Con đường bá chủ - Quyển 7

Chương 235

trước
tiếp

Website đã chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 235
Ma Đình…
Trong phòng tân nương, Lãnh Nguyệt Tâm ngồi ngẩn người nhìn lấy dung nhan quen thuộc trong gương.
Xét về dung mạo, nàng và Lãnh Vận Du có thể nói là một khuôn đúc ra, chỉ khác biệt về khí chất và tính cách, vì lẽ đó nàng cũng không bài xích thân thể này.
Cảm nhận được một thân tu vi hùng mạnh, căn cơ vững vàng, thậm chí sắp đạt đến Ma Đế mà mình đang sở hữu nhưng nàng lại không chút vui mừng.
Gả cho một tên nam nhân xa lạ, trở thành công cụ của cuộc hôn nhân chính trị giữa Ma Đế và Tam Trưởng Lão, ngay cả hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời cũng không do bản thân quyết định, dù thân phận cao quý thế nào cũng có nghĩa lý gì đâu?
Lãnh Vận Du khao khát sự tự do, nàng sao lại không như thế?
Kế hoạch mà Lãnh Vận Du thiết lập từ lâu thật sự không có sai sót, hai người đã chính thức trao đổi thân phận…
Trước đây nàng từng nghĩ sẽ tự bạo linh hồn tự vẫn, không để Lãnh Vận Du đạt được ý đồ, nhưng hiện tại mong muốn không thành, trong lòng nàng rối như tơ vò.
Bỗng nhiên lúc này, một vị cung nữ vui vẻ tiến vào bẩm báo:
“Kính thưa Đế Nữ, Chấn Hào công tử cầu kiến…”
Lãnh Nguyệt Tâm toàn thân cứng đờ, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.
Nam nhân kia không nhịn được đến thế sao? Chỉ còn một ngày nữa là hôn lễ cử hành, lúc này hắn bất chấp lễ nghi tìm nàng làm cái gì?
“Hiện tại ta không tiếp hắn!” Lãnh Nguyệt Tâm hướng thị nữ phân phó.
“Cái này…” Thị nữ giật mình, hiển nhiên không hiểu vì sao Đế Nữ sắp thành thê tử của Chấn Hào Đế Tử lại có thái độ lạnh lùng với trượng phu tương lai của mình như thế.
“Còn chưa nghe rõ sao?” Lãnh Nguyệt Tâm không hài lòng nhíu mày.
“Tuân… tuân mệnh!” Thị nữ lắp ba lắp bắp, vội vàng chạy ra.
… Bạn đang đọc truyện Con đường bá chủ – Quyển 7 tại nguồn: https://truyen321.net/con-duong-ba-chu-quyen-7/
Bên ngoài phòng, Lạc Nam ung dung chờ đợi, một mặt bình tĩnh.
Hắn đến gặp Lãnh Nguyệt Tâm cũng không khiến ai nghi ngờ cái gì, ở trong mắt người ngoài… tân lang như hắn vì nôn nóng muốn thấy tân nương của mình trước hôn lễ của cả hai chẳng phải điều gì kỳ quái.
“Cô gia… thật thứ lỗi, Đế Nữ tạm thời không muốn gặp người!” Tiểu thị nữ đẩy cửa bước ra, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy áy náy và rụt rè, lo lắng Đế Tử sẽ trút giận lên người mình.
Lạc Nam trong lòng bật cười, lúc này Nguyệt Tâm muốn gặp mặt Chấn Hào mới là chuyện lạ, chỉ sợ nàng đang tiến thoái lưỡng nan, khó xử đến cực điểm, nào có tâm trạng nhìn thấy kẻ là nguyên nhân chính gây ra điều đó?
“Ta hiểu rồi…” Lạc Nam mỉm cười, đưa tay xoa cái đầu nhỏ của tiểu thị nữ.
Thị nữ thụ sủng nhược kinh, cái miệng nhỏ há hốc, hai mắt tròn vo, không thể nào tưởng tượng nổi vì sao Đế Tử đột nhiên có động tác thân mật như vậy.
Bất quá rất nhanh, một luồng Hồn Lực từ đỉnh đầu nàng rót vào, thị nữ mơ màng ngủ thiếp đi, không còn biết trời trăng mây nước là gì, xụi lơ ngồi bệch xuống đất.
