Con đường bá chủ - Quyển 7

Chương 222

trước
tiếp

Website đã chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 222
“Hắc Hiên… ngươi sẽ phải trả giá thật nhiều cho hành vi của mình!”
Chứng kiến thảm trạng của đệ đệ, sắc mặt Chấn Hào không có một chút cảm xúc nào hiện lên, nhưng lời nói ẩn chứa phẫn nộ ngập trời lại đang bán đứng vẻ ngoài bình tĩnh của hắn.
Đối với người đệ đệ duy nhất của mình, Chấn Hào cực kỳ nuông chiều và che chở.
Bởi vì Chấn Hào hắn tự biết với thân phận của mình thì sau này sẽ tiếp quản vị trí cao tầng của Tru Tiên Điện, không rảnh để quản lý Chấn Gia.
Ngôi vị Gia Chủ của Chấn Gia đã định trước tương lai sẽ thuộc về Chấn Khương, lại có Chấn Hào hắn ở sau lưng làm trụ cột che chở, giúp Chấn Gia phát triển mạnh mẽ.
Khi đó hai huynh đệ phối hợp, dẫn dắt Chấn Gia ngày càng phồn vinh và huy hoàng…
Đó mới là mục đích thật sự của Chấn Hào, đâu phải tự nhiên mà hắn lại để một cường giả như U Hộ Pháp phải hạ mình làm vệ sĩ cho Chấn Khương?
Đáng tiếc, viễn cảnh trong tương lai của hắn xém chút tan vỡ khi Chấn Khương gần như bị Hắc Hiên phế bỏ.
Chấn Hào sao có thể không phẫn nộ?
Lúc này đây, hắn đối với Hắc Hiên sinh ra sát khí chưa từng có.
“Hừ, Chấn Hào… đây là ân oán cá nhân của ta và Chấn Khương, với tư cách là Đế Tử của Tru Tiên Điện, ngươi không thể tham dự!” Hắc Hiên nghiến răng nói.
Tru Tiên Điện chỉ được phép đối phó với Tiên Tu, ngoài ra không được chủ động xen vào bất kỳ cuộc tranh đấu nào khác, kể cả giữa thân nhân cũng không được.
Đương nhiên, bởi vì e ngại Chấn Hào nên Hắc Hiên mới lấy quy tắc của Tru Tiên Điện ra làm cái cớ, đổi lại là người khác yếu hơn đã trực tiếp một tay đập chết rồi.
Trước cái cớ vụng về của Hắc Hiên, Chấn Hào dùng ánh mắt như nhìn thằng ngu nhìn lấy hắn, cười lạnh nói:
“Ngươi quên mất một điều, Chấn Gia là thế lực phụ thuộc của Tru Tiên Điện, ngươi động vào người của Chấn Gia chính là khiêu khích Tru Tiên Điện!”
“Ta hoàn toàn có thể lấy tư cách Đế Tử Tru Tiên Điện trừng phạt ngươi!”
Nghe vậy, sắc mặt Hắc Hiên thoáng chốc trở nên trắng nhợt.
Quả thật đúng là như vậy, Chấn Gia mặc dù chỉ là Đại Đế Cấp Thế Lực, nhưng nó là một trong vô số gia tộc phụ thuộc Tru Tiên Điện.
Hơn nữa, mâu thuẫn phát sinh đều là do Hắc Hiên hắn chủ động gây sự với Chấn Khương, mà Chấn Khương ngay từ đầu chỉ mang theo Kính Hoa đến Đấu Giá mà thôi, hoàn toàn không có ý gây hấn với Hắc Thị.
Như có ma xui quỷ khiến, lợi dụng lòng đố kỵ của hắn khi nhìn thấy Kính Hoa đi cùng Chấn Khương, từ đó sinh ra xung đột khó thể điều giải.
“Khoan đã… Kính Hoa…” Hắc Hiên động não, cảm thấy có gì đó không ổn.
Sau giờ phút phẫn nộ, hắn dường như đã phán đoán được điều gì.
Vì sao Kính Hoa vẫn luôn xa lánh Chấn Khương đột ngột chấp nhận đi cùng đến Hắc Thị?
Vì sao Thanh Huỳnh vẫn luôn lạnh nhạt với hắn lại gửi phong thư thông báo chuyện đó?
Tất cả sự việc xâu chuỗi lại, tạo nên một kế hoạch vô cùng âm độc nhằm kích phát mâu thuẫn giữa Hắc Hiên hắn và Chấn Khương.
