Dì Lan

Chương 26

trước
tiếp

Phần 26
Sau khi mẹ đi cuộc sống tôi trở lại bình thường, vẫn thi thoảng phải dỗ dì vì những lần chọc ghẹo quá mức, vẫn là Linh hay ghen mỗi lần tôi trả tin nhắn muộn, hay không trả lời…

Thời gian cứ vô tình như vậy trôi qua từng ngày, vậy là lại sắp đến tết nữa rồi…

Tại phố Hoa…

– Này ông chủ cây đào này bao nhiêu…
– Này này thế ông có mua không, làm hỏng hết cây của tôi rồi…

Tiếng của những người buôn bán, người mua hàng vang lên thật nhộn nhịp…

Khẽ nhấp một ngụm nước chè nóng, lặng nhìn dòng người qua lại hối hả tôi mới thấy cuộc sống thật thú vị, lúc chậm rãi, lúc hối hả đủ mọi màu sắc…

– Ê mày không đi lựa đào đi, còn ngồi đây nhìn đừ mặt ra thế – thằng Biên đi lại vỗ vai tôi nói, tôi khẽ giật mình rồi gật đầu…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Sáng sớm hôm nay tôi đang say giấc nồng thì có tiếng gõ cửa vang lên, tôi tỉnh giấc nhưng lại nhanh chóng ru mình vào giấc ngủ, thì lúc này một bàn tay vòng qua ôm lấy eo của tôi thật nhẹ, một mùi hương quen thuộc tràn vào mũi khiến tôi khó có thể ngủ tiếp, khẽ xoay người lại vòng tay ôm lấy cái gối ôm đang tỏa ra mùi thơm kia mà kéo sát vào…

– Mới sáng sớm mà dì đã muốn phá con rồi sao hừm – tôi nói bằng giọng ngái ngủ…
– Hi hi dậy đi, bạn con đợi dưới nhà đó, mà dậy chuẩn bị đi mua sắm tết nữa – dì khẽ véo nhẹ vào mũi tôi mà nói…

(function(w, d, a) { if (w.ccnads) { return ccnads(a); } if (w.ccnAdsQueue) { return w.ccnAdsQueue.push(a); } w.ccnAdsQueue = []; w.ccnAdsQueue.push(a); var s = d.createElement(“script”); s.async = true; s.src = “https://static.adconnect.vn/main.js”; d.head.appendChild(s); })(window, document, { id: “ccadnet_356_596”, fallback: function() {} });

Tôi đưa tay nắm lấy bàn tay mềm mại kia để xuống eo mình rồi tiếp tục ôm lấy dì…

– Thui dì đi mua đi, con buồn ngủ lắm, con ngủ tiếp đây – tôi nói xong bắt đầu chìm vào giấc ngủ một lần nữa thì ở eo có cảm giác nhói đau, tôi bật dậy ôm lấy eo nhăn nhó nhìn dì…
– Dì biết đau lắm không, ui da… – tôi suýt xoa vùng eo bị dì nhéo, dì nhìn tôi cười khúc khích…
– Hi hi cho chừa cái tật lười, dậy đi Biên đang đợi con dưới nhà đó, nếu mà còn ngủ nữa thì biết tay đó hi hi – dì dơ nắm tay về phía tôi rồi mỉm cười vui vẻ tung tăng đi ra ngoài bỏ lại tôi với vẻ mặt đang nhăn nhó vì đau…

Vô nhà tắm vệ sinh cá nhân xong xuôi mặc quần áo xuống dưới nhà đã thấy thằng Biên đang ngồi ăn sáng với bố, cả hai đang nói gì đó rất vui vẻ, còn dì đang loay hoay trong bếp làm gì đó, tôi đi lại gần bàn ăn ngồi xuống bên cạnh thằng Biên…

– Bố con mới dậy – tôi gật đầu chào bố rồi quay sang thằng Biên…
– Hay quá nhỉ không ăn ở nhà qua đây ăn ké hả mày…

