Dì Lan

Chương 17

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 17
Quê nội là nơi tôi có nhiều kỷ niệm nhất mặc dù tôi chưa từng được gặp ông bà nội một lần nào chỉ được nghe qua lời bố kể, ông bà hiền lắm lại thương bố tôi nhất vì bố là con út trong nhà, ông bà nội có 3 người con Bác Hùng là bác cả, Bác gái thứ 2 tên Dung…

Bố kể hồi đó bác Hùng với Bác Dung học dốt lại nghịch lên ông bà đánh đòn suốt có mỗi bố tôi là ông bà không đánh vì bố học giỏi lại ngoan nữa, nhưng 3 anh em vẫn yêu thương nhau không ai tị ai, năm đó bác Hùng với Bác Dung chỉ học hết cấp 2 là nghỉ ở nhà đi làm rồi còn bố thì học hết cấp 3 rồi đỗ đại học, ông bà mặc dù ngày đó còn nghèo nhưng vẫn làm mấy mâm cơm khao họ hàng làng xóm, bố nói ngày đó là ngày bố thấy ông bà vui nhất cho đến khi bố tốt nghiệp, mặc dù không nhìn thấy bố thành công nhưng tôi nghĩ “chắc chắn ông bà trên trời thấy bố có ngày hôm nay ông bà chắc sẽ hạnh phúc và vui vẻ lắm”…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Thứ 7 ngày học cuối cùng trong tuần, tôi đến trường như bình thường nhưng nay có chút háo hức vì sắp được về quê chơi…

Đến lớp tôi đi lại ngay chỗ thằng Biên vỗ vai nó rồi cười như thằng ngộ, thằng Biên nhìn tôi nheo mắt…

– Mày bị thần kinh à, hay sáng chưa uống thuốc mà cười như ngộ vậy – thằng Biên nhìn tôi khó hiểu, tôi tắt nụ cười vỗ vào gáy nó cái “Bốp”
– Ngộ cái đầu mày, sắp tới mày đi chơi xa với tao không – tôi cười hỏi nó…
– Đi đâu mà xa – nó lên tiếng hỏi lại, tôi đi về chỗ ngồi vừa cất cặp vừa đáp lại nó…
– Đi về quê nội của tao – tôi trả lời xong quay sang nhìn nó…
– Quê nội mày ở đâu, có xa không – thằng Biên mắt sáng lên hỏi tôi…
– Có tầm hơn 100km thôi có đi không – tôi nhướng mày hỏi nó…
– Thế có mỗi tao với mày thôi à – nghe nó nói là tôi hiểu rồi…
– Tí nữa tao xuống bảo Linh với Hương nữa, không biết có đồng ý hay không – tôi mỉm cười nhìn nó…

Thằng Biên vẻ mặt phởn thấy rõ, tôi khẽ lắc đầu cười, bắt đầu vào tiết học đầu tiên…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Xong giờ học tôi lấy điện thoại ra gọi điện cho Linh sau 2 tiếng “Tút… Tút” thì Linh bắt máy…

– Alo em nghe nè hì – Linh trả lời…
– Ừm giờ em với Hương đứng đợi anh ở hành lang, anh có chuyện muốn nói nè – tôi mỉm cười nói…
– Chuyện gì vậy nói em trước đi – giọng Linh tò mò hỏi…
– Cứ ra đi gặp anh nói hì – tôi mỉm cười thần bí rồi tắt máy, quay sang nhìn thằng Biên…
– Đi xuống đi – nói xong tôi đeo cặp lên vai cùng thằng Biên bước xuống…

Đi xuống dưới cầu thang đã thấy Hương và Linh đứng ở chân cầu thang rồi, khẽ mỉm cười tôi đi lại…

