Đi ở vú

Chương 22

trước
tiếp

Phần 22
Bấy giờ cụ mới nhả vú ra, hét nhỏ ngồi dạng chân cho cụ bú. Giời ạ, miệng mồm cụ dẻo ơi là dẻo, nó như cái mõm chuột chù rúc rỉa cái hoa của nhỏ muốn rụng tả tơi. Nhỏ sướng quá kêu ông ổng : con nứng quá, con nứng quá, cha mẹ ơi !

Cụ điên tiết lên nên nút liên tục và cắn vào một bên mu lôi giựt đùng đùng. Cái sướng âm ỉ tỏa đầy khắp bim làm nhỏ giãy đùng đùng vì không chịu nổi. Nhỏ hét cụ : giúi mõm vào nút cái cục nhảy cầng cẫng hộ đi, nó cấn quá, cắn mạnh cũng được mà giật đứt phăng đi cũng xong.

Cụ đang hì hục bú nút, cũng cố phều phào nói : đồ điên, tớ mà cắn rớt bố nó thì bận sau lấy gì để bú. Phải giữ nó đó, chỉ bú chụt chụt thôi. Nhỏ tức quá, lúng túng ngồi lấy tấn và dí hết cái nhụy choèn nhoẹt lên mồm cụ mà xẩy xàng như xẩy thóc, xẩy hạt. Nhỏ nghe cụ hào hển nút băng băng, lách chách lẫn tiếng mở nhớt gì dây choe choét.

Nhỏ bực lắm rồi nên chả đợi cụ ưng, nhỏ tụt quần cụ ra, vớ ngay khúc gậy giữ lấy thế. Cụ bú nhỏ thì nhỏ phải bíu chắc lấy để giữ không bị lật gọng. Cụ hành nhỏ không ngừng, nhỏ lật bật muốn đổ. Sau nhỏ phải há miệng ngậm lấy khúc gậy để đừng hét oang oang vì nứng. Nhỏ cũng mút dái cụ, mút tụt tụt chớ sao. Cụ ưỡn ẹo cứng người, nhỏ tuốt vào tuốt ra lình phình và lâu lâu lại kìm chặt trong mồm hít sâu vô một đợt.

Cụ ấm ới kêu : nhà chị mút mạnh đi, tớ thích đấy. Nhỏ dồn sức vào bàn tay đẩy khúc gậy vào sâu trong miệng và nút từng từng. Cụ oằn người lên, cố giúi người cho nhỏ nút bặp sâu thêm. Nhỏ vừa bú vừa vần khúc gậy đến tưa nhão ra và cắn nhè nhẹ vào đầu nấm khiến cụ phải giãy lên đành đạch mới vơi.

Đấy cụ nghịch nhỏ như thế mà lại phải cậy nhờ con nói hộ cái tâm sự lòng thòng của cụ thì có chết cười không ? Tuy vậy nhỏ ỡm ờ bảo : thì biết thế đã, vội gì, thời gian còn dài, gấp gáp chi cho khổ. Cô chủ lại nghĩ nhỏ doãi ra, nên hết lời ca cho bố : chị thương em, các cụ giờ như ngọn đèn phất phơ trước gió, biết còn mất lúc nào, chị hãy ban cho thày em một thời gian sống thoải mái để lỡ thày em có đi, em cũng đỡ ân hận. Em biết chị còn trẻ, xểnh ra khối anh thèm thuồng, nhưng chị thương hộ cụ em và nhất là tội cho em.

Nhỏ mừng chứ, nhưng cứ phải từ tốn, a vào ngay e lại bị phê phán hám tiền. Nhỏ đâu ngờ lại có ngày nhỏ được gặp may lớn vậy.

Thế là nhỏ thành thiếp của cụ, công việc thảnh thơi, chỉ hơi cực lúc cụ nổi cơn bất tử. Nhưng ngẫm ra nào nhỏ có kém gì, lắm khi cơn nứng ùn ùn kéo đến, ừ thì không có ai làm cho nhỏ quíu tay chân thì miệng mồm cụ cũng giúp nhỏ giải quyết tí ti cái sự dồn nén lâu ngày thiếu gặm.

Từ đó, nhỏ hết là chị em với cô chủ mà đã nghe cô gọi nhỏ bằng tiếng “ mợ “ ngọt ngay !
— Hết —

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x