Dì Lan

Chương 16

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 16
Sau một đêm ngủ yên bình Hoàng bị đánh thức bởi tiếng chuông đồng hồ báo thức đang kêu “reng reng”

Tôi ngồi dậy với vẻ mặt ngái ngủ đưa tay sang bên cạnh ấn nút trên đỉnh chiếc đồng hồ liền im lặng, khẽ ngáp một cái Hoàng lại tiếp tục nằm lăn xuống giường tiếp tục vùi đầu vào gối ngủ thiếp đi…

Ở dưới nhà bố tôi đang ngồi ở phòng khách ánh mắt nhìn vào ti vi xem tin tức buổi sáng, khẽ đưa tay với lấy ấm trà rót ra chén, bố tôi nhíu mày lại nhìn đồng hồ vì giờ đã 6h15 mà Hoàng vẫn chưa xuống dưới nhà ăn sáng để đi học, đặt ấm trà xuống ông nhìn về phía bếp nơi dì đang đứng nấu nướng món gì đó mà lên tiếng…

– Ô sao nay thằng Hoàng nó lại dậy muộn vậy nhỉ hay nó bị ốm, hôm qua em ở nhà thấy Hoàng bị sao không – bố tôi lên tiếng hỏi dì, dì khẽ rửa tay tháo chiếc tạp dề ra treo lên móc rồi quay lại nói…

– Không anh ạ, thôi để em lên xem Hoàng thế nào – nói xong dì đi nhanh lên tầng, đứng trước cửa phòng tôi bất chợt nhớ lại chuyện tối qua Dì có phần ngại ngùng khẽ đỏ mặt…

Đưa tay mở khóa trái đẩy cửa vòng trong tôi vẫn đang ngủ ngon lành trên giường, dì khẽ lắc đầu mỉm cười đi lại gần giường, khẽ ngồi xuống bên cạnh đưa tay lên vén vài sợi tóc qua một bên dì mỉm cười ngại ngùng thì thầm…

– “Ngủ mà cũng đẹp trai nữa” – nói xong dì khẽ đưa tay vuốt nhẹ lên má của tôi, vừa vuốt vừa khẽ mỉm cười tinh nghịch…

Tôi đang ngủ thì thấy da mặt nhột nhột khẽ đưa tay lên xua xua lên không trung rồi tiếp tục ngủ, bất chợt nghe tiếng cười khúc khích tôi khẽ mở mắt nheo nheo lại nhìn thì thấy dì đang nhìn mình mỉm cười, tôi ngồi bật dậy vòng tay ôm dì kéo xuống tay còn lại kéo chăn đắp lên, mọi việc diễn nhanh đến mức khi dì nhận ra thì đã nằm gọn trong vòng tay của tôi…

Tôi ôm chặt lấy cái thân thể mềm mại trong lòng khẽ thì thầm…

– Dì hư lắm nhé chọc con hoài…

Dì nghe vậy bật cười khúc khích rúc vào ngực tôi như muốn tìm hơi ấm từ lồng ngực rắn chắc kia…

– Hi hi còn ngủ nướng nữa không dậy đi muộn học bây giờ – dì nói xong lại dùng tay vẽ nghịch lên ngực tôi…

– Kệ đi con muốn ngủ – nói xong tôi tiếp tục nhắm mắt muốn đi vào giấc ngủ nhưng cái mùi hương thơm từ cơ thể dì tỏa ra khiến tôi không thể nhắm mắt cái bên dưới bắt đầu có phản ứng, tôi nhẹ đưa tay tìm xuống bầu ngực tròn của dì mà xoa nhẹ…

Bỗng dì ngồi dậy đưa tay đánh mạnh vào người tôi vẻ mặt xị ra…

– Nghịch nè, dậy đi muộn rồi đó hừ lần sau tui không gọi dậy nữa đâu – nói xong dì quay mặt đi khi gương mặt dì đã đỏ lên, mở cửa phòng bước ra, dì đóng cửa rồi tựa lưng vào cánh cửa phòng gương mặt đỏ lên ngại ngùng…

– “Đáng ghét, đáng ghét” – dì bĩu môi vẻ mặt đáng thương đi về phòng của mình…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Thằng tôi sau khi ăn mấy nhát đánh đấm của dì cũng tỉnh ngủ uể oải đi vào nhà tắm đánh răng rửa mặt nhìn mình trong vẫn đẹp trai như ngày nào he he, vệ sinh cá nhân xong ra ngoài mặc quần áo rồi xách cặp xuống dưới nhà…

