Dì Lan

Chương 11

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 11
Đang nằm thiu thiu ngủ bỗng tôi giật mình vì điện thoại đổ chuông, đưa tay với lấy điện thoại mở lên là tin nhắn của bố gửi đến địa chỉ nhà hàng, tôi uể oải đứng dậy tìm quần áo…

Khóa cổng cẩn thận tôi lên xe đi đến nhà hàng, nhà hàng cách nhà tôi mấy KM tôi đi 15p đến nơi nhà hàng này không uổng là nhà 5 sao, tôi đi đến cửa nhà hàng có anh bảo vệ ra dong xe tôi vào, tôi chỉnh lại quần áo rồi bước vào vừa đi vừa nhìn xung quanh bật chợt tôi va vào một…

– Bịch… Cho cháu xin lỗi chú, chú có sao không ạ – tôi ngước lên nhìn người đàn ông này tầm hơn 40 tuổi rất to cao, tôi liền xin lỗi nhưng khi nhìn sang người bên cạnh tôi như hóa đá… Vui vẻ… hạnh phúc… đau thương đó là những tư vị trong tôi ngay lúc này, một người mà có lẽ tôi nghĩ sẽ không gặp lại một lần nữa, người phụ nữ ấy vẫn đẹp như vậy dường như thời gian không thể làm phai đi sắc đẹp của người phụ nữ này, tôi đứng chôn chân ở đó ánh mắt phức tạp nhìn người phụ nữ, người phụ nữ đó cũng đưa ánh mắt nhìn tôi khẽ giật mình, ánh mắt nhìn tôi chằm chằm…

Bất chợt người đàn ông lên tiếng…

– Ừm chú không sao lần sau cháu đi đứng chú ý là được – người đàn nói năng rất nhẹ nhàng nở một nụ cười thân thiện, bất chợt quay sang nhìn người phụ nữ, người đàn ông nhíu mày hỏi nhẹ…

– Xuân em quen cậu thanh niên này à – nghe người đàn ông hỏi vậy, người phụ nữ liền thu ánh mắt lại lắc đầu…

– Dạ không anh, thôi mình đi thôi – người phụ nữ mỉm cười quay đi mà không nhìn tôi một lần nào nữa, tôi đứng yên ở đó nhìn theo người phụ nữ xa xa dần…

– Mẹ… – tôi mấp máy môi gọi khẽ, tôi muốn đuổi theo nhưng cánh tay tôi bị một cánh tay khác kéo lại, tôi quay sang là dì, dì nhìn tôi mỉm cười lắc đầu bất chợt tôi mỉm cười nhưng sao nước mắt tôi lại chảy nhỉ…

“Mẹ à, con nhớ mẹ rất nhiều”…

Dì khẽ ôm lấy tôi bàn tay khẽ vỗ nhẹ lên vai…

– Ngoan đừng khóc nữa, hãy sống thật tốt đó là điều minh chứng tốt nhất, thôi mình vào nhé ông bà đang đợi đó – nói xong dì buông tôi ra lấy trong túi khăn ướt khẽ lau mặt cho tôi, tôi im lặng để cho dì kéo đi…

Lên tầng 2, dì kéo tôi vào phòng vip ngay gần đó nhân viên mở cửa bước vào, ông bà ngoại và bố tôi đã ngồi ở đó, bên cạnh bà ngoại còn có một người khiến tôi bất ngờ, đó là người đàn ông đã đi cùng dì chiều hôm nay, tôi khẽ quay sang nhìn dì, dì mỉm cười lắc đầu rồi nhéo má tôi…

– Hoàng đến rồi hả, lại đây ngồi với bà – bà ngoại nhìn tôi mỉm cười hiền lành…

– Cháu chào ông bà, con chào bố, dạ cháu chào… – tôi chưa biết chào người đàn ông kia như nào thì bố bên cạnh nhắc…

– Đây là cậu Dương anh trai của mẹ Lan con mới từ nước ngoài về – nghe bố nói tôi mới giật mình, hóa ra từ lúc chiều là mình hiểu nhầm dì…

