Dì Lan

Chương 13

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 13
Tại Tập Đoàn XX…

Trong phòng chủ tịch tập đoàn, ông ngoại cùng bố tôi và cậu Dương đang xem nhưng tập tài liệu trên bàn, ông ngoại khẽ đặt xuống và quay sang cậu Dương nói…

– Con có chắc chắn về bản hợp đồng với công ty NG không – ông nội với vẻ mặt nghiêm túc, cậu Dương gật đầu tự tin…

– Ba yên tâm ạ, công ty NG bên Mỹ trước đó đã cùng con hợp tác một số hạng mục nhỏ và họ rất thích cách làm việc của mình, lần này họ đang muốn mở rộng chi nhánh sang bên này – cậu Dương nói xong ông ngoại gật gật đầu hài lòng…

– Quang sắp tới con qua bên Mỹ để gặp đối tác bên NG, có gì khó khăn con có thể hỏi trực tiếp thằng Dương, hy vọng con không làm ta thất vọng – ông ngoại nói xong nhìn bố tôi với ánh mắt kỳ vọng xem lẫn tự tin, bố tôi cũng gật đầu nhưng trong lòng bố rất lo lắng, cậu Dương thấy vậy liền mỉm cười…

– Đừng lo lắng quá tự tin lên – cậu Dương khích lệ bố tôi cũng bớt tý áp lực khẽ mỉm cười gật gật đầu…

– À còn chuyện tập đoàn NE sao rồi – ông ngoại nhíu mày nhìn cậu Dương…

– Dạ tên Nguyễn Tổng theo con điều cha hắn đang lợi dụng một cô gái tên Nguyễn Thị Kiều 27 tuổi đang làm thư ký cho tên Lâm Văn Nghĩa, và đang moi móc thông tin liên quan đến gia thế của tên Nghĩa để đe dọa, nhưng có điều con rất khó hiểu, tại sao gia tộc họ Lâm lại không vạch mặt tên Nghĩa kia mà lại để hắn lên làm chủ tịch ạ – cậu Dương nhíu mày nhìn ông ngoại ánh mắt nghi hoặc, ông ngoại bất giác thở dài đứng lên đi lại phía cửa sổ khẽ nhìn ra phía xa một lúc rồi lên tiếng…

– Bởi vì nó liên quan đến bí mật nhà họ Lâm, mà cái bí mật này đã vô tình được tên Nghĩa kia biết được hazz – ông ngoại thở dài như đang hồi tưởng lại điều gì đó, cậu Dương và bố tôi hoàn toàn ngơ ngác…

– Chuyện này các con chưa lên biết sâu vào, có lẽ vì chuyện này mà gia chủ Lâm gia Lâm Vĩ Khanh đã chết hazz ông bạn già đó một đời ác độc, nhưng cũng là một đời quang minh – ông ngoại cảm thán rồi phất phất tay, bố tôi và cậu Dương hiểu ý liền cúi đầu chào rồi ra ngoài, trong phòng yên tĩnh ông ngoại lấy điện thoại ra gọi đến một dãy số sau 2 tiếng chuông bên kia liền vang lên một giọng nói khàn khàn…

– Alo sao hôm nay chủ tịch lại có thời gian rảnh gọi điện cho tôi khà khà – giọng nói vang lên mang theo điệu cười trêu chọc, ông ngoại khẽ mỉm cười…

– Ông vẫn như vậy cái tính trêu chọc người khác vẫn chưa sửa được ha ha – ông ngoại cười sảng khoái…

– Giờ già rồi phải luôn vui vẻ để sống lâu hơn bên con bên cháu, ông cũng xem thế nào lui về sau đi thôi, già rồi không đọ với bọn trẻ được đâu ha ha…

– Ha ha ông nói phải lắm cũng đến lúc để bọn trẻ lên ngôi rồi – ông ngoại cũng vui vẻ nói lại, sau những lời hỏi han người đàn ông bên kia liền lên tiếng hỏi…

– Ông gọi cho tôi có chuyện gì, nhanh lên không tôi phải đưa cháu đi học rồi…

– Haizz chuyện năm đó tôi với ông hứa với lão Lâm có lẽ đã bị lộ một ít thông tin rồi – ông ngoại khẽ thở dài dùng giọng nghiêm trọng nói, bên kia bất chợt im lặng mất giây rồi lên tiếng…

– Haizz giấy không bọc được lửa, chiều nay tại chỗ cũ tôi với ông gặp mặt – nói xong người đàn ông tắt máy, ông ngoại cầm nguyên điện thoại trên tay ánh mắt nhìn về phía xa mà thì thầm…

“Lão Lâm cái giá mà Lâm gia phải trả quá lớn rồi nhưng hiện tại nó vẫn chỉ là mới bắt đầu haizz”…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Reng… reng… (14h chiều)

