Cuộc sống mới

Chương 37

trước
tiếp

Phần 37
Mặc kệ Ngân với vẻ ngại ngần, Trung nghĩ đó là cách hợp lý nhất. Trung đưa Ngân lên nhận phòng rồi đi ra ngoài tìm anh tài xế (tên anh vốn là Tài) vào rửa ráy. Cánh tài xế vốn quảng giao, Trung đi ra đã thấy anh Tài đang đứng nói chuyện với mấy đứa bell của khách sạn. Thấy Trung chúng lờ rồi tản ra. Tài thấy Trung thì cười nháy mắt:

– Sao, làm ăn gì mà ra sớm thế.

– Làm ăn là sao. Tôi bảo anh vào đi tắm. Có mỗi một phòng nên giờ tôi và anh vào tắm cho mát. Tối nay chắc tôi và anh ngủ ngoài này rồi.

– Thế nãy giờ tôi tưởng ông giám đốc vào đó… thế không ấy ấy cô Hân à.

– Ấy??? Là gì… anh đừng nghĩ bậy. Người ta có chồng rồi.

– Hề hề… có chồng càng ngọt nước chứ sao. Nhìn cái thân hình mẩy thế kia, mông cong lắm, không hiểu chồng nó có xơi không mà người ngợm gợi tình lắm. Tôi còn tưởng giám đốc và cô Hân xơi nhau ở thùng xe rồi.

– Anh nói linh tinh quá. Tôi và cô ấy không có gì đâu.

– Phí của, hàng đến tay thế mà không biết hưởng. Con bé mặt mũi cũng xinh, thân hình thì ngon nghẻ thế, bên ngoài phò cao cấp chưa chắc bằng lại còn sạch sẽ. Giám đốc không xơi thì để tôi nhá.

– Này… anh… không nên… người ta có gia đình rồi.

– Thì làm sao, càng có gia đình thì nhu cầu càng lớn, càng dễ ngoại tình. Tôi vào đi tắm trước nhé.

– Đợi đã, có khi cô Hân đang tắm, đợi chút đi.

– Thì càng vui, tắm chung kỳ cọ cho nhau càng sạch.

Tài nói vậy là đi thẳng vào trong. Trung đực mặt ra, xong anh mới giật mình. Thôi bỏ mẹ, phải vào ngăn lại. Dù gì Hân cũng là nhân viên của mình, anh không thể để xảy ra việc gì được. Cô ý có vấn đề gì về mách chị Ngà, có mà anh vỡ mồm. Cái chị Ngà cứ vâng vâng dạ dạ thế thôi nhưng Trung biết đốp chát ghê gớm lắm, không dây được.

Trung ba chân bốn cẳng chạy vào mà không thấy Tài đâu. Anh đi đến cửa phòng, chợt nghe thấy giọng Tài trong phòng, cửa chỉ khép hờ. Quái lạ, anh ta còn chưa vào đây sao biết Hân ở phòng này. Trung nghĩ lại thì chắc mấy thằng bell nói rồi, thẩn nào hắn biết còn mỗi 1 phòng cũng không ngạc nhiên.

Trung mở cửa hé ra, bên trong là Tài và Hân. Hân chắc đang tắm, mái tóc còn ướt dính xà phòng. Tài đang ôm lấy Hân, thủ thỉ gì đó vào tai Hân. Hân lắc đầu, hai tay giữ chặt nơi ngực cố đẩy Tài ra. Nhưng Hân sao đẩy được, đàn bà vốn yếu đuối. Hai tay Tài cứ sờ mó khắp người Hân, cái miệng tham lam đang vùi vào cổ Hân. Trung thở dài, anh có lẽ đánh giá cao Hân quá. Hân dường như cũng không phản đối lắm. Đôi tay kia giữ Tài chỉ hờ hững, Trung thấy Tài đã cởi được một cúc áo Hân ra. Cái miệng Tài nhanh chóng dúi vào bầu ngực đó. Trung thở nặng nề, chiều nay anh đã được nhìn cặp vú Hân. Anh vẫn nhớ tới bầu vú tròn với cái núm hồng hồng ấy. Trung khép cửa, anh quyết định không can dự hay nhìn nữa. Đó là lựa chọn của Hân, coi như anh không biết vậy.

