Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Chương 110

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Mặc dù biết hết thảy trước mắt đều là hư ảo, nhưng tôi vẫn tức giận đến bốc khói trên đầu, hai nắm đấm bóp chặt, con mẹ nó nam nhân này cũng quá là hèn nhát! Vì một chút tiền mà bán đi tình nhân mà mình thề non hẹn biển? Khi những người hầu kia xong việc rời đi, trong viện chỉ còn lại một nữ nhân quần áo rách nát, trên người nàng đầy vết cào xước, nhưng cho dù như vậy trong ngực nàng vẫn ôm chiếc đồng hồ Tây Dương. Bà mập hung hăng chỉ nàng mắng lớn…
“Được lắm, ngươi đã thích cái đồng hồ này như thế, ta sẽ cho nó chôn cùng ngươi.”

Nói xong, nàng nhìn nam nhân một chút…

“Đẩy tiểu tình nhân của ngươi xuống giếng, ta sẽ tha thứ cho ngươi…”

Nam nhân do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn theo bọn người hầu, kéo nữ tử tới bên cạnh giếng, trực tiếp đẩy nàng xuống, còn lo nữ tử chưa chết, hắn còn ôm một khối đá lớn ném xuống giếng.

Nữ tử toàn thân bị đá nện máu thịt be bét, tứ chi vặn vẹo, nàng quên đi đau đớn, chỉ còn nhớ mãi mối hận không quên. Nàng đã dùng chút sức lực cuối cùng, lấy móng tay vạch một nét lên chiếc đồng hồ trong ngực, vạch thật mạnh hết sức… Oành! Mưa to mưa như trút nước, làm cho giếng cạn biến thành một vũng bùn đen nhánh. Tích tắc tích tắc, chỉ có cái đồng hồ yên tĩnh làm bạn với nàng.

Nhìn đến đây, hình ảnh trước mắt tôi toàn bộ biến mất, cả người lại trở về trong giếng cạn. Sau đó tôi cảm giác đất dưới chân lắc lư một trận, một cái tay vặn vẹo không còn ra hình dáng đột nhiên từ dưới đất thò ra ngoài! Ngay sau đó là một cái tay khác, chủ nhân của đôi tay tựa hồ đang cố sức đào đất, muốn leo ra khỏi đáy giếng. Đang cúi đầu nhìn, lúc này tôi mới phát hiện người bò ra chính là Đổng cô nương tôi thấy lúc trước.

Đổng cô nương đã bị gãy cổ, mặt mũi toàn vết máu, chỉ có một đôi mắt hung hăng trừng mắt nhìn tôi. Nàng chậm rãi kéo mái tóc màu đen dài mấy mét, sột soạt bò về phía tôi. Thì ra âm linh bên trong đồng hồ chính là nàng! Tôi giật nảy mình, theo bản năng lui về phía sau, nhưng sau lưng là vách giếng băng lãnh. Nàng leo lên rất chậm, rất nhiều xương cốt trên người đã đâm xuyên qua da thịt, lộ ra trắng hếu, nhìn rất kinh khủng.

Nàng rốt cục đã bò đến bên cạnh chân tôi, hung hăng bắt lấy bắp chân tôi, dọc theo thân thể của tôi mà leo lên… Tôi chỉ cảm thấy có một con rết to lớn đang nhúc nhích trên người tôi! Nàng rốt cục đã miễn cưỡng có thể đứng lên, sau đó vươn tay cướp lấy đồng hồ trong ngực tôi. Tích tắc… Đồng hồ như gặp được chủ nhân, phát ra thanh âm du dương dễ nghe. Giờ khắc này, đất dưới chân tôi bỗng nhiên trở nên mềm xốp, tôi cảm giác mình phảng phất như chìm vào một bãi nước bùn. Dù tôi dùng bao nhiêu khí lực vẫn không tránh thoát được. Đổng cô nương hai mắt oán độc hung hăng nhìn tôi, trong miệng phát ra một tiếng cười lạnh.

Bùn nhão dần dần bao phủ hai chân tôi, lên đến vai, Đổng cô nương thanh âm khàn khàn nói…

“Đàn ông các ngươi đều là kẻ phụ lòng, không có một ai tốt, nam nhân trên đời này đều đáng chết…”

Ơ! Ngươi bị lừa cũng đừng trút giận lên người khác a! Tôi sao lại là kẻ không tốt? Mặc dù rất muốn giải thích, nhưng miệng của tôi đã không thể nói chuyện. Mẹ nó, chẳng lẽ hôm nay tôi phải viết di chúc ở đây? Đúng lúc này, trên đầu tôi bỗng nhiên tản mát ra một luồng sáng chói mắt, vong linh Đổng cô nương bị ánh sáng chiếu thì liên tục gào thét, vội vàng trốn qua một bên. Một cây dù từ bên trên chậm rãi rơi xuống. Âm Dương Tán của lão tử tới cứu giá! Tôi vội vàng nắm chặt cán ô, chỉ cảm thấy vô số luồng sức mạnh không ngừng quán thâu vào cơ thể. Âm Dương Tán có thể cân bằng âm dương, là âm vật có tính phòng ngự đệ nhất thiên hạ.