Lạc Nam mỉm cười, đẩy cửa tiến vào bên trong.
“Tiểu Đào, ta muốn yên tỉnh một mình…” Lãnh Nguyệt Tâm tưởng thị nữ bước vào, đang muốn đuổi đi, chợt thấy thân ảnh một tên nam nhân trong gương.
Sắc mặt nàng trở nên lạnh lẽo, trầm giọng quát:
“Chấn Hào ngươi tự trọng!”
Lạc Nam cười cười, ánh mắt trong veo nhìn ngắm lấy nữ nhân mình vẫn luôn nhớ đến…
Hắn bước đến bên cạnh nàng ngồi xuống, Lãnh Nguyệt Tâm lập tức đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, sát khí lóe lên:
“Ta hiện tại không muốn gặp ngươi!”
“Không, nàng muốn…” Lạc Nam mỉm cười nói.
“Ngươi là cái thá…” Lãnh Nguyệt Tâm vốn định trở mặt, bỗng nhiên toàn thân chấn động.
Bởi vì giọng nói mà “Chấn Hào” vừa thốt ra thật sự quá đỗi quen thuộc đối với nàng.
Đó là cái giọng của tên nam nhân mà nhiều năm nay nàng vẫn hay tưởng niệm.
Lãnh Nguyệt Tâm tự giễu cười cười, cho rằng vì mình lâm vào bước đường cùng nên bị ảo giác.
Nhưng mà rất nhanh, da mặt của “Chấn Hào” bỗng nhiên trở nên lúc nhúc, như thay hình đổi dạng, một trương dung mạo mà ngay cả trong mơ Lãnh Nguyệt Tâm cũng không dám nghĩ đến hiện ra.
“Thế nào? Hiện tại muốn gặp ta không?” Lạc Nam cười để lộ hàm răng trắng sáng, tiến bước về phía nàng.
“Ngươi… ngươi đừng qua đây!” Lãnh Nguyệt Tâm thân thể lảo đảo lùi bước, hai mắt đỏ ngầu, tràn đầy sát khí:
“Ngươi đã làm gì hắn? Ngươi đã làm gì Lạc Nam? Ngươi vì sao nhận biết hắn?”
Lạc Nam sắc mặt mộng bức, theo sau đó là dở khóc dở cười.
Hiển nhiên, nàng vẫn cho rằng hắn là Chấn Hào, hơn nữa trong đầu còn đang còn tự biên tự diễn Chấn Hào đã biết mối quan hệ giữa nàng và hắn nên đã làm hại hắn, còn cố ý ngụy trang thành Lạc Nam để trêu tức nàng.
“Nàng đối với ta không có một chút lòng tin như vậy sao?” Lạc Nam bực mình hừ một tiếng:
“Một tên Chấn Hào có thể làm hại ta à?”
Lãnh Nguyệt Tâm sắc mặt vẫn cực kỳ lạnh giá, trong lòng nàng tự biết Lạc Nam có được thiên phú siêu quần, chỉ cần cho hắn thời gian phát triển, Chấn Hào chắc chắn không phải đối thủ của hắn.
Nhưng thời gian hắn phi thăng Tiên giới có bao lâu chứ? Dù yêu nghiệt đến mấy cũng không thể ở trước mặt cường giả của Ma Đình và Tru Tiên Điện giả trang thành Chấn Hào để tìm đến trước mặt nàng được.
Kẻ trước mặt chắc chắn là Chấn Hào, Lạc Nam nói không chừng đã rơi vào tay hắn, đón lấy kết quả bi thảm.
Chính là ta đã hại hắn…
Chấn Hào thật quá đáng sợ, thậm chí ngay cả mưu kế bí mật của Lãnh Vận Du cũng bị hắn phát hiện, nên mới biết ta là Lãnh Nguyệt Tâm.
Nghĩ đến đây, viền mắt của nàng lóng lánh lệ quang, Lãnh Nguyệt Tâm không ức chế nổi sát khí nữa, môi đỏ hé ra:
“Ma Đế Biê…”
Đang muốn cùng Lạc Nam liều mạng, đã thấy hắn nhẹ nhàng phất tay.
Một tên nam nhân hôn mê bất tỉnh, chật vật như chó chết bị hắn xách trong tay, không phải Chấn Hào thì là ai?