– Dạ cháu chào cậu – tôi nhìn cậu Dương cúi đầu chào, cậu mỉm cười gật đầu với tôi…

– Chào cháu, không ngờ cháu lớn vậy rồi còn rất đẹp trai kiểu này không sợ thiếu tiền rồi ha ha – cậu Dương cười sảng khoái trêu tôi, tôi hơi đỏ mặt gật gật đầu…

– Thôi cả nhà vào mâm đi để con gọi người mang đồ ăn lên – Bố tôi đứng lên nói rồi vẫy tay cho nhân viên đi lại gần…

– Em cho người mang đồ ăn lên đi…

Chị nhân viên gật đầu rồi bước ra ngoài, tôi ngồi cạnh bố, dì cũng ngồi xuống cạnh tôi luôn còn kéo ghế sát lại gần tôi nữa làm tôi có thể ngửi được mùi thơm nhẹ từ dì tỏa ra…

Từng món ăn được trang trí rất đẹp mắt lần lượt được bê vào, nhìn thôi đã biết đắt tiền rồi…

Tôi thì càng đơn giản ăn càng ngon, đôi khi mấy món đắt tiền tôi lại không ăn vậy lên bố tôi cũng hay mắng tôi vì cái tội này @@

Cuối cùng cũng có một món khiến tôi hơi bất ngờ “Sườn xào chua ngọt” món tủ của tôi được bê lên và để cạnh tôi luôn, dì quay sang nhìn tôi nháy mắt gắp cho tôi, tôi hiểu rồi dì vẫn tâm lý như vậy, làm sao mà tôi muốn xa cách gì được nữa đây…

– Con mời cả nhà ăn cơm ạ – tôi mời xong ông bà gật đầu cười kêu tôi ăn đi…

Bữa ăn trôi qua vui vẻ, dì thì cứ gắp cho tôi liên tục dường như mâm cơm chỉ có tôi với dì vậy, dì coi tôi như đứa bé từ việc nhỏ nhất là gắp đồ ăn đến lấy giấy lau miệng mỗi khi tôi ăn miếng một miếng sườn, dì như vậy khiến tôi đỏ mặt có chút vui sướng cũng có chút ngại, bố tôi nhìn vậy trợn mắt, còn ông bà thì lắc đầu cười nhẹ, còn cậu Dương nhìn vậy ánh mắt hơi nhíu lại suy tư gì đó…

– Hi hi ăn cái này đi nè, cá này ngon lắm đó nào há miệng ra – dì gắp cho tôi miếng cá hấp đưa lên miệng tôi, tôi khẽ đảo mắt xung quanh rồi há miếng dì thấy vậy cười tít mắt lại lấy giấy lau miệng cho tôi…

– Dì để con tự nhiên đi, mọi người nhìn kìa – tôi nhắc nhẹ…

– Kệ đi nào ăn gì nữa không nè – dì xua tay mặc kệ rồi tiếp tục hỏi tôi, tôi bất lực…

– Em con nó lớn rồi để nó tự ăn đi, như vậy còn ra thể thống gì nữa – bố tôi khẽ hắng giọng nói, dì quay sang trừng mắt khiến bố quay đi luôn hazz đúng là sợ vợ mà…

Gia đình đang ăn uống thì bỗng nhiên có chị nhân viên đi lại chỗ ông tôi nói…

– Dạ thưa bên ngoài có người xưng là Nguyễn Tổng bên tập đoàn NE muốn vào gặp ngài, không biết ý ngài như nào ạ…

Nghe chị nhân viên hỏi ông nội tôi âm trầm…

– Gia đình tôi đang ăn, cô ra bảo anh ta muốn gặp tôi thì lên tập đoàn – ông nội lạnh lùng nói, cô nhân viên định quay đi thì cậu Dương gọi lại…

– Cô ra mời người kia vô đây – nghe cậu Dương nói ông tôi chỉ liếc mắt nhìn cậu rồi lại ăn không để ý, bố tôi thì khá âm trầm không nói, tôi thấy không khí có phầm trận lặng thì cũng im lặng còn dì thì ngược lại vẫn cười hỏi tôi ăn gì nữa không…