Dưới tầng bố và dì đang ngồi ở bàn ăn sáng rồi, trước mắt là 3 bát phở bò thơm lừng…

Thấy tôi xuống bố liền quay ra nhìn tôi nheo mắt hỏi…

– Nay sao con lại dậy muộn vậy, ăn nhanh đi trễ học bây giờ…

– Mùa đông nên con hơi lười dậy sớm – tôi cười xòa cho qua rồi mời cả nhà ăn cơm, quái lạ sao sáng nay dì cứ lạ lạ thế nhỉ, thi thoảng lén nhìn tôi xong lại đỏ mặt cúi xuống, tôi rất muốn hỏi xem nhưng mà bố đang ở đây lên tôi kìm lại…

– Thôi con ăn xong rồi, con xin phép đi học đây cũng muộn rồi – nói xong tôi xoay người đi ra khỏi nhà, dì đứng dậy đi ra mở cổng cho tôi như thường lệ, dắt xe qua cổng nhìn dì tôi mỉm cười hỏi…

– Mặt dì hôm nay đánh phấn hơi quá hay sao ta, mà cứ đỏ đỏ thế kia – tôi trêu dì một câu khiến gương mặt dì càng đỏ, dì đánh vào vai tôi rồi chạy luôn vào trong nhà, tôi cười đơ cả người không biết hôm nay dì bị sao nữa đây, ôm cái suy nghĩ khó hiểu đó tôi đề ga chạy đến trường…

Lúc này trong nhà dì chạy vào bàn ăn ngồi với gương mặt đỏ hồng, bố tôi đang ăn nhìn lên thấy dì như vậy liền hỏi…

– Em bị sao mà mặt đỏ vậy, hay em thấy đau ở đâu – bố nói bằng giọng quan tâm, kèm theo gương mặt có chút lo lắng, dì không nhìn bố mà chỉ lắc đầu nhẹ…

– Dạo này anh thấy em lạ lắm nhé, hay ngại ngùng mà anh có cảm giác là anh cưới vợ cho thằng Hoàng vậy ha ha – bố tôi cười lớn trêu dì…

Đúng thật trong ông Quang ngày xưa khi quyết định lấy dì về làm vợ, ông cũng lo ngại nhiều cái lắm nhất là cái vấn đề dì ghẻ con chồng, đời ông đến nay đã 50 tuổi rồi mà chỉ có mỗi mình thằng Hoàng…

Con ông từ khi vợ cả bỏ đi nó đã chịu rất nhiều nỗi đau đớn và thiếu thốn tình yêu, ông đã bù đắp cho nó rất nhiều nhưng mà cái thiếu thì vẫn thiếu đó là tình mẹ…

Ông sợ khi lấy vợ hai về, vợ hai sẽ ghét bỏ con mình cho lên ông ở vậy đến 6 năm khi gặp dì một người con gái xinh đẹp, hiền lành và rất thấu hiểu hoàn cảnh của ông, ông động lòng và quyết định cưới dì về làm vợ, và đến bây giờ ông rất hạnh phúc khi biết quyết định của mình là đúng…

Nhưng ông không biết rằng một phần dì chấp nhận lấy ông là vì tôi…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Nghe bố tôi nói vậy dì càng đỏ mặt hơn lườm bố rồi bỏ lên tầng…

– Em lo rồi xíu ăn xong anh dọn hộ em – dì vừa đi vừa nói…

Bố tôi lắc đầu cười khó hiểu vì dạo này vợ ông như kiểu gái mới yêu vậy…

Đang ăn thì điện thoại đổ chuông bố đưa điện thoại lên nhìn máy là chú Hùng anh trai ruột của bố…

– Alo em nghe ạ – bố bắt máy trả lời…

– Um Quang à, sắp đến ngày dỗ của bố mẹ rồi em sắp xếp thời gian đưa vợ con về quê làm mấy mâm cơm thắp hương, tiện thể giới thiệu cái Lan với họ hàng luôn – giọng nói trầm trầm của chú Hùng vang lên…

– Vâng em cũng định 1 2 ngày nữa đưa vợ con về quê anh ạ – bố tôi trả lời giọng buồn hẳn đi…