Thân thể tôi bị âm linh khống chế, Âm Dương Tán tự nhiên sẽ giúp tôi chống cự lại âm khí! Đổng cô nương núp ở một nơi âm u, cắn răng nghiến lợi trừng mắt nhìn tôi. Bỗng nhiên nàng phát lực, duỗi ra móng tay bén nhọn bắt lấy tôi, tôi không hề nghĩ ngợi, một cước đá bay nàng. Phanh! Nàng đập vào vách giếng, còn tôi thì xoay người nhặt đồng hồ trong nước bùn lên.

Đổng cô nương hét một tiếng thê lương, lộ ra nét cực kỳ không cam lòng. Nàng tuyệt vọng trốn vào bóng đêm, rít lên thống khổ. Ai! Nàng cũng chỉ là một người đáng thương. Tôi ôm đồng hồ do dự một lát, cuối cùng nhẹ nhàng ném tới dưới chân Đổng cô nương. Nàng đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve đồng hồ, nhẹ giọng tự nhủ…

“Nguyện cho đồng hồ từ nay về sau sẽ chạy đều mỗi phút mỗi giây, ngươi và ta có thể sớm chiều làm bạn, không rời không bỏ.”

Giòi bọ theo khóe miệng nàng bò ra, trên mặt nàng biểu lộ ra nét chăm chú.

Thời gian phảng phất như lại về tới những năm Gia Khánh triều Thanh, mùa hạ nóng bức đó, một nam nhân bím tóc dài gõ cửa phòng Đổng cô nương, đặt đồng hồ trước mặt nàng, chân tâm thật ý nói…

“Nguyện cho đồng hồ từ nay về sau sẽ chạy đều mỗi phút mỗi giây, nàng và ta có thể sớm chiều làm bạn, không rời không bỏ.”

Lời tâm tình rõ mồn một trước mắt, nhưng lời thề non hẹn biển đã không thể thực hiện được. Gương mặt bị đá nện đến biến dạng của Đổng cô nương lộ ra nét tha thiết, mặc dù gương mặt rất kinh khủng, nhưng ánh mắt lại vô cùng nhu hòa. Tôi nhịn không được mở miệng…

“Nếu thời gian có thể quay lại, ngươi đừng quen tên nam nhân cặn bã đó.”

Đổng cô nương sững sờ, ngẩng đầu nhìn tôi, lộ ra mười phần mê man. Tôi suy nghĩ rồi nói…

“Nếu như không quen biết hắn, có lẽ ngươi có thể sống bình an đến già, tìm một nam nhân thực lòng yêu ngươi, sống hạnh phúc cả đời.”

Đổng cô nương cúi đầu trầm tư một lát, rồi cười thê lương.

Con người chính là như vậy, chúng ta tự cho là đã trải qua đủ loại thăng trầm, nhưng cuối cùng vẫn trở thành vật hy sinh của tình yêu. Đổng cô nương nhẹ nhàng giơ hai tay lên, đưa đồng hồ cho tôi. Giờ khắc này, tôi biết nàng đã buông bỏ. Không cần tôi hàng phục, chính nàng đã buông bỏ oán hận. Tôi phát hiện trong số các âm linh tôi từng gặp, nàng có thể xem là âm linh duy nhất đối xử với tôi tương đối khách khí… Có phải lúc này, nàng nghĩ đến bản thân mình thuở ban đầu? Cái thời mà nàng thánh khiết cao nhã. Tôi nhận lấy đồng hồ, phát hiện vết khắc hình chữ “nhất” đã biến mất không còn nữa, kim đồng hồ cũng đã ngừng lại. Giờ khắc này, đồng hồ đã vĩnh viễn ngừng chạy.

Ngẩng đầu lên, Đổng cô nương đã biến mất, chỉ còn lại một bãi nước bùn màu đen trong giếng cạn, tôi thở dài, móc trong túi ra một bao thuốc lá, đốt lên rồi cắm lên đáy giếng, xem như cúng tế cho nàng. Phật nói:

“Vì yêu mà sinh lo, vì yêu mà sinh hận, nếu cách xa người yêu, không lo cũng không hận.”