Cánh cửa mở ra tôi ngước lên nhìn thì thì tôi lặng người, người đàn ông kia là người tôi va ngoài cửa con người đi bên cạnh là là mẹ của tôi…

Người đàn ông kia đi vào thấy bố tôi ở đó cũng ngạc nhiên không kém, ánh mắt ông ta đã nhìn ngay thấy dì trong ánh mắt hiện lên sự dâm dục lướt qua…

– Xin chào chủ tịch Đinh và phu nhân – người đàn ông đó chào hỏi xong đưa tay ra muốn bắt tay với ông ngoại, nhưng ông ngoại chỉ gật đầu, mà không đưa tay bắt lại…

– Xin lỗi Nguyễn Tổng già rồi lên tay có hơi đau không đáp lễ được Nguyên Tổng đừng trách ha ha – nói xong ông cười sảng khoái, người đàn ông kia cũng rụt tay lại mỉm cười lắc đầu…

– Dạ không sao, nay tôi biết gia đình chủ tịch Đinh dùng cơm ở đây cho nên mạn phép sang chào hỏi mong mọi người đừng trách cứ – nói xong người đàn ông gật đầu chào rồi quay sang ánh mắt nhìn dì không chớp rồi bước đi, người mẹ cũ đưa ánh mắt sang nhìn tôi rồi cũng quay đầu lạnh lùng bước đi, tôi muốn gọi lắm nhưng sao nó lại nghẹn đến vậy, dì thì nắm chặt tay tôi khẽ lắc đầu ánh mắt yêu thương làm tôi phần nào nguôi ngoai…

– Bố đây Nguyễn Đình Trường tổng giám đốc của tập đoàn NE phải không ạ – cậu Dương lên tiếng hỏi ông nội, ông nội khẽ gật đầu…

– Là một kẻ có dã tâm và tham vọng rất lớn, đáng tiếc một điều hazz – ông ngoại khẽ thở dài cảm thán, cậu Dương cũng gật đầu hiểu rồi tiếp tục ăn…

Bữa cơm diễn ra bình thường cho đến lúc tàn bữa, tôi xin phép về sớm còn soạn bài mai lên lớp, dì cũng theo tôi về luôn… Còn bố thì ngồi xe với cậu và ông bà.

Lấy xe chở dì trên đường dì ôm chặt tôi lắm làm tôi cảm giác nóng nóng mặt…

– Dì lạnh sao, đi ô tô thì không đi ngồi xe máy lạnh lắm – tôi tưởng dì lạnh, dì lại ôm chặt tôi hơn lắc lắc đầu…

– Dì muốn đi xe với con cơ hì – dì nói xong lại áp mặt vào lưng tôi cười nhẹ, tôi cũng cười lắc đầu…

Về nhà dì mở cổng tôi dong xe vào rồi phi thẳng lên phòng thay quần áo, rồi đi vào nhà tắm đánh răng rửa mặt cho ấm da mặt…

Thả mình xuống giường tôi chìm vào những suy nghĩ về mẹ… khẽ nhắm mắt lại thì cửa phòng tôi vang lên tiếng mở cửa, tôi không cần mở mắt cũng biết là dì…

Một mùi hương nhẹ, một vòng tay ấm áp nó khiến tôi quên hết tất cả tôi muốn ôm lấy cái thân thể đẹp kia vào lòng…

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Tôi quay sang ôm lấy cái thân thể tràn ngập mùi hương quyến rũ kia vào lòng, dì khẽ úp mặt vào ngực tôi mà cười nhẹ, bỗng nhiên tôi thấy khoảng áo trước ngực ấm lạ thường tôi liền cúi xuống dì đang khóc, tôi biết tại sao dì khóc và tôi tự đặt câu hỏi lúc này nếu làm vậy để đổi lấy sự bình yên cho gia đình, nhưng cũng lấy đi niềm vui và hạnh phúc của dì cũng như chính tôi vậy đánh đổi là đáng giá hay sao??

