Đi ở vú

Chương 12

trước
tiếp

Phần 12
Nhỏ tưởng chừng bị ai thuổng hết lòng ruột cắt phăng vứt hết ra ngoài nên bây giờ chỗ háng trống lơ trống lỏng. Nhỏ hệt miếng giẻ rách mà cụ cũng chẳng hơn. Cụ thở lấy hơi lên từng chặp, giống người bị suyễn rặn mà không hen lên được. Nhỏ sợ quá nên nhát gừng hỏi : liệu có sao không cụ.

Ai ngờ cụ chửi cho : mẹ bố chị, người ta mệt muốn chết mà hỏi nhăng hỏi cuội. Giăng với sao đâu giờ này, có con củ lẳng dính lằng nhằng bìu với dái đây thì có. Nhà chị chả lo cho mình lại tá ơm lo cho ta. Gớm, bim với lọ cứ chè bè ra một vũng. Từ ngày vợ mất đến giờ, ta chưa hề được sờ cái hoa nào nở bự xộn đến thế. Ta xòe hết bàn tay mà nó vẫn dư. Thế nên ta chỉ định úm nhà chị thôi, ai ngờ chị kẹp cứng tay lão lại thì xoay trở gì nữa. Lão vọc chừng nào thì hoa vữa tả tơi ra chừng đó, ngụy nhiếc gì rụng tóe loe, sương móc phún có vòi, có lọn. Sao nhà chị dâm thế, lão móc mà nhà chị cứ kễnh đít lên thì bố ai ngừng được. Lão tiếc là chỉ được sờ, chứ giá lão bò được lên bụng chị nằm phịch xuống, chắc là bay bổng lên mây.

Nhỏ nhìn xuống đáy quần cụ, chỉ thấy lô nhô một đòn ngắn tũn, y chừng bằng cái kẹo trẻ con. Nhỏ rất biết ơn cụ nên thầm thì tìm cách đáp đền. Nhỏ vừa thở vừa nói : cụ mắng con là đúng, cũng lâu lâu rồi con không được ai sờ soạng và nằm lên trên nên con cũng rung động ra dáng. Nói cụ bỏ qua, con chỉ muốn lúc ấy có cái gì đâm mạnh vào, họa chăng con mới không bị nổi da gà lên. Cụ vần con khiếp quá ,phải bám lấy cụ mà vẫn nao nao cả người.

Nghĩ rằng chỉ riêng mình nhỏ bị con ma nứng hành bươu đầu sứt trán đến khốn khổ khốn nạn, nào ngờ cụ cũng chẳng an nhàn gì. Chả hiểu cụ sờ soạng nhỏ thế nào mà nằm một hồi bỗng nhiên thấm tợn, cụ giãy đùng đùng, hai tay thu chặt vào bọc, giật triền miên như người mắc kinh phong.

Mắt cụ trợn lên, hai tay thủ thế y hệt tay võ sĩ thủ chặt bìu sợ địch thủ đá phải. Nhỏ bắt tức cười sảng mà không dám bật ra tiếng sợ cụ ngượng. Nhìn sơ qua trận đồ, nhỏ hiểu ra ngay, thôi thì pháo lớn, pháo nhỏ cụ đem dàn hàng ngang ra tất. Một mình cụ vất vả vừa bê đạn, vừa nạp súng, vừa giật cò, hỏa pháo bay vù vù, nổ tứ tung. Chẳng khác gì cảnh mấy thằng cha bị nhỏ cho vào xiếc mửa thốc mửa tháo trong quần hồi nhỏ còn làm ở quán bia.

Cụ lớn tuổi nên co giật trông khiếp quá. Miệng cụ réo kinh niên : cha con đẻ mẹ nó, hỏng, thế này là hỏng bét. Nhỏ lớ quớ muốn đỡ lấy cụ, nhưng cụ cấm cửa : nhà chị chớ đụng vào ta mà mang họa. Rồi cụ mắng xối xả nhỏ : tại nhà chị tất cả, ta nạy được cục nứng ra rồi thì lặn quách cho được việc. Làng xàng chi tại chỗ, chổng mông, chổng tĩ làm ta rung động ói hết trơn.

Cụ vừa được ăn vừa được chửi, có khác. Mắc mớ gì cụ đè sấp đè ngửa nhỏ ra, vần vật, móc vét, khoắng chọt rồi bây giờ cụ pháo đoành đoành lại đổ tội cho nhỏ. Thế nhưng hơi đâu đi cãi kẻ thuê mướn mình, người ta có tiền có của, nói trái nói phải cũng xong. Cụ dù sao cũng đáng bậc cha mẹ, có nói oan đã sao. Thế nhưng nhỏ vẫn ấm ức.