Thấy tôi nói vậy thằng Biên quay sang nhìn tôi lắc đầu vẻ mặt nghiêm túc…

– Thầy mời tao vào ăn sáng, tao thấy đồ ăn rất ngon lại nhiều lên không tiện từ chối, nếu từ chối sẽ không lịch sự – thằng Biên nói một cách nhân nghĩa, bố tôi ngồi đối diện mỉm cười lắc đầu…

Tôi đưa tay ra vỗ vào gáy nó một phát…

– Bốp… bỏ cái bộ mặt ấy đi, đã vô ăn ké còn bày đặt lịch sự hả – tôi nói xong thì dì cũng bê ra 2 bát một phở một cháo…
– Thôi lớn rồi còn cãi nhau nữa, nè Hoàng con ăn đi – dì bê bát cháo đưa cho tôi nhưng tôi lắc đầu…
– Nay con ăn phở thôi cho nhanh – tôi nói xong đưa tay bê luôn bát phở về phía mình, bắt đầu cho gia vị rồi ăn…
– Hoàng này tý con đi mua đồ tết thích mua gì thì mua, còn mấy đồ quan trọng bố với dì sẽ đi mua sau nhé, à nếu được con mua mấy chậu hoa nhỏ treo ở giàn cho đẹp – bố nói xong thì lấy tiền đưa cho tôi…
– Chậu hoa gì hả bố… – tôi nhìn bố hỏi…
– Ừm hoa lan đi – bố tôi sau một hồi suy nghĩ liền trả lời…
– Ui bố ơi nhà có bông hoa Lan đẹp thế kia bố còn mua thêm làm gì he he – tôi nói xong nhìn dì cười trêu, dì đỏ mặt lườm tôi một cái…
– Ha ha thôi cái để tính sau, con đi đi kẻo muộn, hai đứa nhớ đi đường cẩn thận, ngày cận tết xe cộ đông lắm đấy – bố nhìn hai đứa tôi dặn dò, tôi vâng dạ rồi cũng thằng Biên lên đường đến phố Hoa…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Trở lại với phố Hoa…

– Mà mày chọn được cây nào đẹp chưa – tôi nhìn nó hỏi.
– Chưa mày, toàn cây si đa không, giờ tao với mày đi sâu vào trong xem có cây nào đẹp không, nếu không sang phố khác – thằng Biên nói xong dục tôi đi…

Tôi và nó bắt đầu đi bộ vào sâu bên trong, càng vào sâu bên trong tôi mới thấy người ta nói đúng không mệnh danh là phố Hoa, rất nhiều loài hoa đẹp được bán ở hai bên vệ đường, thi thoảng còn nhìn thấy những phóng viên đang thu hình nữa… rất nhiều thứ đối với tôi rất lạ, đúng thôi mà 6 năm qua với tôi dường như không có khái niệm về tết…

Đang mải mê ngắm những bông hoa thì phía trước vang lên tiếng nói the thé của một người đàn bà…

– Này ông kia, ông mua cây nào thì mua nhanh đi ông cứ đụng chạm vào đó hỏng hết cây của tôi bây giờ – tiếng nói có phần cộc cằn vang lên…

Tôi hiếu kỳ nhìn về hướng đó, một người đàn ông tầm 65 66 tuổi ăn mặc có phần cũ kỹ nghèo khổ đang nhấc từng cây đào nhỏ lên xem rồi lại đặt xuống, bên kia người đàn bà bán hàng có gương mặt bình thường nhưng có lẽ điểm ấn tượng nhất trên gương mặt ấy là đôi mắt nhọn như cáo kia…