– Hì 2 người đợi lâu chưa – tôi đi lại cất tiếng nói, Linh và Hương đều nhìn tôi mỉm cười…
– Em với Hương vừa đi đến nè – Linh nói xong ánh mắt mong chờ nhìn tôi…
– À sắp tới mình được nghỉ một tuần, anh muốn mời mọi người về quê nội anh chơi một chuyến hì hì không biết hai em có bận gì không – tôi nói xong nhìn phản ứng của 2 cô gái…
– Oa thật ạ, không không em không bận gì đâu hì hì – Linh nói xong chạy lại ôm cánh tay tôi cười tít mắt…
– Em cũng không bận gì cả hì – Hương cũng mỉm cười gật đầu, thằng Biên thì cười như được mùa…
– Vậy chủ nhật tuần này mình lên đường nhé, yên tâm đi về quê nội mình mọi người sẽ không thất vọng đâu – tôi nói một cách tự tin, ánh mắt mỗi người đều hiện rõ sự mong chờ…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Về nhà cổng nhà khóa vậy là dì nay không về, xuống xe mở cổng dong xe vào sân đi vào trong nhà khẽ nhìn vào trong bếp trên bàn ăn vẫn là một mâm cơm kèm theo mảnh giấy quen thuộc, đi lại cầm tờ giấy lên đọc…

“Dì bận xíu việc ở công ty, đồ ăn dì nấu rồi đó hâm nóng lại rồi ăn nhé <3”

Khẽ mỉm cười tôi đặt tờ giấy xuống bàn rồi đi lên tầng thay đồ rửa mặt cho tỉnh rồi xuống ăn cơm…

Ăn xong dọn dẹp mọi thứ lên phòng nằm nhắn tin với Linh một lúc thì tôi chìm vào giấc ngủ bao giờ không biết…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Lúc này tại tập đoàn XX…

Trong phòng của chủ tịch, trên bàn uống nước bố tôi cùng dì đang tập trung đọc một bản tài liệu gì đó rất chăm chú, ông ngoại thì đang ngồi thong thả nhấm nháp ly cà phê trong tay…

Bỗng bố tôi ngẩng đầu lên phá vỡ sự im lặng…

– Thật không ngờ dã tâm của hắn lại lớn như vậy, chúng ta có lên tiếp tục nhúng tay vào hay không thưa bố – bố tôi nhíu mày nghiêm trọng nhìn ông ngoại…

Khẽ đặt ly cà phê xuống ông ngoài thở ra một hơi nhìn bố tôi mỉm cười…

– Dương đã nói với bố tập đoàn NE đã nằm trong tay chúng ta đến 70% rồi, chỉ đợi xem con cá lớn đang ở trong chậu nước này sẽ quẩy như nào thôi – nói xong ông ngoại khẽ nở một nụ cười âm hiểm, bố tôi cũng khẽ rùng mình vì nụ cười này…
– Bố à tại sao chúng ta không đánh sập hắn ngay từ đầu mà phải chờ đợi ạ – dì khẽ chớp đôi mắt xinh đẹp khó hiểu nhìn ông ngoại…
– Ha Ha có nhiều nguyên nhân các con không biết được đâu, sắp có đáp án rồi thôi các con về phòng nghỉ ngơi đi, Lan con có ở lại không hay về nhà – ông ngoại nhìn Dì hỏi…
– Con giờ về nhà, Hoàng sắp về quê mấy ngày lên con tính đi mua ít đồ cho Hoàng mang về quê – dì nói xong ánh mắt hơi ảm đạm đi một chút…
– Vậy hả ừm vậy con về đi, mà này thư ký của giám đốc mà đi làm như này là dễ mất việc lắm đấy nhé ha ha – ông ngoại cười trêu…

Từ lúc dì lấy bố tôi, dì chuyển xuống làm thư ký cho bố luôn mặc dù rất ít khi dì ở công ty đa phần dì toàn ở nhà với tôi là nhiều…

– Hứ con mà mất việc thì con ở nhà với Hoàng cũng được, chồng con đi làm kiếm tiền là được rồi – dì hếch mặt lên tự đắc rồi đứng lên đi về phía cửa phòng để lại đằng sau những cái lắc đầu cười khổ của bố và ông ngoại…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Đang ngủ tôi khẽ cựa mình tỉnh dậy thấy cánh tay của mình nặng nặng, tôi nghĩ quái lạ gối ôm gì mà nặng vậy nhỉ lại còn có mùi thơm nhẹ nữa, khẽ mở mắt nhìn sang một hiện lên trong tầm mắt tôi lúc này là một gương mặt xinh đẹp với đôi mắt đang nhắm nghiền, khẽ mỉm cười tôi quay người sang ôm trọn dì vào lòng cái khoảnh khắc này tôi mong nó sẽ kéo dài mãi…