– Ừ cố gắng thu xếp em ạ, à em nhớ bảo thằng Hoàng về nhé, chú thím ở quê nhớ nó lắm cũng mấy năm rồi còn gì – chú Hùng nói xong cười trong điện thoại…

– Vâng anh có gì em cho cháu nó về sớm để ở đó chơi – bố tôi cũng mỉm cười gật đầu…

– Ừ thôi làm gì làm đi giờ anh chị cũng đi ra đồng đây…

– Vâng ạ… Tút… tút…

Tắt điện thoại bố thở dài một tiếng rồi dọn dẹp bàn ăn chuẩn bị đi làm…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Lên đến lớp thì vừa lúc trống vào tôi chạy như bay lên lớp may mà cô chưa vào chứ không lại đứng ngoài cửa thì đẹp mặt…

Vừa đặt mông ngồi xuống thằng Biên đã hếch mắt sang nói…

– Ê làm gì mà đi muộn vậy, hay là qua thủ dâm quá độ à – thằng Biên nhìn tôi cười đểu, nghe thằng Biên nói vậy tôi hơi giật mình nhớ lại chuyện tối qua với dì mặt khẽ đỏ lên…

– Thủ cái đầu mày qua tao mất ngủ – tôi nói xong quay mặt đi nhưng thằng Biên thấy mặt tôi đỏ đỏ liền cười gian tiếp tục trêu…

– Kìa mặt đỏ kìa, ài mày còn trẻ thủ dâm vừa phải thôi không lại hỏng hết hàng họ, phải giữ sức khỏe nghe chưa – thằng Biên vỗ vai tôi nói cái giọng người lớn khiến tôi thấy lởm không chịu được…

– Cút, nói nữa là tao đổi chỗ nhé – tôi ngại quá chơi bài cáu bẩn, thằng Biên cười hề hề…

– Ây bạn cứ nóng, tôi chỉ lo cho bạn…

Thằng Biên chưa nói xong thì có tiếng phụ nữ vang lên…

– Biên đứng lên hết tiết một cho tôi – vâng là bà cô chủ nhiệm khó tính đây mà, không biết bà ấy vào lớp từ bao giờ, thằng Biên mặt nghệt ra đứng lên tôi bên cạnh nhìn nó cười sặc sụa…

– Ha ha chết mợ mày đi ha ha – tôi vỗ vỗ vào mông nó trêu, nó nhìn tôi cay cú không làm gì được…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Thằng Biên đứng được 20p mà nó ngọ nguậy như sâu khoai khiến tôi buồn cười, nó làm vẻ mặt đáng thương nhìn cô giáo…

– Cô ơi cô cho em xin rút kinh nghiệm lần sau cô cho em ngồi đi cô – thằng Biên nói hết sức nhẹ nhàng và hối lỗi, cô giáo nhìn thằng Biên mỉm cười trìu mến…

– Đứng hết tiết cho nhớ em nhé – cô giáo nói xong cả lớp cười rộ lên thằng Biên mặt đen như đế nồi trừng mắt nhìn tôi…

– Mày cười cái gì con chó này, tại mày đấy đm đen không chịu được – thằng Biên quay sang tôi trút giận…

– Chửi bậy trong lớp, lớp trưởng hôm nay Biên sẽ đứng hết buổi học, nhớ báo với các thầy cô bộ môn như vậy – cô giáo nhẹ nhàng lên tiếng lúc này lớp tôi đã không nhịn được nữa mà cười sằng sặc, tôi cười to vỗ tay lên bàn nhìn thằng Biên mặt nhăn như khỉ kia…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Hết giờ học cả lớp ra về thằng Biên ngồi xuống vẻ mặt nhợt nhạt đưa tay xoa bóp bóp hai cái đùi, tôi cũng thấy tội nhưng mà cũng kệ cứ phải khịa nó cái đã…

– Nay cô giáo ưu ái thế còn gì đứng cao hơn nhìn bảng rõ hơn vậy phải vui lên chứ vẻ mặt gì thế kia – tôi nói xong cố nhịn cười, thằng Biên quay sang nhìn tôi ánh mắt tóe lửa như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy, đúng lúc này thì Linh chạy lên nhìn thấy vẻ mặt khó coi của thằng Biên thì tò mò hỏi tôi…

