Cuộc sống mới

Chương 27

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 27
Mọi người sau đó lập tức chia nhau ra làm. Bác Toàn vội vã đi liên hệ tìm người thuê kho. Bác Vinh già thì liên hệ với chủ thầu xây dựng gần đó là cháu họ bác. Bác bảo sẽ nhờ nó đập phá xây trát lại đẹp mê ly. Tiền không cần lo, cháu bác, bác đứng ra bảo lãnh nợ được.

Hải đi gọi thêm hai người nữa cũng là công nhân của xí nghiệp nay đang đói vêu mồm ở nhà trông con. Cả ba hì hục vận hành máy móc, thử cuộn motor từ các vật liệu còn tồn trong kho. Trung thức cả đêm hôm đó cùng xem mọi người làm. Đến gần sáng thì cái motor sau bao lần thử nghiệm, phải làm đến cái thứ 5 Hải mới thấy tạm mỹ mãn.

Tụ điện, bảng điều khiển, dây nguồn… chị Ngà đã mua về theo yêu cầu. Chưa có đồ nhựa, mọi người phải dựng tạm trên khung của một cái quạt Trung mới mua về. Quạt chạy ro ro êm và không lỗi, đến 2 tiếng vẫn vậy. Nhưng Hải vẫn chưa hài lòng. Anh và bạn lại tháo ra chỉnh sửa lại. Trung không thấy sự khác biệt giữa trước và sau khi sửa, nhưng Hải là dân trong nghề nên chắc biết rõ hơn anh.

Vậy là khâu đầu tiên của sản phẩm là đã hoàn thành. Chị Ngà bắt đầu dựa theo giá cả chị thăm dò về vật liệu để tính toán, kết hợp với giá bố Kiên báo lại. Quạt chỉ chiếm 30% giá đang bán ra trên thị trường. Nếu có thể sản xuất quy mô lớn thì có thể còn giảm tiếp, tất nhiên là chưa tính chi phí điện, công thợ…

Trung trầm ngâm, đầu anh đang ngập tràn các con số. Nếu giá bán hợp lý thì lượng tiền sẽ liên tục và lưu động không ứ đọng. Trung nhẩm tính giá sản xuất nếu sản xuất đủ nhiều. Anh không huy động được con số đó, nhưng đi vay sẽ được, vấn đề là vay ai.

Cả ngày hôm đó và hôm tới, bác Toàn đã dẫn tới 7 người khách, đều có nhu cầu thuê kho. Trung lập tức thỏa thuận và ký hợp đồng ngay. Mọi hợp đồng anh đều yêu cầu giữ bí mật về giá, nếu không sẽ hủy ngay hợp đồng. Có người để giá cao có người giá thấp, Trung cũng không đòi hỏi nhiều, anh cần tiền ngay và luôn để vực dậy doanh nghiệp.

Phía bên bác Vinh bảo vệ cũng đã bắt đầu đập phá, kết hợp với cánh thuê kho làm cả xí nghiệp ầm ỹ như đại công trường.

Trung thì không rảnh rỗi như vậy, anh quay về thành phố. Giờ anh cần tập hợp đủ tiền để ngay lập tức bắt tay sản xuất quạt điện. Đích đầu anh đến là nhà Bình. Thật ngạc nhiên khi anh gọi thì Bình kêu đang ở nhà. Trông Bình có vẻ gầy hơn trước.

– Mày dạo này nghiện sao mà gầy thế.

– Không phải, công việc nó khó ăn hơn trước. Tao vừa mãi mới xong được hải quan lô máy vi tính mới. Giờ hải quan cũng không dễ như trước, rồi có bọn khác cũng làm nên thị trường chia nhỏ ra.

– Mày làm vừa thôi, phải chú ý vợ con với chứ. Tiền biết kiếm bao giờ cho đủ. Hạnh phúc gia đình mới là thứ đáng quý nhất.

– Không phải dạy tao, dạo này tao chăm về nhà hơn rồi.

– Thế còn mấy vụ… some gì đó. Mày còn không.

– Tao đang mệt đây. Lão Hà hải quan dạo này như muốn thịt tao. Vợ lão cứ bám dính lấy tao. Tao đã cố thoát nhưng khó quá.

– Mẹ, mày có tin tao cho cái điếu cày vào đầu không. Mày bỏ vợ bỏ con để bám vào váy con mụ già vợ thằng khác. Những thứ quan hệ quái đản đó sẽ không có kết cục gì hay ho đâu.

– Tao cũng không muốn, nhưng trót dính sâu quá rồi. Bà Trinh thậm chí muốn làm vợ tao, bỏ lão Hà để làm vợ lẽ nhân tình với tao. Tao cũng không biết nữa, nhưng tao dần nghiện làm tình cùng bà ý.

