Dì Lan

Chương 18

trước
tiếp

Phần 18
Sáng hôm sau tôi đeo một cái balo rất lớn kèm theo một cái vali đựng quà biếu nữa, bố và dì thì đứng bên cạnh dặn dò đủ thứ…

Khi xe ô tô chạy đến trước mặt, bước xuống xe là chú Toàn tài xế của bố, chú bước đến bắt tay với bố rồi mỉm cười gật đầu chào Dì…

– Toàn này chú chở mấy đứa nhỏ về quê giúp anh nhé, nhớ đi đường cẩn thận – bố tôi nghiêm giọng nói…
– Vâng anh chị yên tâm ạ – chú Toàn mỉm cười gật đầu…
– Hoàng nhớ chưa về quê nhớ những gì bố dặn đấy – bố nhìn qua tôi nhắc lại lần nữa, tôi gật gật đầu rồi chui tọt vào xe ô tô nhìn qua cửa kính vẫy tay…
– Con đi trước đây… – tôi nói xong khẽ nhìn qua Dì mỉm cười vẫy vẫy tay…

Chiếc xe lăn bánh đến nhà thằng Biên, đến nơi Linh, Hương, Biên đã đứng ở đó đông đủ rồi, tôi vẫy mọi người lên xe thằng Biên ngồi ghế đầu còn tôi ngồi ngoài bên cạnh là Linh còn ngoài cùng là Hương…

Chiếc xe lần nữa lăn bánh về vùng quê nội xa xôi mà đẹp đẽ…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Quê tôi sớm tinh mơ, tiếng gà gọi cha vác cuốc ra đồng… Ai đem nắng đong đầy tới vai chảy những giọt mồ hôi!!

Những lời bài hát “Quê Tôi” qua tiếng hát của Thùy Chi như đưa tôi về một thời xưa cũ, mặc dù tôi được sinh ra ở thành phố nhưng những tháng ngày nghỉ hè hầu như tôi đều về quê sống với bác đến khi gần đi học mới lên… Nghe mà hồi tưởng biết bao cái mùa hè chăn trâu thả diều…

– Bài hát này hay quá, nghe mà cảm thấy ở quê thật yên bình – Linh cất tiếng với vẻ mặt mơ mộng, Hương và Biên cũng gật gật đầu đồng tình…
– Ha ha mấy cháu nếu chưa được về quê lần nào thì đây là chuyến đi bổ ích đấy, ở quê nó không ngột ngạt bon chen như ở thành phố, người nhà quê họ chân chất lắm đơn giản hóa mọi thứ, các cháu cứ về đi rồi sẽ thấy rất tuyệt đó – chú Toàn lái xe cười nói…
– Chú Toàn người quê chính hiệu đó – tôi mỉm cười giới thiệu với nhóm bạn, cả nhóm lại gật đầu với vẻ chờ mong…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Sau 4 tiếng chiếc xe đã rời khỏi nơi thành phố sầm uất đông đúc để đến với một vùng quê yên tĩnh trong lành…

Về đến đầu xã những cánh đồng bất tận chạy dài khiến ai cũng phần khích…

– Oa cánh đồng này đẹp quá, ủa mà mấy người kia đang làm gì vậy – Linh kéo cửa kinh xe đôi mắt tò mò nhìn ra bên ngoài…
– Mấy người đang cấy mùa vụ đông đó, mà em chưa thấy người ta cấy bao giờ à – tôi tròn xoe mắt nhìn Linh hỏi, Linh nhìn tôi lắc lắc đầu…
– Không em còn chẳng biết cây mạ như thế nào nữa – Linh xị mặt ra nhìn tôi…
– Thế sắp tới anh dẫn đi cho biết – tôi mỉm cười nhéo cái má trắng mịn của Linh…

Chiếc xe chạy sâu vào trong xã, con đường ngày trước là đất giờ cũng dần đổi mới lên đường Bê tông lên cũng rất thuận tiện cho việc đi lại, hai bên là những hàng cây thông rợp mát, xa xa căn nhà 2 tầng quen thuộc hiện ra bỗng trong lòng tôi thấy có chút gì đó nhớ nhung và xúc động, 6 năm ừm 6 năm rồi tôi chưa về đây lần nào…

Xe dừng lại trước một cánh cổng nhôm khá cũ tôi mỉm cười mở cửa xe bước xuống, mọi người bước xuống vươn vai một cái thật thoải mái…

– Oa oa không khí thật thoải mái – Linh vươn vai hít thở sâu một cái cười thoải mái nói…
– Biên xuống phụ tao ít đồ cái – tôi kêu thằng Biên lại giúp tôi khiêng cái vali đồ biếu xuống…
– Mé gì mà nặng vậy mày – thằng Biên khênh đặt xuống đất mặt nhăn nhó nhìn tôi…
– À ít đồ biếu họ hàng ở quê ấy mà, thôi mình vào đi – tôi mỉm cười vỗ vai nó, rồi quay qua chỗ chú Toàn…
– Cháu cảm ơn chú nhé…

