Đi ở vú

Chương 4

trước
tiếp

Phần 4
Nhỏ đã mấy lần nói năng dìu dịu : cụ ơi, đến giờ ăn rồi, cụ tỉnh dậy, con lo cụ no rồi ngủ tiếp. Chỉ thấy cụ chép miệng lơ thơ, cô chủ có vẻ sốt ruột. Đang bồng thằng cún trên tay, cô phải nói lảng đi một chút : bữa nay thình lình, tôi bồng cháu hộ để chị lo cho cụ tôi. Chiều tôi sẽ mua cái nôi con để cạnh đây, khi nào chị chăm cụ thì đặt cháu vào đó trông cho tiện.

Nhỏ hơi xuống tinh thần, chẳng lẽ không làm sao khiến cụ dùng bữa được hay sao, nhất là chân ướt chân ráo vào làm, thế này thì lấy đâu ra điểm cho chủ tin cậy. Nhỏ xoay trí quần quần trong đầu, xong cúi rạp sát hẳn xuống, bợ bầu vú mà dùng cái núm rê nhẹ lên môi cụ.

Ánh mắt cô chủ sáng lên khi thấy nhỏ tận tình như thế. Nhỏ quơ qua quơ lại, cụ vẫn chưa nhận ra cảm giác êm mềm. Nhỏ phải kiên nhẫn, lách nghiêng người để đầu vú va chạm vào môi khô, chăm chỉ như đứa trẻ đang học vẽ tô màu lên bức họa. Nhỏ rê đến hàng chục lần là ít, sữa chảy ra thấm ướt môi cụ, dần dần nhỏ có cảm tưởng môi cụ mềm đi, chất sữa làm cho vẻ cứng của môi bớt rát nhức.

Nhỏ cứ vê đi vê lại như thế, kèm theo tay nhấn cho sữa trào ra nhiều. Mãi mãi mới thấy cụ nhép miệng vì sữa ào ào chui vào khe môi. Nhỏ xem ra cụ đã biết có người đang chăm lo cho cụ. Cô chủ nhìn bố phản xạ thì cứ nhón người lên theo dõi xem sao. Ngắm cái cách nhỏ lết lê đầu vú trên miệng cụ, cô ưng ý lắm. Thế chứ, phải nuôi dỗ dành như vậy cụ mới từ từ nhận ra, còn quáng quàng thì có khi cụ lẫy cũng nên.

Nhỏ vẫn tẩn mẩn làm đến mỏi nhừ một bên vì phải lom khom giữ thế, rồi phải chuyển người thay cái vú bên kia. Chao ôi ! giá không vì túng thiếu thì chắc là nhỏ không thể dài hơi tận tụy như thế nổi.

Phải đến lần thứ ba chuyển đổi vú mới thấy cụ hơi hé hé môi ra một tẹo. Nhỏ ì ạch lắm rồi. Nhưng khấp khởi mừng vì cụ chịu hở vành miệng ra, nên vội vàng nhỏ rướn tới nhét ngay cái đầu vú nơi khe mở hi hí đó.

Nhỏ thấy cụ bặp bặp như đoán xem thứ gì vừa chui tọt vào mồm. Cụ đợp đợp và táp táp làm cho cái núm vú nở duềnh lên như trái nho Mỹ. Chả hiểu cụ có biết gì chăng mà thấy cụ lúc đơ lúc cạp cạp vú nhỏ. Sữa trào ra hai bên mép, song cũng có một ít trôi vào dạ dày cụ.

Nhỏ mừng vì đã khám phá cách nuôi người mất hết mọi phản xạ. Nhỏ chẳng từ nan khẽ nâng đầu cụ dậy, lòn vào ngồi kê đùi làm gối cho cụ nghỉ. Nhỏ vòng một tay ôm lấy cụ thật âu yếm như ôm thằng cún. Nhỏ ân cần dí cái vú vào cho cụ cố bú xem sao. Vẫn hoài công. Đầu vú nhỏ cương phình lên gần bằng quả nhót, thế mà cụ vẫn chẳng nao núng chút gì. Cơ hồ cụ còn xem như ai nghịch ngợm nhét sỏi vào miệng cụ nữa là khác.

Cô chủ loay hoay, xóc thằng cún hết hồi này đến hồi kia, chắc vì không quen bồng trẻ nên oải. Nhỏ vừa dứ cho cụ bú vừa phải nhắn nhe cô : cháu nó ngủ rồi, chị đặt cháu đại đâu đó, nghỉ cho đỡ mệt.