Nếu như thời gian có thể quay ngược, hy vọng Đổng cô nương sẽ là một cô nương tốt, đừng gặp lại những tên nam nhân cặn bã. Lúc này, trên đỉnh đầu bỗng nhiên có tia sáng chiếu xuống, tôi nghe giọng Lý mặt rỗ ở phía trên rống lớn…

“Trương gia tiểu ca, Trương gia tiểu ca, ngươi ở phía dưới à?”

Tôi gật đầu nói…

“Ở đây.”

“A di đà phật, các lộ thần tiên phù hộ.”

Lý mặt rỗ nói rất thành tâm, khiến tôi nhịn không được cười to.

“Còn đứng ngây đó làm gì, mau kéo ta lên.”

Tôi mắng. Lý mặt rỗ ồ một tiếng…

“Có cần người hỗ trợ không? Ta đi gọi người trong thôn đến.”

Tôi bó tay chỉ biết câm nín…

“Sao ngươi không xuống đây?”

Lý mặt rỗ mặt dày đáp…

“Cái đó… Ta phải ở trên này tiếp ứng ngươi, việc này quá quan trọng, giao cho người khác ta không yên tâm.”

Phì! Con mẹ ngươi.

Dây thừng rất nhanh đã ném xuống, tôi buộc vào bên hông, sau đó chậm rãi leo ra ngoài giếng cạn. Lý mặt rỗ và tên đại hán tôi gặp lúc trước mệt đến đầu đầy mồ hôi, trên đường nông trại, đại hán còn không ngừng cò kè mặc cả với Lý mặt rỗ…

“Ngươi cho ta thêm năm mươi tệ đi, phải đi xa như thế, một trăm tệ quá ít.”

“Ai, ta nói này, ngươi làm sao lại nâng giá? Không phải đã nói một trăm tệ sao?”

“Ta còn giúp ngươi kéo người lên mà.”

Lý mặt rỗ không kiên nhẫn được nữa, đành phải ném cho gã đại hán năm mươi tệ, sau đó đi đến bên cạnh tôi hỏi…

“Trương gia tiểu ca, ngươi làm thế nào đối phó với âm vật kia? Ta thấy ngươi cái gì cũng không mang theo, cứ như vậy tay không tấc sắt giải quyết nó?”

Tôi không trả lời hắn, mà hỏi…

“Với tuổi của Lão Cảng, hẳn là có vợ con rồi?”

“Tất nhiên, con đi học ở nước ngoài, lão bà đi theo.”

Tôi lập tức bừng tỉnh đại ngộ…

“Vậy một mình hắn sống thế nào a? Chẳng lẽ nuôi tiểu tam?”

Lý mặt rỗ cười cực kỳ mập mờ…

“Tất cả mọi người đều là nam nhân, cái này còn phải nói ư.”

“Vậy thì đúng rồi.”

Tôi sâu kín thở dài…

“Đồng hồ oán khí trùng thiên, hận nhất là loại người không chung thuỷ. Lão Tống là như thế, Lão Cảng cũng là như thế.”

“Vậy còn Trần tẩu? Bà ta chẳng lẽ cũng vậy?”

Lý mặt rỗ không tin tưởng nói.

“Ai biết được, có lẽ chỉ có mình bà ta biết thôi.”

Khi chúng tôi trở lại nông trại, Lão Cảng đã tỉnh lại, đang mơ mơ màng màng ngồi ở cửa nhà kho, thấy tôi và Lý mặt rỗ trở về, hắn hư nhược đứng lên hỏi…

“Mặt rỗ, sao ta lại ở đây?”

Lý mặt rỗ cười hắc hắc nói…

“Chuyện ngươi không biết còn nhiều nữa, có dịp ta lại nói với ngươi.”

Tên đại hán vì nhận tiền của Lý mặt rỗ nên đã nấu một nồi mì gói, chúng tôi ăn no bụng rồi rửa sạch bùn đất trong xe. Lý mặt rỗ ở một bên hỏi…

“Tối qua rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Ta tỉnh lại đã phát hiện mình và Lão Cảng nằm ở đây, toàn thân là bùn thối. Ta không thấy ngươi đâu là biết xảy ra quái sự, không hề nghĩ ngợi liền dùng tiền sai người đi khắp nơi tìm ngươi, thế nào? Có phải là đủ nghĩa khí huynh đệ rồi không? Cảm động chứ?”

Tôi giả như muốn nôn…

“Ngươi tránh xa ta một chút, nếu không ta thật sự buồn nôn.”

Cái đồng hồ kia, lẳng lặng ở trên ghế sau xe.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x