Trung còn chưa kịp đi thì thấy tiếng kêu to đầy đau đớn của Tài. Trung mở cửa, Tài đang khom người, tay giữ nơi háng mình. Hân đang đứng tựa vào cái bàn phía sau, mặt tái nhợt. Bầu vú nàng đang thây lây hở hầu hết ra ngoài, to hồng đẹp đẽ.

Trung còn chưa kịp phán định hết tình hình thì Tài chồm về phía Hân ép nàng ngả hẳn ra sau, giọng gầm gừ của một con chó bị thương.

– Con đĩ, mày chả thèm hơi trai quá rồi, lại còn giả vờ. Địt mẹ, mày định làm tao mất giống à.

– Tôi đã bảo tôi không muốn, anh đi đi không tôi mách anh Trung.

Ánh mắt Trung nhìn Hân, anh thấy hơi hối lỗi. Đãng nhẽ ra anh nên vào can thiệp luôn. Hân đang nhìn anh, ánh mắt cầu cứu và sợ hãi.

– Mách đi, chứng cứ đâu. Tao vào đây tắm như lời giám đốc bảo nhá. Mẹ, mày mà không muốn thì cơ thể đã không phản ứng như thế. Vú mày cứng lên khi tao liếm rồi còn gì. Giờ tao và mày đều thèm, coi như thỏa mãn cho nhau, có được không. Anh không tính toán vụ lúc nãy nữa, có gì để anh làm em sướng nhé. Đằng nào đi xa, coi như một chuyến đi chơi thôi.

– Không, anh đi ra ngay đi. Tôi không muốn.

– Con chó cái, để tao xem mày có muốn không. Hôm nay tao sẽ cưỡi mày, mày cũng chỉ như bao con khác thôi. TÍ tao cưỡi lại rên rỉ cho mà coi.

Tài dúi mặt xuống, Hân co tay giữ nơi ngực rúm người lại. Trung sực tỉnh, lao vào kéo mạnh Tài ra. Anh dùng hết sức quăng Tài ra phía cửa.

– Anh Tài đi mau, người ta không muốn đừng có ép buộc.

– Giám đốc… tôi… cô ta cũng thuận tình… không phải tôi… là cô ta dở chứng.

– Anh đi ngay đi. Đừng để việc này mất hay. Tôi coi như không thấy gì.

Tài hậm hực đóng sầm cái cửa thật mạnh. Trung quay lại, anh chưa kịp nói gì thì Hân đã ôm chặt lấy anh òa khóc. Nàng cứ khóc thật to, nước mắt vậy mà thấm cả vào vai áo Trung. Trung chả biết làm gì, đành cứ vỗ lưng Hân an ủi. Hai bầu ngực Hân vẫn đang lồ lộ áp vào ngực Trung qua lớp vải áo đang ướt sũng.

Hân dần khóc nhỏ lại, Trung gỡ nàng ra, tay anh lau nước mắt trên má cho nàng.

– Anh xin lỗi. Anh không biết anh ta thô lỗ thế. Hết đợt này về anh sẽ bảo bác Toàn không hợp đồng với xe của anh ta nữa.

– Không sao đâu ạ. Em cũng chưa bị gì. Anh mà không vào lúc đó thì mới sợ có chuyện.

– Do anh. Anh thông báo với anh ta xong thì anh ta vào luôn. Sau anh mới nhớ không biết em có tắm không nên mới vào xem. Đáng lý ngăn anh ta đợi một lúc thì đã không có chuyện. Em coi như tai nạn, đừng để trong lòng nhé.

– Vâng… những chuyện như này em cũng gặp rồi. Ở công ty cũ em cũng bị vậy nên mới nghỉ việc.

– Em yên tâm. Đây sẽ là lần cuối cùng. Anh sẽ không để môi trường làm việc có những việc như thế lần nữa. Về anh sẽ đưa vào nội quy.

– Thôi anh… anh đưa thế… công ty có hơn 60 thợ mà có 2 người phụ nữ. Anh làm vậy… ai cũng biết là vì em.

