Cuộc sống mới

Chương 2

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 2
Trung về đến nhà, anh cười hềnh hệch trước vẻ mặt cau có của vợ. Đó là bài quen thuộc của Trung mỗi khi vợ giận. Nhưng nàng chỉ giận thôi, chứ không nói càm ràm, nên Trung cũng dễ thở. Trung rửa chân tay thay quần áo, rồi ra với thằng bé Quân con trai mình. Tối tối anh lại ngồi xem con học, chỉ bảo con học. Rồi đến giờ cơm, cả nhà quây quần ăn cơm. Trung rửa bát đũa, xem còn gì phụ vợ. Rồi anh cho con đi ngủ sau khi xem hoạt hình. Rồi vợ chồng Trung đi ngủ. Quỹ đạo cuộc sống hàng ngày của anh là như thế.

Trung nằm trên giường nhìn Mai đang thay quần áo. Nhìn tấm lưng nõn nà của vợ, đôi chân đã hơi béo hơn khi sinh con nhưng vẫn nuột lắm, Trung hơi thấy nứng. Cũng gần tháng rồi chưa làm ăn gì cả. Trung rón rén bò dậy, khẽ đứng sau lưng vợ. Mai vừa phát hiện thì tay Trung đã luồn ra trước ôm lấy cặp vú nàng.

– Vợ anh đẹp quá.

– Nỡm. Hôm nay nhìn con nào ngoài đường giờ đi ôm vợ.

– Vợ anh đẹp anh khen chứ nhìn con nào. Công việc của anh em biết mà. Dạo này bận quá không gần vợ, anh xin lỗi nhé.

– Dạo này là dạo nào. Gần 2 năm rồi đấy.

– Gì mà gần 2 năm. Có gần tháng thôi chứ.

– Mỗi tháng anh làm được có 3 – 4 lần, càng ngày càng ít và càng yếu. Anh xem đi tập thể dục đi chứ. Không em bỏ đi ngoại tình đấy.

– Rồi rồi… vợ anh yêu anh, sao nỡ làm vậy với anh. Hề hề.

– Em nói thật đấy. Anh có vợ đẹp chả biết giữ gìn.

– Rồi, để nốt đợt này nhé. Dạo này bên cục đang có đợt cán bộ xuống, anh bị lão Huấn hành ghê lắm. Thôi, giờ anh bù cho vợ nhé. Người em sao mà thơm thế.

Trung đè vợ ra. Hôm nay anh có hơi hứng hơn mọi hôm. Có lẽ do tác động câu chuyện của Bình. Anh say mê bú bộ ngực Mai. Hai bàn tay sờ soạng khắp người nàng. Mai cũng ngạc nhiên về chồng, nàng khẽ ôm lấy đầu Trung tận hưởng. Hai vợ chồng đã lấy nhau được 8 năm rồi, con cũng đã 6 tuổi vào lớp 1. Đôi khi mọi thứ cũng nhạt dần. Nhưng hôm nay Trung làm Mai thấy hứng. Cái cách anh hôn nàng, cái cách anh yêu cơ thể nàng, cái cách anh dập vào lồn nàng. Ôi… giá như… giá như ngày nào cũng thế… giá như… điều này diễn ra sớm hơn…

Hôm nay là một ngày vui với Trung. Trải qua mấy đợt kiểm tra xét duyệt, cải tổ các kiểu… phòng của Trung đã có sự thay đổi. Trưởng phòng bị điều chuyển, Trung lên phó phòng. Ông già trên bộ điều xuống làm trưởng phòng kiêm nhiệm có vẻ quý Trung. Ông nói luôn ông chỉ kiêm nhiệm thôi, nếu không có gì đến cuối năm ông sẽ lại về bộ. Ông muốn Trung đừng làm ra sai lầm gì, rồi ông sẽ đề cử Trung lên trưởng phòng. Vậy là lương lên, bổng lên… vợ anh sẽ bớt càm ràm về vụ tiền nong. Trung đi ra hàng hoa mua ngay 1 bó định về tặng Mai. Hôm nay sẽ đi ăn nhà hàng.

Một cuộc điện thoại chợt cắt đứt suy nghĩ ăn uống của Trung. Anh mở máy ra, một số lạ. Ngần ngừ chút rồi Trung cũng nghe máy:

– Alo, ai đấy ạ.

– Anh là Trung, chồng cô Mai phải không.

– Vâng, đúng rồi. Cô là…

– Tôi… là vợ của người mà vợ anh đang địt nhau trong nhà nghỉ.

– Cái gì… cô nói gì tôi vẫn chưa hiểu.

– Vợ anh và chồng tôi đang ngoại tình trong nhà nghỉ. Hiểu chưa.

– Cô nói linh tinh gì thế. Vợ tôi hôm nay có cuộc họp quan trọng ở cơ quan. Cô là ai.