Lãnh Nguyệt Tâm thân thể chấn động, đôi mắt lãnh diễm trợn tròn, không dám tin tưởng nhìn lấy hắn, bờ môi rung động:
“Thật là ngươi…”
“Ngoài ta ra còn ai?” Lạc Nam lườm nàng, giang rộng hai tay: “Đến, ôm một cái… ta tìm nàng thật khổ!”
Lãnh Nguyệt Tâm vẫn là lùi bước, lắc đầu chỉ vào Chấn Hào đang hôn mê nói:
“Hắn chưa chắc là Chấn Hào, ngươi tìm kẻ giả mạo thành mình để lừa ta đúng không?”
Lạc Nam buồn bực, tính cảnh giác của Lãnh Nguyệt Tâm quá cao, nàng vẫn chưa chịu tin tưởng hắn.
Bất đắc dĩ, Lạc Nam chơi chiêu cuối cùng, Tỏa Thiên Hắc Ám phong tỏa không gian, che đậy khí tức.
Ý niệm vừa động, Hồn Nguyệt Ánh đã phá thể mà ra, dung nhan cao quý của Hồn Hậu ngạo thị không gian, khiến Lãnh Nguyệt Tâm cũng phải thán phục.
Chưa dừng lại ở đó, Hỏa Nhi và Quang Nhi cũng từ thân thể Lạc Nam xuất hiện.
Ba vị tuyệt mỹ giai nhân xuất hiện, dùng ánh mắt dịu dàng vui vẻ nhìn lấy Lãnh Nguyệt Tâm, đồng thanh nói:
“Nguyệt Tâm, đã lâu không gặp a…”
Lãnh Nguyệt Tâm toàn thân run rẩy bần bật, nàng đứng như trời trồng, nhưng thanh lệ trên mắt lại không ức chế nổi chảy xuống từng giọt.
Mọi thứ như một giấc mộng… nam nhân này thật sự là hắn…
Lãnh Nguyệt Tâm hiểu rằng, dù Chấn Hào có thể hoàn mỹ hóa trang thành Lạc Nam, dù Chấn Hào có thể cướp sạch các đặc điểm và thủ đoạn chiến đấu của Lạc Nam.
Nhưng trái tim của những nữ nhân bên cạnh Lạc Nam chắc chắn không thể nào cướp được.
Hồn Nguyệt Ánh, Hỏa Nhi, Quang Nhi…
Các nàng và Lãnh Nguyệt Tâm nhận thức nhau ở Việt Long Tinh, Lãnh Nguyệt Tâm đương nhiên không thể nào quên được.
Các nàng hôm nay đi cùng với một nam nhân, kẻ đó không phải Lạc Nam thì là ai?
Hạnh phúc đến quá đột ngột, Lãnh Nguyệt Tâm lúng túng được nam nhân ôm vào trong ngực.
Hắn ôn hòa gạt đi giọt lệ nơi khóe mắt nàng, ôn tồn nói: “Mặc dù có trăm ngàn lời để nói, nhưng chúng ta nên lập tức rời đi, rất nhanh sẽ có Thiên Ma Đế đuổi đến!”
Lãnh Nguyệt Tâm vô thức gật mạnh đầu, lúc này nàng biết mình chỉ cần nghe theo sự sắp xếp của hắn.
Bởi vì xung quanh tứ bề thọ địch, thực lực của nàng lại không đủ để hỗ trợ, ngoài nghe lời còn biết làm cái gì?
Lãnh Nguyệt Tâm rất kiêu ngạo, nàng hận không thể kề vai chiến đấu cùng với hắn…
Nhưng hơn hết, nàng vẫn là một nữ nhân có lý trí, có thể dẹp bỏ lòng kiêu ngạo sang một bên để tránh gây thêm phiền toái cho nam nhân này.
“Thả lỏng toàn thân…” Lạc Nam dịu giọng.
Lãnh Nguyệt Tâm gật đầu làm theo, lập tức được thu vào trong Linh Giới Châu.
Lạc Nam đề phòng nhìn quanh bốn phía, đem Chấn Hào một lần nữa thu vào.
“Vốn ngươi chỉ cần không trộm mất ba kiện sính lễ, dùng thân phận của Chấn Hào kết hôn, sau đó âm thầm công khai thân phận của mình cho nàng biết, tiếp tục giả mạo làm Chấn Hào trở về Tru Tiên Điện sau đó tìm cách chuồn đi là xong, cũng không khiến đám Thiên Ma Đế phát hiện!”