– Thảo có biết không.

– Tao không rõ. Nhưng dạo này tao năng về nhà hơn rồi. Tao giao hẹn với bà Trinh chỉ gọi điện nhắn tin trong giờ hành chính.

– Mày làm tao thất vọng quá. Mày làm vậy là phản bội Thảo. Mày có biết lần trước tao đến nhà mày, có một thằng mặt lồn đang định ép Thảo chuyện đó không. Mày nghĩ thế là làm vợ mày hạnh phúc, còn mày thì đi địt con mụ già kia à.

– Tao sai rồi. Chỉ là cuộc chơi dường như hơi xa, tao thấy làm với Thảo cũng không hứng thú như cùng bà Trinh. Tao thấy Thảo cũng có vẻ sướng khi làm cùng thằng đó…

Trung không nói nhiều, anh nện cho Bình một cú văng vào salon. Anh chồm tới chân đạp tay đấm liên hồi. Bình cứ dúm dó nằm chịu trận. Trung đánh đã tay thì ngồi thở. Anh tu một hơi hết cả chai bia rồi ném mạnh vào người Bình.

– Mày còn không bằng thú vật. Thú vật nó còn ghen khi con đực khác định chiếm con cái của nó. Mày xác định chơi cái trò đó thì đừng có vợ con, hay lôi vợ mày vào.

– Tao biết, tao sai rồi được chưa. Giờ tao sẽ tìm cách thoát mụ Trinh rồi chấm dứt.

– Nhớ lời mày nói. Mày không chấm dứt thì đừng trách tao dần mày ra bã.

– Mày có vẻ quan tâm đên Thảo. Mày có thích Thảo không.

– Mày không có tư cách hỏi tao. Nhưng tao cũng trả lời mày. Trước đây khi còn chưa xảy ra chuyện với Mai, thì Thảo là người phụ nữ thứ hai tao muốn bảo vệ trong đời. Câu trả lời này rõ chưa.

– Rồi, tao hoàn toàn hiểu rồi. Cô ấy mà nghe thấy thì chắc vui lắm.

Trung chán nản nhìn bạn. Anh biết Bình chắc vẫn lấn cấn xem anh có tình cảm với Thảo không. Có thì sao, không còn thì sao, tất cả đều là dĩ vãng. Bình giờ mới là chồng của Thảo, nhưng có vẻ anh không ý thức được điều đó. Trung đứng dậy muốn đi về.

– Đợi đã, mày bảo đến gặp tao có việc.

– Có, nhưng giờ tao không muốn nói nữa rồi. Mày làm tao thất vọng Bình ạ.

Trung đi nhưng Bình vội dậy kéo anh lại.

– Mẹ, bạn bè bao nhiêu năm với nhau, tao sai thì cũng sai rồi. Mày đánh cũng đánh rồi còn tức gì nữa.

– Sao không tức, tao muốn xẻ mày ra làm mấy mảnh, chứ đánh vậy không đã.

– Haha… Thảo mà biết mày tức tao vậy chắc nàng vui lắm. Thôi, làm ly bia với tao. Lâu lắm rồi không gặp, đánh đấm vài cái lại bỏ về là thế nào.

Trung hậm hực nhìn Bình rồi lại đặt đít xuống. Anh chả nói gì, cứ tọng lạc và bia vào mồm. Bình lôi thêm thức nhắm và bia ra, anh ngồi buồn nhìn bạn hồi lâu:

– Có lẽ mày đúng, tao vì tiền mà bị cuốn sâu quá rồi. Tất cả ban đầu đều vì điều đúng đắn, nhưng dần cứ lạc xa đi. Chuyến sau là một chuyến lớn, tao cố nốt chuyến đó rồi dứt hẳn. Nếu không làm được nữa thì chuyển qua làm cái khác.

Trung chả biết nói gì với bạn, vừa bực lại vừa thương bạn. Từ xưa đến giờ Bình luôn là thằng tham tiền nhất, có lẽ vì gia cảnh anh khá khó khăn. Trung giơ cốc lên cụng với bạn rồi lại lặng lẽ uống.

– Thế tóm lại hôm nay mày đến có chuyện gì. Trông mặt mày có vẻ có việc muốn hỏi. Bình phá tan sự im lặng giữa hai người.

– Mượn tiền.

– Mượn tiền? Ăn chơi quá hết lương luôn à. Hay có người yêu mới rồi. BÌnh trêu chọc bạn.

– Không, từng đó nhằm nhò gì. Tao mượn rất nhiều tiền. Mày xem có bao nhiêu tao mượn.

– Mày định làm gì mà cần nhiều tiền.

– Tao sản xuất quạt điện.