Tôi giật mình mở mắt bởi tiếng đồng hồ báo thức, khẽ vươn tay tắt báo thức vì trong lòng tôi một con mèo con vẫn đang ngủ ngon lành, nằm ngắm dì ngủ lúc này thật đẹp và bình yên…

Nhìn gương mặt xinh đẹp kia bất giác tôi đưa tay lên nhéo nhẹ vào cái mũi thon gọn kia, dì khẽ nhíu nhíu lông mày rồi nhăn mặt mở mắt, đôi mắt ngái ngủ chớp chớp nhìn tôi…

– Hứ người ta muốn ngủ mà – nói xong dì lại nhắm mắt ngủ, tôi khẽ lắc đầu cười nằm im một lúc đợi dì ngủ tôi nhẹ nhàng rút tay ra sau đó kê nhẹ đầu dì lên cái gối ngủ bên trên, tôi xuống giường đi vào nhà tắm vệ sinh cá nhân cho tỉnh ngủ rồi đi xuống dưới bếp làm món ăn nhẹ để có sức đưa dì đi chơi nữa…

Đang chăm chú nấu ăn thì có vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau…

– Ui này bày đặt nấu ăn nữa, chắc đêm nay trời bão đó hì hì – dì phía sau lên tiếng trêu chọc, tôi buông đũa quay lại ôm dì khẽ cốc nhẹ lên đầu dì nói…

– Dì đừng có khinh thiếu gia nghèo nhé – tôi dương mặt tự đắc…

– Xí nhìn là biết không ngon rồi – dì bĩu môi chê bai, tôi sầm mặt lại…

– Rồi được rồi vậy con ăn một mình nhé, dì lên ngủ tiếp đi – tôi nói xong quay lại tiếp tục xào mì tôm…

– Hứ không thèm – dì nói xong buông tôi ra rồi đi lên tầng, tôi cười khổ dì lại dỗi rồi thôi kệ nấu xong rồi lên dỗ dì sau, cho thêm rau cùng với xúc xích, khẽ thêm chút thịt lợn băm và xì dầu mùi thơm bắt đầu lan tỏa, tôi thầm nghĩ tay nghề nấu ăn của mình cũng không có tệ đâu he he…

Xong xuôi tôi bày đồ ăn ra 2 đĩa nhìn cũng hấp dẫn đó chứ nếu gọi là mỳ ý Fake thì cũng ổn đó, rửa tay tháo tạp dề, bắt đầu công việc chính là lên tầng để dỗ dành người dì trẻ con của tôi, đến cửa phòng của bố và dì tôi khẽ mở cửa vào thì tôi liền hóa đá…

Đứng ở giữa phòng đang soi gương một thân hình thon thả làn da trắng mịn trên người chỉ có một bộ đồ lót ren mỏng, dì đang cầm một bộ quần áo khá cute lên ngắm, khẽ giật mình khi thấy ánh mắt của tôi gương mặt dì đỏ lên ngại ngùng quay đi, điều này trái với suy nghĩ của tôi là dì sẽ hét lên và đuổi tôi ra, tôi vẫn đứng đực ở đó mà nhìn vào thân thể hấp dẫn đó… đúng là lần đầu thấy gái bán nude có khác…

Dì thấy vẻ mặt của tôi thì phì cười sau đó xị mặt kéo tôi vào phòng đẩy tôi ngồi xuống giường bắt đầu màn hỏi ý kiến…

– Nè con thấy bộ này đẹp không, bộ này nữa, à hay mặc bộ này nhỉ – dì đưa những bộ quần áo lên ngang tầm rồi hỏi tôi, tôi chỉ gật đầu trong vô thức…

– Đẹp… dì không mặc à… mặc bộ nào cũng đẹp hết – nghe tôi nịnh dì trừng mắt rồi đỏ mặt mỉm cười, sau mấy phút thì dì cũng chọn được bộ quần áo thỏ cute…

– Dì mặc đồ vào đi rồi xuống dưới nhà không mì xào nguội hết giờ – tôi nói xong phi luôn ra ngoài, cái cảm giác khó chịu nơi tuyến giữa làm tôi ngại, tôi không biết nếu ở lại nâu thêm chút nữa tôi sẽ làm ra trò gì nữa haizz…

Lao về phòng rửa mặt rồi thay đồ đi xuống dưới đã thấy dì ngồi ở bàn ăn và dơ máy lên chụp chụp hai đĩa mỳ vẻ mặt thích thú lắm, tôi đi xuống ngồi đối diện dì…

– Sao dì bảo không ăn mừ – tôi nhướng mày trêu dì, dì lườm tôi mặc kệ rồi tiếp tục ăn…