Chú Toàn nghe vậy mỉm cười gật đầu…

– Gì mà cảm ơn cái thằng này, thôi mấy đứa vào nhà đi, có rảnh thì vào nhà chú chơi nhớ chưa, Hoàng nhớ dẫn mấy bạn vào nhà chú nhé – chú nói xong vẫy vẫy tay rồi lên xe chạy đi…
– Thôi mình vào trong nghỉ ngơi đi – tôi đưa tay kéo va li rồi bước đến cổng gọi lớn…
– Bác Hùng ơi con về rồi – tôi gọi xong thò tay vào trong mở then cổng, trong nhà Bác Hùng với Bác Ngát (vợ của bác Hùng) đi ra gương mặt niềm nở…
– Cái thằng này giờ mới biết về quê thăm bác hả, đi đường xa về mệt rồi đúng không vô trong rửa ráy chân tay rồi nghỉ ngơi ăn cơm nhé – bác Ngát mở to cánh cổng nhìn chúng tôi mỉm cười hiền hòa…
– Vâng ạ – bọn tôi đồng thanh rồi đi vào trong sân…

Để đồ đạc lên hiên nhà tôi quay lại lên tiếng…

– Mọi người để đồ ở đây rồi theo tôi ra sân giếng rửa mặt mũi – nói xong mọi người để tạm đồ ở hiên rồi đi theo tôi ra cái sân giếng cạnh nhà, bên cạnh cây vú sữa to già vẫn còn ở đó cây vú sữa này được ông nội đánh giống về trồng từ lúc còn nhỏ đến bây giờ cũng mấy chục năm rồi nó vẫn đứng đây chứng kiến sự thăng trầm của gia đình ông bà…
– Uây cây vú sữa to thế, cây này mà ra quả thì nhiều phải biết – thằng Biên đi lại gốc cây nhìn lên trầm trồ…
– Ừ nó được trồng từ lúc ông bà nội tao vẫn còn trẻ cũng mấy chục năm rồi, quả của nó ăn bao ngon luôn – tôi mỉm cười nói, rồi vặn vòi nước cho mọi người rửa tay…

Rửa ráy chân tay xong lên trên nhà cất gọn đồ đạc vào một phòng xong thì bác Hùng gọi ra phòng khách…

– Đã sắp xếp phòng ổn định cả chưa, nếu thiếu gì thì kêu bác gái nhé mấy đứa – bác Hùng mỉm cười nhìn bọn tôi…
– Dạ đầy đủ rồi ạ, bác cứ để bọn cháu tự nhiên hì hì – thằng Biên mỉm cười…
– Ừ ngồi nghỉ ngơi xíu, bác gái đang làm nốt mấy món nữa là xong rồi…
– Dạ để cháu xuống phụ bác ạ – Linh và Hương mỉm cười đứng lên, bác Hùng gật gật đầu rồi quay sang nhìn tôi…
– Thế trong hai đứa kia bạn gái cháu tôi là đứa nào ha ha – Bác Hùng cười vui vẻ hỏi tôi, tôi hơi đỏ mặt…
– Dạ là bạn mặc áo trắng ấy ạ, cô ấy tên là Linh – tôi ngại ngùng trả lời…
– Ha ha thế tính bao giờ cho hai Bác ăn cỗ đây – bác Hùng tiếp tục trêu tôi…
– Cái đó cứ từ từ… từ từ bác ạ hì – tôi cười ngượng vì ngại…
– Khà khà cái thằng này ngại ngùng như con gái vậy – bác Hùng cười lớn rồi quay sang thằng Biên…
– Cháu là bạn học của Hoàng hả…

Nghe bác Hùng hỏi vậy thằng Biên gật đầu…

– Dạ cháu học cùng lớp với Hoàng 3 năm rồi bác ạ, nay có dịp nghỉ dài lên Hoàng rủ bọn cháu về đây làm phiền gia đình bác mấy ngày ạ hì – thằng Biên cười nói…
– Phiền gì nếu rảnh thì lại bảo Hoàng dẫn về đây chơi với gia đình bác – bác Hùng mỉm cười nói, thằng Biên cũng cười “Dạ” một tiếng…
– À thằng Hoàng mày lên gọi thằng Dũng dậy cho bác, ngủ không có giờ giấc gì cả – bác Hùng vừa nói xong thì từ phía cầu thang phát ra tiếng nói…
– Nay con ngủ nướng có xíu mà bố đã mắng rồi – anh Dũng đi xuống cười trừ…
– Ngày nào mà chả như này, xíu của mày là đến trưa luôn hả – bác Hùng nhíu mày lắc đầu, anh Dũng không nói gì mà quay sang nhìn tôi và thằng Biên…
– Hoàng mày về bao giờ thế – anh Dũng bất ngờ lắm rồi mỉm cười đi lại bắt tay với tôi…
– Hì em mới về được một lúc thôi ạ, đang ngồi nói chuyện với bác, à đây là bạn em tên Biên nay em dẫn về chơi mấy hôm – tôi bắt tay với anh Dũng rồi chỉ sang thằng Biên giới thiệu…
– Ừ dẫn về chơi càng đông càng vui ấy mà, chào em nhé anh tên Dũng – anh Dũng nhìn thằng Biên gật đầu rồi cũng đưa tay ra bắt…
– Dạ vâng anh – thằng Biên gật đầu bắt tay lại…
– Thôi mày đi rửa mặt mũi đi rồi vào chuẩn bị ăn cơm – bác Hùng lên tiếng nói, đúng lúc này thì Linh và Hương bê thức ăn lên, anh Dũng quay sang nhìn Linh và Hương chằm chằm đặc biệt là Linh…
– Bọn em chào anh ạ – Linh và Hương đồng thanh chào…
– Ừ… ừ… anh chào mấy đứa – anh Dũng nói hơi ấp úng rồi đi thẳng xuống dưới…