“Mỹ Nhân Kế… Song Tu Lâu?!” Hắc Hiên bừng tỉnh đại ngộ, một tia sáng lóe lên trong đầu.
Kính Hoa lúc này biến mất, càng chứng thực suy đoán của hắn là đúng.
Thì ra ngay từ đầu, cả hắn và Chấn Khương đều đã rơi vào mỹ nhân kế của Kính Hoa.
Hai người bị nàng đùa giỡn trong lòng bàn tay, kẻ cuối cùng được lợi chính là Song Tu Lâu khi thành công trả thù Hắc Thị vì trước đây Ma Thương Thị dám ngấp nghé với ý đồ chiếm đoạt.
“Khoan đã! Chúng ta đều trúng kế rồi!” Hắc Hiên vội vàng hướng Chấn Hào lớn tiếng nói.
“Trúng kế? Haha!” Chấn Hào nào thèm để ý đến lời nói quái quỷ của đối thủ?
Ngọn lửa phẫn nộ đã sớm thiêu đốt lý trí của hắn.
Đế Ma Lực cuộn trào, một thanh Ma Đao xuất hiện trong tay Chấn Hào.
ẦM ẦM ẦM!
Hai tầng Đao Vực bá đạo quét ngang, đem toàn bộ thân thể Hắc Hiên phong tỏa.
Đao có địa vị sánh ngang với Kiếm, cương mãnh vô song, ngang tàn hoành hành…
Đao Vực vừa ra, Chấn Hào khí thế đại thịnh, ánh mắt sắc bén.
“Nghe ta giải thích!” Hắc Hiên hoảng loạn nói.
“Xuống cửu tuyền giải thích đi!” Chấn Hào lạnh lùng cười, Ma Đao phô thiên cái địa, sát cơ hóa thành thực chất trảm diệt một cách vô tình.
“Khốn kiếp!” Hắc Hiên rơi vào đường cùng, một đôi Ma Trảo từ ngón tay mọc ra, cắn răng quát:
“Song Ma Liệt Không Trảo!”
Ma Trảo vồ nát hư không, ý đồ xé rách Đao Khí kinh hồn đang trảm xuống.
Đáng tiếc, Đao Vực hai tầng quá mạnh, nó ngang nhiên trấn nát mười đường liệt trảo của Hắc Hiên, lấy thế không thể đỡ phủ xuống.
Chênh lệch năm hạng trên Thiếu Đế Chi Chiến thế hệ trước, Hắc Hiên thật sự khó lòng chống lại Chấn Hào.
Ma Đao phủ xuống, Hắc Hiên hít sâu một hơi, sau đó há to miệng:
“Đế Cấp Cực Phẩm Vũ Kỹ – Ma Hồn Tỏa!”
KHẶC KHẶC KHẶC KHẶC KHẶC…
Vô số tiếng cười quái dị hỗn loạn vang vọng không gian, từ trong miệng rộng của Hắc Hiên, hàng ngàn linh hồn của Ma Tu như được giam cầm lâu ngày gào thét mà ra.
Chúng nó bạo phát Ma Lực ngập trời, cùng nhau hợp lực, hung hăng đón lấy một Đao của Chấn Hào.
OÀNH!
Vụ nổ kinh thiên động địa, vô số cái Ma Hồn bạo liệt, thành công đỡ đao.
Chưa dừng lại ở đó, những Ma Hồn đó sau khi nát bấy còn hóa thành từng tia từng tia Hồn Lực ẩn chứa tạp chất dơ bẩn hướng về cơ thể của Chấn Hào muốn xâm nhập.
Những Ma Hồn này đều là linh hồn khi còn sống của các Ma Tu sau khi bị giết chết và cắn nuốt.
Nếu là người có tâm cảnh không mạnh, một khi bị những tia Ma Hồn này nhập thể, chắc chắn sẽ mất đi lý trí, trở thành một cái xác không hồn.
“Ma Hồn Tỏa? Một trong những Vũ Kỹ nổi danh của Hắc Thị!” Chấn Hào cười lạnh nói:
“Để tích tụ được từng ấy Ma Hồn, xem ra ngươi đã tốn rất nhiều công sức, giết rất nhiều người… đáng tiếc còn chưa đủ làm khó ta!”
Tiếng nói vừa dứt, lại thêm một tầng Đao Vực được Chấn Hào kích hoạt, ba tầng Đao Vực ngưng tụ thành tầng tầng phòng hộ xung quanh Chấn Hào.