– Ừ nhỉ… haha… có ai nghĩ dám đụng vào chị Ngà đâu. Rồi, để anh nghĩ cách.

Trung cười, nhưng nụ cười dần tắt khi anh và Hân tách hẳn ra. Anh có thể chiêm ngưỡng hai bầu vú tuyệt đẹp của Hân ngay trong tầm mắt, ngay khoảng cách gần như thế này. Trung đỏ mặt, anh vội quay mặt đi.

– Em… chỉnh lại quần áo đi.

Hân như cũng biết mình hớ hênh, vội cài lại cúc áo. Nhưng cái áo của nàng ướt sũng, áo ngực thì không có. Hân mặc áo vào mà hai bầu vú vẫn như ẩn hiện qua lớp áo. Nàng thấy Trung khẽ liếc mình, má đào ửng thắm.

– Cái anh này… bảo em mặc áo vào mà vẫn nhìn.

– Anh… anh không cố ý.

– Thì lúc nào anh chả không cố ý. Kệ anh, em đi tắm tiếp.

Hân vậy mà ngúng nguẩy đi vào nhà tắm. Hai bờ mông đúng là mẩy thật, cong lên được ôm sát vào quần. Nàng vậy mà không bảo Trung đi ra ngoài gì cả, cánh cửa nhà tắm cũng chỉ khép hờ. Từ bên ngoài, Trung nghe tiếng nước chảy. Anh có thể tưởng tượng ra cảnh nước xịt vào thân hình vệ nữ của Hân như thế nào. Trung hơi lưỡng lự, nhưng rồi anh cũng đóng cửa ra ngoài. Hân dù sao cũng có gia đình rồi, dù cô ấy thực sự cho thì anh cũng lăn tăn… nói gì giờ cứ mập mờ thế này.

Trung ra ngoài tìm Tài thống nhất về sự việc vừa rồi, mà không thấy Tài đâu. Trời hè oi nóng không có tí gió nào, quần áo anh giờ chắc vắt ra nước được rồi. Trung chợt thấy một xe ôm chờ tới, đằng sau là một cô gái ăn mặc mát không thể mát hơn. Cái áo hai dây che hờ hững hai bầu vú thật to nhưng hơi sệ. Cái quần sóc bò chỉ chớm che hết mông. Cô ta vừa tới, những thằng bell đã vẫy vào. Có vẻ đây là gái được gọi để phục vụ khách.

Cô gái vừa vào xong thì Trung cũng vào. Giờ có lẽ Hân cũng tắm xong rồi, ở ngoài này đúng là không chịu nổi. Anh phải vào tắm cho thật mát, có lẽ kiếm cớ gì ngồi với Hân trong phòng máy lạnh cho khô bớt áo, chứ ở bên ngoài nhựa đường hập nóng không chịu nổi.

Trung đi vào, anh gặp Tài vừa rời khỏi mấy thằng bell. Thấy Trung tài vẫy lại, đôi mắt ti hí cười trông như hai đường chỉ.

– Giám đốc… xả stress không.

– Đang định đi tắm. Anh đi đâu mà tôi nãy giờ đợi ngoài xe không thấy. Đợi tôi tắm xong mình nói chuyện ban nãy.

– Thôi, tôi biết lỗi rồi. Lần sau không dây vào con ẩm ương thế. Có thèm thì kiếm gái mà chơi. Đang yên lành tự dưng dính vào đứa hãm, giờ thèm quá phải kiếm hàng cho đỡ vật. Anh qua không, tôi… mời giám đốc.

– Mời gì, ăn tối hết rồi. Giờ tôi chỉ muốn đi tắm uống nước.

– Tắm thì tí tắm. Có em hàng đang đợi bên trong, anh vào trước đi bảo nó tắm cho.

– Ý anh… là cô gái vừa vào… cave á.

– Thì anh nghĩ thế nào. Lâu không check hàng khu này, em này trông có vẻ mới, không biết dịch vụ ra sao. Tôi mời anh thử trước.

– Thôi… tôi không có nhu cầu. Mà… sao còn phòng nữa. Lúc nãy tôi hỏi hết rồi mà.