– Là ai anh gặp sẽ biết. Anh đi bắt gian với tôi không. Giữa thanh thiên bạch nhật, tôi đàn bà, cũng không làm gì anh được cả.

Trung tắt điện thoại. Anh cũng chả hiểu mình đứng ngẩn ra bao lâu. Đầu óc anh thực sự là chả nghĩ cái gì, anh cứ đứng đó. Rồi anh bật điện thoại lên, gọi cho Mai. Ò… í… e… tiếng nhạc chuông của Mai cứ vang lên nhưng không ai nghe máy. Trung tắt máy gọi lại 2 lần không được. Anh chợt bấm tin nhắn xem địa chỉ mà người phụ nữ kia gửi cho mình. Trung lái xe như mất hồn, anh cứ nhìn dòng người đi lại, tay lái cứ đi cứ lách, cứ dừng như là thói quen mà thôi.

Trung dừng xe trước một khách sạn 3 sao. Chưa kịp định hình thì một cô gái tiến lại trước mặt anh. Cô đẹp như là gái Tây, chính xác luôn. Tóc nhuộm vàng, mắt xanh, da trắng. Nhưng nét của cô vẫn là người Việt. Trung bắn 1 tràng tiếng Anh. Đây là khu phố cổ, anh vẫn chỉ đường cho khách Tây nên anh biết, đôi khi tìm đường ở khu phố cổ khá là mệt.

Cô gái ngớ người ra, rồi cười:

– Anh có phải Trung không.

– Vâng… tôi là Trung. Cô… không phải là Tây à.

– Tôi… tây? Tôi là người vừa gọi điện cho anh lúc nãy.

– Xin lỗi, tôi nhầm. Tôi thấy tóc và mắt cô.

– Tôi đeo mắt màu xanh vậy thôi. Chúng ta… vào chứ.

Trung nhìn cô gái ấy, cô ấy có khi còn xinh hơn Mai, lại trẻ hơn. Anh cũng không nghĩ chồng cô ấy và vợ mình lại… Nhưng Trung vẫn gật đầu. Anh để xe rồi đi vào. Bên trong đã có một thanh niên đợi sẵn.

– Đây là em họ tôi. Nó làm ở đây nên biết hết. Vợ anh và chồng tôi đã vào đây phải đến chục lần rồi.

– Chục… chục lần… sao có thể… sao có thể.

– Anh trông có vẻ hiền. Đời mà, sao có thể tin được người kết tóc se tơ với mình phản bội mình, phải không. Nhưng đúng là thế đấy. Lần trước tôi cũng canh ở đây, còn nhìn cả hai kẻ trước người sau đi ra. Nhưng lần đó tôi kìm lại được mà không xông vào. Tôi muốn biết vợ anh là ai, tôi muốn cô ta có một cái kết đẹp hơn, chứ không phải chỉ mấy cái guốc vào mặt.

– Lần trước… là bao giờ.

– Cách đây… 2 tuần em nhỉ.

– 12 Ngày, thứ 6 chị ạ. Em vẫn nhớ hôm ấy cô gái mặc cái váy xanh, đôi chân đẹp tuyệt.

– Hừ, chị đây không đẹp à. Nhưng đẹp mấy rồi cũng chán, ăn mãi cũng muốn đổi món. Đi thôi, giờ chắc đang bắt đầu cao trào rồi. Vào xem 2 người đang trong tư thế nào nào.

Trung như cái máy cứ thế đi theo 2 người. Anh vẫn nhớ cái ngày thứ 6 ấy. Đó là sinh nhật bố vợ anh. Trung lúc đó còn ngây người nhìn vợ trong tà váy xanh tuyệt đẹp, làm lộ ra đôi chân tuyệt mỹ của nàng. Bữa tiệc sinh nhật tối hôm đó bao nhiêu ánh mắt đều tập trung vào Mai. Không phải bố vợ Trung mà Mai mới là nhân vật chính, là nữ thần của buổi tối hôm đó. Tối hôm đó Trung hơi có hơi men, anh lao vào vợ muốn yêu nàng, nhưng Mai từ chối vì lo tiệc sinh nhật cho bố nên mệt. Trung ấm ức đành cố chìm vào giấc ngủ. Ai ngờ… ai ngờ… có lẽ lúc đó lồn nàng vẫn còn ngập tinh trùng thằng khác.

Hai người phía trước dừng lại. Cậu em họ nhân viên nhẹ tra khóa vào lỗ, rồi bất ngờ vặn cửa đẩy mạnh vào. Cô gái Tây lao vào ngay bên trong. Trung bước đến cửa, anh đờ người nhìn cảnh trong phòng. Hai con người đang làm chuyện ấy. Vợ anh… vợ anh… đang cưỡi trên người thằng khác. Trung cay đắng. Mọi lần làm chuyện đó, đôi lúc Trung cũng muốn vợ cưỡi lên mình. Nhưng Mai chỉ thích nằm để Trung làm, hoặc cùng lắm là chổng mông cho Trung doggy. Mai không thích ngồi trên, nàng bảo chim Trung chọc sâu làm Mai thốn. Giờ thì sao, tại sao lại có thể như vậy. Trung không muốn nghĩ nữa, mắt anh như hoa đi. Trung phải dựa vào cửa để trụ vững lại.