Nhỏ lại lo chăm bón cho cụ. Nhỏ khề khà gọi và đưa vú như nhử : cụ cố bú một tí cho có sức. Cụ nhịn thế này con cháu đâm lo. Cụ thương con cụ bú đi cho, chứ cụ cứ dỗi thì con đói đến chết mà cháu bé cũng mồ côi chẳng ai nuôi nữa.

Chẳng biết có phải vì tâm thành hay vì giọng nhỏ nghe thiết tha ai oán, nên trong tiềm thức cụ xao động, bấy giờ cụ mới chịu ngậm hờ cái đầu vú trong mồm. Hành động thoáng xảy này không qua khỏi mắt theo dõi của cô chủ, nên nghe cô lào khào khen : chị giỏi quá, chị đã làm cho cụ biết ngậm lấy vú. Cô chủ vội quay đi, gạt giọt nước vừa xón nơi đuôi mắt.

Nhỏ rung rung đùi, hơi nhấc ngả người ra rồi lại dận xuống, mục đích để cái vú vừa đè vừa giúi lên khoản môi mũi cụ, gây cho cụ một nhận thức nào đó khiến cụ tỉnh. Nào ngờ vậy lại có kết quả, nhỏ thấy cụ đã nhằn nhằn cái đầu vú như trẻ nhằn hột nho, một chút lăn tăn chạy từ đầu vú vào tận trong cùng bụng dưới nhỏ.

Nhỏ thấy nhột, một cái nhột vu vơ, tự trách mình : mày đúng là con nỡm, người ta già đáng tuổi bố mày chưa chi đã rục rịch. Khỏe bâng quơ thế nên bị trai nó đéo và vứt xó cũng đáng thôi. Nhỏ càng tự giận mình, chẳng tơ hào gì chuyện lo cho cụ nhiệt nhiệm.

Thế mà cụ lại ngoan, cụ bú bú, nút nút, lại còn ê a như thích thú. Cụ hé hé mắt nhìn, có lẽ thấy cái vành vú tròn bành làm cụ choàng mở mắt ra. Ôi ! ví như có thuốc thần, thuốc tiên gì chữa không bằng. Cô chủ mừng tíu tắt bíu lấy nhỏ kêu oang oang : chị ơi, cụ em tỉnh lại.

Nhỏ nhìn xuống, cụ nhìn lên, môi cụ mút chụt chụt. Nhỏ nghiêng hẳn người cho vú đè gần kín miệng cụ, giờ trông cụ ăn ngon tựa thằng cún của nhỏ vậy. Bất giác, nhỏ đưa tay xoa nhẹ tóc cụ, thiếu điều muốn hét lên : con mẹ ngoan, bú no đi rồi ngủ cho mẹ làm việc.

Nhỏ đâu ngờ mắt nhỏ ướt nhòe, nhỏ khóc vì sung sướng khỏi lo làm phiền bạn nữa.

Kể từ sau lần chứng kiến cách thức nhỏ săn sóc cho cụ thì cô chủ không còn bén mảng vào chỗ cụ nghỉ nữa. Cô khoán trắng mọi việc cho nhỏ. Nôi cho nhóc cô cũng đã mua xong, cả gian phòng rộng quẩn quanh chỉ còn 3 người. Nhỏ tri ân cô chủ rất nhiều nên có bao nhiêu sức lực và tấm lòng đều dành hết cho cụ.

Hồi này được ăn ngon tẩm bổ nên nhỏ mập trắng ra, người đẫy đà phốp pháp, hai vú thây lây, đi nhún nha nhún nhảy. Nhỏ đâm ra quí cụ, một mực vừa xem như người mẹ chăm con cái, một mặt vừa ví như người vợ lo cho chồng. Nhỏ chẳng từ nan bất cứ việc gì, miễn là chóng giúp cụ phục hồi sức khỏe, một mặt để cho cô chủ khỏi phải nhọc xác với cha.

Dù trong khoản thuê mướn không đặt vấn đề ai phải thay áo hay tắm rửa cho cụ, nhưng nhỏ tự động thi hành vì thấy thời gian rảnh quá làm gì cho hết. Thằng cún lúc nào bú mẹ thì thôi, sau đó nằm lăn nằm lóc trong nôi, chơi với cái phong linh bằng nhựa kính coong, miệng chẫu ra âu âu, nghe thấy ghét.

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x