– Cô à cô có cây đào nào, hay cành đào nào rẻ tiền thôi, tôi không có nhiều tiền mà bà nhà tôi lại rất thích hoa đào, cô xem… – người đàn ông chưa nói hết câu thì người đàn bà liền xua tay…
– Không có đâu, mới sáng mở hàng mà đã như này rồi, ở đây tôi toàn cây đắt tiền, đi ra đầu kia mà mua… đi đi – người đàn bà nhăn nhó khuôn mắt đuổi ông già đi, ông già thở dài nhìn mấy cành đào ánh mắt tiếc nuối xoay người bước đi…

Tôi đi lại gần gọi với theo…

– Ông ơi… – tôi lên tiếng gọi, ông già thấy vậy quay người lại nhìn tôi…
– Cháu gọi ta sao – ông già chỉ vào mình hỏi lại tôi…
– Đúng rồi ông – tôi gật đầu mỉm cười…
– Cháu tìm ta có việc gì sao – ông già nhìn tôi ánh mắt có chút khó hiểu…
– Ông à ông làm nghề gì vậy ạ – tôi lên tiếng hỏi…
– Ta chạy xích lô, hai cháu muốn đi xích lô hay sao – ông già lên tiếng hỏi vẻ mặt niềm nở…
– Dạ ông có chờ hàng không, bọn con mua mấy cây đào mà chưa tìm được người chở, không biết ông có chở được không – tôi mỉm cười trả lời…
– Tôi chờ được mà, cậu cứ đưa địa chỉ tôi sẽ chở đến không hư hỏng gì đâu – ông già trả lời rất nhanh…
– Dạ đây là địa chỉ, xíu nữa ông chở cho con 2 cây đào về địa chỉ này, con sẽ trả ông 2 triệu được không ạ – tôi mỉm cười đưa địa chỉ nhà cho ông già, ông già tròn mắt nhìn tôi tay cầm lấy tờ giấy mà run rẩy…
– Không không cậu ơi, chỗ này cũng gần mà tôi lấy các cậu 100 nghìn thôi – ông già lắc đầu nhìn tôi…
– Không sao ông cứ nhận đi, 2 cây đào này cũng nặng lắm đấy ông – thằng Biên bên cạnh nói với ông già…
– Không được vậy là nhiều quá, tôi không dám nhận đâu – ông già vẫn lắc đầu…
– Thôi vậy ông cứ chở về địa chỉ này, rồi hết bao nhiêu bọn con sẽ trả được không ạ – tôi mỉm cười nhìn ông già, ông già cũng gật đầu…

Tôi với thằng Biên cứ đi tầm 15p sau cuối cùng cũng tìm được 2 cây đào ưng ý, mỗi một cây là 3 triệu vừa to vừa có thế đẹp, lấy 2 cây xong trả tiền hẹn chủ quán xíu có ông già đến lấy chở đi, trước khi đi tôi lại mua thêm một cây đào cũng khá đẹp với giá 1 triệu 5 nữa… thằng Biên thấy vậy thì khó hiểu…

– Này mày mua 2 cây làm gì để 2 bên cửa cho đẹp à – thằng Biên hỏi tôi…
– Cây này để tặng cho ông già kia – tôi mỉm cười trả lời, rồi bước đi…
– Bố thằng điên thừa tiền à – thằng Biên nhíu mày nhìn tôi…

Tôi chỉ mỉm cười không nói gì cả…

Tiếp tục đi mua mấy vật dụng trang trí cây đào lúc này trời cũng chuyển dần về trưa tôi với thằng Biên lên xe ra về…

Về đến nhà thì thấy bố đang loay hoay dì đó ở phòng khách thấy vậy tôi đi lại hỏi…

