Đi ở vú

Chương 21

trước
tiếp

Phần 21
Nhỏ nóng hết người, hai chân lìa khìa không vững. Nhỏ nghe chả chỉ vẽ : đu lấy cổ tui mà nhắc bớt một giò lên, quặp vô bắp vế tui giữ cho chắc. Nhỏ đâu còn sáng suốt gì để phản kháng nên răm rắp làm theo. Nhỏ đu chả như con đeo mẹ, cái chưn xật xừ, cà nhún cà nhắc, chả đâm ngón tay vô ra và cà miết lí lắc. Nhỏ cứng người, áp sát vô dính lẹo đánh đu. Chả khen : coi bộ sướng dữ và nghiến răng ngoáy ục ục làm nhỏ thở hổng kịp.

Cô chủ thở dài từng hồi, miệng tróc tróc như gọi chó. Hai tay cô đè mạnh xuống tay lái, bất đồ đụng cái còi xe kêu toáng lên, cô cũng hổng nhớ đường cất tay ra nên kèn kêu không dứt. Nhỏ phải chỉ : nhấc tay ra để cảnh sát phạt chết. Bấy giờ mới nghe cô chủ : ouff ! ghê quá, sao mà dã man dữ vậy.

Nhỏ cười hích hích : đó là chiện thường. Bởi đâu phải thằng nào cũng trư mà ngừng tại đó đâu cô. Nó ngoáy, nó móc, mình càng kêu nó càng khoái, nó móc muốn lòi kèn, muốn rớt hột, mình có giúi vô thì hắn cũng hổng tha. Hắn móc tới chừng mình kêu cha kêu mẹ và phải hét rinh lên : sướng quá, nứng quá mới thấy hắn bặm môi trợn mắt, bụm nguyên con mà lắc như lắc bầu cua, hột chạy nghe rổn rổn.

Cô chủ phải la : tốp, tốp, chị tốp ngang đó dùm, chớ em xón bậy ra quần rồi. Thiệt vậy, ngó mặt cô đừ câm, nhỏ mới biết cô đang cực kỳ sướng. Nhỏ phải nhỏ nhẹ bảo : kiếm chỗ nào ghé vô, lấy giấy lau đi, chớ để nó ám tanh rình, chịu gì nổi. Cô chủ ì ạch như bình điện hết hơi, lái ngặt ngoẹo mới xìa vô cái đường tránh kế bên.

Nhỏ thấy cô thản nhiên thọc tay vào quần lau rột rột. Thương biết mấy mà cũng giả vờ hỏi : còn muốn nghe nữa hay ngưng. Cô chủ thở khào khào : em mệt hung rồi, chị để qua bữa khác, kể tiếp.

Cuối cùng rồi những điều ấp úng, rào trước đón sau cũng được cô chủ nói hết ra với nhỏ. Thực ra, việc rủ nhỏ đi mua quà mừng sinh nhật cụ chỉ là cái cớ để chị em gặp riêng tư nhau thôi, chứ mục đích là cụ muốn nhờ cô chủ hỏi xem nhỏ có bằng lòng nhận làm hầu thiếp cho cụ không.

Nhỏ nghĩ bụng bắt tức cười, đàn ông có những việc nhiêu khê quá đáng, già xọm rồi, có chút việc hỏi lấy làm vợ cũng không tự ý làm được, phải nhờ vả đến con cái. Nhưng cô chủ rất mực bênh vực bố : thày em trước nay chả biết tán gái bao giờ, lấy mẹ em là cũng do gia đình sắp đặt, về ăn ở với nhau lâu dần mới quen đi.

Nhỏ tủm tỉm cười, cô chủ ngăn lại hỏi cho ra lẽ. Nhỏ định kể lể các việc cụ làm tẩn mẩn như ma xó với nhỏ, nhưng nghĩ sao lại nói trệch đi : tưởng gì, có thế mà cũng bày dềnh dang mất thì giờ.

Nhỏ nhớ lại hết những lần cụ nghịch ngợm nhỏ. Mặt cụ thuỗn ra trông vô cùng thiểu não. Nhỏ giả vờ không chịu, không cho, cụ hạ giọng nỉ non van nài đến giỏi. Miệng cụ tru ra, tay cụ loèo khoèo, cụ da diết nói : giời ơi ! ta còn sống được bao lăm nữa mà em hành ta dữ thế. Em không thương ta tẹo nào sao. Em xem tay chân lẩn thẩn dần, sờ soạng đâu cũng trở thành chậm chạp, vậy mà em còn làm khó làm khăn.