Ôm dì một lúc tôi không nhịn được mà đưa tay xuống nhéo nhéo cái mũi thon của dì mỗi lần như vậy mặt dì khẽ nhăn lại, tôi mỉm cười khẽ cúi xuống thơm nhẹ lên má dì một cái đúng lúc này thì dì cựa nhẹ người rồi mở mắt 4 mắt nhìn nhau tôi như bị hãm sâu vào trong ánh mắt đó khẽ cúi xuống tìm lấy đôi môi anh đào của dì một nụ hôn nhẹ sau giấc ngủ ngon, dì nhìn tôi mỉm cười rồi nép người vào trong lòng tôi nỉ non…

– Người ta mới ngủ mà, chọc người ta nữa có biết tui vì mấy người mà mệt lắm không – dì nói xong cấu tôi mấy phát suýt chút nữa khiến tôi bật khỏi giường vì đau…
– A… đau con, ủa mà dì làm gì mà mệt – tôi nheo mắt nhìn dì…
– Hứ cả trưa nay tui bận việc ở công ty, về nhà còn chuẩn bị đồ cho con sắp về quê đó mệt lắm đó, còn phá tui ngủ nữa – nghe cái giọng nhõng nhẽo của dì mà tôi phì cười, một cảm giác hạnh phúc xen lẫn ngọt ngào dâng lên tôi ôm chặt dì vào lòng, khẽ thơm lên trán của dì rồi thì thầm…
– “Con yêu dì nhiều lắm”

Dì nghe vậy môi khẽ mỉm cười càng nép chặt vào người tôi hơn… cả 2 cùng chìm vào giấc ngủ với nụ cười hạnh phúc trên môi…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Chiều tỉnh dậy khẽ lắc nhẹ cái đầu đang choáng do ngủ nhiều khẽ nhòm ra ngoài trời đã sầm sầm tối rồi đúng mùa đông có khác mới gần 17h chiều đã sắp tối rồi, nhìn sang bên cạnh dì đã không còn ở giường nữa, khẽ thở một hơi đi vào nhà tắm vệ sinh cá nhân tiện tắm rửa luôn, đứng dưới dòng nước ấm cảm giác mọi sự mệt mỏi tan biến hết…

Mặc quần áo xong tôi mở cửa đi xuống dưới nhà, đi gần xuống tầng một mùi thơm thức ăn nhẹ bay vào mũi của tôi, đi xuống nhìn vào bếp dì đang đang xào nấu cái gì đó thi thoảng đưa tay lên lau mồ hôi gương mặt chăm chú nấu ăn của dì đối lập hoàn toàn với vẻ nhí nhảnh thường ngày bên tôi…

Nhân lúc dì đang quay sang rửa cái gì đó tôi đi nhẹ về phía sau dì, một vòng tay ôm lấy vòng eo thon gọn của dì vào lòng, thân thể dì khẽ run lên rồi quay lại nhìn tôi mỉm cười…

– Thôi nào, hứ con tắm rửa rồi đó vào đây ám mùi thức ăn thì sao, ra ngoài kia ngồi đi nào ngoan hì hì – dì đưa tay nhéo nhéo má tôi mỉm cười, tôi mỉm cười gật đầu rồi ra ngoài phòng khách…

Ngồi xem tivi một lúc thì bố tôi về, dì cũng nấu nướng xong vậy là cả bố lẫn dì đều đi lên phòng tắm rửa…

Bữa cơm diễn ra trong những lời căn dặn của bố…

– Mai con về quê thì nhớ đi thăm các bác các chú, con lớn rồi những việc như này làm dần đi cho quen nhớ chưa – bố tôi nhìn tôi nghiêm túc nói…
– Vâng con biết rồi – tôi gật gật đầu, dì bên cạnh gắp thịt vào bát tôi mỉm cười…
– Đồ biếu các bác dì mua hết rồi đó, còn đồ cá nhân ở trong túi của con đó, về quê nhớ ăn uống đầy đủ biết chưa, đừng có nghịch ngợm quá nhớ chưa, phải ngoan nghe lời các bác biết chưa – dì lên tiếng dặn dò khiến tôi tròn mắt vẻ mặt ngây ra, còn bố tôi thì trợn mắt lên nghĩ “vợ ông coi thằng Hoàng mới mấy tuổi sao”
– Vâng con biết rồi, mà dì nè con lớn… lớn rồi ấy… – tôi nhìn dì cười ngượng nói chưa hết câu dì liền nhíu mày lườm tôi làm tôi cứng họng luôn…
– Vâng vâng con biết rồi – tôi gật đầu liên tục xong cúi mặt vào ăn, bố tôi ngồi bên cạnh cũng cười khổ thay cho thằng con, cũng âm thầm nghĩ trong lòng “vợ ông tuy còn trẻ lúc nào cũng nhí nhảnh hiền lành, nhưng mà không đúng ý cái là vợ ông khác liền đến ông còn sợ nói gì thằng con”…

