợ dữ lắm, nhưng nó là chồng cấm làm sao được.

Bây giờ nhỏ thoát nó, nghĩ lại vẫn rùng mình. Lỡ may cụ lại chấm nhỏ, cái khoản cưỡi ngựa ắc ê cụ không kham được, ngày nào cụ cũng đòi bắt sâu, nhổ cỏ, tát nước bắt sò thì bỏ bố. Vú nhỏ cụ vần nhão nhoét, lìn nhỏ cụ cạp tái tê, ai bảo “ chăn trâu là sướng, chăn trâu khổ lắm chứ “, phải không quí cụ ?

Nhỏ vặn vẹo nhìn ngắm mình hoài. Đến nhỏ là đàn bà mà còn tơ hào thèm thuồng, huống chi là đàn ông, cho dẫu cụ đã yếu đi nữa. Ai bảo đẹp nhức đẹp nhối cho lắm vào khiến người quyến luyến. Cuộc đời chẳng có thứ gì không phải trả giá, cho yên thì được ở yên, xảy ra có chuyện thì beng cái đời. Nhỏ miệt mài nhìn ngắm dáng mình, quên luôn cụ đã ừ ào lên tiếng gọi : khát quá, cho miếng nước. Nhỏ quính quáng, vội chạy ra…

Lần đầu nhỏ nghe giọng cụ gọi chắc, đanh, khỏe, nhỏ mừng quính. Như vậy là công nhỏ chăm sóc cụ bấy lâu đã có dấu ép phê. Ít lâu nay, nhỏ cũng nhận ra môi cụ mềm, hết còn cứng giòn như trước, cụ bú vú nhỏ đã biết tự bặp, lắm lúc còn gọn, ngoan hơn thằng cún của nhỏ nữa.

Nhỏ thương cụ vô cùng. Mỗi lần cho bú, nhỏ nâng cụ lên ôm chặt vào ngực, cụ rúc rúc đến hay. Tuy cụ chưa mở hẳn mắt ra, nhưng vẻ dáng cụ cho biết cụ đã ngửi ra cái mùi đàn bà của nhỏ. Chả thế mà cụ cọ quẹt mãi mặt mũi vào làm nhỏ nhột muốn chết. Râu ria cụ đâm xào xào vào chỗ da non của bầu vú, cứ như bàn tay thằng phải gió chồng nhỏ sờ bóp vú vợ vậy.

Nhỏ lúc nào cũng ngọt ngào : cụ ơi, cụ bú cho no đi để chóng lại sức. Đâu phải mỗi ngày chỉ bú một lần như dạo xưa, giờ có ngày cụ bú luôn hai ba cữ. Sữa đàn bà bổ có khác, trông cụ đẹp lão ra, sức sống hồi sinh lại rõ rệt. Kỳ đưa cụ đi khám, bác sĩ khen cụ đang trên đà tỉnh lại. Cô chủ tỏ vẻ mừng về khoe rân, nhìn nhỏ với ánh mắt thật trìu mến.

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x