Ma Hồn vừa mới đến gần Đao Vực đã bị nghiền nát thành hư vô.
“Bại tướng mãi là bại tướng!” Chấn Hào bá đạo đến cực điểm, tóc dài tung bay, tay cầm Ma Đao vác trên vai, ba tầng Ba Vực quét ngang bốn phương tám hướng, nhắm đến Hắc Hiên đè xuống.
PHỐC!
Máu tươi cuồng phún, Hắc Hiên bị gọt xuống một bên bả vai, thân thể gần như bị chẻ thành hai nửa.
“AAAAA” Hắc Hiên ngửa đầu đau đớn rít gào như lệ quỷ: “Là Kính Hoa… là Song Tu Lâu hãm hại chúng ta, ngươi đừng tiếp tục trúng kế!”
Chấn Hào không quan tâm lời nói mê sảng của Hắc Hiên, cho rằng tên này chỉ xàm ngôn để kéo dài thời gian sống sót, hắn xem thường:
“Thủ đoạn cấp thấp, ăn nói ngu xuẩn!”
Nào ngờ vừa mới dứt lời, một thanh âm quỷ dị bất chợt vang lên bên tai:
“Không, kẻ ngu xuẩn là ngươi!”
… Bạn đang đọc truyện Con đường bá chủ – Quyển 7 tại nguồn: https://truyen321.net/con-duong-ba-chu-quyen-7/
Khi thanh âm trêu tức vang lên bên tai Chấn Hào, cũng là lúc Vô Thượng Tiên Ma Nhãn giữa trán Côn Lôn Nữ Hoàng mở ra.
Chỉ trong nháy mắt, các cường giả đang bí mật theo dõi cuộc chiến từ phía xa khiếp sợ phát hiện những nhân vật đang có mặt ở hiện trường biến mất một cách quỷ dị, như bóc hơi giữa nhân gian.
Từ huynh đệ Chấn Khương và Chấn Hào, từ hai vị Hộ Pháp cho đến ba người của Hắc Thị, toàn bộ không cánh mà bay, tiêu tán giữa thiên địa.
“Đâu mất rồi?” Một vị Địa Đế núp trong không gian khiếp sợ hỏi.
Đại chiến đang vang trời, không ít cường giả như hắn đang bí mật ẩn thân để chờ cơ hội ngư ông đắc lợi, nào ngờ chỉ vừa nháy mắt, thiên địa đã trở lại khung cảnh yên bình vốn có.
Nếu không phải dư uy của cuộc chiến vẫn còn, có lẽ bọn hắn cho rằng cảnh tượng nhóm người của Chấn Hào và Hắc Thị đại chiến vừa rồi là do mình đang nằm mơ.
“Chuyện gì xảy ra?” Không ít người nghi hoặc lên tiếng.
“Các ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai đây?” Vài kẻ thầm mắng một tiếng, phí công rình mò… kết quả toàn bộ mục tiêu biến mất dạng, tâm tình cực kỳ không dễ chịu.
“Có khi nào bọn hắn bị cường giả nào đó bắt cóc không?” Một người to gan phỏng đoán.
“Ai dám bắt cóc Đế Tử Tru Tiên Điện và Đế Tử của Hắc Thị, muốn chết sao?” Vô số người không tin.
Tru Tiên Điện và Hắc Thị đều là quái vật khổng lồ, sau lưng có Thiên Ma Đế cấp cường giả trấn thủ.
Thế lực như vậy, dù là Ma Long Tộc cũng sẽ không chủ động trêu vào, ai dám ăn gan hùm mật báo gây thù chuốc oán với cả hai cùng lúc?
“Lão phu nghĩ có thể là cường giả của Tru Tiên Điện hoặc Hắc Thị vừa ra tay!” Một lão già Địa Ma Đế khá có tiếng tăm nói.
“Không tệ…”
Thuyết pháp của lão già vừa ra, hầu hết người đều tán thành.
Chỉ có cường giả của Tru Tiên Điện và Hắc Thị mới có động cơ lớn nhất để xen vào cuộc chiến vừa rồi.
Đoán già đoán non hồi lâu, đám cường giả không phát hiện được chút manh mối nào, đành phải tán đi.
Dù sao thì việc Chấn Hào cùng Hắc Hiên biến mất cũng chẳng liên quan gì đến bọn hắn…

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Hentai manhwa Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x