Thấy tôi như vậy dì cười thỏa mãn lắm cười hì hì tiếp tục gắp thịt cho tôi ăn…

Bữa cơm diễn ra vui cho đến khi kết thúc, tôi ôm cái bụng lo đi lên tầng vừa đặt lưng nằm xuống giường thì điện thoại có chuông là thằng Biên gọi…

– Alo gọi gì thế – tôi bắt máy trả lời…
– Đm nhắn tin mãi không thấy trả lời thì gọi chứ sao, vào làm ván game đi tiện thể bàn tý chuyện – nó nói xong tắt máy…

Vào game nó mời vào đầy đủ 4 người rồi bắt đầu bắn…

– Anh Hoàng quê anh có nhiều chỗ đẹp không vậy ạ – giọng của Hương vang lên…
– Có yên tâm anh đã nói rồi mà, mặt anh uy tín thế này cơ mà he he – tôi mỉm cười trêu Hương…
– Hừ uy tín gớm nếu không đẹp thì em không về đâu hì – giọng nói của Linh vang lên…
– Thôi bà đừng có điêu, suốt cả buổi nhắc đi nhắc lại việc sắp được về quê anh Hoàng lại còn không về đâu ha ha – Hương nói xong tôi với thằng Biên bật cười…
– Con chó kia mày bán đứng tao à – Linh quê quá quay sang mắng Hương…
– Hi Hi anh Hoàng thấy chưa Linh nó cáu lên rồi kìa, thôi sắp được về ra mặt đằng nội nhà chồng tương lai sướng thế còn gì – Hương tiếp tục trêu Linh, tôi nghe vậy cũng hơi ngại…
– Ờ hừ – Linh đáp lại cụt lủn khiến Hương cười vang lên…
– Thôi đừng trêu Linh nữa không lại thoát ra bây giờ – tôi lên tiếng giải vây cho Linh chứ không dỗi ra đấy mệt lắm…

Vào trận đấu đang bắn nhập tâm thì mũi tôi bắt đầu ngửi thất mùi thơm nhẹ có cái gì đó đang tựa lên vai của mình khẽ liếc mắt qua, dì đang ngồi bên cạnh tựa đầu vào vai tôi xem tôi chơi game, vẻ mặt chăm chú lắm tôi liền nhấn nút tắt mic đi quay sang hỏi dì…

– Dì vào tìm con có việc gì vậy – tôi đưa tay lên nhéo nhéo cái mũi của dì mà cười, dì không nói gì cả cứ yên lặng như vậy khiến tôi khó hiểu…

Muốn tập trung vào bắn mà cũng không được liền cố ý để chết khẽ tháo tai nghe ra tôi quay sang ôm dì vào lòng…

– Dì xinh đẹp của con làm sao vậy nè, sao cái mặt xị ra thế kia – tôi mỉm cười khẽ thơm nhẹ lên má của dì…
– Sắp tới không được gặp con – dì khẽ thì thầm rồi vòng tay ôm chặt tôi, hóa ra lý do cái mặt xị ra là vậy…
– Ơ con đi có mấy ngày rồi dì cũng về đó mà, có phải xa con cả tháng cả năm đâu mà buồn – tôi bật cười xoa nhẹ lên gương mặt xinh đẹp của dì…
– Hứ 3 4 ngày liền đó – dì chu môi lên phản bác…
– Thế con đưa dì về cùng luôn nhé – tôi mỉm cười dỗ dì, dì mắt khẽ sáng lên nhưng rồi lại lắc đầu…
– Thui sắp tới nhiều việc lắm, thôi con ngủ đi không mệt mai còn đi sớm nữa – dì ngẩng mặt lên cười nhẹ, tôi ôm dì nằm luôn xuống giường 4 mắt nhìn nhau rồi khẽ nhắm hai đôi môi như những mảnh nam châm tìm thấy nhau quấn lấy nhau một cách ngọt ngào…

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x