Dì Lan

Chương 9

trước
tiếp

Phần 9
Nếu một người con gái xinh xắn, quan tâm bạn, yêu thương bạn muốn tìm hiểu vậy bạn sẽ đồng ý hay không… Tôi dám chắc rằng 90% các bạn sẽ đồng ý…

Trong những ánh đèn mọi màu sắc đang tỏa sáng, nhưng trong ánh mắt tôi lúc này chỉ có một ánh sáng duy nhất đang long lanh nhìn về phía tôi chờ đợi…

Ánh mắt ấy khiến bất cứ ai nhìn vào cũng không lỡ chối từ và tôi cũng vậy…

Tôi khẽ đưa tay lên áp vào má của Linh, làn da mịn màng, mát mẻ ấy khiến tôi không muốn dời tay, khẽ mỉm cười nhẹ…

– Ừm – tôi gật đầu, Linh mỉm cười rất hạnh phúc khẽ tựa đầu vào vai tôi Linh thủ thỉ…

– Hi hi hôm nay bầu trời thật đẹp – Linh cười khúc khích, tôi khẽ ngước đầu nhìn lên trời đen xì không có lấy một ngôi sao nào tôi cười khổ…

– Công nhận trời đẹp thật, đen xì một màu – tôi khẽ cười trêu, Linh lúc này đánh vào tay tôi mặt xị ra nói…

– Anh này chẳng biết lãng mạn gì cả hừ – nghe Linh nói vậy tôi phì cười…

– Thì anh cũng khen trời đẹp thi ha ha – tôi cười Linh thì cấu vào tay tôi một cái, sao con gái thích cấu thế nhỉ…

– Thôi mình đi ra chỗ đài phun nước đi anh, tí nữa bên đó phun nước đèn đẹp lắm – Linh nói xong kéo tôi đi luôn…

Giữa dòng người đông đúc tôi như một chú bé được dắt đi, trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả…

Phía sau em anh có thể thấy được em trọn vẹn, có thể ôm em che chở cho em trước những nỗi buồn, khẽ mỉm cười nhìn tấm thân nhỏ nhắn phía trước bỗng tôi thấy Linh thật nhỏ bé giữa dòng người, trong lòng tôi lúc này rất muốn dẫn cô gái nhỏ bé này đi qua những dòng người đông đúc kia, nghĩ là làm tôi liền dừng lại khiến Linh khựng người người lại, Linh quay đầu lại nhìn nhíu nhíu mày nhìn tôi, tôi mỉm cười đi lên đứng cạnh Linh…

– Để anh dẫn em đi – tôi nở một nụ nháy mắt rồi kéo Linh đi, Linh sau một thoáng ngỡ ngàng liền mỉm cười hạnh phúc bước theo tôi…

Nắm tay Linh dắt qua những đám người đông đông đúc cuối cùng cũng đến, rất nhiều cặp đôi đều hướng ánh mắt về cái trụ nước hình tròn rất to phía trước, tôi đẩy Linh lên đứng phía trước tôi để em ấy có thể nhìn trọn cảnh…

3 2 1… Phụt… WOW… WOW…

Những tia nước đủ màu sắc bắn lên cao cuộn vào rất đẹp, những cặp đôi hò hét ầm ĩ, có cặp đôi trao nhau những nụ hôn thắm thiết… Lúc này Linh quay người lại nhìn tôi gương mặt thẹn thùng nhưng ánh mắt Linh mong chờ, con người tức cảnh sinh tình, tôi nhìn sâu vào đôi mắt mong chờ ấy thật dịu dàng, tôi khẽ trao Linh một nụ hôn thật nhẹ ẩn chứa cảm xúc tôi muốn nói với Linh, lúc này những tiếng hò reo, những chùm nước ánh sáng nhưng thật lạ trong tâm trí tôi lúc này tất cả chỉ đang hướng về một mục tiêu duy nhất đó là em!!