– Mấy người nấu ăn cũng được đó, giờ rảnh rảnh thì nấu tui ăn nhé hi – dì dơ ngón tay lên like rồi tiếp tục ăn, tôi cũng lao vào ăn đĩa mì của mình vừa ăn tôi vừa nghĩ “trên phim nam nữ vừa ăn mì vừa hôn nhau mà nhỉ, bây giờ mình có lên gạ dì không” suy nghĩ thoáng quá khiến tôi cười gian, dì khẽ liếc mắt quá nhìn mặt tôi như vậy liền ngẩng lên…

– Hừ mặt gian như vậy mấy người có ý đồ đen tối gì phải không – nghe dì nói thế tôi liền xua tan cái suy nghĩ kia đi lắc lắc đầu…

– Không có con đang nghĩ xem xíu nữa dẫn dì đi đâu thôi, con nói thật đó – tôi nói xong trưng bộ mặt ngây thơ vô số tội ra…

– Hừ liệu tui đó – dì hừ nhẹ rồi dơ nắm đấm ra dọa, tôi cũng phụ họa bằng gương mặt sợ hãi…

Bữa ăn trôi qua trong êm đẹp, dì tranh rửa bát lên tôi cũng để dì rửa, tôi nấu cho dì ăn rồi, ăn xong thì dì phải rửa là đúng rồi…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Xong xuôi dì khóa cửa cổng cẩn thận, tôi khẽ lấy mũ bảo hiện đội lên cho đầu cho dì, dì mỉm cười leo lên ôm eo tôi, chiếc xe từ từ lăn bánh trong niềm háo hức của tôi và dì trong lần đầu hẹn hò <3…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Chở dì đến khu mua sắm và giải trí lớn nhất giữa trung tâm thành phố tôi và dì bắt đầu đi dạo xung quanh, không uổng là khu mua sắm cao cấp, lần đầu đi vào làm tôi rất choáng ngợp với lượng người và độ rộng lớn của nơi này…

Để mặc dì kéo đi tôi nghiêng đầu nhìn ngó mọi thứ đến lúc này tôi mới nhận ra những năm tháng kia thật tẻ nhạt, khẽ mỉm cười tôi lắc đầu rồi đi theo dì…

Dì dẫn tôi đi vào khu vực trò chơi, đi qua khu vực trò gắp gấu, dì cứ nhìn chằm chằm vào con rùa xanh to bằng cái gối ngủ trong pokemon ánh mắt sáng lên, tôi mỉm cười…

– Dì mình lại gắp gấu đi – tôi biết dì ngại nên tôi lên tiếng gợi ý, dì nhìn tôi rồi nhìn con gấu xong lắc đầu…

– Thôi trò này khó lắm ý – dì nói một đằng mà ánh mắt nhìn một nẻo, tôi phì cười nhéo mũi dì rồi đi lại chỗ mát đổi xu đổi 50 xu cho chắc…

Đút 2 xu đầu tiên vào tôi bắt đầu di chuyển và gắp mặc dù tôi chưa chơi trò này bao giờ, mà con rùa xanh đẹp nhất đó lại bị 2 con khác đè lên để hở mỗi nửa người lên gắp rất khó…

Lần 1 xịt, lần 2 xịt, lần 3 vẫn xịt tôi xoa tóc tiếp tục gặp thêm 3 lần nữa vẫn không được khá cay cú tôi đưa ánh mắt nhìn xang dì bên cạnh vẫn mỉm cười dơ 2 nắm tay lên cổ vũ tôi tiếp tục lấy lại tinh thần chơi tiếp, lúc này bên cạnh tôi một người thanh niên khá trẻ đi lại phía tôi mỉm cười…

– Nè ông bạn, ông cứ khăng khăng gắp con rùa xanh đó thì sao mà được, ông gắp 2 con đè lên nó trước đi rồi hẵng gắp con rùa xanh đó – người thanh niên mỉm cười chỉ tôi, tôi gật đầu và chỉnh cần gắp vào 2 con thú bông màu vàng cuối cùng gắp được một con, còn một con thì trượt vậy là đủ khoảng trống để tôi gắp con rùa rồi…

Sau 40 xu 20 lần gắp cuối cùng ông trời không phụ lòng người kiên trì tôi đã gắp thành công con rùa xanh tặng cho dì…

– Nè tặng dì đó – tôi đưa con gấu ra trước mặt dì mỉm cười mặt đỏ lên ôm lấy con gấu rồi nép vào lòng tôi…

– Cảm ơn con hì – dì nói lí nhí xong ôm hai con gấu trước ngực đi phía trước tôi mỉm cười theo sau dì, bắt đầu cùng dì chơi mấy trò chơi nữa… Đến khi thấm mệt cũng đã gần 2 tiếng đồng hồ, dì kéo tôi vào khu vực ăn uống để nghỉ tiện ăn gì đó cho đỡ đói…