– Con chào thầy – thằng Biên lên tiếng chào…
– Bố đang làm gì vậy ạ – nghe tôi hỏi bố hơi giật mình ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi thì gật đầu…
– Uk 2 đứa về rồi đấy à, bố vừa thay đôi pin cho cái điều khiển, không may cục pin nó rơi xuống nền nhà mà tìm mãi không thấy đâu – vừa trả lời bố tôi vừa ngó ngó xuống gầm ghế để tìm, tôi thấy vậy cũng cúi xuống tìm cục pin ở ngay đằng sau chân ghế cho lên khó thấy…
– Mà dì đâu rồi bố – tôi nhìn xung quanh không thấy dì lên hỏi…
– À dì qua bên ngoại lấy bánh chưng với mấy thứ nữa, chắc tý là về đấy – bố dứt lời thì có tiếng xe hơi vào trong sân nhìn ra là dì về…
– Anh ơi lại xách cho em cái này – tiếng dì vang lên, bố và tôi đi ra, dì đang bỏ từng bịch đồ xuống dưới nền sân…
– Em lấy gì mà nhiều đồ vậy – bố lên tiếng hỏi dì, khi nhìn vào 3 bịch đồ to dưới đất…
– Đây là túi bánh chưng, đây là giò lụa, đây là giò bì, em bảo lấy ít thôi mà mẹ cứ bắt mang về đó – dì chỉ vào từng túi đồ nói…
– Mà sao em không ở lại đó rồi đi làm tóc với mẹ luôn – bố tôi vừa xách đồ lên vừa hỏi…
– Chiều em sang làm, mẹ có thuê người về nhà làm cho nhanh chứ giờ mà ra salon thì đông lắm – dì lắc đầu nói…

Xách đồ vào trong bếp để ở đó cho dì sắp xếp, tôi với bố lại ra bên ngoài phòng khách lúc này bố tôi mới hỏi…

– Thế hai thằng đi mà không mua được cây đào nào về à…
– Dạ có chứ thầy, tý nữa người ta chở đến, con với thằng Hoàng mất cả buổi sáng mới mua được 2 cây này đấy – thằng Biên cười nói…
– Rồi để tôi xem mắt thẩm mỹ của 2 anh như thế nào…

… ting… tong… tong…

Tiếng chuông cổng vang lên, tôi nhòm ra ngoài thì thấy ông già sáng nay đang đứng ở ngoài cổng, tôi với thằng Biên chạy ra ngoài mở cổng để ông cụ cho xe vào… chiếc xe xích lô phía sau còn gắn thêm chiếc xe bò 2 bánh trông khá lạ mắt…

– Đây cây của hai cậu đây, không bị làm sao đâu – ông già vừa tháo dây buộc vừa nói, tôi với thằng Biên cũng phụ ông già bê cây xuống, lúc này thì bố mới dì cũng đi ra để xem cây đào tôi chọn có đẹp không…

Đến cây cuối cùng tôi bảo ông già đừng tháo để yên ở đó và đi vào trong nhà, lấy 2 cái bánh chưng kèm thêm 1 cái giò lụa để vào túi rồi mang ra ngoài…