Nụ hôn kết thúc Linh ôm tôi rất chặt giấu gương mặt đỏ ửng vào ngực tôi, tôi vòng tay ôm lấy eo của Linh một tay khẽ xoa làn tóc mỏng…

– Bé Ngốc…

Đời người được bao nhiêu lần hạnh phúc đây, nhưng lúc này tôi thật sự cảm thấy rất hạnh phúc, tôi ngước ánh mắt nhìn lên những tia nước lấp lánh màu sắc “có lẽ tình yêu là như vậy”…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Kết thúc màn phun nước tuyệt vời, Linh dắt tôi đi dạo lúc này Linh bắt đầu trở lại thành cô nàng nhí nhảnh, nhìn Linh tôi bất giác lại nhớ đến Dì, Dì cũng như vậy, cũng nhí nhảnh như vậy, cũng đáng yêu như vậy… Khẽ lắc đầu mỉm cười, tôi bước nhanh lại gần Linh…

– Nào nào đi chậm thôi không lạc giờ – tôi mỉm cười cốc nhẹ lên đầu Linh, Linh ôm đầu phụng phịu…

– Em lớn rồi mà hi hi mình lại đằng kia đi anh bên đó có chỗ chụp ảnh đẹp lắm hihi – nói xong Linh kéo tay tôi đi nhanh đến khu vực chụp ảnh…

Đến nơi tôi làm thợ chụp ảnh cho Linh, chụp rất nhiều phải nói là Linh lên ảnh rất đẹp, và tôi cũng có vài tấm chụp cùng với Linh…

Đang cùng Linh xem ảnh thì gáy tôi bị vỗ nhẹ, tôi quay đầu lại nhìn là thằng Biên nó cười toe toét nhìn tôi, chắc tỏ tình được rồi bảo sao trông nó phởn vậy, nhìn sang Hương đang nắm lấy bàn tay của thằng Biên cười ngại ngùng Linh thấy vậy liền đi lại gần phía Hương ánh mắt nháy nháy làm Hương cười ngại ngùng nép sát vào người thằng Biên, thằng Biên thấy thế khoái lắm dang tay ôm Hương vào ngực, miệng cười không khép vào được làm tôi lắc đầu…

– Khép cái miệng lại cẩn thận sái quai hàm kìa – tôi thấy thằng Biên cười mà ngứa mắt liền chọc nó một câu, thằng Biên liền ngậm mồm quay sang tôi trừng mắt…

– Hi hi anh Hoàng, Linh nó đã nói gì với anh chưa ạ – Hương liền quay sang tôi làm mặt quỷ, Linh thấy vậy liền cười tươi vẻ mặt thách thức đi lại ôm tôi còn quay mặt ra nhướng mày trêu Hương làm tôi cười khổ, thằng Biên thì nhìn tôi dơ nút Like ánh mắt nó dâm tà thôi rồi, chẳng nhẽ tôi lại rút giầy vả cho nó một cái…

– Thôi muộn rồi mình về đi – tôi lên tiếng phá vỡ màn trêu chọc giữa hai cô nàng…

– Um thôi mình về ha – Linh cũng lên tiếng rồi chúng tôi dạo bước ra về…

Chạy xe về đến nhà thằng Biên, tôi chào mọi người rồi đi về…

Chạy về đến cổng nhà tôi thấy đèn trong nhà vẫn sáng, tôi nghĩ trong đầu “sao bố với dì ngủ muộn vậy nhỉ” lúc này cũng đã gần 23h đêm rồi, dong xe vào Gara tôi khóa cổng cẩn thận rồi nước vào nhà, mở cửa ra thì tôi giật mình, một thân hình xinh đẹp đang mặc trên người chiếc váy ngủ mỏng manh nằm ngủ ở trên ghế sofa, tôi nhẹ nhàng đi lại hơi thở của dì đều đều dường như đã ngủ rồi, tôi khẽ đưa tay nhéo nhéo vào mũi dì khiến dì nhăn mặt cựa mình, tôi thấy dì vẫn chưa thức liền nhéo mũi dì cái nữa, lúc này thì dì mở mắt khẽ dụi dụi mắt nhìn tôi vẻ mặt xị ra do buồn ngủ…

– Con về rồi hả, dì đợi con về mà ngủ mất lúc nào không hay lun – dì nói với giọng hờn hờn cái môi chu ra làm tôi bật cười vì sự đáng yêu của dì…

– Sao không ngủ đi đợi con làm gì, phụ nữ thức muộn sẽ xấu đó – tôi cười đưa tay véo mũi dì cái nữa, dì gạt tay tôi ra vẻ mặt nhăn lại…

– Hừm tui xấu cũng được hừ – dì nói lườm nguýt làm tôi cười khổ haizz…

– Thôi được rồi giờ con về rồi nè, lành lặn dì yên tâm đi ngủ đi nhé – tôi đứng lên xoay một vòng cho dì ngắm…