Vào bàn dì gọi 2 phần gà quay thêm 2 loong coca…

– Hì hôm nay chơi vui quá – dì chưng bộ mặt như trẻ con ra thỏa mãn nói…

Hai phần gà được mang ra tôi và dì bắt đầu ăn để lấy sức đi dạo tiếp…

– Ăn xong mình đi ăn kem nhé, kem bên kia ngon lắm ý – vừa nói dì vừa chỉ tay về phía quán kem đối diện, tôi gật gật đầu lấy giấy ăn lau nước mỡ trên môi của dì…

– Lớn rồi mà ăn uống như trẻ con vậy nè – tôi lau xong dì hai má phồng lên mỉm cười nhìn tôi, tôi lắc đầu tự hỏi “có thật dì 29 tuổi không, hay là 19 tuổi”…

Ăn xong xuôi tôi đứng dậy thanh toán rồi tiếp tục đưa dì qua quán kem đối diện, dì không ngần ngại mà chọn luôn 2 cốc kem rất lớn, tôi ngồi đối diện tròn xoe mắt…

– Dì ăn nhiều vậy không sợ béo hả, con thấy thường con gái ăn ít để giữ dáng mà nhỉ – tôi thắc mắc hỏi dì, dì nhìn tôi lắc đầu…

– Thi thoảng dì mới ăn nhiều lên không béo được đâu hì hì, mà béo lên con có chê hông – dì nhướng mày hỏi tôi…

– Béo đẹp thì con không chê, chứ béo xấu là con chê thật đó – tôi chống tay vào cằm nói nửa đùa nửa thật…

– Xí còn lâu tui mới béo nhé – dì nói xong cũng là lúc 2 cốc kem lớn được bê ra, dì bắt đầu ăn ngon lành thi thoảng còn đút cho tôi ăn nữa…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Tại một quán cà phê nào đó tại trung tâm thành phố…

Trong tiếng nhạc nhẹ du dương trong quán, tại một bàn trong góc một người đàn ông ngồi đó ánh mắt mang nhiều suy tư những ngón tay không ngừng gõ nhẹ lên mặt bàn, trước mặt cốc cà phê đen đá lạnh từ bao giờ…

– Không ngờ ông đến sớm như vậy, già rồi vướng mấy đứa cháu lên tôi đến muộn ha ha – tiếng cười vang lên cùng lúc đó một người đàn ông tầm hơn 60 kéo ghế ngồi đối diện với ông ngoại, ông ngoại cũng mỉm cười bắt tay với người đàn ông kia…

– Lão Giang này ông vẫn chưa sửa được cái tật đến muộn ha ha – nghe ông ngoại nói vậy người đàn ông tên Lão Giang cười lớn…

– Ha ha giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, năm nay cũng 62 tuổi rồi già rồi có đi đâu nữa đâu mà sửa với chữa…

Nghe vậy ông ngoại lắc đầu, ánh mắt dần nghiêm lại…

– Lão Giang này có phải tôi với ông năm xưa đã sai rồi không – ông ngoại nói nhẹ, giọng nói mang chút hối hận…

– Haizz nhiều lúc tôi cũng nghĩ như ông vậy, nhưng mọi chuyện qua rồi lên tôi cũng không nghĩ nữa, nhưng đúng là giấy không gói được lửa ha haizz – lão Giang nói xong thở dài lúc này một cô nhân viên trẻ bê lại một tách cà phê sữa để về phía lão Giang rồi chào quay đi…

– Tôi cũng không biết nhưng có lẽ thảm án năm ấy sẽ được lật lại nếu như người sót lại duy nhất của vụ án năm đó tìm được đầy đủ chứng cứ – ông ngoại nói với vẻ mặt nghiêm trọng, lão Giang đưa ly cà phê nhấp một hụm vẫn trầm ngâm không nói, sau một thoáng trầm tư lão Giang lên tiếng…

– Vậy sao, ý trời đã vậy tôi với ông còn biết làm gì đây, năm đó Lâm gia đã gây ra một thảm án quá mức tàn ác chỉ vì mưu lợi công danh, nhưng lưới rộng tuy thưa nhưng khó thoát, năm đó tôi với ông vì niệm tình bạn với lão già Lâm đó lên đã giúp ông ta một phần hazz có lẽ sự yên bình của Lâm gia đã sắp đến lúc tàn rồi – lão Giang thở dài ánh mắt day dứt kèm theo chút thương cảm khi nhớ lại vụ thảm án năm ấy, ông ngoại cũng khẽ trầm tư, hai ông già đều lâm vào dòng xoáy của hồi ức năm xưa…


Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyen321.net, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn!

5 1 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x