– Anh đúng là… người làm việc quan. Khách sạn nào chả để chừa phòng phục vụ việc này. Kiếm kiểu này còn hơn mấy lần cho anh thuê phòng.

Trung đực mặt, lại còn có kiểu kinh doanh thế này. Đúng là xã hội muôn màu. Nhưng anh cũng không ham hố gì mấy thứ này. Trung tế nhị từ chối Tài rồi đi về phòng Hân.

Bên trong Hân đã tắm xong. Đúng ra là không có vấn đề gì… Chỉ là Hân giờ đang nằm trùm chăn trên giường. Trung thấy áo Hân phơi trên móc, trông như vừa mới giặt xong. Vậy nàng… đang mặc gì ở dưới lớp chăn? Trung thộn mặt ra nhìn Hân làm nàng đỏ bừng mặt.

– Em… cái áo nó dính dớp… em mặc khó chịu lắm. Em giặt phơi đó mai là khô.

– Ừ… anh… đi tắm…

Trung vội vàng vào nhà tắm. Nước mát làm anh sảng khoái, tay Trung kỳ cọ để trôi hết những dính dớp mồ hôi trên người. Nhưng bên dưới anh con chim bất chợt cứ cứng lên. Đầu anh từ lúc nào cứ len lỏi hình ảnh của Hân. Hân thà không mặc áo anh còn thấy đỡ. Chứ nàng đắp chăn như vậy làm sự tò mò muốn khám phá trong Trung càng lớn. Trung tắm thật lâu, không phải vì chưa sạch mà anh muốn nước mát làm anh hạ hỏa. Anh cố nghĩ tới những việc phải làm để xua đi cái dục vọng đang dâng trào trong cơ thể.

Trung mãi mới bước ra ngoài, Hân đang nằm xem tivi. Cánh tay trần đã để ra ngoài để bấm điều khiển. Nàng hơi ửng hồng mặt khi nhìn thấy Trung. Anh vừa tắm xong nên mới chỉ mặc quần dài, cái áo ướt nhẹp ở trên vai.

– Anh… ngoài trời vẫn nóng lắm đúng không.

– Ừ… hôm nay không có gió.

– Hay… anh nằm ở đây cho mát.

– Anh nằm ở đâu, trên giường hay dưới đất nào.

Trung cười, anh chỉ đùa thôi. Ấy vậy mà Hân cũng tin thật. Mặt nàng đỏ hơn, ánh mắt lườm anh sắc lẹm. Hân nhìn Trung cắn cắn môi:

– Anh… nằm trên giường cũng được. Mỗi người một bên.

– Anh sợ khó. Anh ngủ hay có tính lăn lộn. Đêm anh lăn sang bên em thì thế nào.

– Cái anh này. Thế thì anh ngủ dưới đất đi.

– Cũng không được. Nằm điều hòa lạnh lắm. Thể nào nửa đêm anh lại mò lên giường.

Trung nói xong thì cười ha hả. Hân biết anh trêu, nàng với cái gối ở bên ném mạnh về phía Trung. Trung đỡ lấy gối, miệng anh không cười nữa. Hân đang ngồi trên giường, vú vậy mà đã hở ra một nửa. Bên dưới anh vừa mãi mới làm xẹp được giờ lại ngỏng cứng lên một cục.

Hân như biết mình lộ hàng, vội kéo chăn lên che hết ngực. Nhưng nàng không nằm xuống, ánh mắt cứ vậy nhìn Trung. Trung thấy mắt Hân nhìn mình như chờ đợi điều gì đó. Anh biết giờ mà tiến tới, có lẽ anh sẽ có nàng đêm nay. Nhưng Trung không muốn vậy, anh không muốn dễ dãi với chính mình. Hân lại còn làm cùng, anh cũng không muốn dính dáng hay điều tiếng gì.

Cố xóa mạnh cái dục vọng đang bùng cháy ra khỏi đầu, Trung đi ra phía cửa. Anh muốn nhanh chóng đi ra ngoài, không chính anh biết đâu lại không chịu đựng được. Cái thân thể tuyệt mỹ kia đang chờ đợi anh đấy. Tiếng Hân chợt làm Trung dừng lại khi tay đã chạm vào tay nắm cửa.