– Tui mệt lắm không đi nổi nữa, cõng tui đi không là tui ngủ ở đây đó – dì vừa nói vừa đưa 2 tay về phía tôi…

– Con còn đau nè thôi con lên ngủ đây – tôi nói xong quay người đi thì nghe tiếng dì sụt sịt ở đằng sau…

– Quan tâm đó, để giờ nhờ một tí cũng khó hức sao tui khổ vậy hức, người ta có thương mình đâu hức… – dì bắt đầu cái kiểu hờn dỗi quen thuộc, tôi bật cười quay lại ngồi xuống đưa lưng về phía dì…

– Con đùa thôi lên đi con cõng lên ngủ nào muộn rồi đó – tôi vỗ vỗ lên bờ vai của mình nói…

– Không thèm hức… hức – dì quay đầu sang hướng khác nói…

– Không thèm con đứng dậy nhé, con mà đứng dậy là không ngồi lại lần 2 đâu đó – tôi nói xong toan đứng dậy thì dì leo lên vai tôi tay ôm chặt lấy cổ tôi mà cười…

– Lần này tui tha cho mấy người đó hi hi – dì nói xong thơm vào má tôi, lúc này cảm giác cơ thể như được tiêm Doping, cười nhẹ tôi đứng lên cõng dì lên tầng, dì rất nhẹ tôi cảm giác Dì chỉ khoảng 50kg thôi… đi từng bước lên cầu thang bỗng nhiên có cái gì đó mềm mềm đang chà sát vào lưng tôi… cái cảm giác gì đây, tôi cảm thấy khuôn mặt mình nóng lên tôi khẽ lắc đầu cố gắng xua tan cái cảm giác đang dần xâm lấn vào đầu tôi…

– Ơ bố con đâu mà để dì nằm ở dưới vậy – tôi lên tiếng hỏi dì, để tạm quên đi cái cảm giác mềm mại trên lưng kia…

– Hứ bố anh đi tiếp đối tác rồi, không biết đối tác gì mà muộn thế không biết hừ nếu để tui biết đi cặp kè với ai tui cắt đó – dì dơ bàn tay tạo thành hình cái kéo trước mặt tôi cắt cắt, sao tôi cứ cảm giác như đang nói tôi vậy nhỉ…

– Tui sợ nhỡ có trộm nó vào nó hiếp tui lên tui mới xuống dưới nhà nằm canh đó hic – dì nói xong ngại ngại ghé mặt vào cổ tôi mà thở nhẹ những hơi thở ấm nóng lại khơi dậy cái cảm giác kỳ lạ trong tôi…

– Dì nằm canh trộm mà ngủ vậy đến con vào nhà dì còn không biết, vậy nếu có trộm nó khênh dì đi bao giờ không biết rồi – tôi nói xong thì trước mặt tôi đã là cánh cửa phòng ngủ của bố và dì…

– Thui tui không ngủ một mình đâu hic – dì đằng sau lưng tôi ngọ nguậy làm tôi sắp khụy xuống đến nơi rồi…

– Vậy chứ dì muốn ngủ ở đâu, đừng nói là phòng con nhé – tôi toát mồ hôi khi nghĩ vậy, bố về mà thấy thì @@

– “Gật Gật ” người ta buồn ngủ rồi – dì nói xong lại rúc đầu vào cổ tôi mà mè nheo, tôi thở mạnh nghĩ ” kệ dì đã nói như này thì mình sợ cái gì ” khẽ gật đầu xua tan cảm lo sợ, tôi cõng dì vào thẳng phòng của tôi, đi lại phía giường đặt dì nằm xuống, tôi thay quần áo đánh răng rồi lên giường nằm cạnh dì…

Tay với cái điện thoại thì giật mình quên mất mở máy nhắn cho Linh một tin nhắn…

– “Anh về đến nhà rồi nhé em ngủ sớm đi”

Mấy giây sau tin nhắn, Linh trả lời lại…

– “Vâng anh cũng ngủ đi ạ <3”

Tôi mỉm cười vất máy sang bàn bên cạnh nằm xuống, một cánh tay ấm áp luồn qua ôm lấy eo tôi, tôi quay sang gương mặt dì đang quay về hướng tôi thủ thỉ…

– Gớm nhỉ được gái nhắn tin cái là cười toe toét ra hừ – nghe dì nói tôi mỉm cười cúi xuống hôn nhẹ vào môi dì…