Nhỏ tru tru cái mỏ, cụ hiểu ngay nên nạt : nhà chị còn định bào chữa gì nữa. Mẹ mông thì một mâm, bim thì một vốc, lông lá xồm xoàm, lại chìa bên này, xỉa bên kia, nhìn đâu lão cũng thấy tròn vành vạnh, đít bảnh bao thì trách sao lão chẳng trớ mật xanh mật vàng ra. Đã thế còn bày vú vê thòng lõng, đi cũng rung, đứng cũng rung, cười cũng rung, nói cũng rung, bố ai chịu nổi. Lão nói thật, nhìn cái dáng nhà chị ngồi, bày tè he cái củ môn ra, lão tối tăm cả mặt mày lại.

Cụ giật người mà nệm giường cũng chuyển động theo. Nhỏ trông cụ y như bãi pháo, mỗi lần nổ là cái bàn tiếp hậu lại nhẩy cẫng lên một cái. Nhỏ để mặc chờ cụ bắn cho rền, cho đã, chừng nào đến kiệt không còn một viên đạn dù lép sẽ hay. Cho nên lúc thấy nệm hết còn nhún ầm ầm thì nhỏ biết là xong trận địa pháo.

Chả hiểu sao nhỏ lại đùa giỡn cụ : xong đợt bắn phá rồi, cụ cho phép con lau chùi súng ống được chưa. Cụ lầu bầu : sư chị, nhưng lại xải chân xải tay mà nói dỗi : đấy muốn lau với chùi hay thông nòng, nạy khương tuyến gì thì làm đi.

Nhỏ rón rén, cầm hai lưng quần cụ nhẹ tụt ra. Cụ lạch bạch giơ cao mông lên, nhỏ lôi cái quần khe khẽ. Chao ôi ! cụ bắn tối đa nên dầu mỡ gì xịt ra đầy, còn cái họng súng đen thui vẹo hẳn sang một bên vì bắn rát. Nhỏ nhìn cỗ súng thảm thương quá, nhưng giữ kín trong bụng, không dám hó hé.

Nhỏ trụt quần ra đến đâu thì vo gọn lại chừng đó để nhớt mỡ không vương vãi ra nệm. Đến khi cụ nằm ệch, nhỏ nhìn cự ly súng thấy nó chỉ lớn bằng hòn đất khô là cùng. Thế này mà thuở trai trẻ cụ dùng nó bắn vỡ toàng loang các thành trì, bia bãi của cụ bà thì phải khen là giỏi và táo tợn.

Nhỏ bỏ cụ nằm đó, nhón cái khăn mùng vào thấm nước ấm ra lau súng cho cụ. Nhỏ cầm họng súng nhấc lên mà nó mệm ẻo cứ muốn tụt ra. Nhỏ phải kê lòng bàn tay vào bên dưới nâng mới thấy nó thon lỏn tựa một mẩu nến chảy. Nhỏ ấp cái khăn mùng vào, cụ khè lên một tiếng ra vẻ thích. Nhỏ tóm gọn lấy nòng súng xoay vòng khăn, tước đi mớ mỡ vón quanh.

Cụ lại giật nẩy lên nhoi nhói. Nhỏ chưa kịp hỏi, cụ đã bảo : nhà chị làm khẽ chứ, nó chưa kịp hoàn hồn nên còn ngúc ngắc. Nhà chị để lù lù vú mớm thế kia thì còn lâu nó mới trở lại bình thường. Nhỏ đề nghị để nhỏ đi mặc áo thì cụ hét : nói là nói thế thôi, chứ mặc với miếc làm gì. Nhỏ xin thua, cóc biết đường đâu mà đỡ với cụ.

Nhỏ lo xong đầu súng thì lại lo đến ổ đạn. Nó tệ hại cũng không thua gì nòng, nó xẹp lép vì có bao nhiêu đạn cụ bắn ra cả còn gì. Duy nhất nhỏ chỉ thấy hai bạc đạn bị kẹt nên chảy dài ra, quá thiểu não. Nhỏ phải dùng hai ngón tay dựng phắt nòng súng lên để lau quanh bầu đạn. Cụ nhột khẽ nhúc nhích người.

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x