Nó không còn là đáng hay không đáng vì dì vốn dĩ không thuộc về tôi, đó là một sai lầm, một sai lầm…

Khẽ ôm chặt dì tôi cúi xuống khẽ hít nhẹ mùi hương trên làn tóc, tôi khẽ nói…

– Nếu như mọi việc con làm là sai vậy con không cần đúng, con xin lỗi vì đã lảng tránh sự quan tâm của dì vì con không muốn cái hạnh phúc mong manh mà con và bố mới có được lại biến mất, con yêu dì nhiều lắm có lẽ nó còn nhiều hơn con nghĩ rất nhiều…

Dì nghe tôi nói càng ôm chặt tôi hơn, dì khẽ nấc lên từng tiếng…

– Hức yêu dì vậy tại sao lại làm dì buồn, con có biết con lạnh lùng như vậy làm dì đau lắm không, dì biết làm vậy sẽ có lỗi với bố con nhưng trái tim dì nó không nghe lời hức… hức…

Nghe dì nói tim tôi bất giác đau nhói, tôi khẽ nhắm mắt suy tư rồi thở dài!!

Dì ngước đôi mắt long lanh lên nhìn tôi, dì khẽ nhắm mắt dướn bờ môi anh đào ấy chạm vào bờ môi lạnh của tôi…

Dì nhìn sâu vào đôi mắt của tôi rất lâu, như muốn tìm kiếm một điều gì đó bất giác dì mỉm cười…

– Đừng làm dì buồn nữa nhé…

Tôi gật đầu đặt lên môi dì một nụ hôn thay cho lời khẳng định…

Màn đêm bên ngoài vốn đen một màu nhưng đêm nay bầu trời lại có những ánh sao thật đẹp, sáng long lanh như chính tình yêu dì dành cho tôi vậy nó thật đẹp và rạng rỡ, nhưng ánh sao có đẹp đi chăng nữa ta cũng chỉ ngắm được khi màn đêm buông xuống, tình yêu của tôi và dì có lẽ cũng sẽ mãi mãi ẩn sau ánh sáng của một gia đình…

+ Thế nào là yêu một người ư, có lẽ câu trả lời sẽ rất khó để nói ra, tình yêu vốn là thứ tình cảm thật kỳ lạ, vì người mình yêu ta có thể thay đổi tất cả, ta có thể làm tất cả những gì để đổi lấy nụ cười của cô ấy, à nó còn mang đến cho ta những niềm vui, niềm hạnh phúc… nhưng nó cũng khiến ta đau khổ, dằn vặt, ân hận…

Vậy tại sao biết đau nhưng vẫn yêu??

Có lẽ mỗi người sẽ có câu trả lời riêng cho mình, và tôi cũng vậy!!

… Bạn đang đọc truyện Dì Lan tại nguồn: https://truyen321.net/di-lan/

Một đêm trôi qua yên bình…

Tôi thức giấc bởi một vật đang gì đó đang gãi vào mũi, tôi đưa tay lên phe phẩy thì nghe thấy tiếng cười khúc khích, tôi liền nghĩ “quái lạ con ruồi này lạ quá nhỉ” khẽ hé hé mắt ra nhìn tôi thấy dì đang cầm những ngọn tóc khều mũi tôi, tôi đưa tay ra ôm chầm lấy con ruồi to lớn…

– Quái lạ sao con ruồi lại thơm thế nhỉ – tôi giả vờ nói mơ trêu dì, dì áp mặt vào ngực tôi khẽ đánh nhẹ…

– Nè dậy đi muộn rồi đó, còn nằm ì ra đó – dì nói xong lại cấu vào ngực tôi cái, tôi ôm dì bật dậy gương mặt nhăn nhó tôi liền véo mũi dì cái…

– Sáng sớm đã phá con rồi…

– Muộn rồi đó, đánh răng rửa mặt đi rồi xuống ăn sáng, mà trưa nay dì bận rồi không về nấu được, con ăn gì để tí dì mua – dì nhìn tôi hỏi, tôi lắc đầu…

– Thôi dì kệ con đi, con tự biết nấu mà – tôi nói xong buông dì ra rồi đi vào nhà tắm đánh răng rửa mặt, xông xuôi bước ra thay quần áo rồi xách cặp xuống dưới nhà…