– Thôi lại đây con ôm ngủ cho ấm hì – tôi nói xong ôm chặt dì vào lòng, dì lúc này như một cô gái bé bỏng nép vào lòng tôi, bỗng dì ngước ánh mắt tròn lên nhìn tôi, trong ánh đèn ngủ mập mờ khuôn mặt dì trở nên quyến rũ một cách lạ thường, dường như cảm xúc kỳ lạ vừa nãy chưa qua đi tôi liền cúi xuống đặt lên môi dì một nụ hôn, tách đôi môi anh đào mềm mỏng hai đầu lưỡi tìm đến nhau… Tôi thả lỏng mặc kệ cho cảm xúc phiêu dạt, bàn tay tôi từ từ đưa lên nắm lấy đôi bồng đào to tròn căng mọng của dì…

– “Ưm” dì vang lên rên trong cổ họng, trong đầu tôi muốn nổ tung tôi như một thằng khát nước gặp nguồn suối mát, tôi đè lên người dì, ánh mắt dì nhìn tôi long lanh ướt át, tôi lại cúi xuống tìm lấy bờ môi căng mọng của dì, tay tôi tiếp tục khám phá khắp thân thể của dì, đến khi tôi cho tay xuống dưới…

Đúng lúc này dì như tỉnh cơn mê đưa bàn tay nắm chặt cổ tay tôi lại, dì liền lắc đầu…

– Đừng… dì yêu con nhưng… điều này… ưm – dì chưa nói hết đôi môi liền bị tôi khóa lại, bàn tay mạnh mẽ sờ vào cấm địa của dì, rất ấm áp…

Bất chợt… một vị mặn đắng chảy thấm vào đầu lưỡi, tôi giật mình tỉnh táo lại những giọt nước mắt đang chảy trên đôi mắt ấy…

Tim tôi thắt lại, lúc này tôi mới biết tôi vừa gây ra cái gì, tôi liền nằm xuống ôm dì vào lòng…

– Hức… hức… con không… thương… dì… – dì úp mặt vào ngực tôi thút thít, trong đầu tôi lúc này rất hối hận, tôi tự trách mình sao lại cầm thú như vậy…

– Con xin lỗi, con không kiểm soát được bản thân, con yêu dì lắm – tôi vừa nói vừa vỗ nhẹ lên tấm lưng đang run rẩy của dì…

– … yêu… hức… yêu… dì… mà lại làm vậy… hức – dì đánh nhẹ vào ngực tôi…

– Tui ghét… mấy… người… hức. Hức – dì khóc làm cái áo thun của tôi ướt một mảng, tôi thương dì lắm haizz…

– Con xin lỗi, giờ con không dám vậy nữa, con thương dì lắm… con xin lỗi, con không kiềm chế được bản thân mình – tôi khẽ thơm nhẹ vào má dì, dì vẫn lắc đầu tôi lúc này sao cảm thấy buồn quá, cảm giác như sắp mất đi thứ gì đó… trên đời có bán thuốc hối hận không…

Không đâu trên đời làm gì có thuốc hối hận, tôi lại làm dì khóc lần thứ 2…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Hazz nhìn chằm chằm lên trần nhà, tôi nao nao suy nghĩ về hành động vừa rồi của mình, sao mình lại có cảm xúc mãnh liệt như vậy, đó là sai lầm tại sao mình vẫn làm…

“Hay tại dì quá xinh đẹp, không mày đừng đổ lỗi tại vẻ đẹp của dì” khẽ thở dài tôi nhìn sang dì, vẻ mặt dì vẫn còn xị ra buồn buồn mắt dì nhắm chặt thi thoảng nhíu nhíu mày chắc dì khó chịu, hay buồn đây…

Tôi khẽ thở dài ôm chặt dì vào lòng tự nhủ…

“Từ ngày mai mình sẽ giữ khoảng cách với dì nếu không dì sẽ giận mà tránh mặt mình mất, không biết nếu dì không còn quan tâm mình nữa, mình sẽ ra sao đây” khẽ gật đầu quyết tâm tôi nhắm mắt lại cố ru mình vào giấc ngủ…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

“Ting… Ting… Ting…”

Tiếng đồng hồ báo thức vang lên, tôi chớp chớp mắt tỉnh dậy haizz đôi mắt tôi cay cay do qua thức muộn, tôi vươn vai lần nữa nằm xuống giường một mùi hương nhẹ nhàng bay vào mũi tôi, tôi quay sang đưa nhẹ bàn tay lên chỗ dì nằm đêm qua trong đầu không khỏi thổn thức…