– Ô Biên bị sao mà mặt khó coi vậy – Linh hỏi xong thằng Biên liền đau khổ lắc đầu đứng lên, tôi không nhịn được cười nữa kể cho Linh nghe, Linh nghe xong cười khúc khích an ủi…

– Thui đừng buồn Hương đang đợi dưới tầng đó xuống bảo Hương bóp đùi cho hi hi – nghe vậy thằng Biên liền tươi tỉnh lấy lại phong độ đứng lên chạy ra khỏi lớp, tôi cũng mỉm cười nhìn Linh…

– Sao em không đứng cùng Hương luôn lên đây làm gì cho mệt – tôi nói xong nắm lấy bàn tay trắng mịn của Linh…

– Em muốn nhìn anh sớm hơn một chút – Linh nói nhẹ nhàng mà làm trái tim tôi thổn thức, tôi mỉm cười rồi đi dắt tay Linh đi xuống tầng…

– À sắp tới ngày thành lập trường, hiệu trưởng cho mình nghỉ 1 tuần đó – Linh nói xong tôi hơi ngớ người…

– Ơ sao anh chưa thấy cô giáo nói gì cả – tôi lắc đầu…

– Cô giáo em thông báo trước, còn các thầy cô khác chắc là ngày mai sẽ thông báo – Linh mỉm cười nói, tôi gật đầu rồi cùng Linh ra về…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Về đến nhà tôi thấy cả bố lẫn dì đều ở nhà tôi nghĩ chắc nay bố đảo qua nhà lấy gì đấy…

– Chào bố, dì con mới học về – tôi nói xong bố tôi bỏ điện thoại xuống gật đầu…

– Lên rửa mặt mũi thay quần áo rồi xuống ăn cơm đi – bố nói xong tôi gật đầu đi lên tầng qua phòng bếp nhòm vào dì vẫn đang chăm chú nấu ăn, tuy trên mặt lấm tấm mồ hôi nhưng trên môi dì vẫn nở nụ cười tươi, tôi đi nhẹ vào vòng tay ôm dì vào lòng khẽ thơm lên má dì một cái rồi chạy lên tầng, để lại dì phía sau với một ánh mắt lườm yêu…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Rửa ráy chân tay, thay quần áo xong tôi bước xuống nhà Dì và bố đã ngồi sẵn trên bàn uống ăn, tôi đi lại ngồi xuống ghế cạnh dì bê bát lên nói…

– Chà nay toàn món ngon, con mời cả nhà dùng cơm – nói xong tôi gắp luôn con tôm chiên bắt đầu ăn…

– Kìa ăn chậm thôi không nghẹn – dì mỉm cười nhẹ nhàng nhắc nhở tôi, tôi gật gật đầu rồi tiếp tục ăn, đang ăn thì bố tôi nhìn tôi nói…

– Hoàng này sắp tới dỗ ông bà ở quê lên cả nhà mình sắp xếp thời gian rồi về quê nhé – bố tôi nói xong làm tôi bỗng buồn buồn 6 năm rồi tôi chưa từng về quê ông bà rồi…

– Vâng bố sắp tới có lẽ con được nghỉ một tuần lên thoải mái bố ạ – tôi trả lời có chút háo hức…

– Um vậy là được rồi mà con về quê sớm sớm mấy ngày về đó rồi đi thăm các bác các chú trước đi, mọi người ở quê nhắc đến con suốt đó – bố tôi mỉm cười nói…

– Vâng vậy chủ nhật con thu xếp rồi về, mà bố với dì bao giờ mới về ạ – tôi nhìn bố hỏi…

– Thứ 5 mới giỗ ông bà, bố với dì thứ 4 mới về được vì còn phải thu xếp công việc nữa – bố tôi nói, tôi gật đầu bỗng tôi nảy ra một ý định…

– À con rủ bạn về quê mình chơi được không ạ – tôi nhìn bố với ánh mắt mong chờ…

– Ừm bảo bạn về chơi cho biết, bắt xe đi cho an toàn con nhé – bố tôi mỉm cười gật đầu, tôi gật gật đầu tiếp tục ăn, bữa ăn diễn ra vui vẻ vẫn như mọi lần dì vẫn chăm sóc cho tôi như em bé vậy…

Còn bây giờ trong đầu tôi đang hướng về miền quê xa xôi kia…


Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyen321.net, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn!

5 1 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x