Xuống dưới nhà dì đã ngồi trên bàn ăn đợi tôi, tôi đi lại kéo ghế ngồi đối diện dì nhìn đĩa cơm rang tôi tấm tắc gật đầu…

– Khéo mà dì thất nghiệp ở nhà mở quán ăn sáng là tuyết đó ha ha – tôi trêu dì, nhưng đúng là mấy món ăn sáng dì đều nấu rất ngon ai bảo dì là con của một nhà phú hào thì không biết nấu ăn đâu, nghe tôi nói vậy dì lườm tôi một cái rồi mỉm cười…

– Thôi ăn đi muộn rồi đó…

– Ơ bố con đâu nhỉ – tôi thắc mắc…

– Bố con ở luôn bên nhà ông ngoại rồi, đêm qua cũng không về nhà – dì trả lời rồi lại dục tôi ăn…

Tôi và dì cũng ăn sáng, tôi ăn chỉ hết hơn nửa đĩa thôi no lắm rồi uống cốc nước rồi chào dì…

Đi trên đường một mình tôi thấy hơi thiếu thiếu vì thằng Biên dạo này không có đi cùng tôi nữa vì giờ nó phải lai Hương đi học lên ít khi đi cùng lắm, tôi cũng muốn lai Linh đi học nhưng thằng Biên nói nhà Linh có tài xế riêng chở đi đón về lên tôi liền từ bỏ ý định…

Đến trường tôi gửi xe rồi đi lên lớp, thằng Biên đã ngồi đó từ bao giờ đang chăm chú vào điện thoại bấm bấm cái gì đó, tôi đi lại vỗ đầu nó cái…

– Ê mày đang viết cái gì vậy – nghe tôi hỏi thằng Biên liền quay đầu cười…

– Tao viết truyện Sex – nó mở nụ cười đểu thôi rồi…

– Truyện Sex là truyện gì – tôi khó hiểu hỏi nó, nó ánh mắt nhìn tôi ngạc nhiên lắm…

– Thôi mày bớt giả ngu lại – thằng Biên ném cho tôi anh mắt khinh bỉ…

– Thật thế mày giải thích cho tao truyện sex là truyện gì – tôi ngồi vào chỗ chờ đợi nó trả lời, nó nhìn tôi suy tư một chút rồi nói…

– Ừ thì mày biết là cặp đôi yêu nhau, rồi vợ chồng họ thường làm tình phải không – nghe nó hỏi vậy tôi gật đầu…

– Thì đó là sex đó – thằng Biên vỗ đầu tôi một cái rồi quay đi, tôi đưa tay xoa xoa cái chỗ bị thằng Biên vỗ nhăn mặt nói…

– Thế thì phải gọi là truyện làm tình chứ, mà cái này có gì mà viết – tôi lại tò mò hỏi lại mặc dù thấy câu hỏi của mình ngu ngu kiểu gì ấy, thằng Biên liền nhìn tôi bằng ánh mắt “bố thằng óc, nói chuyện với mày tốn chất xám”

– Tao nói đùa mày thôi, tao đang viết một đoạn truyện về tình yêu của tao thôi – thằng Biên nói mà không nhìn tôi, tôi liền hiểu hiểu gật đầu…

– Vậy mày viết truyện tình yêu của mày là truyện sex à – tôi hỏi xong câu đó, thằng Biên liền bốc điên đấm tôi mấy cái vào tay đau kinh khủng, tôi ôm tay ngồi lui lại…

– Má sao mày đấm tao – tôi khó chịu hỏi…

– Thôi nói chuyện với mày tốn chất xám của tao, đi ăn sáng không – thằng Biên nhìn tôi hỏi, tôi lắc đầu nói “ăn rồi” nó gật đầu rồi đi xuống căng teen, tôi ngồi một chỗ suy nghĩ mình có hỏi sai gì đâu nhỉ… ôm cái suy nghĩ đó đến khi trống vào lớp thì thằng Biên cũng lên lớp…

Tiết học lại bắt đầu một cách nhàm chán…


Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyen321.net, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn!

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x