“Cạch”…

Tiếng cửa phòng được mở ra, dì bước vào trong với bộ váy công sở màu xanh, dì nhìn tôi cười nhẹ…

– Dậy đi nào muộn học rồi đó, đồ ăn sáng dì nấu dưới nhà đó… nào… nào – dì đi lại gần kéo tay tôi, tôi liền rụt tay lại đi nhanh vào nhà tắm, vào trong đóng cửa tôi nói vọng ra…

– Con đặt báo thức rồi lần sau dì không phải lên gọi con nữa đâu, dì bận việc dì cứ đi trước đi con ăn sáng ngoài quán cũng được – tôi nói xong thì đánh răng vẻ mặt tôi tỏ ra bình thường nhưng trong lòng tự dưng thấy mất mát… nghe những lời tôi nói người phụ nữ bên ngoài chợt khựng lại ánh mắt dần dần ửng đỏ…

Tiếng cửa phòng đóng lại tôi cụp mặt xuống, tôi khó chịu quá đối xử với dì như vậy tôi không muốn, nhưng nếu cứ gần dì cái cảm xúc kia nó lại làm tôi mất bản chất, tôi không muốn như vậy, tôi yêu dì lắm, tôi không muốn dì buồn vì bất cứ điều gì…

Vệ sinh cá nhân xong tôi mặc quần áo kiểm tra lại sách vở một lần nữa rồi đeo cặp xuống nhà, xuống đến phòng khách dì vẫn đang ngồi ở bàn ăn trước mặt dì là bát phở khói và mùi hương bốc lên làm bụng réo lên ùng ục, dì thấy tôi xuống thì mỉm cười nhẹ…

– Con ăn đi xong hẵng đi học…

Tôi tính từ chối nhưng khi nhìn vào gương mặt của dì tôi không dám nói, tôi mỉm cười nhẹ bình thản ngồi xuống ăn phở, dì thì bên cạnh vẫn chăm chút cho tôi như một đứa trẻ con vậy…

– Kìa ăn chậm thôi không nước nó bắn vào quần áo bẩn lắm… Ăn uống mà như trẻ con vậy – dì nói xong với tay lấy tờ giấy ăn bên cạnh lâu miệng cho tôi, tôi rụt đầu lại để bàn tay dì dừng lại giữa khoảng không, tôi lấy giấy ăn từ trong tay dì lau lau miệng rồi đứng lên…

– Thôi con đi học đây – tôi nói xong cúi đầu chào dì rồi đi thẳng ra ngoài, tôi dong xe ra cổng quay đầu lại nhìn dì vẫn ngồi ở đó ánh mắt dì nhìn tôi buồn lắm, tôi rất khó chịu quay mặt phóng xe đi haizz…

“Dì à con xin lỗi, nhưng chỉ có cách này con mới kiềm chế được bản thân của mình không làm điều gì có lỗi với bố con”

Đi đường mà tôi cứ mơ mơ màng màng chẳng để ý xung quanh tí nữa thì bị va phải ô tô, bị như thế mấy lần tôi cũng chẳng để ý nữa cũng may tôi sống tốt lên các cụ thương chứ không có lẽ giờ lại phải vào viện lần nữa rồi @@

Đến trường, tôi cất xe xong thì lên thẳng lớp ngồi một chỗ vẻ mặt tôi khá chán đời nằm dài ra bàn nhắm mắt tôi ngủ lúc nào không hay…

– Bốp… Bốp… dậy mày… – gáy tôi bị vỗ 2 cái khá đau, tôi giật mình tỉnh dậy ngơ ngác nhìn xung quanh, ồ đang tiết gì đây nhỉ…

– Qua chơi đồ à, nhìn mặt ngáo vl dậy nhanh đi sắp về rồi kìa – tôi quay qua hướng phát giọng nói là thằng Biên, nó đang nhe răng nhìn tôi…

– Thôi mệt lắm tý cô vào thì gọi tao dậy tao ngủ cái – tôi lại nằm úp xuống bàn ngủ tiếp lần đầu tiên đi học mà tôi ngủ vạ vật như này…

– Con mợ mày tiết cuối rồi sắp về rồi còn không dậy đi, qua chơi đồ hay… à đúng rồi qua thủ dâm quá sức hả, bố thằng đĩ non này – thằng Biên nói xong vỗ vào vai tôi cái rất mạnh, tôi hơi bực liền bật dậy nói…