– Anh… anh đi ra ngoài à.

– Ừ… anh ra ngoài thôi. Xe cũng không ai trông.

– Tí nữa… anh có vào không. Anh vào ngủ cũng được mà. Anh và em… ngủ một góc. Ngoài đó nóng lắm.

– Anh sợ… em… sợ chính anh…

Trung quay lại nhìn Hân cười. Anh chợt thấy nước mắt chợt dâng lên mí mắt nàng. Trung đi ra ngoài, không khí nóng xộc vào làm những vẩn vơ trong đầu anh tan sạch. Trung cứ vậy đi ra xe, cởi nốt cái quần dài ra cho đỡ nóng. Anh thở phào khi nghĩ mình vậy mà lại đi ra ngoài, nhưng anh không hối hận. Trong anh vẫn có những chuẩn mực, Trung không muốn vì những thèm muốn mà phá bỏ sự hạnh phúc của một gia đình. Anh biết nếu anh dính vào, Hân và anh có lẽ sẽ không dừng lại chỉ một đêm. Cái môi trường làm việc đã phức tạp, ai biết mọi chuyện có lộ ra không.

Trung cứ vậy ngồi trong xe mãi gần nửa đêm thì có gió mát. Một lúc thì Tài ra. Hóa ra hết 2 tiếng, bell nó đuổi ra nhỡ đâu có khách khác. Cô cave kia vẫn không ra, có lẽ sẽ đợi khách khác. Mỗi người một cuộc đời, một cách sống khác. Trung cũng không phê phán gì ai cả. Cuộc sống quá phức tạp, ai biết sự lựa chọn của người ta là đúng hay sai. Trung dần thiếp đi khi những làn gió đêm mát rượi ập tới.

Gần sáng, Trung bật dậy vì tiếng xe cộ dần đông đúc. Những chiếc xe tải đi xuyên đêm giờ chuẩn bị đi vào các khu công nghiệp mang theo hàng hóa. Trung đi lang thang, mùi cỏ cây mùi của đêm chưa tan hết làm anh thấy dễ chịu. Bên kia đường đã có người đang bày thúng xôi ra, ngày mới vậy là lại sắp bắt đầu.

Xe lại tiếp tục chạy từ Thái Nguyên qua các khu công nghiệp và hướng về Bắc Ninh. Trung đã mua mấy gói xôi để anh Tài và Hân ăn. Hân không ngồi trên phía trước mà ngồi trong thùng cùng Trung. Cả hai người lặng lẽ ăn không nói. Hân chợt chìa gói xôi dở ra trước mắt Trung:

– Anh ăn nốt đi, em no rồi.

Trung lừng khừng, gói xôi mới ăn được một góc. Con gái gì mà ăn yếu thế.

– Em không cho gì vào đâu mà anh sợ.

– Sợ gì, có thuốc anh cũng ăn.

– Vậy sao tối qua anh sợ.

Trung cứng miệng, anh nhìn cô gái phía trước. Ánh mắt cô cũng đang nhìn thẳng vào anh không có chút gì e sợ.

– Anh ăn đi. Ngủ đêm không được sâu nhanh đói lắm. Tí mình còn phải đi mấy chặng nữa. Em tính mình không về Bắc Ninh luôn mà rẽ qua đằng này, cũng có một cụm công nghiệp nhỏ.

Hân dường như cũng không làm khó Trung, cô xoay chủ đề ra công việc. Trung vừa ăn nốt xôi vừa nghe Hân trình bày. Chặng đường vẫn còn nhiều mệt mỏi, nhưng càng đi càng gần về nhà. Ai khi đi cũng thấy lâu, về thì thấy nhanh hơn thì phải. Ấy vậy cũng phải quá trưa mới về đến xí nghiệp. Ai cũng mệt mỏi. Trung chỉ biết Hân mượn xe chị Ngà về nhà. Anh thì đi ra máy nước xịt cho nó thật mát rồi làm một giấc. Giờ Hân có muốn cưỡi lên anh cũng mặc, sợ cái gì.


Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyen321.net, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn!

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x