Trong cơ thể vang lên thanh âm thở dài của Bắc Cung Hàm Ngọc, nàng đang trách cứ Lạc Nam vì ba kiện Sính Lễ mà mạo hiểm…
“Nàng sai rồi, ta không vì tham lam sính lễ…” Lạc Nam lắc đầu, ánh mắt trở nên kiên định.
“Vậy thì vì sao?” Bắc Cung Hàm Ngọc không hiểu.
“Ta sẽ không dùng diện mạo và thân phận của nam nhân khác để bái đường thành thân với nữ nhân của mình!” Lạc Nam nói:
“Một khi hôn lễ được cử hành, khi đó Chấn Hào và nàng đã là phu thê trên danh nghĩa, được toàn thể Ma Giới công nhận, sao ta có thể chấp nhận được chuyện như vậy?”
“Nhưng danh nghĩa thì tân nương chỉ là Vận Du mà không phải Nguyệt Tâm của ngươi!” Bắc Cung Hàm Ngọc đáp.
“Nhưng ta biết nàng là Nguyệt Tâm!” Lạc Nam hừ một tiếng, nói:
“Nếu một ngày nàng bái đường thành thân, tân lang đó phải là chính bản thân ta – Lạc Nam, mà không phải dùng danh nghĩa của nam nhân khác!”
“Ngươi thật bá đạo…” Bắc Cung Hàm Ngọc nghẹn lời, cuối cùng chỉ thốt ra được một câu như vậy.
Mặc dù vì sự bá đạo này của hắn mà có thể lâm vào tình cảnh cực kỳ nguy hiểm, nhưng nàng lại không hề chán ghét hắn hành động thiếu lý trí, trái lại nội tâm thật sự rung động.
Nam nhân như vậy, có thể trở thành nữ nhân của hắn chính là một loại vinh hạnh đi…
Hắn vì không để cho Nguyệt Tâm phải mang danh nghĩa trở thành thê tử của Chấn Hào, liều lĩnh trộm mất ba kiện Sính Lễ để trì hoãn hôn lễ, sau đó cướp người rời đi.
Dù làm như vậy sẽ bị nghi ngờ, điều tra, khả năng bại lộ là rất lớn…
“Trẫm nói! Không Gian Thông Đạo mở ra!”
Không có quá nhiều thời gian, Nữ Hoàng từ Linh Giới Châu xuất hiện, lập tức hướng không gian thi triển Kim Khẩu Ngọc Ngôn.
Kế sách đã thương lượng kỹ càng, hắn cứu Lãnh Nguyệt Tâm, sau đó Nữ Hoàng vận dụng Kim Khẩu Ngọc Ngôn đem mọi người rút đi, mặc cho đám Ma Đế phẫn nộ.
Nhưng mà… hiện thực tàn khốc, mọi chuyện khó lòng theo ý muốn.
“Khanh khách, khanh khách, khanh khách…”
Một tiếng cười của nữ nhân tà mị đến cực điểm đột nhiên vang vọng mà lên…
Trước tiếng cười này, Kim Khẩu Ngọc Ngôn mà Nữ Hoàng thi triển lại bị tác động trực diện, lời nói vừa ra khỏi miệng trở nên vặn vẹo, khó lòng tác động đến quy tắc của Vũ Trụ, dẫn đến Không Gian Thông Đạo chưa thể mở ra.
“Không tốt…” Lạc Nam biến sắc, mà Nữ Hoàng sắc mặt cũng trở nên trịnh trọng.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, chứng kiến vẻ kinh dị trong mắt đối phương.
Lần đầu tiên, Kim Khẩu Ngọc Ngôn bị một tiếng cười quái dị nào đó làm cho vô hiệu hóa.
Mặc dù cũng vì Thần Thông vô hiệu nên Nữ Hoàng sẽ không bị quy tắc phản phệ, nhưng đây không phải là điều hai người muốn nhìn thấy.
“Hừ, chuột nhắt phương nào dám đến Ma Đình cướp người!”
Một thanh âm gầm thét phẫn nộ tràn lan, Đại Ma Đế Chưởng hung hăng vồ xuống, đem căn phòng tân nương đánh thành tro tàn.
Lạc Nam cùng Nữ Hoàng xuất hiện giữa đám đông, cũng may hai người kịp thời che đậy dung mạo nhờ Mặt Nạ Thiên Diện.
Ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy Ma Đế cầm đầu, toàn bộ cường giả của Ma Đình có mặt, như thiên la địa võng bao trùm lấy sư đồ hai người.
Ngoại trừ Ma Đế còn có Ma Phong, Ngọc La Yên, Thanh Hiên Quân… các loại khách mời tu vi Thiên Ma Đế.
Tu vi Địa Ma Đế như đám trưởng lão của Ma Đình không dám xen vào trận thế này, chỉ đứng ở vòng ngoài tránh cho tai bay vạ gió.
Bởi vì dư ba của Thiên Ma Đế trong lúc chiến đấu phát ra có thể sẽ vô tình nghiền nát bọn hắn.
Bất quá mặc dù như vậy, đội hình bên phía Ma Đế có thể nói là khủng bố đến cực điểm, đủ sức càn quét rất nhiều Thế Lực hùng mạnh trong vũ trụ này.
Bầu không khí ở Ma Đình ngưng trọng đến cực điểm, Trận Pháp Hộ Đình mở ra che phủ thương khung, ngay cả một con ruồi cũng không để bay lọt.
Vô số khách nhân hoảng sợ nuốt nước bọt khô khốc, bị biến cố bất thình lình làm cho ngây người, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Chẳng ai ngờ đến sẽ có người dám lẻn vào Ma Đình cướp mất tân nương, hơn nữa còn bắt cóc Chấn Hào Đế Tử.
Ánh mắt của toàn trường đổ dồn về phía Lạc Nam và Nữ Hoàng…
“Nữ nhân đó… vừa rồi đã hóa giải Kim Khẩu Ngọc Ngôn của ta!” Nữ Hoàng ánh mắt khóa chặt thân ảnh Ngọc La Yên.
Bởi vì từ trên cơ thể yểu điệu thần bí của Ngọc La Yên lúc này, loại âm ba quỷ dị kia vẫn còn quanh quẩn, chính là dư âm của tiếng cười vừa rồi.
“Thiên Sinh Âm Vận – Tà Âm!” Bắc Cung Hàm Ngọc nhận ra thủ đoạn mà Ngọc La Yên thi triển, hít sâu một hơi nói:
“Ngọc La Yên sở hữu Tà Âm, loại Thiên Sinh Âm Vận tà dị có thể dùng âm ba công làm xáo trộn khẩu quyết khi thi triển Vũ Kỹ, Thần Thông của đối thủ…”
“Tà Âm sao?!” Lạc Nam siết chặt nắm tay, đem Ngọc La Yên đặt vào đối tượng cần thanh trừ hàng đầu.
Bởi vì chỉ cần Tà Âm vẫn còn, Kim Khẩu Ngọc Ngôn của Nữ Hoàng khó mà linh nghiệm.
“Đừng lo lắng, ta không định dùng Kim Khẩu Ngọc Ngôn để chiến đấu!” Nữ Hoàng truyền âm nói:
“Đừng quên, chúng ta hiện tại lấy thân phận Ma Tu, Kim Khẩu Ngọc Ngôn là biểu tượng của ta ở Tiên Giới, không thể lộ ra được!”
Lạc Nam nghe thấy trong giọng điệu của nàng tràn ngập tự tin, hắn cũng trở nên thoải mái:
“Bốn vị Thiên Ma Đế đối mặt và một con chuột đang rình mò chờ thời cắn lén, đánh được sao?”
“Chuyện nhỏ!” Nữ Hoàng cười tà: “Phải biết rõ sư phụ ngươi là ai…”
Lạc Nam hướng nàng nâng lên ngón tay cái, công chúa của Tiên Ma Cung, thế lực từng khiến Tru Tiên Điện và Săn Ma Điện phải đau cả đầu đương nhiên không thể nào đơn giản.
“Hừ!”
Chứng kiến hai người vẫn thong dong dù tứ phía là địch, Ma Đế cười lạnh nói:
“Không biết nói các ngươi lớn gan hay là ngu xuẩn…”
“Im mồm lão cẩu!” Lạc Nam cắt ngang lời của hắn:
“Thích chiến thì đến đi, nói nhiều như vậy làm gì?”
Vừa lúc, hắn cũng muốn xem thử hiện tại mình mạnh cỡ nào.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Hentai manhwa Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x