Trước ánh mắt ngạc nhiên của bạn, Trung đành kể hết ra mọi việc tránh bạn hỏi nhiều. Bình sau giây phút ngạc nhiên thì có vẻ trầm ngâm, anh gõ gõ tay vào bàn mỗi khi có việc gì quan trọng cần suy nghĩ.

– Tiền thì không thành vấn đề, tao có ngay cho mày. Chỉ là mày bảo thế tao mới nhớ ra một việc.

– Việc gì.

– Xưởng mày trước sửa chữa cả máy công nghiệp phải không.

– Đúng rồi thằng chó, vừa nói xong còn gì.

– Hỏi lại mà. Mấy mối tao đang làm, có một bọn có xe cũ từ xe ben, xe cẩu, xe nâng… đến xe tải xe ô tô. Nói chung là hàng bãi rác. Tao trước cũng muốn nhập về nhưng không biết kiếm đâu thợ để xử lý. Mày nói làm tao thấy một hướng ra mới. Cảm ơn thằng chó.

– Cảm ơn đéo gì. Mày định kiếm người thì để tao liên hệ cho.

– Không không. Mày để tao nói nốt. Tao sau vụ này có lẽ sẽ tạm dừng kinh doanh. Vì đứng đầu cảng là lão Hà, lão ý thù tao với vợ lão. Giờ tao mà làm lão làm khó dễ thì mệt lắm. Đằng nào mày có pháp danh, lại có nhân lực. Tao với xí nghiệp của mày sẽ liên danh. Bên mày cung cấp pháp danh và nhân lực, tao chịu trách nhiệm vốn và đầu ra.

– Nghĩa là xí nghiệp tao đứng ra nhập hàng về rồi sửa chữa đại tu, còn mày chịu trách nhiệm bán.

– Chính thế. Vụ này béo đấy. Giờ máy móc này toàn hàng cũ, làm gì có hàng mới. Tao thấy động cơ mấy bọn máy xúc máy nâng có vẻ cũng không khó, giờ đang là thời điểm đất nước thay da đổi thịt, cần nhiều máy móc lắm. Càng làm càng thiếu, mình mà làm thì sẽ không thua đâu.

– Được, mày làm thế nào thì làm. Cứ mang lại cơm no áo ấm cho công nhân là tao ok.

– Mẹ cái thằng giám đốc như mày. Cơm no áo ấm là thế nào. Phải đem lại giàu sang cho mọi người chứ. Tao còn đang mơ đến nhập ô tô cũ về nữa… ngon, ngon, quá là ngon…

Trung ném hạt lạc vào Bình. Anh bật cười nhìn vẻ khoa chân múa tay của bạn. Anh chợt hiểu, có lẽ Bình vẫn lăn tăn vì con đường đi nếu không làm máy tính nữa, không phải bị kìm kẹp bởi ông Hà nữa. Trung đến mang lại giải pháp cho anh, vì thế anh không kiềm chế được bộ dạng múa may như vậy.

Cả hai vội vã bàn tính cách thức tiến hành ngay, vì đúng là vụ này cơ hội kiếm ăn khá rõ. Trung ở ngoài ngành mà cũng cảm thấy thế nữa là Bình. Bàn xong thì ôi thôi muộn rồi, Trung mặc kệ Bình, anh còn phải qua thăm con, và… thăm chị. Bình vội chạy lên gác lấy ra mấy cọc tiền để trong nilon cho anh.

– Cầm tạm về xử lý đi. Thiếu bao nhiêu bảo tao, tao bảo Thảo ra rút ngân hàng.

– Hào phóng nhỉ thằng chó.

– Chuyện, sắp hợp tác thì phải có mồi cho bạn ăn trước đã chứ.

Trung đá bạn cái rồi đi ra cửa. Thảo thế nào vừa đúng lúc đón hai con đi học về. Trung hơi sững sờ, Thảo trước mắt anh y như Thảo của chục năm trước. Nàng lại để lại mái tóc dài đến ngang vai, mái che ngang trán.

Lũ trẻ thấy bố thì ùa vào. Bình hò hét đuổi theo chúng. Cả ba bố con ầm ỹ một góc nhà.

– Anh định về à.

– Ừ, đến lúc rồi. Muộn rồi, anh còn ghé qua thăm thằng Quân. Đã hơn 1 tuần anh chưa qua thăm nó.

Thảo định nói gì với Trung nhưng thôi. Trung dắt xe ra cổng, Thảo đứng tựa cổng tiễn anh.

– Em chợt muốn quay lại hồi xưa, vô lo vô nghĩ. Để có thể đọc truyện tranh như hồi nào, để ai đó tựa vào như hồi xưa.

Câu nói như gió thoảng qua tai nhưng làm Trung cứng đờ người. Anh vội vê ga phóng xe đi thật nhanh.

5 1 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x