Nhỏ tội quá đi chứ, nhìn miệng cụ đớp gió, nhỏ chỉ muốn tốc lột áo ra cho cụ ngậm vú cho rồi, nhưng nhỏ lại thích đùa thêm tẹo nữa. Nhỏ trả lời : em có thương mới dè dặt cản ngăn, cốt giữ cụ đừng hồi hộp có hại cho sức khỏe. Mỗi tuần cụ chỉ nên nghịch em một hai lần thôi, còn để sức mà nghỉ. Chứ nào em có tiếc gì.

Cụ trả lời lấy đến lấy để : nhà chị nói tầm phào. Sách vở người ta nói già cả mà được hả hê, muốn gì có nấy, phủ phê sẽ lợi vô cùng. Nhờ đó, đầu óc thảnh thơi mới thấy tuổi thọ kéo dài, nhà chị nói ngược lại là không trúng đâu cả.

Thế rồi đà đưa qua lại, nhỏ cũng phải vạch áo đưa vú cho cụ. Nhỏ vờ nói dỗi : này đây, táp mút gì thì làm ngay đi. Vậy mà cụ cóc giận nhỏ, trái lại nhìn thấy hai bầu vú nhỏ căng phồng, mắt cụ mở tròn xoe và hít hà sung sướng.

Cụ bợ hai tay vào hai vú, nhún nựng tưng tưng, răng xiết lên rả rích. Cụ xòe rộng bàn tay vo lên quầng bầu vú làm nhỏ lào khào như bị chạm điện. Cụ thử trọng lượng tựa người cân đo đong đếm khối vàng, rít ra rít róng tấm tắc như trẻ được mẹ cho ngậm vú. Cụ ấp mũi vào hít, thơm lấy thơm để vào cái núm vú màu nâu non và khen tới tấp : cha mẹ mày, làm tao bấn xúc xích lên đây này.

Vậy là cụ hôn, cụ ịn, cụ xàng qua xàng lại, mũi cụ quẹt lều phều lên vú nhỏ, nó nhợn nhợn như bị que chọc liền liền. Nhỏ bỗng dưng vít đầu cụ xuống để giữ cho mặt cụ dính vào vú nhỏ, cụ thè ngay lưỡi ra liếm láp đến hay. Đầu vú nhỏ như bị chiếc đũa thần bà tiên chấm phải, chúng vểnh lên nhao nhác nhìn. Cụ liếm qua loa và chả cần ý kiến ý càng gì của nhỏ, cụ ngậm ngayt bú tì tì. Nhỏ chỉ muốn phát cho cụ một cái, ấy thế mà lại cúi xuống hôn chụt cụ mới chết.

Cụ nũng nịu bú mút mà miệng rên nhỏ nhỏ, tay lại vê đầu vú khác làm nhỏ điếng hồn. Cụ nằm ngửa, còn nhỏ hơi nghiêng người, lâu thấy mỏi chứ ít à. Cụ bú rất lâu, đầu vú nào cũng kênh xểnh lên như quả nhót, quả xơ ri. Cụ khen tấm tắc : cha con đẻ mẹ nó, sao mà nó làm tớ ham đếch chịu được.

Cụ bú một hồi, thấy nhỏ xục xà xục xịch, nhấp nhổm nhiều lần, vậy là cái bàn tay đang về núm vú được cụ dùng thọt vô lưng quần nhỏ mằn mằn khó chịu. Bữa đó, nhỏ mặc cái sịp, cụ la toáng lên : ta đã dặn không lót liếc gì hết, sao lại cãi ta, lằng nhằng mất cả hứng.

Nhỏ cũng chớm lên cơn nên phải vội vàng co tay tụt tất tật để cụ nguôi giận. Cụ vẫn bú, mặt vẫn cau có mà tay nhanh đáo nhanh để, dứ dứ đẩy nhỏ dạng đùi ra. Chưa thấy ai ranh mãnh như cụ, miệng bú mà tay chọc đâu trúng đó. Nhỏ thuộc hạng bén nhạy, ai vừa đụng vào là nước muốn trào liền, nhưng cụ còn bén nhạy hơn chạm vào là y như ngón tay lọt đúng lỗ.

Cụ vờn nhỏ giống mèo vờn chuột, làm cho bim nhỏ nhộn nhạo lên hết trơn. Ngón tay cụ ấn sâu vào rồi khoắng ùng khoắng oàng, khoắng đến cặn bã gì cũng bắn tung bắn tóe ra. Cụ úm nguyên một nạm và lắc triền miên, lắc đến nỗi nhỏ vặt vẹo chực ngã.

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x