Trong căn phòng đang quát tháo ầm ỹ. Cô gái Tây đang chỉ tay vào mặt chồng chửi bới. Người chồng thì cứ khúm núm xin lỗi. Còn vợ anh, Mai đang quấn chăn ngồi trên giường, mặt đang tái lại. Chả biết nàng có để ý đến anh không.

Cô gái Tây tát chồng một cái rồi bảo em lôi chồng ra. Cô ta xúm vào Mai, vừa chửi vừa kéo tóc Mai. Mai chỉ biết chống trả, nàng khóc lóc xin lỗi. Người đàn ông kia dường như chấp nhận việc vợ đánh Mai, hắn còn thủng thỉnh mặc quần áo. Trung thấy uất nghẹn tận cổ, ngực anh chỉ muốn vỡ tung ra. Trung muốn quay đi, nhưng anh không đành nhìn Mai như vậy.

Cậu em họ cô gái đang đè Mai xuống, tay vẫn cầm cái điện thoại quay lấy quay để. Cô gái cầm cái guốc cao gót ra đang vừa chửi vừa huơ trước mặt Mai. Trung hít một hơi thật sâu rồi lao vào. Cái guốc cao gót vừa giơ lên thì anh nắm được. Trung vội đẩy cô gái ra, anh nhìn thằng em nhân viên với ánh mắt hình viên đạn, làm nó giật nảy mà buông vợ anh ra. Trung lấy váy, lại là váy, nàng hôm nay mặc cái váy cũng rất đẹp. Trung cầm váy đưa Mai mà cõi lòng chua chát. Đây là cái váy kỷ niệm 5 năm yêu nhau của anh và Mai. Mai nhìn Trung rồi lặng lẽ mặc váy vào.

Trung không dừng lại mà đi ra phía góc phòng, nơi có thằng chó chết đang nhởn nhơ đứng đó. Anh cao có 1m7, còn thấp hơn thằng đó chục phân, cũng không to bằng. Nhưng giờ ai dám đấu với Trung chỉ có chết. Bàn tay luyện thiết quyền từ hồi bé cùng ông ngoại chưa bao giờ đấm ai, và tưởng chừng cả đời cũng vậy. Bàn tay là hy vọng và thất vọng của ông ngoại, vì Trung không đi đến cùng nghiệp võ, mà chọn con đường đại học. Nhưng giờ bàn tay đó lần đầu vung lên, thằng chó chết giơ tay đỡ. Nhưng kết cục chỉ có một, nó nằm xụi lơ dưới đất không cử động. Trung không quan tâm nó sống hay chết. Vì giờ… anh đã như là người chết rồi.

Mai đã mặc váy xong. Trung khẽ gật đầu với cô gái. Anh nở nụ cười gượng gạo với cô:

– Xin lỗi, đã làm màn đánh ghen của cô bị hỏng. Nhưng cô ấy là vợ tôi, tôi không thể để ai sỉ nhục cô ấy được.

– Chẳng nhẽ dù cô ấy làm chuyện đó chính là sỉ nhục anh?

– Đó là việc của tôi, nhưng trái tim tôi không cho phép tôi đứng đó. Phiền cô xóa video của cậu em cô, hoặc ít ra đừng phát tán trên mạng.

– Tôi sẽ xem xét. Nhưng anh yên tâm, tôi vẫn chừa đường lùi cho mình. Post lên thì sớm muộn cái tên tôi cũng bị soi ra.

– Tôi cảm ơn cô trước. Hẹn gặp lại.

Một lời chào xã giao vô hại, anh chào theo thói quen. Nhưng ai biết được, anh đúng là gặp lại cô ấy, nhưng trong hoàn cảnh khác. Trung kéo Mai tuồn tuột đi ra. Anh lên xe, kéo Mai ngồi lên. Xe phi như điên. Trung đôi lúc nghĩ, giờ nếu đâm vào ô tô cùng chết cũng được, anh không thiết sống nữa. Nhưng đâu đó trong anh sự tham sống sợ chết vẫn còn. Anh còn nhiều việc chưa làm xong, bố mẹ còn chưa phụng dưỡng. Còn con trai anh nữa, anh không chết được. Trung cố tỉnh táo lái xe về đến nhà. Mai vừa xuống xe, anh phi đi luôn. Anh không muốn một giây phút nào bên cạnh nàng nữa. Cạnh Mai, tim anh sẽ càng đau, ngực anh càng tức. Anh sợ anh sẽ làm điều gì đó không tốt.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x