– Má mày có để tao ngủ không đây – tôi tính lao vào tẩn cho thằng này một trận thì đằng xa có tiếng…

– Hoàng ngủ trong lớp, chửi bậy tôi sẽ ghi vào sổ đầu bài khi nào họp phụ huynh tôi sẽ quán triệt – giọng nói rất to kèm theo sự bực tức, tôi giật mình quay lên… toang bà giáo dạy văn này khét tiếng là khó tính nhất trường, dáng cười cao gầy gương mặt thì nhìn không ra có điểm nào để có thể làm giáo viên nhưng bù lại được cái bà này khịa giỏi lắm, ngày trước thằng bạn lớp tôi tán tỉnh đứa con gái học lớp bà ấy chủ nhiệm, bà ấy phát hiện ra giờ văn lớp tôi bà ý nhìn thằng bạn kia tặng 2 câu thơ…

‘Thân anh xúc tép nuôi cò…

Có ăn cò lớn, cò dò lên cây’

Mé nghe xong lớp tôi cười to lắm, còn thằng bé thì cay mặt nhăn như khỉ… từ đó đến giờ thằng này vẫn còn cay khi gặp bà này…

– Vâng em xin lỗi cô nay em hơi mệt cô thông cảm ạ – tôi cúi đầu vẻ mặt ăn năn xám hối, nói đi cũng phải nói lại tôi là thằng ngoan ngoãn trong lớp, học lực thì chỉ kém bọn top đầu của trường thôi hé hé lên các thầy cô khá ưu ái…

– È hèm thôi được rồi em ngồi xuống đi, lần sau nếu mệt thì xin phép xuống phòng y tế nằm, chứ đừng có ngủ trong lớp em nghe rõ chưa…

– Dạ vâng cô – tôi gật đầu lia lịa, bên cạnh thằng Biên cười như được mùa, tôi liền trừng mắt nó rồi ngồi xuống…

“Reng… reng…”

Tiếng chuông tan trường vang lên, tôi thở dài cảm thán vì giấc ngủ của mình, xách cặp ra cửa lớp, tôi thấy Linh đã đứng đó từ bao giờ vẫn cái dáng nhỏ bé ấy làm tôi xao xuyến, tôi đi lại gần Linh trêu…

– Em đứng đây đợi anh nào vậy hihi – thấy tôi trêu Linh đánh vào tay tôi 1 cái rồi cười…

– Em nghe Biên nói anh ốm em lo lên tan học em lên xem anh như nào hừ còn trêu em được là không có việc gì rồi – Linh nói xong lại đánh tay tôi cái nữa…

– Hi hi chiều nay anh có rảnh không – Linh ôm cánh tay tôi vừa đi vừa hỏi, tôi nhíu mày suy nghĩ…

– Hình như anh rảnh, mà có việc gì vậy – tôi quay qua hỏi…

– Thì chiều nay mình đi uống nước đi, có cả Biên với Hương nữa nha nha – Linh nói xong đung đưa cánh tay năn nỉ tôi, nói thật tôi không khoái mấy vụ uống nước này lắm, nhưng thôi giờ có người yêu rồi lên thay đổi tí cho đúng phong cách…

– Ô anh đột nhiên nhớ ra chiều anh bận mất rồi – tôi nói xong tỏ vẻ xin lỗi…

– Ơ anh bận gì vậy – Linh nghe xong mặt xị xuống hỏi, tôi muốn cười lắm cơ mà trêu nốt đã…

– Chiều nay có bạn gái hẹn anh đi uống nước rồi – tôi nói xong nhún nhún vai, Linh nghe xong vẻ mặt đang xị bỗng trầm xuống nhìn tôi ánh mắt tóe lửa…

– Bạn gái nào vậy anh – Linh nói xong mà tôi lạnh hết sống lưng…

– Ơ thế em rủ anh đi uống nước còn gì, chẳng nhẽ em là con trai – tôi trưng bộ mặt khó hiểu nhìn Linh, Linh sau một hồi suy nghĩ biết tôi trêu liền cấu tôi mấy cái, tôi rút cánh tay về xoa nhìn những vết cấu đỏ lòm tôi liền nghĩ “không biết Linh cầm tinh con gì cấu đau thế không biết”

– Hừ lần sau còn trêu nữa thì biết tay em nhé hừ – Linh nói xong quay mặt đi, tôi ôm cánh tay thương tích theo sau…


Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyen321.net, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn!

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x