Tôi biết anh Dũng cũng khá nhát gái lên đến giờ hơn 25 tuổi rồi mà vẫn chẳng mảnh tình vắt vai mặc dù vẻ cũng gọi là ưa nhìn, khiến hai bác than mãi chẳng biết khi nào thì anh Dũng mới lấy được vợ…

– Đồ ăn xong hết rồi đây – tiếng bác Ngát vang lên tôi và thằng Biên cũng xuống phụ bác dọn cơm…

Một mâm cơm rất thịnh soạn được bày ra, bác Hùng còn cần thêm một chai rượu gì đó màu trắng đục…

– Hôm nay biết mấy đứa về lên bác làm con gà, cơ mà cũng bận quá đang mùa cấy hái lên chẳng chuẩn bị được gì nhiều – bác Hùng mỉm cười nói…
– Dạ bác thế này là thịnh soạn quá rồi ạ, bọn con dễ nuôi lắm hì – thằng Biên cầm lấy chai rượu vừa rót vừa lên tiếng…
– Khà khà được rồi rót đều rượu ra rồi làm mấy chén ăn cơm cho ngon, rượu này là nếp nguyên chất nước đầu đấy bác ngâm mấy chục lít nhà có công có việc thì có cái để uống – bác Hùng mỉm cười nói…
– Dạ cháu mời bác, mời anh ạ – bọn tôi nâng chén lên rồi uống, cái vị rượu ngọt ngọt hơi hơi cay nhưng không hề sốc, uống vào thấy ấm ấm làm cả bọn suýt xoa khen ngon, đến Linh và Hương cũng làm vài chén đến khi mặt ửng đỏ mới thôi, tôi với thằng Biên thì vẫn tiếp tục làm vài chén nữa, còn anh Dũng với bác Hùng thì khỏi nói rồi uống gần hết một chai 1, 5 lít mà chưa thấy xi nhê gì, tôi thì đã bắt đầu choáng choáng rồi…
– Thôi anh mấy đứa nó say rồi kìa, có gì để tôi rồi uống cho thoải mái chiều nay còn làm nữa – bác Ngát bên cạnh can không cho uống nữa…
– Ừm anh uống nốt chén này, mấy đứa nó về lên vui quá ấy mà khà khà – bác Hùng cười sảng khoái lên chén…
– Hì hì mà chiều nay bác làm gì vậy ạ, cho cháu đi làm với – thằng Biên chạm chén với bác Hùng lên tiếng hỏi…
– À chiều nay bác đi rổ ít mạ còn bác gái thì cấy nốt là xong rồi – bác Hùng uống xong đặt chén xuống nói…
– Ui thế bác cho cháu theo với ạ – thằng Biên hưng phấn nói…
– Khà khà được rồi chiều đi theo bác, để xem thanh niên thành phố như thế nào – bác Hùng cười lớn rồi tiếp tục ăn uống, tôi xin phép trước hơi choáng choáng đi lên tầng thế nào mà vào ngay đúng phòng của Linh với Hương, nhưng mà không thấy Hương chỉ có Linh đang nằm bấm điện thoại, tôi mỉm cười đi lại nằm xuống ôm lấy Linh vào lòng khiến Linh hơi giật mình nhưng nhìn thấy tôi liền mỉm cười sau đó liền nhăn mặt lại…
– Nè anh say rồi hử – Linh nhíu mày nhìn tôi…
– Không anh vẫn tỉnh chưa say đâu – tôi giọng hơi lè nhè, Linh đưa tay đánh vào ngực tôi rồi ngồi dậy với tay cầm cái túi xách chẳng biết Linh lấy gì nữa, lúc sau tôi thấy mặt mình mát mát hóa ra là khăn ướt…
– Người toàn mùi rượu nè, không mở nổi mắt mà còn kêu không say nữa hừ – Linh lên tiếng trách cứ rồi cứ vậy lau mặt cho tôi, tôi thì ngủ lúc nào không biết…

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x