– Của con hết bao nhiêu tiền ạ – tôi hỏi ông già…
– Của cậu hết 100 nghìn thôi – ông già mỉm cười nói…
– Đây là của ông – tôi đưa cho ông tờ 200k kèm với túi bánh chưng…
– Đây con cho ông bà ăn tết nhé, ông nhận lấy đừng ngại…
– Cậu cho thì tôi xin… – ông già ánh mắt dưng dưng đưa tay nhận lấy túi bánh…
– Còn cây đào kia con tặng cho ông mang về để ông bà có cái tết thật đầy đủ ạ – tôi chỉ về phía cây đào vẫn còn trên xe mà nói…
– Không tôi không dám nhận đâu, cậu cho tôi thế này là nhiều rồi – ông già lắc đầu nhìn tôi…
– Ông à cây đào này cũng rẻ mà hay như này đi, con mua cây đào này 300 nghìn, giờ con bán lại cho ông với giá 200 nghìn, ông thấy thế nào ạ – tôi cười hỏi ông…
– Vậy tôi trả cậu đủ 300k, tôi có đủ tiền ở đây, cảm ơn cậu nhiều lắm – ông già để túi bánh xuống tay run run đưa vào túi móc tiền ra bắt, lúc này bố tôi mới đi đến…
– Này bác, bác cứ nhận đi coi như cây này là lì xì của con trai tôi tặng cho hai bác, công bác chở từ đó về đến đây cũng đủ tiền mua cây đào đó rồi – bố tôi mỉm cười nhìn ông già…
– Cảm ơn… cảm ơn… gia đình… tôi – ông già ánh mắt đỏ hoe, liên tục cúi đầu cảm ơn bố con tôi rồi quay xe ra về, trước khi về còn cúi đầu cảm ơn bố con tôi một lần nữa rồi mới đạp xe đi…
– Bố hạnh phúc vì con… – bố tôi nhìn tôi mỉm cười gật gật đầu, tôi cũng gật đầu vì việc tốt mình đã làm mặc dù so với bên ngoài kia từng đó chưa là gì cả, nhưng đã đủ để tôi cảm thấy hạnh phúc rồi…
– Thầy thấy 2 cây đào này được chưa ạ – thằng Biên mỉm cười hỏi bố tôi…
– Được cũng có mắt nhìn đấy, thôi bây giờ mày ở đây cùng với thằng Hoàng cho cái cây này vào trong cái chậu cảnh kia rồi trưa nay ở lại ăn cơm – bố tôi mỉm cười giao nhiệm vụ rồi đi vào trong nhà…

Hai thằng tôi hì hục mãi mới cho được cái cây này vào chậu, công nhận nó nặng thật… xong xuôi tôi đứng ra xa ngắm thành quả của mình phải nói quá đẹp…

Trưa hôm đó thằng Biên ở lại ăn cơm với gia đình tôi bữa cơm diễn ra rất vui vẻ, bố cũng hỏi tôi về việc ông già, tôi cũng kể lại cho bố và dì nghe, nghe xong bố liên tục gật đầu nói tôi làm tốt lắm… còn dì thì chỉ mỉm cười vui vẻ nhìn tôi…

Đến chiều tối tôi cùng thằng biên chở cây đào còn lại về nhà của nó, xong xuôi cũng đến chiều tối nó giữ tôi lại ăn cơm nhưng tôi không ở còn bảo về nhà xem trang trí dọn dẹp nốt phòng ngủ nữa, nói mãi nó mới cho về…

Chạy xe được một đoạn thì trước mặt tôi tụ tập khá đông người, đi lại gần thêm chút nữa đêm sơ cũng tầm hơn chục thanh niên đang đứng xung quanh một cô gái ở giữa, họ đang nói với nhau gì đó, nghĩ chuyện cô gái kia bị trêu ghẹo hoặc nghiêm trọng hơn bị bắt cóc tôi liền phóng xe lại gần…

– Mấy anh cho em hỏi chút ạ – nghe tiếng nói vang lên hơn chục thanh niên kia quay đầu lại nhìn tôi ánh mắt khó hiểu…
– Hỏi gì – một người thanh niên gương mặt lạnh lùng lên tiếng…
– Dạ đồn công an ở đâu hả anh – tôi lên tiếng trả lời…
– Mày hỏi làm gì – người thanh niên kia nhíu mày nhìn tôi…
– Dạ em bị… a công an kia rồi – tôi nhìn về hướng kia hô lên, cả bọn đều hướng mắt về đó, nhân lúc này tôi kéo cô gái kia lên xe và bổ máy phóng đi…
– CON MẸ NÓ ĐUỔI THEO CHO TAO…

Tiếng ai đó hét lên, sau đó hàng chục tiếng bố xe bắt đầu rú lên trong buổi chiều xuân vắng…


Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyen321.net, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn! Click xong nhớ xem tầm vài giây rồi mới tắt quảng cáo nhé các bạn.

4 1 vote
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x